Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 31 Không phải ngươi cũng giam lỏng ta sao?
Cập nhật lúc: 2026-03-29 07:27:01
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thiên t.ử Đại Sở từ Quốc sư phủ nổi giận đùng đùng rời , việc truyền khắp triều đình, đều .
Lâm Vũ yên nổi, hẹn Thẩm Từ ngoài gặp mặt.
Gã Thẩm Từ rót một ly , đẩy đến mặt y: “Quốc sư đại nhân bại lộ nhanh như , khiến bệ hạ mất tín nhiệm, thật sự ?”
Thẩm Từ vẫn thản nhiên: “Chẳng hợp ý ngươi ? Ta đắc tội bệ hạ, ngươi chẳng càng yên tâm?”
Lâm Vũ lắc đầu, nhấp một ngụm : “Cố tướng quân bên , ngươi định liệu thế nào? Bổn vương lo tướng quân với bệ hạ sinh hiềm khích, xem là Thẩm đại nhân thất thủ .”
Thẩm Từ đợi gã uống xong, mới nhấc ly trong tay lên nhấp một ngụm: “Vẫn . Ta chỉ để Cố tướng quân cùng bệ hạ diễn một màn, khiến thẳng chuyện hợp tác với Diễm Vương điện hạ.”
Lâm Vũ ngẩng mắt: “Nói thẳng ?”
Thẩm Từ gật đầu: “Cố tướng quân là quân cờ lớn nhất trong tay chúng . Giờ bệ hạ còn tin , bên cạnh chỉ còn Cố Thanh. Cố Thanh bề ngoài trung thành, kỳ thực chỉ là quân cờ sắp xếp bên cạnh . Đến thời khắc then chốt, sẽ trở mặt. Khi bệ hạ tứ cố vô … ngươi xem, thế nào?”
Lâm Vũ xong, vỗ tay nhẹ hai cái: “Thẩm đại nhân quả nhiên hổ là Quốc sư Đại Sở, đúng là cao tay trong việc điều khiển lòng .”
Thẩm Từ trong chốc lát cũng rõ Lâm Vũ đang khen đang mắng y.
Chỉ là…
Ánh mắt y dừng ly , cảm giác hương vị chút đúng.
Thẩm Từ nheo mắt: “Điện hạ quá khen. Chỉ là… hình như điện hạ vẫn thật sự tin ?”
Lâm Vũ nhướng mày: “Sao ngươi ?”
Thẩm Từ đẩy ly đến mặt gã: “Không điện hạ trong ly bỏ gì?”
Lâm Vũ dường như mới chợt nhớ , giả vờ bực bội vỗ trán: “Bổn vương uống rượu, ly , là rượu. Là sơ suất.”
Thẩm Từ nhíu mày. Y vốn ít uống rượu, nhưng mới chỉ nhấp một ngụm nhỏ, chắc sẽ .
Y khẽ lắc đầu: “Thôi . nếu giúp điện hạ thành công, chẳng điện hạ sẽ thể hiện thành ý ở chỗ nào?”
Ánh mắt Lâm Vũ lóe sáng: “Đợi việc thành, bổn vương sẽ đích đưa Thẩm đại nhân rời kinh.”
Thẩm Từ nhạt: “Nếu điện hạ đến lúc đó lòng, bộ Đại Sở đều trong tay ngươi, chạy cũng chẳng đường ?”
Lâm Vũ hỏi : “Vậy Thẩm đại nhân làm ?”
Thẩm Từ chỉ lệnh bài bên hông gã: “Ta lệnh bài của Diễm Vương điện hạ.”
Lâm Vũ sửng sốt, tháo lệnh bài xuống: “Ngươi cái ? Nếu bổn vương chỉ cần hạ một mệnh lệnh, dù lệnh bài, ngươi cũng khỏi thành.”
Thẩm Từ gật đầu: “Ta tự nhiên hiểu điều đó. Điện hạ chỉ cần đưa cho là .”
Lâm Vũ nửa tin nửa ngờ, vẫn đưa lệnh bài cho Thẩm Từ, rõ y rốt cuộc đang toan tính điều gì.
Thực gã vốn chẳng định thả Thẩm Từ . Bỏ qua ân tình khi còn bé, Thẩm Từ là kẻ vô cùng nguy hiểm, hoặc là dùng cho , hoặc chỉ thể diệt trừ tận gốc, nếu sẽ là tai họa ngầm.
Cũng chẳng hiểu vì Khánh Đức hoàng đế tín nhiệm y đến , còn giao quyền nhiếp chính lớn như thế cho một nguy hiểm như y.
Thẩm Từ thấy đồ vật tay, định rời . lên, thái dương liền truyền đến một cơn đau nhói, như kim bạc đ.â.m , khiến y thể vững.
Y loạng choạng, phịch xuống nệm mềm.
Lâm Vũ ở đối diện làm bộ quan tâm: “Thẩm đại nhân làm ? Là bệnh cũ tái phát ?”
Thẩm Từ ngẩng đầu gã, chỉ thấy cảnh vật quanh bắt đầu mờ , khuôn mặt Lâm Vũ cũng chập chờn, rõ ràng.
Y cau mày: “Lâm Vũ, ngươi thật sự chỉ cho uống rượu thôi ?”
Lâm Vũ tỏ vẻ vô tội, gật đầu: “Tất nhiên. Không tin, bổn vương uống cho ngươi xem.”
Nói gã cầm ly Thẩm Từ uống, dốc cạn.
Thẩm Từ đầu óc choáng váng, cố gắng chống dậy.
Lâm Vũ đỡ lấy y: “Xin , bổn vương quên mất, đây là rượu mạnh vùng biên. Thẩm đại nhân quen uống, e là chịu nổi.”
Thẩm Từ cau mày thật chặt, tai ù , chỉ cảm thấy trời đất cuồng, âm thanh đều xa dần.
y vẫn rõ ràng rằng, tuyệt đối thể ở đây, càng thể để lộ sơ hở mặt Lâm Vũ.
Y gạt tay đối phương , chống tay lên bàn dậy. Thân ảnh lảo đảo, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
Lâm Vũ y gắng gượng như thế, chỉ cảm thấy càng thêm thú vị. Gã giữ lấy Thẩm Từ, : “Thẩm đại nhân thế e là tiện hồi phủ. Không bằng ở nhã gian nghỉ tạm, đợi rượu tan, bổn vương tự đưa ngài về, coi như bồi tội.”
Thẩm Từ còn kịp lời từ chối, Lâm Vũ kéo y về phía giường.
Thẩm Từ hất tay : “Diễm Vương điện hạ, thể tự hồi phủ, cần điện hạ nhọc lòng.”
Nói xong, y tập tễnh bước nhanh về phía cửa. Lâm Vũ suýt chút nữa định đuổi theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-31-khong-phai-nguoi-cung-giam-long-ta-sao.html.]
Tay Thẩm Từ còn kịp chạm cửa, cánh cửa tự mở .
Y ngã lòng một , đối phương thuận thế ôm lấy y, ánh mắt lạnh lẽo về phía Lâm Vũ.
Ánh mắt Lâm Vũ lập tức sắc , chắp tay hành lễ: “Bệ hạ thánh an.”
Thẩm Từ thoát ổ sói rơi miệng hổ, liền Sở Lãng đẩy lòng.
Y vốn tưởng đến là Mạc Kỳ, dù khi y dặn dò Mạc Kỳ rõ ràng, nào ngờ gặp Sở Lãng ở chỗ ?
Sở Lãng mạnh mẽ vòng tay ôm chặt y ngực. Thẩm Từ chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, hoa mắt, thể gắng gượng, chỉ đành tạm thời quan sát biến hóa.
Sở Lãng sang Lâm Vũ, bảo gã lên, chỉ hỏi: “Diễm Vương, ở đây?”
Lâm Vũ cúi đầu: “Thần chỉ cùng quốc sư đại nhân tán gẫu đôi chút quốc sự mà thôi.”
“À?” Sở Lãng lạnh giọng, “Tiên sinh thể khỏe, xin nghỉ triều sớm, còn nhàn hạ cùng Diễm Vương thương nghị quốc sự. Quả nhiên là thần t.ử đắc lực của Đại Sở trẫm.”
Lời , gần như nghiến răng nghiến lợi. Thẩm Từ khẽ run đầu ngón tay.
Lâm Vũ chỉ thể đáp: “Là thần suy nghĩ chu .”
Sở Lãng liếc qua trong ngực, ánh mắt càng trầm: “Tiên sinh vốn thích uống rượu, ngươi còn rót cho ?”
Lâm Vũ thật ngờ Sở Lãng xuất hiện ở đây. Lẽ nào quan hệ giữa Sở Lãng và Thẩm Từ… hề đơn giản như bề ngoài?
Gã chỉ đành : “Thần từng rót rượu cho Thẩm đại nhân, chỉ là sơ suất, quên mất mới uống rượu. Bình rượu đó là rượu mạnh biên ngoại, Thẩm đại nhân chỉ nhấp một ngụm, liền say.”
Sở Lãng nhạt: “Về chuyện gì thì đừng quấy rầy .”
Một câu , cắt đứt đường lui của Lâm Vũ.
Lâm Vũ chỉ đành cúi đầu đáp lời.
Thẩm Từ Sở Lãng mang .
Sở Lãng cúi đầu gương mặt trắng nõn trong ngực, vương một mảng đỏ ửng, ngay cả vành tai y cũng nóng lên.
Trên xe ngựa, rõ tiếng hít thở gấp của Thẩm Từ, hầu kết khẽ lay động.
Thẩm Từ rốt cuộc vẫn say hẳn, từ trong lòng Sở Lãng dậy, tựa vách xe, nửa híp mắt: “Đa tạ bệ hạ.”
Sở Lãng chỉ cảm thấy trong n.g.ự.c trống rỗng, đầu ngón tay khẽ siết: “Tiên sinh cáo bệnh xin nghỉ, còn rảnh rỗi bàn chuyện cùng Lâm Vũ, thật . Tiên sinh thật sự là chẳng hề để trẫm mắt.”
Thẩm Từ rũ mi: “Thần dám.”
“Ngươi dám?” Sở Lãng ép giọng, “Tiên sinh hậu quả của khi quân là gì ?”
Thẩm Từ đáp: “Việc quả thực là thần , xin bệ hạ giáng tội.”
Sở Lãng mím môi, nhẫn nhẫn: “Tiên sinh ở giữa trẫm và Lâm Vũ, chọn Lâm Vũ. Vì ? Chẳng lẽ trẫm bằng ? Tiên sinh tình nguyện trợ giúp , cũng nâng đỡ trẫm ư? Trẫm đối với mà … đến một con rối cũng bằng ?”
Thẩm Từ cau mày: “Thần bao giờ xem bệ hạ như con rối.”
Sở Lãng y tránh nặng tìm nhẹ, lửa giận càng dâng, cúi áp sát, đem Thẩm Từ vây trong lòng: “Tiên sinh, trẫm rốt cuộc làm gì mới thể giữ ngươi ? Trẫm thế nào… mới khiến ngươi về bên trẫm?”
Hắn dáng vẻ yếu ớt, ý thức mơ hồ của Thẩm Từ, chỉ khóa , mang về hoàng cung, để y vĩnh viễn rời khỏi tầm mắt .
Tiên sinh của , mạnh mẽ mong manh giữa bầy hổ lang, - thiên t.ử Đại Sở bảo vệ y.
Xe ngựa khẽ lắc. Sở Lãng giơ tay đỡ đầu Thẩm Từ, tránh va vách xe.
Rõ ràng ban đầu, chỉ lợi dụng Thẩm Từ, để Thẩm Từ và Lâm Vũ kiềm chế , để gã thoát khỏi tầm kiểm soát.
hiểu , đến giờ, thứ chẳng còn như .
Rốt cuộc là sai ở ?
Khi sắp đến quốc sư phủ, Sở Lãng đỡ Thẩm Từ xuống, định thu tay thì Thẩm Từ nửa mê nửa tỉnh, đột nhiên mở mắt: “Thái t.ử điện hạ cung? Công khóa đều làm xong ?”
Sở Lãng sững , đôi mắt mơ hồ , thuận miệng : “Làm xong . Tiên sinh chẳng từng mang trẫm… mang bổn cung ngoài giải sầu ?”
Thẩm Từ dậy: “Không thể nào, thần từng đồng ý. Mau cho xe ngựa hồi cung.”
Sở Lãng nhân lúc y say, hỏi: “Tiên sinh vì chịu để trẫm khỏi cung?”
Thẩm Từ hé môi, im lặng .
Sở Lãng dáng vẻ mơ hồ , khẽ , hỏi: “Là vì bổn cung tiếp xúc với trong triều, chỉ giam làm con rối?”
Thẩm Từ một lúc, chậm rãi rũ mắt: “Là sai . Đáng lẽ nên lời bệ hạ, nên để ngài nhốt mãi trong cung.”
Sở Lãng y đổi cả cách xưng hô, là say thật, liền tiếp: “Nếu cho rằng đó là của , định bồi thường thế nào cho bổn cung, giam lỏng bao năm?”
Thẩm Từ khẽ nhắm mắt: “Ngươi … cũng từng giam lỏng ?”
Sở Lãng đáp: “Không đủ. Tiên sinh giam trẫm bao nhiêu năm, trẫm chẳng qua chỉ giữ mười ngày thôi.”
Thẩm Từ đẩy , kéo giãn cách: “Vậy Thẩm Từ chỉ còn cách tự thỉnh tội c.h.ế.t.”