Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 28 Tiên sinh, vị này chính là bằng hữu của ngài?

Cập nhật lúc: 2026-03-29 07:25:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thẩm Từ mơ một giấc mộng thật dài.

Đó là chuyện năm năm , khi Thẩm Từ mới cập quan, còn Sở Lãng khi chỉ mới mười lăm tuổi.

Không khí trong cung vô cùng nghiêm ngặt, rõ ràng là tiết xuân, vạn vật hồi sinh, mà trong cung chẳng hề chút ấm của mùa xuân. Sắc đỏ thẫm của tường cung như đè ép lấy , khiến khó lòng hít thở.

Ở cuối con đường men theo tường cung, một đang bước tới. Người khoác áo bào trắng của quốc sư, choàng thêm một lớp áo mỏng đầu xuân, giữa bầu khí trầm nặng .

Đó là mảng tuyết trắng duy nhất giữa biển đỏ rực.

Thẩm Từ một đường thẳng đến Ngự Thư Phòng. Sau án thư, Khánh Đức Hoàng đế đang , dù bệnh tật quấn vẫn xử lý chính sự như thường, tựa như bao giờ dừng nghỉ.

Triệu Ân thấy Thẩm Từ đến, vội mời .

Cửa mở , gió xuân khẽ thổi. Rõ ràng là gió xuân, lạnh mà buốt, thế nhưng vẫn khiến Khánh Đức Hoàng đế ho khan đến tê tâm liệt phế.

Thẩm Từ vội bước tới bên , nhẹ nhàng vỗ lưng cho ông, sắc mặt tràn đầy lo lắng.

Khánh Đức Hoàng đế phất tay với Triệu Ân: “Ngươi lui xuống . Chung quanh cần lưu , trẫm cùng Thẩm quốc sư vài lời.”

Triệu Ân gật đầu, hành lễ lui : “Vâng, bệ hạ.”

Người trong phòng đều rút hết, bộ Ngự Thư Phòng rơi tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng ho khan của Khánh Đức Hoàng đế vang vọng, khiến lòng chấn động.

Thẩm Từ đến bên cạnh, lấy một chiếc áo choàng mùa xuân khoác lên vai Hoàng đế: “Bệ hạ bệnh thế nặng, nên bảo trọng long thể, chớ nên lao tâm tổn sức. Quốc sự thể giao cho thần, hoặc thừa tướng ngài xử lý.”

Khánh Đức Hoàng đế khẽ , lắc đầu: “Trẫm hiện giờ làm thêm chút nào, ngươi liền thể bớt nhọc chút .”

Thẩm Từ ngẩng mắt: “Bệ hạ đây là ý gì?”

Khánh Đức Hoàng đế vỗ tay lên vai y, giọng ôn hòa: “Thẩm Từ, ngươi thông minh như thế, chẳng lẽ hiểu ý trẫm ?”

Thẩm Từ khẽ nhíu mày: “Bệ hạ, ngài đang độ tráng niên, lời như thế?”

Khánh Đức Hoàng đế bất đắc dĩ : “Thân thể trẫm từ năm ngoái chẳng còn . Giờ cũng chỉ thể gắng gượng thêm một hai năm nữa thôi.”

Thẩm Từ lắc đầu: “ đó ngài vẫn khỏe mạnh, bỗng nhiên…”

Khánh Đức Hoàng đế cắt lời y: “Suỵt. Thẩm Từ , ngươi ở trong cung lâu như , chẳng lẽ còn nơi hiểm ác thế nào ? Nhiều chuyện thiên tai, mà là nhân họa.”

Đôi mắt hồ ly của Thẩm Từ khẽ híp , đuôi mắt dài thêm vài phần: “Bệ hạ ý là…?”

Khánh Đức Hoàng đế khẽ lắc đầu: “Việc cần nhắc . Thẩm Từ, trẫm giao Thái t.ử cho ngươi, ngươi dạy dỗ , bảo hộ cũng chu . Hiện giờ, trẫm giao cho ngươi trọng trách lớn hơn nữa.”

Chóp mũi Thẩm Từ cay: “Phụng ưu bệ hạ là bổn phận của thần. Chỉ là Thái t.ử điện hạ tuổi còn nhỏ, trải qua nhiều chuyện như , liệu ?”

Khánh Đức Hoàng đế thở dài: “Hắn là Thái tử, tương lai là thiên t.ử Đại Sở, sớm muộn cũng trải qua gió sương. Thẩm Từ, ngươi chớ bảo hộ quá mức.”

Thẩm Từ rũ mắt: “Thần hiểu .”

Khánh Đức Hoàng đế mỉm , đưa tay xoa đầu Thẩm Từ, nhưng hiện giờ Thẩm Từ hai mươi, dáng cao dài, mà Hoàng đế đang , vươn tay cũng chạm tới.

Thấy , Thẩm Từ liền quỳ xuống bên cạnh. Khánh Đức Hoàng đế như ý, đặt tay lên đầu y: “Ngươi luôn lời, hiểu lòng . Thẩm Từ, ngươi là quốc sư, sẽ chưởng nhiếp chính quyền lớn trong tay, học cứng rắn và quả quyết.”

Thẩm Từ ngẩng đầu, vội : “Quyền nhiếp chính… thần thể gánh nổi trọng trách .”

Khánh Đức Hoàng đế đáp: “Ngươi là thầy của Thái tử, dạy dỗ và quản giáo vốn là việc nên làm. Trẫm ngươi thể, tức là thể.”

Thẩm Từ đành cúi đầu: “Vâng, bệ hạ.”

Khánh Đức Hoàng đế thu tay về, y thật sâu: “Thẩm Từ, ngươi hết lòng phụ tá Sở Lãng. Trẫm tín nhiệm ngươi như , đừng để trẫm thất vọng.”

Thẩm Từ dịch về một bước, quỳ xuống thật sâu: “Bệ hạ bỏ, đưa thần từ chùa Phổ Chiếu trở triều đình, ban ơn tri ngộ, hết lòng quan tâm. Ân tình , Thẩm Từ suốt đời quên.”

“Ừ.” Khánh Đức Hoàng đế chỉ khẽ đáp, giọng bình thản, lộ cảm xúc.

Thẩm Từ rõ, Hoàng đế vẫn thực sự tin tưởng y.

Thẩm Từ : “Bệ hạ yên tâm, thần nhất định tận tâm tận lực phụ tá Thái t.ử điện hạ, dù vượt lửa qua sông cũng chối từ. Chỉ nguyện Đại Sở hưng thịnh, quốc thái dân an.”

Khánh Đức Hoàng đế nâng tay, hiệu cho y dậy: “Thế là đủ .”

Thẩm Từ một bước khỏi Ngự Thư Phòng. Bên ngoài rõ ràng lạnh, mà y cảm thấy gió xuân rét buốt.

Y nắm chặt áo choàng, về phía cửa cung, ánh nắng kéo bóng y dài , dường như thể chạm tới tận trời cao.

Cảnh trong mộng tan biến hỗn loạn.

Thẩm Từ chợt bừng tỉnh, chỉ cảm thấy mặt một mảnh lạnh lẽo. Y cố gắng mở mắt, liền bên cạnh vang lên một tiếng quát giận: “Làm càn!”

Thẩm Từ đầu , chỉ thấy mặt đất một đạo sĩ đang quỳ, một tay Sở Lãng nắm chặt. Hắn đá đầu gối, nên mới khuỵu xuống như thế.

Hắn thấy Thẩm Từ tỉnh , lập tức kêu lên: “Ngươi xem, ngươi xem, tỉnh !”

Sở Lãng vội đầu về phía Thẩm Từ. Thẩm Từ khẽ nhíu mày, miễn cưỡng dậy.

Tiểu hoàng đế hai bước xuống mép giường, xắn tay áo lên, dùng khăn lau sạch vết rượu mặt Thẩm Từ.

Đạo sĩ quỳ đất, xoa tay ngẩng đầu lên với Thẩm Từ: “Thẩm đại nhân, lâu gặp.”

Ánh mắt Sở Lãng thoáng trầm xuống.

Thẩm Từ , khẽ ho một tiếng: “Mạc Kỳ, ngươi chạy đến kinh đô?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-28-tien-sinh-vi-nay-chinh-la-bang-huu-cua-ngai.html.]

Mạc Kỳ liền bệt xuống đất, hì hì: “Đương nhiên là Thẩm đại nhân ở kinh đô như mặt trời ban trưa, liền tới cậy nhờ một chút chứ !”

Thẩm Từ nhướng mắt, nhạt: “Vậy ? Ngươi cũng sai, Thẩm mỗ hiện giờ phận tôn quý, mà ngươi thất lễ với … Đường Lê, kéo ngoài chém.”

Mạc Kỳ: “?”

Đường Lê lập tức tiến lên bắt lấy . Mạc Kỳ túm dậy, lôi thẳng ngoài.

Hắn giãy kêu: “Không chứ, ngươi làm thật hả?!”

Ra đến sân, Đường Lê cầm một chung rượu, ngậm trong miệng phun thẳng mặt Mạc Kỳ.

Trong phòng, Thẩm Từ chỉ thấy tiếng Mạc Kỳ gào lên: “Thẩm Từ, ngươi- phốc!!! Ngươi vẫn như , bụng hẹp hòi!”

Sở Lãng hai chuyện thiết, liền hỏi: “Tiên sinh, vị là bằng hữu của ngài ?”

Thẩm Từ liếc một cái, thản nhiên đáp: “Chỉ là bạn chơi thuở nhỏ, sớm còn nhớ rõ.”

Y liều mạng rời khỏi kinh đô, mà Mạc Kỳ cố tình chạy đến.

Chẳng lẽ đạo quán lâu quá, nên cũng động lòng phồn hoa chốn ?

Bên ngoài, Mạc Kỳ dường như tai thính, lập tức lớn tiếng phản bác: “Ta cứu ngươi tỉnh , ngươi liền đối xử với thế ?!”

Sở Lãng , càng lo lắng, sang hỏi: “Tiên sinh, thể ngài rốt cuộc thế nào? Lần nặng như ?”

Thẩm Từ mím môi: “Thần , bệ hạ đừng lo. Chỉ là bóng đè thôi.”

Y cũng chỉ thể đổ cho “bóng đè” mà thôi.

Bên ngoài, Mạc Kỳ lập tức phụ họa: “Đấy! Ta mà! Hắn nhất định là bóng đè!”

Thẩm Từ ầm ĩ, với Đường Lê: “Thôi, cho .”

Không đợi Đường Lê mời, Mạc Kỳ tự nhảy bổ .

Thẩm Từ bật lau mặt, chẳng còn chút hình tượng nào, liền nhắc: “Mạc Kỳ, vị chính là đương kim thiên t.ử Đại Sở. Nếu ngươi sống thoải mái ở kinh đô, chi bằng lấy lòng ngài .”

Mạc Kỳ như sét đ.á.n.h giữa trời quang, ngay tại chỗ trợn tròn mắt: “Cái… gì cơ?”

Sở Lãng mỉm .

Mạc Kỳ lập tức hoảng loạn, “bịch” một tiếng quỳ xuống, quỳ dập đầu: “Thảo dân mắt thấy Thái Sơn! Mắt vụng về, mắt vụng về! Không ngờ thiên t.ử bản tôn ở ngay mặt, thật là thất lễ!”

Thẩm Từ hài lòng, so đo chuyện phun rượu lên mặt .

Sở Lãng thì để tâm, chỉ thấy buồn , : “Thôi , thì trách.”

“Đa tạ bệ hạ!” Mạc Kỳ cúi đầu thật sâu, lên luôn: “Bệ hạ, bên ngài thiếu quốc sư ? Thẩm Từ cái gì, cũng cái đó nha!”

Sở Lãng nhướng mày: “Thật ?”

Thẩm Từ dù bận vẫn ung dung .

Mạc Kỳ gật đầu như giã tỏi, Sở Lãng : “Vậy sang năm thi mùa xuân, ngươi thi lấy Trạng Nguyên cho trẫm xem thử .”

Mạc Kỳ: “……”

Thẩm Từ từ khi trùng sinh đến nay, hiếm khi tâm trạng như .

Y khẽ .

Sở Lãng ở bên cạnh chăm chú, ánh mắt dường như dán chặt, thể rời.

Thì của … cũng .

Từ khi nhận thức đến nay, trong trí nhớ từng thấy thật lòng như .

Nụ thường ngày luôn mang theo vẻ khách khí, nhạt nhòa, cong môi đúng chừng mực như để làm lòng lễ nghi.

Thì khi rộ lên, đó là băng tuyết tan chảy, là nắng xuân phảng phất say, là vẻ khiến say mê.

Mạc Kỳ liếc qua liếc giữa hai , ánh mắt tràn đầy… linh quang hiểu .

Chờ lát nữa, nhất định hỏi Thẩm Từ cho rõ, ánh mắt của vị thiên t.ử Đại Sở , là ý gì đây?!

Chưa kịp nghĩ xong, Sở Lãng hỏi : “Cho nên… rốt cuộc vì thể yếu như ? Trước thế mà.”

Nụ của Thẩm Từ thoáng khựng , y liếc sang Mạc Kỳ, trong mắt mang theo chút lạnh lẽo.

Y Mạc Kỳ điều gì , chỉ hy vọng đừng linh tinh.

May , Mạc Kỳ đối diện ánh mắt chỉ hì hì: “Ta mà, chỉ bóng đè thôi, chẳng bệnh gì .”

Sở Lãng vẫn tin: “Chỉ là bóng đè mà thể hôn mê suốt một ngày ?”

“Ngươi tin ?” Mạc Kỳ nửa đùa nửa thật, “Y thuật của nhất núi chúng đó! Những đại phu đến bóng đè cũng khám , thì đ.á.n.h thức . Ngươi còn tin?”

Sở Lãng bất lực, đành thuận miệng hỏi: “Ra . Thế cũng là núi các ngươi ?”

Mạc Kỳ bỗng nghiêm túc : “ . Sư phụ từng , Thẩm Từ vốn nên xuống núi, mà hạ sơn, nhất định sẽ chẳng kết cục .”

Sở Lãng đột nhiên sa sầm mặt: “Vì ?”

Mạc Kỳ vô tư đáp: “Bởi vì quá thông minh. Mà thông minh, thường sống lâu.”

Không câu nào chạm nghịch lân của Sở Lãng, lập tức nổi giận: “Ngươi đang nguyền rủa của trẫm c.h.ế.t yểu ?! Mạc Kỳ, ngươi thật to gan!”

Mạc Kỳ liền cuống quýt quỳ xuống, run giọng cầu xin: “Bệ hạ tha mạng!”

Loading...