Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 50 Thoại bản tình yêu sư trò

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:20:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Khi bọn họ trở về kinh đô, thương thế của Sở Lãng khá hơn nhiều.

Thẩm Từ cùng Sở Lãng xuống xe ngựa, Cố Thanh liền quỳ gối mặt : “Bệ hạ, vi thần thất trách, thỉnh bệ hạ giáng tội.”

Sở Lãng vội bảo lên, chỉ hỏi: “Có Cố ái khanh cố ý thả cho Lâm Vũ chạy trốn?”

Cố Thanh vội vàng phủ nhận: “Bệ hạ, thần đối với ngài một lòng trung thành, trời đất thể chứng giám. Cố Thanh đối Đại Sở tuyệt nửa điểm bất trung.”

“Thật ?” Sở Lãng nheo mắt, khí thế quanh dần hạ xuống, “Vậy ngươi xem, ám lao canh phòng nghiêm ngặt như thế, Lâm Vũ làm thể chạy ?”

Cố Thanh cứng họng, chỉ thể nhận tội: “Là thần thất trách, muôn c.h.ế.t cũng thể chối tội.”

Sở Lãng hừ lạnh một tiếng.

Thẩm Từ trầm ngâm, lên tiếng: “Bệ hạ, tin Cố tướng quân trung thành. Cố tướng quân quả thực sơ suất, thể trông giữ Lâm Vũ. Còn xin bệ hạ cho một cơ hội lập công chuộc tội.”

Sở Lãng vẫn Thẩm Từ, ánh mắt như cũ dừng Cố Thanh: “Lập công chuộc tội thế nào?”

Thẩm Từ : “Vậy thì để Lâm Vũ, thành cũng là Cố Thanh, bại cũng là Cố Thanh.”

Sau đó, Sở Lãng đưa Thẩm Từ cung.

Nguyên nhân gì khác, bệnh tình của Thẩm Từ vẫn cần Sở Lãng trị liệu.

Sở Lãng bảo đảm với y: “Tiên sinh rời cung lúc nào cũng , trẫm tuyệt đối sẽ cưỡng ép.”

Thẩm Từ lúc mới đồng ý.

Nửa năm , Sở Lãng án thư trong Ngự Thư Phòng, chồng tấu chương cao như núi, bất đắc dĩ thở dài. Một bên phê duyệt tấu chương, một bên thỉnh thoảng liếc Thẩm Từ, dường như sợ đột nhiên biến mất.

Thẩm Từ ở một bên, ánh mắt lướt qua kệ sách, phát hiện mấy quyển y từng thấy qua. Y duỗi tay lấy xuống vài quyển.

Sở Lãng chú ý đến động tác , khóe môi khẽ cong, của , đối với sách vở quả thật sức chống cự, nhất định sẽ .

Thẩm Từ xuống, mở quyển đầu tiên. Trên bìa 《Dịch Văn Lục》. Lật xem một lúc, y nhận đây là truyện tu tiên dân gian, tuy chính thống nhưng khá xuất sắc, lôi cuốn. Thẩm Từ liền tiếp tục xem.

Truyện kể về một thiếu niên bái nhập đại tông môn, bái một vị Tiên Tôn làm sư phụ. Dưới sự dạy dỗ của sư tôn, trưởng thành, tu vi ngày càng thăng tiến, trừ gian diệt ác, giúp đỡ chính đạo, cuối cùng trở thành một đời tông sư.

Thẩm Từ vốn tưởng như là kết cục tồi. nửa quyển, y phát hiện chuyện vẫn kết thúc. Nhìn thoáng qua sắc trời, thấy vẫn còn sớm, y tiếp tục .

Sau khi nhân vật chính trở thành tông sư, việc đầu tiên làm diệt trừ ma đạo, cũng chẳng lập phái riêng, mà là hướng sư tôn cầu , cùng sư tôn kết làm đạo lữ. Chỉ là sư tôn đồng ý. Nhân vật chính vì thế mà tẩu hỏa nhập ma, sa ma đạo, bắt sư tôn về Ma giới, ép thành .

Bất quá, cũng làm gì quá đáng,

chỉ là chịu buông sư tôn, cố chấp ở bên , dù chỉ để .

Dần dà, sư tôn phát hiện đồ tuy đọa ma, nhưng vẫn giữ bản tâm, từng hại phá giới. Thậm chí, còn khắp nơi tìm kỳ trân dị bảo tặng cho sư tôn, trong đó cả cơ duyên phi thăng.

Sư tôn vì thế mà dần đổi thái độ, còn lạnh nhạt như . y vẫn lựa chọn phi thăng. Đến khi lên đến Cửu Trọng Thiên mới , cơ duyên giúp y phi thăng chính là do đồ hiến .

Sư tôn vô cùng cảm động, liền hạ giới tìm đồ . Khi đó, Tu Chân giới đang đại chiến Ma giới. Giữa khói lửa, vị thần nhân từ cửu thiên giáng xuống, đồ đọa ma của , hôn .

Thẩm Từ chớp mắt, khẽ đặt quyển sách xuống, cầm quyển khác. Những quyển phần lớn đều về mối tình thầy trò, cuối cùng hữu tình nhân cũng thành quyến thuộc.

Khi y xem xong ba quyển, chẳng từ lúc nào sắc trời tối sầm. Y nhẹ nhàng ôm lòng, quanh đều là thở của Sở Lãng.

Sở Lãng chỉ ôm nhẹ y, dùng sức, khiến Thẩm Từ cảm thấy chút nào khó chịu.

Hắn thử dò hỏi: “Tiên sinh mệt ? Có dùng bữa ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-50-thoai-ban-tinh-yeu-su-tro.html.]

Thẩm Từ sang chiếc bàn bên cạnh, từ khi nào Triệu Ân sai bưng bữa tối lên. Y thế nhưng mải mê sách mà hề phát hiện.

Thẩm Từ đặt quyển sách trong tay xuống, gật đầu với Sở Lãng: “Bệ hạ cũng đói ? Là thần thất lễ.”

Sở Lãng thấy y định dậy thì cũng tự nhiên mà lên, hành động của Thẩm Từ cản trở chút nào.

Ánh mắt Thẩm Từ khựng một thoáng, theo Sở Lãng đến bên bàn. Trên bàn là một mâm đầy các món ngon, quá nặng vị, cũng chẳng quá thanh đạm, khéo hợp khẩu vị của y.

Sở Lãng thong thả lột vỏ một đĩa tôm, đẩy đến mặt Thẩm Từ. Thẩm Từ thoáng ngẩn , một cái : “Bệ hạ, thần tự làm là .”

Sở Lãng cảm nhận rõ ràng sự xa cách nơi Thẩm Từ. Trước mặt , Thẩm Từ từng buông bỏ lễ nghi quân thần, chỉ trừ mấy ngày ở Kỳ Xuyên, khi trị thương cho y...

Sở Lãng làm như để tâm, chỉ nhạt : “Hiện giờ còn là quốc sư, chỉ là của trẫm. Trẫm vì làm chút việc nhỏ , cũng là điều nên làm, cần để ý.”

Thẩm Từ im lặng đáp.

Một bữa cơm qua , Thẩm Từ còn kịp động đũa, Sở Lãng liên tục gắp thức ăn đặt mặt y. Bữa ăn vốn yên ả, khiến y thư thái chút gượng gạo.

Trở hoàng cung , tiểu hoàng đế khác , từ cường thế trở nên ôn hòa khiến Thẩm Từ đôi lúc cũng kịp thích ứng.

Sau khi Triệu Ân dọn bữa tối , Sở Lãng hỏi: “Tiên sinh, khi còn ở Kỳ Xuyên, ngài từng sẽ thi châm, nhưng mãi làm. Gần đây thấy khỏe chăng?”

Thẩm Từ lắc đầu: “Chưa từng tái phát. Giờ thi châm ?”

Sở Lãng gật đầu: “Để lâu , trẫm sợ trong lòng tụ huyết.”

Thẩm Từ gật nhẹ: “Vậy thi châm .”

“Được, nhưng trẫm xem thương thế của một nữa.” Sở Lãng , thần sắc của Thẩm Từ, lo y sẽ tỏ kiên nhẫn.

Quả nhiên, Thẩm Từ nhíu mày: “Vì ?”

Sở Lãng vội vàng giải thích: “Trẫm quên vị trí thương cụ thể. Nếu nhớ chuẩn, chỉ sợ sẽ khiến đau thêm.”

Nghe , Thẩm Từ chậm rãi giãn mày: “Thần hiểu , tạ ơn bệ hạ bận tâm.”

Sở Lãng khẽ thở phào, mỉm : “Thật mạo phạm .”

Thẩm Từ còn kịp phản ứng, thì bế bổng lên. Y cảm nhận rõ lực tay mạnh mẽ của Sở Lãng, nhất thời khẽ kêu: “Bệ hạ?”

Sở Lãng Thẩm Từ chắc chắn sẽ chủ động bước lên long sàng, liền ôm thẳng : “Tiên sinh giữ lễ quân thần mà chịu lên giường, để trẫm ôm ngươi , cũng tính là phá lễ.”

Thẩm Từ: “……”

Nằm giường, Thẩm Từ chỉ cảm thấy một nỗi hư ảo thật, y thật sự trở về, một nữa long sàng .

Lòng bàn tay ấm áp của Sở Lãng khẽ lướt từng tấc n.g.ự.c y, nhưng khác hẳn , còn sự ái mà chỉ thuần túy là tìm kiếm chỗ thương. Thẩm Từ dám đối diện ánh mắt .

Đột nhiên, y cảm thấy nơi n.g.ự.c truyền đến chút đau rát, liền nhíu mày.

Sở Lãng lập tức giảm lực, chỉ để đầu ngón tay chạm nhẹ lên n.g.ự.c y, lấy ngân châm bên cạnh , tiếp tục thi châm.

Đến khi cây kim cuối cùng rút , Thẩm Từ cảm thấy cổ họng dâng lên vị tanh ngọt, một ngụm m.á.u bầm phun .

Y ngờ dù thấy n.g.ự.c quá đau, mà trong tích nhiều huyết ứ đến .

Sở Lãng bên cạnh, dịu dàng đón thở yếu ớt của y, một tay đưa khăn cho Thẩm Từ.

Thẩm Từ nhận khăn mới lau xong, cổ họng trào lên một vị tanh nồng khác, y nghiêng đầu, phun m.á.u tươi.

Sở Lãng cẩn thận dùng khăn lau vết m.á.u nơi khóe môi y, nhẹ giọng : “Là m.á.u tươi thì .”

Phun xong, Thẩm Từ rõ ràng cảm thấy nơi n.g.ự.c vẫn còn âm ỉ đau.

Loading...