Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 55 Ta thả ngươi đi
Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:22:59
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Giấc mơ của Thẩm Từ vô cùng hỗn loạn. Khi thì là cảnh tế thiên đại điển ở kiếp , khi là Sở Lãng mặt y, đau khổ cầu xin y đừng rời , chốc lát là cảnh y ngã xuống vũng m.á.u đàn tế, hóa thành Sở Lãng ôm chặt lấy y, khẽ : “Xin , là sai .”
Giấc mơ khiến Thẩm Từ gần như thể thở nổi. Y như ném xuống dòng nước sâu, càng vùng vẫy càng chìm, hít thở thông, n.g.ự.c đau đớn đến tuyệt vọng.
Từng cơn đau trào lên, dữ dội và dồn dập. Thẩm Từ cảm thấy như sắp c.h.ế.t, nỗi đau còn thấu xương hơn cả mũi tên xuyên tim đàn tế năm đó, đau đến mức y chỉ buông xuôi, còn giãy giụa, mặc cho bản chìm xuống đáy sâu.
Sở Lãng gương mặt trắng bệch trong lòng, nỗi bi thương dâng trào, làm gì thế ?
Nghe lời Thẩm Từ , mới hiểu, của cũng là trọng sinh.
Khó trách...
Khó trách Thẩm Từ sớm rời khỏi kinh thành, khó trách y chỉ tránh xa Sở Lãng. Ai thể ở bên cạnh kẻ từng tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t chứ?
Khó trách Thẩm Từ từng , giữa bọn họ mối huyết hải thâm thù. Khi Sở Lãng cho rằng y ám chỉ việc Khánh Đức Hoàng đế qua đời, khi Thẩm Từ là tay, hối hận vui mừng, vẫn nghĩ rằng giữa họ chỉ là hiểu lầm, ít nhất trong đời còn oán hận gì.
hóa , cái gọi là “huyết hải thâm thù” mà Thẩm Từ đến, chính là mối thù của mũi tên xuyên tim trong tế thiên đại điển.
Người từng g.i.ế.c Thẩm Từ, chính là . Và sự thật , vĩnh viễn thể xóa nhòa.
Giờ đây, tự tay vạch trần vết thương đẫm m.á.u mặt Thẩm Từ, chính miệng rằng cũng trọng sinh, rằng rõ kiếp từng g.i.ế.c y, mà ở kiếp vẫn tiếp tục nghi kỵ, giam cầm, thậm chí là làm nhục y...
Hắn làm những gì thế …
Sở Lãng Thẩm Từ đang thở yếu ớt, khẽ gọi: “Tiên sinh... ...”
Giờ đây, đến cả một câu “xin ” cũng thể nên lời.
Hắn còn tư cách nào cầu xin tha thứ? Lại lấy gì để đòi thêm một cơ hội từ Thẩm Từ?
Nhớ tới lời của thần y, Sở Lãng chợt tỉnh táo, ông nhất định điều gì đó, nhất định cách cứu Thẩm Từ.
Sở Lãng ôm Thẩm Từ, vội vàng lên đường đến Đồng Dương Quan.
Xe ngựa chạy gấp nhưng vẫn giữ con đường bằng phẳng, tránh làm lay động trong xe.
Một cơn gió đêm thổi qua, vén lên một góc rèm xe. Trong ánh sáng mờ, thể thấy một đang đó, mặc y phục màu nhạt, sắc trắng nhợt như hoa tàn rơi xuống đất, đẽ nhưng thê lương.
Bên cạnh y là một khác, vận áo gấm màu vàng thẫm, trang phục tuy nhẹ nhàng mà thần sắc lạnh như sương tuyết tan. Hắn chỉ lặng lẽ đang đó, ánh mắt chất chứa u buồn và đau đớn sâu thẳm.
Đầu ngón tay Sở Lãng khẽ chạm lên giữa hàng mày đang nhíu chặt của Thẩm Từ, xoa dịu nỗi u sầu . dù vuốt bao nhiêu , hai hàng lông mày vẫn cứ nhăn , như thể ẩn giấu một nỗi bế tắc thể giải.
“Tiên sinh, sắp tới Đồng Dương Quan . Chẳng bao lâu nữa là thể gặp thần y. Hắn nhất định thể chữa khỏi cho ngươi.”
Giọng trầm thấp của Sở Lãng vang lên trong gian tĩnh lặng của xe ngựa, như là đang với Thẩm Từ, như đang tự trấn an chính .
Đến bên ngoài Đồng Dương Quan, Thẩm Từ vẫn tỉnh . Sở Lãng ngẩng đầu ngọn núi cao vút trong mây, liền cõng lên vai, từng bước một leo lên những bậc đá dài vô tận.
Trước đây, khi học kỳ hoàng chi thuật, từng một lên núi . Núi lối rẽ, chỉ một con đường duy nhất dẫn đến sơn môn. Người thành tâm sẽ tự lui, kẻ mang ác ý cũng chẳng thể qua. Chỉ những ai kiên định, chấp niệm diệt mới thể bước chân lên Đồng Dương Sơn.
Sở Lãng cõng Thẩm Từ, một đoạn nghỉ một đoạn. Mỗi kiệt sức, mới chịu dừng, để Thẩm Từ tựa lòng nghỉ ngơi chốc lát, tiếp tục cõng lên tiếp. Con đường núi xa xăm, cứ thế từng bước một, cõng Thẩm Từ lên tới đỉnh.
Thần y thấy Sở Lãng đến, liền cho lui những khác, chậm rãi : “Bần đạo ngươi sẽ đến.”
Sở Lãng nhẹ nhàng đặt Thẩm Từ lên giường, ánh mắt từ đầu đến cuối từng rời khỏi : “Lá thư mà thần y sai đưa cho trẫm… ý nghĩa gì?”
Thần y vuốt vuốt chòm râu: “Sao , bệ hạ ?”
Sở Lãng giường, mở miệng.
Thần y liền tự tiếp lời: “Trẫm trọng sinh mà đến, làm . Chỉ là thần y là…?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-55-ta-tha-nguoi-di.html.]
Thần y , phất tay: “A, bần đạo trọng sinh, chỉ là chút khả năng thấu thiên cơ thôi.”
Sở Lãng hiểu, liền hỏi: “Vậy thần y thể trị bệnh cho ?”
Thần y liếc Thẩm Từ một cái, : “Không dám, dám. Dù A Từ cũng xem như là trong môn phái, thể thấy c.h.ế.t mà cứu. Chỉ là…”
Sở Lãng hít sâu, giọng khẽ căng : “Chỉ là cái gì?”
“Chỉ là tâm bệnh dễ , khúc mắc mới khó giải.”
Sở Lãng mím môi, Thẩm Từ đang hôn mê, nhẹ giọng : “Không , tỉnh nếu trách trẫm, thế nào cũng . Trẫm đem mạng cho cũng .”
Thần y : “Muốn trị tâm bệnh, vốn chính là đem mệnh ngươi đổi cho . Hắn tâm tổn thương, cứu thì dùng tâm ngươi đổi lấy. nếu lấy tim ngươi , ngươi sẽ sống nổi. Khi đó Đại Sở cũng còn hoàng đế nữa. Bệ hạ xác định ?”
Sở Lãng về phía ông, bỗng nhiên : “Trẫm làm việc lớn nhất trong đời , chính là cần mạng cũng cứu . Thần y, ngươi chỉ cần lo cứu , chuyện khác cần quan tâm.”
Tiên sinh tỉnh , e rằng cũng chẳng thấy nữa. Hắn thể chịu nổi cảnh Thẩm Từ dứt khoát rời , bao giờ gặp . Nếu kết cục là thế, với mà , lẽ đó mới là nhất.
Còn về phần …
Không dây dưa, lẽ sẽ sống càng tự do, càng tiêu sái.
Sở Lãng duỗi tay, khẽ vuốt gương mặt Thẩm Từ, cúi , đặt một nụ hôn lên môi Thẩm Từ. Không mang theo nửa điểm **, cũng chẳng chút bất kính.
Như chuồn chuồn lướt nước, chạm liền rời, Sở Lãng Thẩm Từ, nhưng lời với thần y: “Thần y, nếu tỉnh , cần với rằng trẫm từng đến. Cứ bảo… là Mạc Kỳ đưa tới . Cũng bảo , cần về kinh đô nữa. Nói rằng… học trò của còn mặt mũi gặp . Từ nay về , núi cao sông dài, kinh đô , đừng bao giờ đặt chân đến nữa.”
Thẩm Từ như phạm nghi lễ quân thần, thánh chỉ ban xuống, đời hẳn chẳng còn cơ hội bước kinh đô nửa bước.
Đợi y rời , lẽ sẽ tìm một nơi rừng suối thanh tịnh mà nương . Tin tức hoàng vị Đại Sở đổi chủ, e rằng lâu mới đến tai y.
Thần y cũng thêm gì, chỉ gật đầu, xem như đồng ý.
Trước mắt Thẩm Từ là một mảnh tối đen, đến ngón tay cũng động đậy nổi, như thể thể còn do y điều khiển.
Y chẳng thấy gì, chỉ loáng thoáng thấy đang bên tai .
Tựa hồ là… giọng của Sở Lãng.
“Tiên sinh luôn tự do, mà chẳng nỡ buông tay. Ta thích , ở bên , nhưng quên mất, từng nghĩ như . Tiên sinh thích , thích bầu trời rộng lớn ngoài , thích non xanh nước biếc, thích pháo hoa nhân gian, thích thuyền nhẹ xuôi sông, thích bốn mùa luân chuyển, những điều , đều .”
“Ta chỉ mong, dù ngươi chỉ một chút thích thôi, cũng . cũng vô ích. Chỉ cần còn thể thấy ngươi, thế là đủ.”
“Giờ mới hiểu, cá trong chậu, chim trong lồng. Tiên sinh là thiên nga, là đại bàng, là mây trời, là vầng trăng nhân gian. Ngươi nên thuộc về thiên địa tự do, gì thể giam giữ ngươi, cũng thể.”
“Tiên sinh, khi thể ngươi hồi phục, hãy nhớ thực hiện hết những gì ngươi từng mong . Ta thấy ngươi mỉm , vì đó là cảnh nhất mà từng thấy ở nhân gian .”
“Nhớ kỹ, đừng về kinh đô nữa. Nơi đó chỉ thương tâm. Tiên sinh đến cũng , quên càng , mãi mãi đừng nhớ đến.”
Thẩm Từ chỉ cảm thấy đầu đau như nứt .
Sở Lãng đây là định… thả y ?
Nguyện vọng của y dễ dàng thực hiện như ư? Sao trong lòng chẳng chút vui sướng nào?
Giọng Sở Lãng đúng, chuyện gì ? Là sợ y c.h.ế.t, nên mới những lời để mong y tỉnh ?
Chuyện cũ kiếp y chẳng nhắc , Sở Lãng cũng trọng sinh vẫn đùa cợt y như thế. Y chẳng oán giận nữa. Hai kiếp dốc lòng vì một , cả tâm cả đều mệt mỏi. Y nên buông, nên thật xa, cả đời còn gặp .
Chỉ là… vẫn cảm thấy gì đó đúng?
Trước mắt vẫn là một mảnh đen đặc, nhưng đột nhiên, khuôn mặt Sở Lãng hiện . Sắc mặt còn dữ dội như , cũng chẳng lạnh lùng, chỉ ánh mắt cụp xuống ảm đạm. Hắn cúi đầu, dám đối diện Thẩm Từ, rõ ràng muôn vàn điều mà thể mở miệng.
Là ai, khiến vị thiên t.ử cao cao tại thượng biến thành dáng vẻ hèn mọn như bây giờ?
Thẩm Từ còn đang trầm tư, nháy mắt kế tiếp, hình ảnh Sở Lãng tan biến, mắt rơi bóng tối mịt mùng.
Nằm giường, đầu ngón tay Thẩm Từ khẽ run lên.