Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 40 Đau không?
Cập nhật lúc: 2026-03-30 11:21:48
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thẩm Từ cùng Mạc Kỳ trong nhà. Bất cứ mùi vị đặc trưng nào cũng khiến y khó chịu, huống chi mùi m.á.u tươi càng nồng nặc. Vừa y cố gắng chuyện với đồng nghiệp vài câu, giờ sắc mặt trắng bệch, đỡ tay Đường Lê trở về nhà , ngã xuống giường liền ngủ .
Đường Lê Thẩm Từ ngủ, mím môi. Ông trời thật sự chẳng đối xử với chủ nhân của nàng chút nào, vất vả lắm mới tự do, mà lấy mạng y.
Thật quá đáng.
Khi Thẩm Từ tỉnh thì là ban đêm. Y vẫn luôn như thế, ngày đêm đảo lộn, cũng chẳng rõ bản khi nào hôn mê, khi nào mới tỉnh .
Thẩm Từ thấy ngoài hành lang đèn lồng thắp lên, ánh sáng bên ngoài rực rỡ, còn trong phòng y lạnh lẽo tịch mịch.
Đèn lồng đung đưa trong gió, ánh sáng phản chiếu trong mắt y, khiến đôi con ngươi càng thêm cô quạnh.
Tuy y vốn thích yên tĩnh, nhưng đôi khi vẫn hy vọng quanh chút náo nhiệt để rằng bản vẫn còn sống, vẫn còn tồn tại giữa nhân thế.
Giờ phút , căn phòng u tối của y đối lập hẳn với ánh sáng ấm áp ngoài . Sự lạnh lẽo phảng phất như một góc quên lãng, vứt bỏ.
Thẩm Từ bất đắc dĩ thở dài, tự trách bệnh tật của khiến y thể làm điều , nên tâm trạng càng thêm ủ dột.
Y nhớ tới cứu ban ngày, liền xuống giường, chậm rãi bước đến căn phòng ánh nến hắt .
Y khẽ gõ cửa. Người bên trong dường như vẫn ngủ, lập tức đáp: “Vào .”
Thẩm Từ đẩy cửa, chỉ thấy giường, nửa trần trụi, quanh quấn mấy lớp băng gạc, che phần lớn cơ thể. Tuy , vẫn thể mơ hồ thấy làn da rắn chắc bên . Phần n.g.ự.c gần vai hình như thương nên băng kín, còn eo bụng thì quấn vải, những đường cong nơi đó rõ ràng, cơ bụng săn chắc khiến đỏ mặt, nữ t.ử thì thẹn thùng, nam t.ử cũng khó tránh khỏi ngượng ngùng.
Thẩm Từ ngờ cánh cửa là cảnh tượng như , bất chợt đập thẳng mắt khiến y sững sờ. Y chớp mắt liên tục, vội xoay , suýt nữa vì hấp tấp mà vấp ngã.
Người nọ thấy liền hỏi: “Sao thế?”
Thẩm Từ đáp ngắn gọn: “Ngươi mặc quần áo .”
Người phía đầy lý lẽ: “Ta thương, cử động tiện. Mỗi t.h.u.ố.c đều phiền phức, chẳng thà cứ thế cho thoải mái. Huống chi, đều là nam nhân cả, ngươi thẹn thùng cái gì?”
Thẩm Từ từng gặp tình huống như , vẫn cứng giọng: “Mặc . Bằng đây.”
Người nhướng mày, : “Ngươi định chữa bệnh cho ? Nếu , cứ việc thôi.”
Thẩm Từ khựng , ở cửa một lát, rốt cuộc vẫn nhịn , xoay bước .
Người giường ngờ y thật sự thẳng như , vội xuống giường, tùy tay khoác thêm áo ngoài đuổi theo.
Hắn giữ c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Từ, khiến bước chân đối phương khựng .
Người nọ bất đắc dĩ : “Ta chỉ đùa với ngươi một chút, thật? Ngươi cứu , tất nhiên cũng báo đáp, cứu ngươi một .”
Thẩm Từ yên lặng rút tay về, mím môi hỏi: “Ngươi… công tử, nên xưng hô thế nào?”
Người khẽ : “Sở Lang.”
“?”
Thẩm Từ ngẩng đầu, trong mắt thoáng hiện gợn sóng. Người mặt rõ ràng chẳng giống bệ hạ chút nào, dung mạo, khí chất và cử chỉ đều khác biệt, nhưng trùng tên?
Sắc mặt Thẩm Từ khẽ biến: “Cùng bệ hạ Đại Sở trùng tên, ngươi đó là tội gì ?”
Sở Lang vẫn , đôi mắt cong cong: “Ta từng đến kinh đô. Chỉ là trùng họ, khác chữ, cùng âm thôi. Ta thi cử, làm quan, cũng chẳng nhập ngũ, chỉ là kẻ giang hồ vô danh thì ai quản ? Hay là… công t.ử ngươi làm quan?”
Thẩm Từ sững .
Thói quen của y nửa năm vẫn sửa , luôn theo bản năng mà xem bản như vẫn còn là Quốc sư của kinh đô.
Thẩm Từ lắc đầu: “Ngươi là trong giang hồ?”
Sở Lang gật đầu: “ .”
Thẩm Từ từ xuống một lượt, mới : “Không chữa bệnh ?”
Sở Lang gật đầu, dẫn Thẩm Từ phòng: “ , còn hỏi ân nhân quý danh? Nên xưng hô thế nào?”
“Thẩm Từ.”
Người khẽ lặp , khen: “Là một cái tên .”
Thẩm Từ đáp. Căn phòng vốn là phòng trống, thường ngày ở, nên bên trong chẳng bao nhiêu đồ đạc. Ngoài chiếc giường thấp cùng một cái bàn nhỏ, thì chẳng còn gì khác. Tường dính bụi, nền nhà xám xịt chỉ qua là lâu ai quét dọn.
Thẩm Từ quanh căn phòng trống rỗng, trong chốc lát nên chọn chỗ nào để bắt mạch. Y định bảo đối phương sân hoặc sang phòng khác, thì ánh mắt rơi xuống vết thương nơi khóe môi của Sở Lang, nhất thời nỡ mở miệng.
Sở Lang dường như hiểu sự khó xử của y, chủ động : “Không bằng cứ ở giường ? Trong phòng cũng chỉ chỗ đó là thể .”
Thẩm Từ nhíu mày: “Thôi, đêm khuya, để ngày mai .”
Y định rời .
Sở Lang vội ngăn y : “Ngươi nghĩ gì thế? Ý là ngươi giường, mà xem bệnh cho ngươi.”
Thẩm Từ khựng , áy náy: “Ngươi thương, làm mà ? Là suy nghĩ chu , đêm hôm khuya khoắt còn đến quấy rầy ngươi. Vốn chỉ định xem vết thương của ngươi thế nào, ngươi mấy câu liền quên mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-40-dau-khong.html.]
Sở Lang mỉm : “Không . Ngược , cũng xem thử là chứng bệnh gì mà thể khiến một suy yếu đến mức .”
Nghe , Thẩm Từ chỉ khẽ cúi đầu.
Y từ chối nữa, xuống mép giường, tay đặt lên chiếc bàn thấp bên cạnh.
Sở Lang hình cao lớn, thì tiện bắt mạch, nên liền quỳ một gối xuống đất, nửa nghiêng thấp để bắt mạch cho Thẩm Từ.
Khoảnh khắc , Thẩm Từ thoáng ngẩn .
Y đột nhiên nhớ tới trong cung, khi y thương ở mắt cá, Sở Lãng cũng từng quỳ một gối, cúi thấp kiểm tra cho y.
Động tác giống hệt .
Cũng là việc giống .
kỳ lạ … Sở Lang mắt cho y cảm giác khác bệ hạ.
Có lẽ… chỉ là trùng hợp?
Dù , bệ hạ hiểu y thuật.
Thẩm Từ tự an ủi , cố thuyết phục bản đừng nghĩ nhiều.
Sở Lãng bắt mạch thật lâu, lâu đến mức Thẩm Từ cảm giác hôn mê.
Cuối cùng, y thật sự ngủ , chỉ là giấc ngủ nông, chút động tĩnh là sẽ tỉnh.
Sở Lang xem mạch xong, vẫn giữ lấy cổ tay y.
Động tác quen thuộc khiến Thẩm Từ lập tức tỉnh , ánh mắt mang theo vài phần lạnh lẽo về phía Sở Lang.
Sở Lang khựng , buông tay, ôn hòa : “Xin . Ta chỉ thấy ngươi ngủ mất, định đỡ ngươi cho thoải mái. Trời nóng thế , nếu đắp tấm chăn mỏng e sẽ cảm lạnh.”
Thẩm Từ dịu giọng: “Đa tạ. Ngươi xem gì ?”
Sở Lang lắc đầu: “Tạm thời thấy rõ. Ta thể xem thêm phần n.g.ự.c của ngươi chứ?”
Thẩm Từ mím môi: “Không cần. Ta vết thương ngoài da, cần xem.”
Sở Lang : “Chưa chắc. Không thấy vết thương nghĩa là thương.”
Lời khiến Thẩm Từ khựng . Lẽ nào là nội thương? nội thương lẽ bắt mạch chứ?
Y từng nghĩ đây là hậu quả của việc trọng sinh, song dù , y vẫn tìm cách chữa khỏi.
Nhìn ánh mắt chân thành của Sở Lang, Thẩm Từ hạ quyết tâm: “Được. Ngươi xem .”
Nói xong, y cởi áo.
Trời đang giữa mùa hè, y vốn mặc nhiều, cởi lớp áo mỏng bên ngoài, tháo luôn chiếc áo trong tuyết trắng.
Làn da Thẩm Từ vốn trắng, nay vì bệnh mà càng thêm nhợt nhạt, mịn như sứ, nhưng mong manh, tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ cũng vỡ.
Lúc , y giường, nửa để trần, để lộ vai và phần n.g.ự.c trắng mịn. Tóc đen dài xõa lưng, vài lọn rủ xuống ngực, khẽ dán lên da mang theo cảm giác ngứa nhẹ. Khuôn mặt y mất tự nhiên, phảng phất chút ngượng ngùng.
Sở Lang quỳ đất, ngẩng đầu lên. Hắn đưa tay gạt mấy lọn tóc vướng n.g.ự.c Thẩm Từ phía , lòng bàn tay lướt qua làn da mát lạnh .
Cơ thể Thẩm Từ khẽ run.
Lòng bàn tay của Sở Lang ấm áp, lạnh, nhưng Thẩm Từ vốn quen khác chạm , nên tránh khỏi run rẩy.
Sở Lang ngước mắt hỏi: “Đau ?”
Thẩm Từ lắc đầu, chỉ là chạm nhẹ mà đau ?
Sở Lang liền ấn mạnh hơn một chút.
Thẩm Từ nhíu mày, tay vô thức siết chặt vạt áo.
Sở Lang nhận động tác , hỏi: “Đau ?”
Thẩm Từ c.ắ.n răng đáp, nhưng mồ hôi bên thái dương tiết lộ hết.
Sở Lang nhẹ giọng : “Nếu ngươi đau mà , làm chẩn chính xác bệnh tình đây?”
Thẩm Từ càng siết chặt vạt áo trong tay, vải nhăn theo từng động tác của y. Một lúc lâu , y mới dời mắt, khẽ đầu sang bên, giọng nhỏ đến mức như gió thoảng: “Đau.”
Sở Lang lập tức thu tay, Thẩm Từ cũng buông lỏng áo.
Y tưởng như là xong, định kéo áo lên thì Sở Lang ngăn . Tay vẫn đặt nơi ngực, chỉ ấn quanh vùng đó, dường như xác định chỗ nào thật sự đau.
Hắn đổi nhiều góc độ, mỗi ấn hỏi một câu: “Đau ?”
Thẩm Từ chỉ thể ngoan ngoãn đáp .
Sở Lang gần như ấn khắp vùng n.g.ự.c và quanh đó mới chịu dừng. Khi thu tay, thể thấy rõ cả mảng da trắng ửng đỏ.
Thẩm Từ nhân cơ hội kéo áo , hỏi: “Vậy… khám gì ?”
Sở Lang thu nụ , nghiêm giọng : “Ngực của ngươi… hình như từng chịu qua thương tổn.”