Edit: Wng
-
Trung thu, trăng tròn treo cao khiến bầu trời đầy cũng trở nên ảm đạm thất sắc. Ngoài cung, đường phố phồn hoa náo nhiệt, tiếng huyên náo dứt. Mỗi khi ngày lễ như thế đến, lệnh cấm ban đêm ở kinh đô sẽ giải trừ, phố lớn ngõ nhỏ rực sáng ánh đèn đuốc.
So với khung cảnh náo nhiệt bên ngoài, phủ Quốc sư phần vắng lặng. Mạc Kỳ cùng Đường Lê ham vui, những ngày như thế tất nhiên là trốn ngoài dạo phố, xem diễn, chơi đùa.
Mạc Kỳ mời Thẩm Từ cùng, nhưng thể y mới khôi phục đôi chút, thật sự thích hợp nhiều, đành uyển chuyển từ chối.
Y trong viện, bên ngoài tiếng huyên náo vọng , tay cầm bút chữ giấy. Ánh nến khẽ lay động, hòa cùng ánh trăng, chiếu rõ khung cảnh ngoài tường.
Sở Lãng xử lý xong tấu chương liền đến phủ Quốc sư. Vừa cửa liền thấy Thẩm Từ cô đơn một trong viện, bóng dáng lẻ loi ánh trăng tròn.
Sở Lãng khỏi cảm thấy xót xa, tháo áo choàng , khoác lên vai Thẩm Từ, thuận thế ôm y trong ngực, giọng trầm thấp hỏi: “Tiên sinh đang làm gì ?”
Thẩm Từ ấm bao quanh, lạnh lẽo quanh dần tan , cô độc cũng theo đó mà biến mất: “Không gì, chỉ là rảnh rỗi nên vài dòng lưu niệm thôi.”
Sở Lãng nắm lấy tay Thẩm Từ, cùng y chữ. Bàn tay vốn lạnh lẽo cũng dần ấm lên, thể còn chút rét mướt nào.
Thẩm Từ thấy Sở Lãng, chỉ đưa lưng về phía mà hỏi: “Bệ hạ xử lý xong tấu chương ?”
“Ừm, hôm nay là Trung thu, thể cùng ăn tết chứ.”
Theo nét bút cuối cùng của Thẩm Từ, Sở Lãng đặt bút xuống, bế trong n.g.ự.c lên, hướng về hành lang mà .
Thẩm Từ áo choàng quấn chặt, Sở Lãng ôm lòng, như thể đang tầng tầng bao bọc, nâng niu cẩn thận tựa ngọc quý, sợ rằng chỉ cần sơ ý sẽ vỡ tan.
Chẳng bao lâu , y nhẹ nhàng đặt xuống. Thẩm Từ dựa cột, còn Sở Lãng xuống ngay bên cạnh.
Thẩm Từ ngẩng mắt, chạm ánh chứa ý của Sở Lãng. Trong đôi mắt như cả dải ngân hà rực rỡ phản chiếu, lộng lẫy chói mắt, nhưng giữa muôn vàn tinh quang , chỉ chứa duy nhất một , là Thẩm Từ.
Y chỉ cảm thấy tim bỗng đập nhanh hơn, một cảm giác từng dâng tràn. Thẩm Từ vội vã dời ánh mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-58-trung-thu-vui-ve.html.]
Sở Lãng mỉm trêu chọc: “Tiên sinh ?”
Thẩm Từ , chỉ đáp khẽ: “Không gì…”
“Vậy vì dám ?”
Thẩm Từ cảm nhận Sở Lãng càng lúc càng tiến gần, thở của rõ ràng đến mức thể thấy. Thẩm Từ khẽ đẩy : “Ngươi… gần quá .”
Sở Lãng lời, thẳng dậy, giọng ôn hòa khuyên nhủ: “Tiên sinh thích cô độc, nhưng dám để khác đến gần. Như thì làm đây?”
Thẩm Từ mím môi, một lời.
Sở Lãng tự tiếp lời: “Tiên sinh nên tập quen dần với , sẽ còn thấy cô đơn nữa.”
Thẩm Từ nhàn nhạt đáp một tiếng.
Sở Lãng khẽ cong khóe môi, ngẩng đầu vầng trăng tròn treo cao, sang hỏi: “Tiên sinh, đêm Trung thu , ngài đang nhớ đến ai ?”
Thẩm Từ lên trăng. Y trầm mặc thật lâu, đó mới chậm rãi đưa ánh mắt dừng gương mặt Sở Lãng. Từ tận đáy lòng, y khẽ : “Trên đời , ai khiến tưởng niệm…”
Khóe môi Sở Lãng hạ xuống.
Chỉ Thẩm Từ tiếp: “Bởi vì… quan trọng nhất trong cuộc đời , đang ở ngay bên cạnh .”
Nghe , ánh mắt Sở Lãng sáng lên, tựa như cả bầu trời đều thắp sáng, đến cả vầng trăng tròn cũng trở nên lu mờ.
Hắn đầu Thẩm Từ, trong mắt mang theo vẻ khó tin, giọng khàn khàn hỏi: “Tiên sinh… ngài gì?”
Thẩm Từ khẽ cụp mắt, nhẹ giọng đáp: “Không gì.”
Sở Lãng cúi gần, thấp giọng : “Ta thấy , … ngài cũng là quan trọng nhất trong cuộc đời .”
Hơi thở của trở nên hỗn loạn, cúi đầu xuống, khẽ đặt một nụ hôn lên môi Thẩm Từ. Lần còn như chỉ thoáng chạm, cẩn thận mà sâu sắc, đến khi cảm nhận Thẩm Từ hề kháng cự, liền thuận thế tiến thêm, chiếm lấy bộ.
“Tiên sinh, Trung thu vui vẻ.”