Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 34 Nên đi đâu tìm tiên sinh?

Cập nhật lúc: 2026-03-29 07:28:38
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Mạc Kỳ trong xe ngựa bỗng dưng nhiều thêm một , cùng Đường Lê bốn mắt .

Chặn xe ngựa của bọn họ đúng là Bạch Sanh. Bạch Sanh và Thẩm Từ lớn lên quả thật giống như lời đồn, đến sáu bảy phần tương tự, nhưng khí chất khác biệt.

Thẩm Từ lẽ là của Sở Lãng, song khi ánh mắt dừng vệt đỏ nơi cổ Bạch Sanh, y liền kìm lòng đặng, cuối cùng vẫn mặc kệ tự sinh tự diệt.

Cách để Bạch Sanh mật báo nhiều, nhưng bỏ mặc , trong lòng Thẩm Từ yên.

Cuối cùng, y vẫn để Bạch Sanh lên xe ngựa. Bốn cùng rời khỏi cửa thành kinh đô.

Bạch Sanh dám ngẩng đầu loạn, chỉ cúi đầu thấp giọng hỏi: “Thẩm đại nhân…”

Thẩm Từ nhàn nhạt đáp: “Đường xa núi cao, từ nay về còn cái gọi là quốc sư Thẩm Từ.”

Bạch Sanh khẽ “”, dè dặt hỏi tiếp: “Thẩm… ? Chúng định ?”

Thẩm Từ liếc một cái, hỏi Mạc Kỳ: “Chúng đây?”

Mạc Kỳ nghĩ một lát, nghiêm túc : “Không bằng theo đến Đồng Dương Quan làm khất cái ?”

Đường Lê trừng mắt: “Ngươi bảo chủ t.ử nhà làm khất cái? Vậy chúng làm bây giờ?”

Mạc Kỳ hì hì: “Vậy thì làm tiểu khất cái.”

Thẩm Từ bất đắc dĩ: “Đi Kỳ Xuyên .”

Mạc Kỳ chỉ đùa, vốn xuống núi là để du ngoạn, cũng , Đường Lê tự nhiên ý kiến gì.

Thẩm Từ dặn Mạc Kỳ: “Mỗi khi đến một thành trấn, quan đạo, cũng tiểu đạo. Cứ chọn con đường chỉ dân bản xứ mới .”

Mạc Kỳ hiểu ý, liền đáp: “Được , hòa nhập với dân bản xứ, chuyện rành lắm. Để dẫn đường, bảo đảm ngươi hết các lối nhỏ trong thành!”

Sau khi dặn dò xong, Thẩm Từ hỏi Bạch Sanh: “Lâm Vũ mua ngươi về, rốt cuộc là vì chuyện gì?”

Việc y vẫn nghĩ . Vì Lâm Vũ mua một diện mạo giống y đến ?

Bạch Sanh theo bản năng đưa tay che lên vệt đỏ cổ: “Bởi vì… Diễm Vương điện hạ thích Thẩm… .”

Thẩm Từ: “?”

Mạc Kỳ lập tức nhảy dựng: “Thấy , , Diễm Vương lòng gì!”

Thẩm Từ kinh ngạc: “Ta với Lâm Vũ chẳng hề qua , như thế?”

Bạch Sanh cúi đầu. Khi đưa đến mặt Lâm Vũ, còn mừng thầm, cùng vận mệnh bi t.h.ả.m như ở chùa Phổ Chiếu chính là Diễm Vương điện hạ. Không điện hạ còn nhớ ?

kết quả là, trong lòng Diễm Vương khác, còn chỉ xem như thế .

Nghĩ đến đó, Bạch Sanh khỏi về phía Thẩm Từ.

Thẩm quả thật . Lời đồn y khuynh quốc khuynh thành, bộ kinh đô ai sánh về dung mạo, nay tận mắt, quả nhiên sai.

, Bạch Sanh, chỉ sáu bảy phần giống mà thôi.

Xe ngựa ngừng suốt một ngày, đến khi mặt trời lặn mới tới một thành nhỏ. Nơi cách kinh đô xa cũng chẳng gần. Sở Lãng chắc chắn sẽ phái truy đuổi, nên Thẩm Từ dành cả ngày để vòng đường, che giấu dấu vết và ngóng tin tức.

Những thành trấn quanh kinh đô đủ để Sở Lãng lục soát một phen.

Bốn cuối cùng xuống xe ngựa, Đường Lê đến tê cả chân, đỡ Thẩm Từ bước xuống. Trước mặt họ là một khách điếm nhỏ.

Bốn cùng xuống.

“Nghe hôm nay kinh đô cử hành tế thiên đại điển, mỗi năm chỉ một , hẳn náo nhiệt lắm.”

“Tuyết năm nay rơi dày thế , sang năm chắc chắn là mùa mùa.”

“Nói chứ, quốc sư của chúng , giờ thế nào. Bảo giả dối thì cũng hẳn, hàng năm cầu phúc, từ chiến tranh tới giờ, đời sống chúng vẫn . bảo thì… cũng là nịnh thần, hoàng đế răm rắp.”

“Thôi, liên quan gì tới chúng ? Dân chúng chỉ cần sống yên .”

Tin tức trong kinh truyền nhanh như , dân chúng vẫn nghĩ tế thiên đại điển cử hành đúng hạn.

Thẩm Từ yên lặng bên bàn, Mạc Kỳ tùy tiện xuống, gọi tiểu nhị mang rượu tới.

Đường Lê vốn là nô tỳ, thói quen ăn cùng bàn, chỉ bên cạnh Thẩm Từ.

Còn Bạch Sanh… vốn là tiểu quan, Lâm Vũ mua về vương phủ, nhưng chỉ xem như món đồ chơi, nên giờ cũng bên Thẩm Từ, chờ hầu hạ.

Thẩm Từ liếc hai , tự rót nước cho : “Ngồi xuống . Ta , khỏi kinh đô, liền còn quốc sư Thẩm Từ. Giờ chỉ là một kẻ áo vải, giống như các ngươi thôi.”

Đường Lê và Bạch Sanh , vẫn chút do dự.

Mạc Kỳ : “A nha, , . Đều tới , về đều là bằng hữu, đừng câu nệ những lễ nghi phiền phức . Thẩm đại nhân khi kinh cũng chỉ là một đứa trẻ nhà nông bình thường thôi.”

Đường Lê mỉm , lúc mới xuống.

Bạch Sanh khi xuống thì chút lúng túng, đưa cho Thẩm Từ một chén nước.

Thẩm Từ liếc một cái, gì.

Mạc Kỳ : “Ngày mai chính là mùng tám tháng Chạp, chúng là tiếp tục chỗ ?”

Thẩm Từ khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, : “Tiếp tục thôi. Nơi cách kinh đô vẫn xa, nếu để Sở Lãng truy tới thì chẳng bù mất.”

“Được.”

*

Kinh đô, hoàng cung.

Hương Long Tiên trong cung nay bằng mùi dược, cả phòng tràn ngập hương vị chua xót của thuốc.

Cố Thanh một bên, lo lắng đang giường.

Sau tấm màn lụa mỏng là ảnh vị thiên t.ử Đại Sở trong bộ trung y màu vàng sáng.

Người nọ sắc mặt tái nhợt yên, Triệu Ân ở một bên cẩn thận đút thuốc, nhưng cũng chẳng thể cho uống bao nhiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-34-nen-di-dau-tim-tien-sinh.html.]

Thái y bất đắc dĩ lắc đầu, với Cố Thanh: “Bệ hạ vẫn chịu uống thuốc. Chén đút xuống căn bản chẳng uống mấy ngụm, như làm bệnh thể khỏi ?”

Cố Thanh thở dài: “Rốt cuộc bệ hạ mắc bệnh gì?”

Thái y đáp: “Khí nghẽn công tâm, là tâm bệnh.”

Cố Thanh hỏi: “Vậy làm thế nào mới thể tỉnh ?”

Thái y lắc đầu: “Không rõ lắm. Chỉ là, nếu vẫn chịu uống thuốc, thần chỉ thể thử dùng châm cứu để cưỡng ép bệ hạ tỉnh , mới đút thuốc.”

Cố Thanh liếc Sở Lãng đang hôn mê nhưng vẫn cau mày, với thái y: “Thi châm .”

Thái y đáp lời, lấy hòm t.h.u.ố.c , dùng ngân châm thi châm cho Sở Lãng.

Sở Lãng vùi trong mộng vẫn tỉnh . Trong mộng, hết đến khác giương cung b.ắ.n c.h.ế.t Thẩm Từ.

Nhìn thấy Thẩm Từ ngã xuống đàn tế, m.á.u tươi loang khắp mặt đất, ngay cả tay cũng là máu, tầm mắt đỏ rực một mảnh.

Như lặp lặp .

Rốt cuộc, một , giữa sắc đỏ thứ gì đó xé toạc.

Hắn thấy Thẩm Từ trong bộ y phục trắng giữa vũng máu, áo bào trắng của quốc sư m.á.u tươi thấm ướt.

Trên tay, mặt đều vương máu, khiến y hiện vẻ cuồng dã đến cực điểm.

Thẩm Từ đàn tế, xa xa , trong mắt bình lặng gợn sóng.

Nhìn hồi lâu, y mới chợt .

Nụ mang oán hận, chỉ sự thanh thản.

Sở Lãng đôi mắt của Thẩm Từ chớp lấy một , sợ rằng giây tiếp theo Thẩm Từ sẽ tan biến, hoặc ngã xuống đàn tế, từ đó bao giờ tỉnh nữa.

Hắn y như , như con chim thoát khỏi gông xiềng và lồng giam, bay về trời cao.

Chỉ là Thẩm Từ… dường như rời xa , rời khỏi kinh đô, vĩnh viễn thể tìm thấy…

Tiên sinh… Trẫm còn thể tìm ngài ?

Sở Lãng ảnh Thẩm Từ mắt trong khoảnh khắc vỡ nát, hóa thành vô điểm sáng, tan biến còn dấu vết.

Trong lòng dấy lên nỗi hoảng loạn.

Giờ khắc mới hiểu, vì mỗi Thẩm Từ, thấy trong lòng dâng lên nỗi sợ vô cớ .

Đó là sợ hãi, sợ Thẩm Từ rời bỏ , sẽ nữa.

Không, .

Hắn nhất định tìm , dù chịu về cùng , cũng tự với Thẩm Từ rằng sai , đời , đời , đều sai đến quá mức.

Có lẽ, việc trọng sinh vốn để bù đắp tiếc nuối của bản , mà là để bù đắp cho .

Hắn tỉnh , để gặp .

Thái y thu hết ngân châm Sở Lãng, lặng lẽ một lúc, lắc đầu với Cố Thanh: “Ngay cả châm cứu cũng vô dụng, xem bệ hạ tự vùi sâu trong mộng, tỉnh .”

Cố Thanh nhíu mày: “Vậy làm bây giờ?”

Thái y trầm ngâm: “Giờ chỉ còn cách tìm nơi bệ hạ khúc mắc, tháo gỡ khúc mắc mới mong tỉnh .”

Cố Thanh im lặng.

Hắn rõ khúc mắc của Sở Lãng là gì, chính là Thẩm Từ rời khỏi kinh đô. Người phái tìm vẫn tin tức, khắp các thành trấn quanh kinh đô đều phái , mà vẫn thấy bóng dáng Thẩm Từ.

Quốc sư đại nhân cơ trí tuyệt luân, nếu thật lòng tránh né, quả thực chẳng mấy ai thể tìm .

Như thế thì làm đây?

Đang lúc Cố Thanh bối rối, bên cạnh Triệu Ân chợt kêu lên: “Bệ hạ?!”

Cố Thanh vội vàng sang, chỉ thấy giường sắc mặt tái nhợt, yếu ớt chậm rãi mở mắt.

Thái y lập tức bảo mang t.h.u.ố.c .

Sở Lãng mở mắt, liền thấy chén t.h.u.ố.c đậm đặc đặt mặt.

Hắn khẽ nhíu mày, hỏi: “Đã tìm ?”

Giọng khàn khàn, yếu ớt vô cùng.

Cố Thanh thấy tỉnh hỏi đến Thẩm Từ, chỉ thể thở dài: “Bệ hạ, xin hãy uống t.h.u.ố.c .”

Sở Lãng nhíu mày sâu hơn, Cố Thanh .

Cố Thanh đành thật: “Người phái đều thu hoạch gì.”

Sở Lãng nhắm mắt : “Bạch Sanh ?”

Cố Thanh lắc đầu: “Cũng tin tức.”

Sở Lãng khẽ thở dài, cũng trong dự liệu: “Tiên sinh nếu tìm thấy, e rằng trong thiên hạ chẳng mấy ai tìm . Đây cũng là lý do trẫm sợ rời khỏi kinh đô sẽ trở về nữa.”

Thái y ở một bên sốt ruột: “Bệ hạ, vẫn nên uống t.h.u.ố.c ạ?”

Sở Lãng ghét bỏ chén t.h.u.ố.c : “Đem ngoài.”

Triệu Ân vội khuyên: “Bệ hạ, nếu ngài dưỡng thể, làm thể tìm Thẩm đại nhân ?”

Sở Lãng hồi lâu, cuối cùng mới cầm lấy chén thuốc, uống một cạn sạch.

Hắn chợt nhớ đến Thẩm Từ vô cùng chán ghét uống thuốc. Không giờ bệnh tình thế nào, khá hơn chút nào

Lại sắp đến Tết, vốn dĩ định cùng đón năm mới, hiện giờ…

Sở Lãng lắc đầu, cố gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu.

Hắn tự giễu.

Giữa trời đất bao la , nên để tìm ?

“Triệu Ân, truyền ý chỉ của trẫm phân phó xuống , vẽ chân dung , gửi đến các thành trấn. Nếu ai thấy , cần kinh động, lập tức báo tin. Trẫm sẽ trọng thưởng!”

Loading...