Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:21:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Bạch Sanh rũ mắt xuống, Sở Lãng trúng , mà trong khoảnh khắc thoáng hiện lên chút mất mát.
Sở Lãng lạnh mắt : “Đã đây là bẫy, vì Lâm Vũ còn phái ngươi tới?”
Bạch Sanh hề sợ hãi, đối diện với ánh của : “Đương nhiên… là vì hứng thú với hổ phù.”
Nói như , quả thật thấy bóng dáng Cố Thanh .
Sở Lãng nhướng mày: “Chỉ dựa Lâm Vũ, còn thể làm gì Cố Thanh.”
Bạch Sanh khẽ , trong giọng mang theo chút ý vị đắc ý: “Ngươi cảm thấy, nếu giờ cố tướng quân ở đây, thì còn thể ở nơi nào?”
Sở Lãng nheo mắt : “Lâm Vũ định cùng trẫm đổi con tin ?”
Bạch Sanh khổ:
“Ta làm thể quan trọng bằng cố tướng quân.”
Sở Lãng phất tay, bao quanh Ngự Thư Phòng lập tức áp chế , Bạch Sanh cũng kéo .
Thẩm Từ trong điện quét sạch bóng , với Sở Lãng: “Những kẻ cũ của Đại Lương.”
Sở Lãng gật đầu: “Nếu Lâm Vũ đoán , thì thể thật sự giao của Đại Lương tay trẫm. Hắn dùng một đám dân thường, thêm một Bạch Sanh, để đổi lấy Cố Thanh của trẫm, quả nhiên tính toán khéo.”
Thẩm Từ mím môi: “Nếu giờ Lâm Vũ phát binh, Cố Thanh mặt, ai sẽ ứng chiến?”
Lời dứt, liền vội vã đến báo: “Khởi bẩm bệ hạ, ngoài thành kinh đô quân Đại Lương tập kết, e rằng bất lợi cho . Xin bệ hạ hạ lệnh định đoạt.”
Thẩm Từ khẽ cau mày: “Có thể nhanh chóng tập kết quân ngoài kinh đô như , tuyệt đối chuyện một ngày, xem là mưu tính từ .”
Y thoáng lo lắng về phía Sở Lãng.
Sở Lãng kéo tay Thẩm Từ, nhẹ nhàng vỗ về an ủi: “Tiên sinh cần lo, trẫm sẽ đích cầm ấn soái, tự xuất chinh.”
Thẩm Từ , nhíu mày thật chặt: “Không thể, bệ hạ! Cầm ấn soái là chuyện hệ trọng, nếu ngài gặp chuyện may, Đại Sở làm ?”
Sở Lãng mỉm : “Tiên sinh những ngày gần đây nhiều binh thư như , chẳng lẽ sớm dự liệu sẽ ngày hôm nay ?”
Thẩm Từ lắc đầu: “Thần chỉ là làm một phép tính hư thôi.”
Sở Lãng : “Nếu trẫm để ở trong cung, chắc chắn sẽ vui. Vậy thì trẫm xin mời cùng , làm quân sư của trẫm.”
Thẩm Từ , mặt vẫn ôn hòa như cũ, nhưng tiểu hoàng đế năm xưa từng cần y che chở, nay sớm còn. Giờ đây, đế vương mắt dù Thái Sơn sụp xuống cũng biến sắc, chẳng còn cần ai bảo vệ.
Thẩm Từ trầm mặc một lúc lâu : “Bệ hạ cứ tự quyết định là .”
Sở Lãng gật đầu: “Được, liền ứng chiến. Trẫm và Lâm Vũ, giữa hai bên, cũng nên tính sổ .”
Chỉ là đ.á.n.h giặc ở ngoài cửa thành kinh đô, chẳng qua là dời trận chiến từ trong hoàng cung đến chân thành mà thôi.
Bệ hạ tự cầm ấn soái trận, tất nhiên khiến sĩ khí quân dâng cao.
Đêm đó, Thẩm Từ dắt một con ngựa quanh giáo trường.
Lần , vì Sở Lãng gặp nguy, y buộc cưỡi ngựa, nhưng kỳ thực lúc lên , thể phần gắng sức. Y vốn yếu, song kẻ địch mạnh, dù chỉ là quân sư, cũng nên trở thành gánh nặng phía .
Nghĩ đời , y cũng từng cưỡi ngựa tung hoành, kéo cung b.ắ.n tên.
Thẩm Từ mím môi thành một đường mảnh, dần dần dừng bước, giữa sân luyện trống trải, khẽ giơ tay vỗ về con ngựa.
Khi Sở Lãng xử lý xong việc đến tìm y, liền thấy cảnh tượng .
Dưới ánh trăng, trong ánh đèn dầu nhạt, khoác bộ cẩm bào màu bạc, dáng thon dài. Y nhẹ nhàng vuốt ve con ngựa, động tác mềm mại, nhưng trong ánh mắt lóe lên nỗi cô đơn và bất cam.
Khi bệnh, từng là một tuấn phóng khoáng.
Lúc Khánh Đức hoàng đế còn tại vị, Thẩm Từ vẫn thường theo tham gia các buổi săn của hoàng thất.
Thẩm Từ vốn văn võ song , giờ chỉ thể cùng đám nịnh thần âm mưu tính kế, thật khiến xót xa.
Trong lòng Sở Lãng thoáng đau, bước tới gần, nhẹ giọng hỏi: “Tiên sinh định học cưỡi ngựa ?”
Thẩm Từ tiếng động, : “Bệ hạ, việc đều xử lý xong ?”
Sở Lãng gật đầu: “Nếu , trẫm thể dạy.”
Thẩm Từ thoáng chút vui mừng, nhưng ngay đó ảm đạm xuống: “Thân thể của … chịu nổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-52.html.]
Sở Lãng khẽ : “Yên tâm, trẫm chừng mực.”
Thẩm Từ siết chặt dây cương trong tay: “Vậy… xin bệ hạ chỉ giáo.”
Ánh mắt Sở Lãng ánh lên ý .
Thẩm Từ Sở Lãng nắm lấy tay, mặt , cảm nhận một cánh tay Sở Lãng ôm lấy eo , tay còn nắm dây cương.
Sở Lãng ở phía y : “Tiên sinh, chân giẫm lên bàn đạp, kéo chân trái. Lên ngựa cần dứt khoát, gọn gàng.”
Thật , những điều Thẩm Từ đều hiểu rõ, chỉ là y còn sức lực.
Sở Lãng hạ giọng bên tai y: “Tiên sinh cứ yên tâm lên , trẫm sẽ bảo vệ ngài.”
Thẩm Từ khẽ đáp, vượt qua lưng ngựa. Động tác của y chuẩn, chỉ là thể yếu nhược, còn kịp vững ngã xuống.
Trong lòng Thẩm Từ khẽ thở dài, chuẩn ngã như . , y rơi xuống đất, mà thành công lưng ngựa.
Ngay lúc y sắp mất thăng bằng ngả về phía , Sở Lãng nhanh tay đỡ lấy, giữ y vững vàng yên.
Thẩm Từ một nữa lưng ngựa, cúi đầu vuốt ve con ngựa, Sở Lãng bên cạnh, mỉm nhạt: “Đa tạ bệ hạ.”
Sở Lãng nắm lấy dây cương, dẫn Thẩm Từ cùng ngựa vòng quanh giáo trường, bước thong thả.
Thẩm Từ đón gió đêm khẽ thổi, tâm tình lên đôi chút: “Bệ hạ, kinh đô tuy dễ công phá, nhưng cũng chẳng nơi dễ thủ. Đối với cả hai bên đều bất lợi. Nếu Lâm Vũ thật sự lấy hổ phù, đến khi trong quân rối loạn, sẽ dễ dàng địch công hạ. Nên nhân lúc còn sớm, hạ chỉ hổ phù tự ý điều binh, chỉ theo quân lệnh.”
Sở Lãng gật đầu: “Chuyện trẫm hạ lệnh .”
Thẩm Từ tiếp: “Lâm Vũ bây giờ là liều c.h.ế.t mà đánh, đúng là thế ‘đập nồi dìm thuyền’. Bệ hạ, chúng chỉ cần cố kéo dài, đợi nóng nảy, tự nhiên sẽ lộ sơ hở.”
Sở Lãng hỏi: “Ngày mai khiêu chiến thì ?”
“Ứng chiến. chỉ đ.á.n.h vài chiêu rút.”
Sở Lãng nghi ngờ ý của y, chỉ thuận miệng hỏi: “Nếu trong quân truyền lời , bảo rằng binh hèn nhát khiến lòng quân d.a.o động thì ?”
“G.i.ế.c tha.”
“Nếu là địch quân hô nhục thì thế nào?”
Thẩm Từ thản nhiên : “Vậy xem bệ hạ làm để trấn an lòng quân.”
Trên chiến trường, việc quả nhiên diễn đúng như Thẩm Từ dự đoán. Binh mã trong tay Lâm Vũ vốn nhiều, tổng cộng chỉ năm vạn, trong khi Đại Sở ở kinh đô đến hơn hai mươi vạn quân, khác nào lấy trứng chọi đá.
Thẩm Từ tường thành, hai bên đại quân thế như nước lũ, bên tai là tiếng trống dồn dập, từng hồi từng hồi nâng cao sĩ khí.
Dù là ở kiếp , y cũng từng tận mắt chứng kiến cảnh hai quân giao chiến như thế . Đến khi tận mắt thấy, mới hiểu chiến sự hề đơn giản như những dòng lý luận trong sách.
Tiếng vó ngựa dồn dập, bụi đất cuộn lên, tiếng binh khí va chạm, tiếng hét g.i.ế.c xen lẫn tiếng gào thét, từ bốn phía vọng đến, dội thẳng tai.
Bạch Sanh bên cạnh Thẩm Từ. Không ai trói buộc , nhưng cũng chẳng thể chạy trốn. Hắn chiến trường phía , vẻ mặt hờ hững như thể tất cả quá quen thuộc.
Hắn từng trải qua tất cả, từng đổ m.á.u nơi sa trường mà mãi thấy hoàng trở về, từng chứng kiến hoàng cung tàn sát, phụ hoàng mẫu hậu ngã xuống và cũng từng chạy trốn khắp nơi, suýt c.h.ế.t giữa hai trận tuyến.
Hắn từng là hùng nơi chiến địa, nhưng chứng kiến quá nhiều m.á.u và xác. Với mà , tất cả chẳng qua chỉ là tranh đoạt.
Lâm Vũ phái một vị đại tướng lưng hùm vai gấu, cưỡi ngựa trận, cao giọng hô: “Ứng chiến!”
Gã hô, phía tướng sĩ Đại Lương cũng đồng thanh hô vang: “Ứng chiến! Ứng chiến!”
Phía bên Sở Lãng mới chậm rãi mở cửa thành, một vị đại tướng nghênh địch, tiếng trống trận vang lên từng hồi dồn dập.
Tướng Đại Lương hét lớn, vung đao trong tay, thúc ngựa lao thẳng tới.
Tướng bên Sở Lãng khéo léo kéo dây cương, né tránh đợt tấn công, hai bên giằng co như mèo vờn chuột, một bên liều mạng tấn công, bên chỉ phòng thủ tránh né.
Đại Lương tướng tức giận quát: “Bọn ngươi Đại Sở đều hèn nhát thế ? Có dám đường đường chính chính giao chiến một trận ?!”
Vị tướng Đại Sở nhân cơ hội liếc lên thành, chạm ánh mắt Thẩm Từ.
Thẩm Từ khẽ lắc đầu.
Đại tướng lập tức hiểu ý, thu quân trở . Phía Đại Lương hiển nhiên ngờ đối phương chủ động rút, đành sững sờ tại chỗ.
Trong doanh trại, Sở Lãng cùng các tướng thương nghị xong chiến thuật, bước lên tường thành, chỉ thấy Thẩm Từ đưa lưng về phía , đang chăm chú quan sát chiến cuộc bên .
Sở Lãng đến bên cạnh, sóng vai cùng : “Tiên sinh, tình hình chiến trường trẫm theo dõi. Tiên sinh mệt thì nghỉ tạm .”
Thẩm Từ lắc đầu: “Thần mệt. Vị tướng Đại Lương thực lực yếu, nhưng trong doanh của họ e cũng hạng kiêu dũng nhất. Hắn chỉ đến thăm dò thực lực của thôi.” Nói xong, ánh mắt y khẽ liếc về phía Bạch Sanh.
Bạch Sanh như thấy lời nào, ánh mắt vẫn bình thản, chút d.a.o động. Thẩm Từ thấy khóe môi khẽ run, liền trúng tim đen.