Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 39 Người sắp chết
Cập nhật lúc: 2026-03-30 11:20:55
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua khe cửa, thoáng chốc lướt qua.
Những ngày oi ả, gió nóng cũng mang theo từng đợt khí nóng, hết lớp đến lớp khác quét qua đường, khiến ai nấy chỉ mong trốn nơi mát lạnh trong nước.
Phố phường Kỳ Xuyên vẫn tấp nập qua , tiếng rao của bán hàng rong, tiếng hô gọi của thương nhân vang lên khắp nơi, cảnh tượng phồn hoa náo nhiệt chẳng kém gì kinh đô.
Ngoài thành Kỳ Xuyên, trong một khu sân yên tĩnh, khói bếp lượn lờ bốc lên, trong nhà đang nấu cơm.
Mạc Kỳ đẩy cổng sân , trong tay cầm một túi d.ư.ợ.c liệu mới hái, tay còn cầm chiếc quạt cũ mua của bán rong để quạt cho mát.
Hắn đẩy cửa bước , lập tức một làn hương d.ư.ợ.c nồng nặc ập tới. Mùi t.h.u.ố.c đậm đến mức dường như ngập tràn khắp căn phòng, chỉ cần mở cửa là tràn đầy trong khoang mũi.
Mạc Kỳ khẽ cau mày, bước trong, thu quạt nhẹ giọng về phía buồng trong.
Căn nhà bài trí đơn giản, chỉ cần liếc qua thấy rõ chiếc giường. Trên giường là một ảnh gầy gò, mặc áo trong trắng như tuyết, chỉ đắp một lớp chăn mỏng. Y yên lặng, n.g.ự.c phập phồng khẽ, nếu kỹ còn tưởng rằng c.h.ế.t .
Mạc Kỳ cũng từng nghĩ . Không ít dáng vẻ yên tĩnh như thế của Thẩm Từ làm cho hoảng sợ, đến gần kiểm tra thở mới yên tâm.
Từ nửa năm , khi tách biệt với Sở Lãng, Thẩm Từ đến Kỳ Xuyên. Thân thể y ngày càng yếu , tuy ho khan còn tái phát, nhưng n.g.ự.c đau âm ỉ, vết thương nào rõ ràng, cũng chẳng tìm nguyên nhân, càng đến việc chữa khỏi.
Dù nguyên nhân bệnh rõ, thể Thẩm Từ vẫn ngày một sa sút, mắt thường cũng thể thấy .
Lúc mới đến Kỳ Xuyên, y còn thể phố dạo quanh, ghé tửu lâu hoặc quán một lát. Còn bây giờ, ngay cả bước khỏi sân cũng khó khăn, phần lớn thời gian đều ngủ mê, tỉnh thì ít.
Mạc Kỳ giường, khẽ thở dài một .
Không ngờ Thẩm Từ tỉnh dậy. Y vẫn nhàn nhạt như , giọng điệu thản nhiên, dường như chẳng gì đổi: “Ngươi thở dài cái gì?”
Chỉ là giọng mang theo chút yếu ớt.
Mạc Kỳ đặt túi d.ư.ợ.c liệu lên bàn, trách nhẹ: “Ngày nào cũng sắc t.h.u.ố.c mà ngươi chẳng chịu uống, bệnh thể khá hơn ? Còn xem non sông Đại Sở, kết quả…”
Lời dứt, khẽ thở dài.
Thẩm Từ chậm rãi mở mắt, yên lặng chống dậy.
Mạc Kỳ thấy động tác đó liền vội vàng bước tới đỡ.
Thẩm Từ dựa cột giường, ánh mắt lười nhác, cả toát lên vẻ mệt mỏi hờ hững. Y ngoài cửa sổ, xuyên qua khung gỗ chạm rỗng mà ngắm cảnh trong viện.
Rồi y rũ mắt, nhỏ với Mạc Kỳ: “Ta sân.”
Mạc Kỳ nhíu mày: “Ngươi hiện tại thế , nên xuống giường.”
Thẩm Từ khẽ mím môi: “ .”
Mạc Kỳ ánh mắt đáng thương , chỉ bất lực thở dài: “Nếu ngươi thể tự , thì cứ .”
Thẩm Từ im lặng, Mạc Kỳ tưởng y từ bỏ, định sắc t.h.u.ố.c thì Thẩm Từ chậm rãi chống tay xuống giường, bước xuống. Mái tóc dài đen như mực buông xuống ngực, hòa cùng áo trắng, như nét bút đan xen giữa hắc và bạch trong bức tranh thủy mặc.
Thẩm Từ men theo tường hoặc cột, từng bước đến cửa, chống tay lên khung cửa, chậm rãi sân.
Trong viện dọn dẹp sạch, trồng mấy khóm hoa cỏ, khi rảnh rỗi, Đường Lê vẫn thường chăm chúng.
Đường Lê từ hành lang rẽ , thấy Thẩm Từ nơi cửa, vội vàng chạy tới đỡ, giọng trách móc Mạc Kỳ: “Chủ t.ử thể yếu như , ngươi đỡ một tay?”
Mạc Kỳ kêu oan: “Ta vốn định để ngoài, ai ngờ thật sự , còn kịp đỡ mà!”
Đường Lê trừng một cái: “Hừ.”
Thẩm Từ nhẹ đặt tay lên tay Đường Lê: “Ta , đỡ sang bên một lát.”
“Được.”
Thẩm Từ trời đất bao la bên ngoài, khẽ lẩm bẩm: “Ta từng nghĩ rằng chỉ cần rời khỏi kinh đô, thể đến bất cứ nơi nào , thiên địa rộng lớn, thể tự do chu du. hóa , từ đầu đến cuối vẫn chỉ là con chim giam trong lồng, dù lồng sắt mở, cũng chẳng thể bay cao nữa.”
Chẳng lẽ y trọng sinh chỉ để giúp Sở Lãng diệt trừ Lâm Vũ, bình định nội loạn Đại Sở thôi ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-39-nguoi-sap-chet.html.]
Y đổi lịch sử, nên giờ đây, lịch sử trở quỹ đạo của nó bằng cách hủy diệt y ?
Khi mới trọng sinh, y từng cho rằng trời xanh thương xót, thấy y đáng thương nên mới ban cho cơ hội sống , để y tìm chính .
kết quả là gì? Phải chăng việc y sống , rốt cuộc chẳng chút ý nghĩa nào?
Thẩm Từ ngẩng đầu về phía chân trời, tầng mây biến ảo ngừng, mặt trời chói chang treo cao, khiến phiền lòng khó chịu.
Đường Lê Thẩm Từ như thế, khẽ hít mũi, giọng run run : “Chủ tử, ngài đừng nghĩ nhiều như , ngài nhất định sẽ khỏe .”
Thẩm Từ đáp. Thân thể y, chính y rõ hơn ai hết, chỉ cần còn tỉnh táo, cơn đau n.g.ự.c liền lúc nào ngừng. Dù hiện tại cũng , vẫn đau âm ỉ, chỉ là y quen . Toàn đều chẳng dễ chịu, đau chỗ nào cũng như , đến mức sắp tê liệt.
Đường Lê lặng lẽ cạnh y một lúc.
Thẩm Từ bỗng vịn cột dậy.
Đường Lê vội vàng đỡ lấy: “Chủ tử, ? Ngài làm gì, để Đường Lê làm cũng .”
Thẩm Từ khẽ lắc đầu, đẩy tay nàng , một về phía sân, đẩy cánh cổng trúc .
Ngay cửa một đang , bê bết máu, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, trông như trải qua một trận sống c.h.ế.t.
Người nhấc mí mắt, thấy Thẩm Từ liền khàn giọng : “Vị công t.ử … thể cứu một mạng ? Ta thật sự… còn sức nữa .”
Thẩm Từ lặng lẽ một lúc : “Ta ngay cả bản còn cứu nổi, làm cứu ngươi ?”
Người lúc mới rõ Thẩm Từ, ánh mắt co , khẽ lẩm bẩm: “Người sắp c.h.ế.t…”
Thẩm Từ mím môi, xoay định .
Người nọ liền nắm lấy tay áo y: “Khoan … lẽ thể giúp ngươi thử xem.”
Thẩm Từ rút tay áo , từ xuống , giọng nhạt nhẽo: “Ngươi ngay cả bản còn cứu nổi, thể cứu ?”
Người khẽ: “Ta chỉ là kiệt sức, sắp c.h.ế.t. Ngược là ngươi, bệnh nặng đến ?”
Thẩm Từ đáp, chỉ hỏi thẳng: “Ngươi thể chữa khỏi cho ?”
Người đáp: “Ta sẽ cố hết sức.”
Thẩm Từ gật đầu, theo bản năng đưa tay . Người cũng đưa tay lên nắm lấy.
hai chỉ một lúc, chẳng hành động nào khác.
Người bật nhẹ: “Xem công t.ử cũng thật lòng cứu .”
Thẩm Từ : “Ta dùng sức.”
Người lắc đầu: “Không cảm nhận .”
Vừa dứt lời, bàn tay bỗng tuột xuống, còn sức để giữ.
Thẩm Từ “ai” một tiếng, đầu gọi lớn: “Mạc Kỳ!”
Nghe thấy giọng Thẩm Từ, Mạc Kỳ vội chạy : “Sao ? Ngươi khó chịu ở ?”
Thẩm Từ lắc đầu, chỉ đang đất: “Đỡ trong nhà.”
Mạc Kỳ cau mày: “Một ngươi đủ khiến lo , giờ thêm một nữa?”
Thẩm Từ : “Hắn hẳn chỉ thương ngoài da thôi, băng bó là . Hơn nữa, thể chữa khỏi bệnh cho .”
“Ồ?” Mạc Kỳ lập tức hứng thú. Chính chữa mãi vẫn , suốt nửa năm tìm bao nhiêu danh y cũng bó tay, nay một kẻ đột ngột ngã ngay cửa, rằng thể trị khỏi Thẩm Từ, làm tò mò ?
Hắn lập tức cúi đỡ kẻ sân, gọi một tiếng, Đường Lê vội chạy tới chỗ Thẩm Từ, định dìu y.
Thẩm Từ khẽ đẩy tay nàng : “Ta tự .”
Đường Lê nheo mắt y, lo lắng : “Nếu chủ t.ử mệt, thì nên nghỉ ngơi một lát. Người cứ để Mạc Kỳ lo, thì gọi Bạch Sanh tới.”
Thẩm Từ lắc đầu: “Không cần, chỉ mùi m.á.u làm khó chịu thôi.”
Đường Lê gật đầu, khẽ : “Chủ tử, đột ngột xuất hiện sân chúng , đầy máu, ngã gục ngay cổng… chẳng lẽ ngài thấy đáng nghi ?”
Thẩm Từ Mạc Kỳ đang đỡ , đáy mắt thoáng lạnh: “Cho dù là bệ hạ, hiện giờ còn gì đáng để hao tâm phí sức nữa chứ?”