Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 29 Thẩm Từ, ngay cả ngươi cũng muốn phản bội trẫm?

Cập nhật lúc: 2026-03-29 07:25:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thẩm Từ khẽ một tiếng: “Bệ hạ cần để ý gì, đến sư phụ cũng thu nhận thần.”

Mạc Kỳ trúng, chỉ trừ, da mặt dày đáp: “Ngươi giờ nổi danh như , sư phụ làm thể ngươi ?”

Thẩm Từ thêm, chỉ cúi mắt, rõ đang suy nghĩ điều gì.

Mặc dù Thẩm Từ giải thích, Sở Lãng vẫn mím môi thành một đường thẳng: “Xúc phạm chính là x.úc p.hạ.m trẫm. Mạc Kỳ, trong vòng ba ngày rời khỏi kinh đô.”

Mạc Kỳ kinh hãi: “Bệ hạ, chỉ là đùa với Thẩm Từ một chút thôi, đúng Thẩm Từ? Khi còn nhỏ chúng vẫn thường giỡn mà.”

Hắn xem như hiểu thế nào gọi là gần vua như gần cọp, lời cân nhắc từng chữ. Kinh đô xem quả thật hợp với .

Thẩm Từ bất đắc dĩ lắc đầu, với Sở Lãng: “Bệ hạ, trời khuya, cửa cung sắp khóa. Bệ hạ ở chỗ thần lâu, tiện ở nữa.”

Sở Lãng thấy Thẩm Từ hạ lệnh tiễn khách, vui: “Tiên sinh, trẫm rời cung đến quốc sư phủ nếm thử món ngon, kết quả bận chăm đến tận bây giờ, ngay cả một bữa cơm cũng ăn.”

Thẩm Từ , gật đầu, trong ánh mắt mong chờ của đối phương, lạnh nhạt : “Nếu bệ hạ đói bụng, càng nên sớm hồi cung dùng bữa. Đường Lê, còn chuẩn xe ngựa?”

“Dạ.” Đường Lê nhận lệnh, làm lễ thật nhanh, cho Sở Lãng kịp gì thêm liền chạy ngoài.

Sở Lãng mở miệng ngăn cũng . Hơn nữa, đường đường là thiên tử, thần t.ử đuổi khách là mất mặt, còn thể tiếp tục dây dưa?

Chỉ là dáng vẻ thản nhiên, xa cách của Thẩm Từ, trong lòng dấy lên cảm giác khác lạ.

Thẩm Từ dường như đổi, y còn giống như , còn ngoan ngoãn thuận theo lời của nữa.

Tựa như thoát khỏi gông xiềng, bay về một trời riêng.

Sở Lãng y, thấy ánh mắt dừng bất cứ nơi nào cũng đều trầm tĩnh, như chẳng chứa lấy thứ gì.

Trong lòng bỗng dấy lên một nỗi hoang mang mơ hồ mà cũng , đang sợ điều gì.

Sau khi tiễn Sở Lãng, Thẩm Từ mới sang Mạc Kỳ, còn đang lăn lộn đất than thở: “Ngươi tới kinh đô làm gì?”

Mạc Kỳ sớm đoán câu hỏi , chuẩn sẵn lời đáp: “Chán ở núi quá nên xuống đây chơi. Nghe kinh đô phồn hoa, nhớ ngươi cũng ở đây, bèn tiện đường ghé thăm. Ai ngờ thành thấy hoàng bảng ngươi thể . Ta nhớ rõ ngươi khỏe mạnh lắm mà?”

Thẩm Từ dây dưa, chỉ nhàn nhạt đáp: “Ừ.”

Mạc Kỳ thuộc loại ai đáp, vẫn thể thao thao bất tuyệt: “Ta , chắc chắn ngươi ở kinh đô vui. Người vẫn gần vua như gần cọp, ngươi hẳn ngày nào cũng lo sợ đề phòng, nên mới thành như thế. Ừm, chắc là , xem vị hoàng đế đúng là kẻ hỉ nộ vô thường.”

Nghe đ.á.n.h giá Sở Lãng như thế, Thẩm Từ chỉ , phản bác.

Tâm tư của Sở Lãng, quả thật y ngày càng thấu. điều đó, với y, cũng chẳng còn quan trọng.

Mạc Kỳ tưởng rằng y im lặng là thừa nhận, khó hiểu hỏi: “Nếu vui, ? Chẳng lẽ ngươi thật sự vì công danh lợi lộc mà bám nơi ?”

Thẩm Từ khẽ thở dài: “Ngươi tưởng kinh đô là nơi ?”

Ở kinh đô, cái gì cũng thể làm chủ chính .

Mạc Kỳ lắc đầu: “Không thế. Chỉ cần ngươi , chứ ngươi thể . Thẩm Từ, đừng với rằng ngươi ở kinh đô bao năm mà ngay cả một cách rời cũng ?”

Thẩm Từ thật sâu, thở dài: “Cho dù thể buông bỏ tình nghĩa quân thần, mối ràng buộc thầy trò, thì còn Diễm Vương… Ta sẽ làm loạn Đại Sở, thể bỏ mặc mà rời ?”

Mạc Kỳ tặc lưỡi: “Ngươi đúng là xem trọng Khánh Đức hoàng đế quá .”

Thẩm Từ phủ nhận: “Ngươi hiểu đối với ý nghĩa thế nào.”

Mạc Kỳ nhướng mày: “Sao hiểu? Ta hiểu!”

“Ngươi hiểu cái gì?”

“Ta , nhưng hiểu!”

Thẩm Từ bất đắc dĩ lắc đầu, ngoài cửa sổ. Trời xanh mây, một trong vắt vô tận.

Đợi xử lý xong chuyện của Lâm Vũ, y sẽ .

Sau khi quyết định, Thẩm Từ lập tức sai liên hệ với Lâm Vũ.

Trong phủ Diễm Vương, Lâm Vũ cầm tay thiệp mời, khẽ .

Tuy trong thư hợp tác, nhưng rõ ràng đây là lời mời thương nghị chuyện đó. Xem , Thẩm Từ rốt cuộc vẫn thể yên nữa.

Vọng Xuân Lâu, tửu lâu lớn nhất kinh đô, kẻ tấp nập, náo nhiệt nhưng cũng hỗn tạp vô cùng.

Thẩm Từ chọn một gian nhã thất, yên lặng chờ Lâm Vũ. Còn Mạc Kỳ, thì ở bên cạnh... ăn uống thỏa thích.

Thẩm Từ nhàn nhạt : “Ngươi theo tới làm gì?”

Mạc Kỳ nghiêm túc : “Giúp ngươi xem thử vị Diễm Vương .”

Thẩm Từ bật : “Chuyện cần ngươi xem ?”

Mạc Kỳ mơ hồ : “A Từ , đôi khi kẻ trong cuộc thì mê, ngoài cuộc mới tỉnh, ngươi cũng đừng coi thường .”

Thẩm Từ đáp: “Ngươi ở đây, cũng sẽ những lời nên .”

Mạc Kỳ : “À, ngươi sẽ cách khiến ở đây mà vẫn thật thà bẩm báo ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-29-tham-tu-ngay-ca-nguoi-cung-muon-phan-boi-tram.html.]

Thẩm Từ khẽ lắc đầu, nhấp một ngụm .

Cửa nhã gian vang lên ba tiếng gõ, Lâm Vũ thuận thế bước : “Thẩm đại nhân mời đến, bổn vương thật là vinh hạnh quá .”

Thẩm Từ còn kịp mở miệng, Lâm Vũ thấy Mạc Kỳ đang ăn cơm ở bên cạnh. Thấy một đạo bào, dáng vẻ đạo sĩ, liền : “Đây là đạo sĩ từ tới, dọa cũng dọa đến tận đây ?”

Ngụ ý rõ ràng là bảo Mạc Kỳ điều mà rời . Mạc Kỳ chỉ liếc gã một cái, ngay cả nửa phần cũng nhúc nhích.

Thẩm Từ đành : “Quên giới thiệu, Diễm Vương điện hạ, vị là… sư của thần.”

Lâm Vũ nhướng mày: “Sư ? Vị … cũng tinh thông thuật pháp ?”

Mạc Kỳ phất tay, vẻ thản nhiên : “Chỉ hiểu đôi chút thôi. Lần A Từ bệnh nặng, mới xuống núi để giúp chữa trị.”

“À,” trong mắt Lâm Vũ hiện lên một tia khác thường, “Nếu Thẩm đại nhân cùng sư ôn chuyện, bổn vương sẽ quấy rầy nữa, chúng hẹn gặp?”

Lâm Vũ xoay định , Mạc Kỳ vội : “Không cần, cần. A Từ mời ngươi tới hẳn là chuyện quan trọng, chỉ cố tình đòi theo thôi. Vẫn là ngoài dạo một chút thì hơn.”

Mạc Kỳ liếc Thẩm Từ một cái, bất đắc dĩ bước ngoài.

Thẩm Từ nào cách gì hơn, đành mượn cớ từ miệng Diễm Vương để tống .

Mạc Kỳ trong lòng hừ một tiếng, rời khỏi Vọng Xuân Lâu. thể chiếm chút tiện nghi của Thẩm Từ, cũng coi như thiệt.

Mạc Kỳ rời , Lâm Vũ mới xuống đối diện Thẩm Từ: “Thẩm đại nhân nghĩ kỹ , thật sự cùng bổn vương hợp tác?”

Thẩm Từ vòng vo: “Điện hạ thể cho thần gì?”

Lâm Vũ mỉm , cầm ấm bên cạnh rót cho một chén: “Bổn vương thể cho ngươi nhiều thứ. Thẩm đại nhân gì nào? Nếu như cũ, bổn vương đem cả Kim Ấn của thiên t.ử cho ngươi thì ?”

Thẩm Từ ngẩng mắt: “Ngươi cần ngôi vị hoàng đế?”

Lâm Vũ thản nhiên : “Bổn vương hứng với ngôi vị hoàng đế. Ta chỉ là thấy đó mà thôi.”

Thẩm Từ nghiêng đầu, ngờ Lâm Vũ thẳng thắn đến .

Lâm Vũ dường như sự nghi ngờ trong mắt y, : “Thẩm đại nhân yên tâm, chung quanh nhã gian đều do bổn vương an bài. Hôm nay đến chuẩn , cũng thành ý. Thẩm đại nhân suy nghĩ thế nào?”

Thẩm Từ khẽ mím môi: “Thẩm mỗ thể đồng ý giúp điện hạ một tay, nhưng cần ngôi vị hoàng đế.”

Lâm Vũ nhướng mày, hứng thú y: “Mọi đều quốc sư Đại Sở Thẩm Từ là nịnh thần dựa thiên t.ử mà hiệu lệnh chư hầu, ngờ chẳng màng tới ngôi vị hoàng đế dễ như trở bàn tay. Vậy, ngươi gì, Thẩm Từ?”

Ánh mắt Thẩm Từ khẽ dời: “Ta chỉ rời khỏi kinh đô.”

Lâm Vũ dường như tin nổi: “Thẩm đại nhân rời kinh đô?”

Thẩm Từ đây là ?

Vì cớ gì đổi tính nết, tham quyền, chẳng màng lợi danh?

Lâm Vũ : “Thẩm đại nhân thật khiến bổn vương đoán nổi.”

Thẩm Từ đáp: “Chuyện của , điện hạ cần can thiệp. Hợp tác vốn là đôi bên cùng lợi.”

Lâm Vũ bật : “Thẩm đại nhân . Nếu chúng hợp tác thành công, một việc nhờ ngươi giúp.”

Thẩm Từ nghĩ thầm: Nhanh như thử lòng , quả thật sốt ruột. ngoài mặt vẫn điềm nhiên hỏi: “Chuyện gì?”

Lâm Vũ y: “Bổn vương Thẩm đại nhân khuyên bảo Cố tướng quân một chút.”

Ánh mắt Thẩm Từ khựng .

Cố Thanh trung thành với Đại Sở, điều đó gã rõ hơn ai hết, làm thể thuyết phục gã phản bội?

Thẩm Từ lạnh giọng, dời ánh mắt về phía Lâm Vũ: “Điện hạ thật làm khó Thẩm mỗ.”

Lâm Vũ thừa nhận: “Hiện giờ, Thẩm đại nhân là bổn vương tín nhiệm nhất. Việc giao cho ngươi, còn thể giao cho ai?”

Thẩm Từ chậm rãi nhấp một ngụm . Y với Cố Thanh vốn giao tình riêng, Lâm Vũ dựa cho rằng y thể thuyết phục ?

Thẩm Từ suy nghĩ một lát, : “Thẩm mỗ thể gặp Cố tướng quân, nhưng nếu thành công, thể bảo đảm.”

Lâm Vũ gật đầu: “Việc hệ trọng, nếu Cố tướng quân đồng ý…”

Thẩm Từ liếc gã: “Thẩm mỗ còn ngu đến mức đó.”

Ngụ ý là mỉa mai Lâm Vũ hành sự trắng trợn, ngu ngốc đến mức .

Lâm Vũ hiểu, cũng giận: “Bổn vương tin Thẩm đại nhân là thông minh, chim khôn chọn cành mà đậu, chỉ là cố tướng quân thì chắc.”

Thẩm Từ khẽ lắc đầu, thêm.

Mọi chuyện xong, Lâm Vũ dậy: “Vậy bổn vương xin cáo từ , chờ tin của Thẩm đại nhân.”

Thẩm Từ nhàn nhạt đáp một tiếng.

Lâm Vũ bước khỏi cửa, đối diện nhã gian bên , đang chăm chú gã.

Ánh mắt Sở Lãng nặng nề dõi theo bóng Lâm Vũ ngoài, cho đến khi khuất dạng.

Hắn khẽ nhạt, cánh cửa đóng kín của nhã gian, dường như xuyên qua lớp gỗ dày nặng để thấy rõ bóng dáng thanh tuấn bên trong, xem rốt cuộc đó đang nghĩ gì.

Thẩm Từ, ngay cả ngươi… cũng phản bội trẫm ?

Loading...