Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 6 Trẫm có tiên sinh là đủ

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:35:09
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Sở Lãng ở lâm triều định ngày Tế Thiên Yến, trong cung liền bắt đầu náo nhiệt, , vô cùng bận rộn.

Thẩm Từ trong viện của Cô Vụ Cung, lá cây theo gió phiêu linh, cung nhân liên tục qua ngoài cửa cung.

Ống tay áo y rộng, bên trong giấu một mảnh lá nhỏ, nhưng từ đầu đến cuối, y vẫn cơ hội đưa tay ai.

Sở Lãng vẫn luôn ở bên cạnh y, hai cách quá chín thước, đến nửa điểm cơ hội cũng .

Lá cây theo gió nhẹ rơi xuống, dừng tấu chương Sở Lãng đang mở . Vừa khéo, đó là tấu chương quốc sư thể .

Thẩm Từ tùy ý liếc qua, thấy lạc khoản là Lễ Bộ Thượng Thư Vu Trạch Khâm.

Sở Lãng chú ý tới thần sắc của y, mở một quyển khác, tấu chương buộc tội quốc sư Thẩm Từ chuyên quyền, chậm chạp trả chính quyền. Loại tấu chương bao giờ đưa đến tay Thẩm Từ, chỉ thể trình cho tiểu hoàng đế xem.

Sở Lãng mỉm khép tấu chương : “Kẻ dám bôi nhọ như thế, nên phạt.”

Thẩm Từ lặng lẽ giấu lá cây trở tay áo, giọng thản nhiên: “Người thì trách.”

Sở Lãng gật đầu, khép hai quyển tấu chương đặt sang một bên, dậy, đến phía Thẩm Từ, cúi , đem áo choàng rộng của phủ lên vai y.

Thẩm Từ cảm thấy vai trĩu xuống, đầu tiểu hoàng đế tựa lên vai y, nụ phảng phất như ẩn như hiện.

Thẩm Từ vẫn thẳng: “Sổ con đưa đến phủ thần, chờ thần cung sẽ sai đưa cung, về trong triều các đại thần cũng thể trực tiếp dâng tấu lên bệ hạ.”

Sở Lãng đáp lời, cũng chẳng tỏ vẻ gì, chỉ khiến Thẩm Từ cảm giác một luồng khí lạnh chui tay áo . Tay Sở Lãng khẽ nắm lấy cổ tay y, khiến Thẩm Từ thoáng cứng đờ.

Lần , tiểu hoàng đế hề quá giới hạn, tay chỉ dừng ở cổ tay, nhưng điều đó khiến Thẩm Từ hiểu vì thấy chột . Y khẽ ho một tiếng, : “Bệ hạ nay đến tuổi trưởng thành, vẫn lập hoàng hậu, e rằng , bằng…”

Lời dứt, đầu ngón tay Sở Lãng chui tay áo y, gắp phiến lá cây . Hắn thèm mặt gì, chỉ mỉm hỏi: “Tiên sinh định gửi cho ai?”

Thẩm Từ liếc qua lá cây trong tay , giọng nhàn nhạt: “Chưa từng.”

Sở Lãng ánh mắt bất động, đưa lá cây lên mặt thoáng qua, khẽ : “Xem là chiếc lá si mê , tự chui tay áo .”

Lá cây trong tay y, quả nhiên trống một chữ.

Thẩm Từ đầu tựa lên vai, cảm giác chút cộm, liền khẽ nhướng vai: “Bệ hạ.”

Sở Lãng làm như thấy, trực tiếp bế bổng y lên, xuống ghế đá, để Thẩm Từ đùi .

Thẩm Từ còn kịp mở miệng trách, Sở Lãng hỏi: “Tiên sinh từng nghĩ xuất cung ?”

Thẩm Từ khẽ ngẩn , đầu , thấy vẻ mặt giống đùa, bèn hỏi: “Bệ hạ sẽ cho thần xuất cung ?”

Sở Lãng lắc đầu: “Trẫm cùng dạo ngoài cung. Giờ bên ngoài hẳn đang chuẩn ăn tết, chắc sẽ náo nhiệt.”

Thẩm Từ mím môi, tiếp: “Khi còn bé trẫm cùng ngoài, chẳng cho trẫm bước quá cửa cung. Nay trẫm trưởng thành, còn cho ?”

Thẩm Từ vui đáp: “Bệ hạ, nếu ngài ngoài, an nguy làm ? Ngài cũng bao nhiêu ánh mắt đang chằm chằm ngài?”

Sở Lãng : “Tiên sinh chẳng lẽ quên, võ công của trẫm cũng kém Cố Thanh.”

Thẩm Từ lắc đầu, quên mất cả việc đang đùi : “Bệ hạ! Ngài là thiên tử, thể tùy tiện đặt nguy hiểm?”

Sở Lãng , khẽ kinh ngạc. Trong mắt đời, Thẩm Từ là nịnh thần, từng dùng mưu kế đoạt ngôi, g.i.ế.c vua nhưng nếu , y sợ gì danh tiếng? Hay Thẩm Từ thật chỉ thích điều khiển khác?

Sở Lãng im lặng chằm chằm Thẩm Từ. Hai đời, đều Thẩm Từ tâm cơ sâu, nhưng vì , vẫn từng tay g.i.ế.c y? Dưỡng hổ thành họa vốn chẳng là phong cách của Thẩm Từ.

Một lúc , Sở Lãng mới : “Tiên sinh yên tâm, trẫm sẽ cho Cố Thanh cùng, còn ám vệ.”

Hắn nhắc đến Cố Thanh, còn đặc biệt quan sát phản ứng của Thẩm Từ.

Thẩm Từ chỉ khẽ chau mày, ngẩng đầu ngoài, một câu chẳng liên quan đến việc cung: “Ngày mai sẽ triệu tuyết.”

Ngày hôm , trời âm u, quả nhiên tuyết rơi. Trong đêm, từng bông tuyết nhẹ bay, rơi xuống đất, đọng áo tan . Bông tuyết rơi nhỏ, chẳng kỹ tưởng như mưa phùn, nên gọi là “triệu tuyết”, tuyết triệu điềm lành, báo hiệu năm mùa.

Thẩm Từ khoác áo choàng của Sở Lãng, thứ y ép nhận, vì tiểu hoàng đế sợ y trúng hàn khí. Y chậm rãi bước đình viện Ngự Thư Phòng. Từ hôm Sở Lãng dẫn y đến cửa Cô Vụ Cung, các thị vệ cũng còn ngăn y rời khỏi cửa cung nữa.

Thẩm Từ trong đình, lá vàng rơi xen cùng tuyết trắng, như ánh huỳnh quang tán quanh .

Sở Lãng xử lý xong việc Tế Thiên Yến, vội về, thấy Thẩm Từ trong tuyết, dáng như chi lan ngọc thụ, trắng đến mức phảng phất phát sáng.

Đôi mắt khẽ lóe, bước đến bên Thẩm Từ, kéo lấy bàn tay lạnh cóng vì lâu, dùng bàn tay bao .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-6-tram-co-tien-sinh-la-du.html.]

Tay Thẩm Từ thực mềm, chỉ bởi vì đề bút luyện chữ nên lưu vết kén, cũng thô ráp, ngược như ngọc bóng loáng.

Sau nửa canh giờ, một chiếc xe ngựa đơn giản khỏi hoàng cung. Thẩm Từ thoáng đ.á.n.h xe là Cố Thanh, nửa khuôn mặt mang theo đường nét lạnh lùng, chỉ qua hàng mày kiếm mắt sáng liền cảm thấy một luồng sát khí nghiêm nghị tràn ngập. Trên cởi áo giáp chiến bào, nhưng mơ hồ vẫn như thể ngửi thấy mùi sắt rỉ thể rửa , đó là hương vị chỉ chinh chiến sa trường nhiều năm mới .

Thẩm Từ chỉ thoáng qua liền buông mành xuống.

Sở Lãng khẽ y: “Tiên sinh là đang nghĩ, Cố tướng quân đ.á.n.h xe ngựa quá mức uổng tài ?”

Thẩm Từ thật nghĩ : “Thế bệ hạ đích lái xe, đảo mới là ủy khuất.”

Ba xuống xe giữa phố phường náo nhiệt. Thẩm Từ một áo bào trắng, mặc trong là y phục ngắn gọn thêu ám văn, chỉ cài một cây trâm gỗ đào đơn giản, trông qua giống như một vị dạy học nơi dân gian. Chỉ là dung nhan tuyệt thế, vô luận thế nào cũng thể che giấu, ngạnh sinh sinh khiến khí chất “ dạy học” phai nhạt vài phần.

Sở Lãng thì đổi sang một bộ cẩm y màu đen, hoa văn phức tạp như long bào nhưng vẫn tinh xảo vô cùng. Triệu Ân đây là bộ đơn giản nhất trong cung thể làm . Sở Lãng khí chất xuất chúng, dù mặc đơn sơ, cũng như một vị công t.ử quyền quý.

Cố Thanh vốn ăn mặc giản dị, đối với y phục quá câu nệ, ngược ghét những loại áo tay rộng quá mức rườm rà. Hắn dừng xe ngựa trong ngõ nhỏ, xa xa theo hai phía .

Thẩm Từ dòng đông đúc phố, trong lòng dâng lên một loại cảm giác như trải qua mấy đời, từ khi trọng sinh đến nay, mới y mới chân thực cảm thấy, vẫn còn sống.

Sở Lãng khuôn mặt Thẩm Từ ánh đèn khi sáng khi tối, khỏi bật : “Tiên sinh, nếu cung, liền chớ nghĩ chuyện trong cung nữa. Trẫm cùng giải sầu, nếu khiến thêm phiền, chẳng là uổng chuyến?”

Thẩm Từ chậm rãi gật đầu. Ba giữa dòng , Sở Lãng thấy một sạp hàng đang làm đồ chơi bằng đường, nhất thời nổi hứng, liền bước đến.

Hắn nắm tay Thẩm Từ, hai cùng sạp. Sở Lãng với chủ quán: “Ngươi họa cho một món đồ chơi bằng đường, dựa theo dáng dấp .”

Ông chủ ngẩng đầu một cái, Thẩm Từ, trong mắt hiện lên thần sắc kinh ngạc: “Bạch công tử, ngươi ở đây?”

Sở Lãng nghiêng đầu: “Bạch công tử? Đó là ai?”

Thẩm Từ cũng về phía ông chủ.

Người làm đồ chơi , tưởng nhầm. Trước mặt hai vị , xuất tầm thường, đặc biệt là vị hắc y công t.ử , khí thế bất phàm, liền vội vàng xòa: “Ồ, tiểu lão nhân lầm , lầm .”

Vừa họa đồ chơi bằng đường, ông chủ ngừng lén Thẩm Từ, thầm nghĩ mắt cùng “Bạch công tử” giống như đúc, vẫn chỗ giống, xem thật là nhận sai .

Không kịp liếc thêm vài , liền cảm giác bên cạnh truyền đến một ánh lạnh lẽo. Ngẩng đầu , là vị công t.ử áo đen , khóe môi tuy khẽ cong, nhưng ánh mắt lạnh buốt như sương giá giữa mùa đông.

Ông chủ vội cúi đầu, chuyên tâm làm đồ chơi bằng đường.

Thẩm Từ vốn thích ăn đồ ngọt, Sở Lãng liền đưa cho y, mà tự cầm lấy.

Hai mấy bước, Thẩm Từ ánh mắt sắc bén nhỏ: “Bệ… Công tử, trở về .”

Sở Lãng vẫn dừng bước, về phía bảng hiệu —— “Nghênh Xuân Lâu”, Tần lâu lớn nhất kinh đô.

Sở Lãng như : “Tiên sinh sợ cái gì? Chẳng lẽ bên trong còn thích khách mai phục ?”

Thẩm Từ thật lâu, : “Bệ hạ … Có thể để Lễ Bộ chọn ngày tuyển tú, cần tự đến nơi .”

Sở Lãng nhướng mày, khẽ tiêu hóa ý tứ lời , nâng tay vẫn đang nắm tay Thẩm Từ: “Trẫm là đủ , cần tuyển tú.”

Này… Có thể cùng một câu như thế ?

Giữa lúc hai chuyện, Thẩm Từ Sở Lãng kéo đến cửa Nghênh Xuân Lâu. Người đón khách là ma ma trong lâu thấy hai , vội chạy tới: “Nha, công t.ử thật là tuấn tú, vị … Này… Bạch công tử, ngươi trở ?!”

Vừa thấy Thẩm Từ, sắc mặt ma ma trắng bệch, biểu tình kinh hãi như thấy quỷ.

Thẩm Từ cũng nảy sinh hứng thú: “Ngươi Bạch công tử, là ai? Cùng Thẩm mỗ giống ?”

“Không, ,” ma ma liên tiếp lui mấy bước. Trước mặt hai , một thần sắc nhàn nhạt, một , đều chằm chằm bà đợi câu trả lời, khiến bà mạc danh cảm thấy một cỗ áp lực đè nặng.

Ma ma miễn cưỡng trấn định, gượng : “Là nô gia nhận sai .”

Một đêm mà hai nhận lầm, Thẩm Từ cũng khỏi cảm thấy quái dị. Sở Lãng hiểu y đang nghĩ gì, liền kéo Nghênh Xuân Lâu.

là giờ náo nhiệt, Nghênh Xuân Lâu quả nhiên danh bất hư truyền, khách khứa kín, tiếng trêu đùa vang khắp đại sảnh.

Tiếng ồn ào và mùi son phấn trong khí khiến Thẩm Từ nhíu mày, hương rượu, mùi thức ăn, vị hoa hồng hòa quyện cùng , y kéo Sở Lãng định rời .

Gần đó, một bàn khách nhân thấy y, liền lảo đảo bước tới. Người nọ say khướt, một mùi rượu, tay còn xách theo một bầu, hình loạng choạng, đẩy ngả ngớn: “Nha, Bạch công t.ử trở ? Ngươi Diễm Vương điện hạ mang ? Sao, Diễm Vương điện hạ buông tha ngươi ?”

Người , Thẩm Từ nhận —— chính là Lễ Bộ thị lang Lưu Bình.

Lưu Bình trọng thưởng trong đại điển tế thiên, nay là nhân vật ít nịnh bợ, đều bệ hạ ý đề bạt gã. Vui quá hóa say, mấy ngày nay gã đều ở Nghênh Xuân Lâu.

Thẩm Từ bình tĩnh gã đến gần. Lưu Bình say đến bước chân loạng choạng, đều thành bóng chồng, nhưng vẫn nhận vị “Bạch công tử” mắt. Gã uống đùa: “Bạch công tử, Diễm Vương điện hạ công phu ? Nghe ngài đa dạng lắm, mấy tiểu quan đưa phủ đều dưỡng đến ngoan ngoãn cả. Ngươi thế nhưng Diễm Vương đùa c.h.ế.t, ha ha ha ha…”

Lưu Bình ghé gần “Bạch công tử” thêm vài , : “Chậc chậc, sắc mặt tái nhợt, thấy liền chịu nổi. Ngươi mới bảy ngày, bổn thị lang còn tưởng ngươi nhớ nổi đường về. Đã trở thì hôm nay điểm ngươi hầu hạ bổn thị lang một đêm .”

 

Loading...