Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 26 Xuất cung

Cập nhật lúc: 2026-03-29 07:23:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thẩm Từ đầu tiên thỉnh cầu từ quan. Ngay ngày đầu tiến cung, y cũng từng qua, chỉ là khi đó Sở Lãng bác bỏ. Không ngờ hôm nay, nhân chuyện của Lâm thừa tướng, y nữa nhắc đến.

Sở Lãng dáng vẻ nghiêm túc của Thẩm Từ, giữ y ở e là thể. Nghĩ , chỉ đành thuận nước đẩy thuyền.

Sở Lãng tỏ vẻ tiếc nuối, : “Tiên sinh xuất cung, trẫm để xuất cung là . Chỉ là, chớ đến chuyện từ quan, Đại Sở thể thiếu quốc sư.”

Thẩm Từ đáp, cũng lùi bước.

Sở Lãng dùng tình cảm khuyên giữ y trong kinh, nhưng nghĩ tới Thẩm Từ ở kinh đô thích, chẳng ai khiến y vướng bận, trong chốc lát tìm lý do nào để giữ .

Trong khoảnh khắc , Sở Lãng chẳng lời nào.

Thẩm Từ tưởng rằng tiểu hoàng đế vẫn chịu nhượng bộ, khẽ mím môi. Cũng thôi, thể khỏi cung là một bước tiến lớn nhất . Hoàng cung cấm vệ nghiêm ngặt bảo hộ, chỉ cần Sở Lãng , y e rằng dù một bước cũng chẳng . Trở về quốc sư phủ, chí ít cũng dễ thở hơn nhiều.

Thẩm Từ định , Sở Lãng kịp mở miệng: “Tiên sinh, nay Lâm thừa tướng trục xuất khỏi kinh, triều đình chắc chắn chấn động bất an. Nếu lúc từ quan, Đại Sở sẽ cùng lúc mất hai trọng thần, chỉ sợ gây ít xôn xao. Còn xin tạm thời lưu .”

Tiểu hoàng đế chịu lùi một bước, Thẩm Từ cũng ép quá. Dù , tế thiên đại điển còn nửa tháng nữa, vẫn còn kịp.

Dưới ánh mong đợi của Sở Lãng, Thẩm Từ khẽ gật đầu: “Thần tuân chỉ.”

Sở Lãng nhẹ nhàng thở , đưa mắt theo bóng Thẩm Từ rời . Ánh nắng chiều nghiêng nghiêng rọi lên khuôn mặt y, chỉ còn thấy dáng hình gầy gò, áo mỏng đơn bạc, hòa sắc hoàng hôn rực rỡ.

Rồi, bóng biến mất.

Sở Lãng còn thấy ảnh Thẩm Từ, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác trống trải khó hiểu, ngay chính cũng .

Thẩm Từ từng g.i.ế.c Khánh Đức hoàng đế, từng giam lỏng , thậm chí còn toan khống chế . Bao nhiêu tội chẳng đều do vị gây nên ?

Hắn là thiên tử, thể mềm lòng?

Sở Lãng nhắm mắt, ép những suy nghĩ rối loạn chìm xuống.

Thẩm Từ cuối cùng cũng bước khỏi cửa cung. Y cổng, khẽ thở dài một .

Rốt cuộc, y rời khỏi hoàng cung. Rời khỏi Sở Lãng.

Gió đông lạnh buốt cắt da, nhưng y chẳng thấy lạnh. Cơn gió nhẹ lẫn trong tuyết, phả mặt, mang theo hương vị tự do.

Áo khoan bào phấp phới trong gió, Thẩm Từ đầu tiên kể từ khi trọng sinh nở nụ thật lòng, tươi sáng như ánh mặt trời xán lạn.

Đường Lê khi nào y sẽ về, cũng chuẩn xe ngựa riêng. Y chỉ thể tự thuê một chiếc. Đi bộ thì e chân chịu nổi.

Bánh xe nghiến lên mặt đất phát tiếng “kèn kẹt” đều đều, êm tai lạ thường. Thẩm Từ trong xe, lặng lẽ tiếng bánh xe lăn suốt dọc đường, bất giác đến cổng quốc sư phủ.

Y vén rèm lên, còn bước xuống, thấy chờ ngoài cửa.

Cổng phủ khép chặt, hiển nhiên từ chối , nhưng vẫn kiên nhẫn đó. Trên áo gã phủ một lớp sương mỏng, chứng tỏ chờ lâu lắm .

Thẩm Từ thật sự gặp, nhưng chắn ngay cửa, làm coi như thấy . Y đành xuống xe, mở miệng hỏi: “Diễm Vương điện hạ phủ của Thẩm mỗ?”

Lâm Vũ khẽ : “Diễm Vương phủ bỗng dưng bốc cháy, bổn vương giờ còn nhà để về. Đi dạo phố, bất giác tới đây, quốc sư phủ thể cho bổn vương nhờ chốc lát chăng?”

Thẩm Từ gã nghiêm mặt dối, hạ mắt: “Nếu , mời điện hạ.”

Thẩm Từ dẫn đầu phủ, Lâm Vũ theo bóng lưng thẳng tắp của y, cảm giác hôm nay tâm tình Thẩm Từ .

Ngoài Lâm Hiên , lẽ nào còn chuyện gì khiến y vui đến thế?

Đường Lê đang quét dọn trong viện, thấy Thẩm Từ trở về thì kinh ngạc trừng mắt, thấy Lâm Vũ phía , liền bĩu môi.

Đợi Thẩm Từ tới gần, nàng vẫn còn ngoài cửa.

Thẩm Từ bật : “Nhìn gì thế?”

Đường Lê hỏi nhỏ: “Bệ hạ tới ?”

Thẩm Từ nhạt: “Bệ hạ là thiên tử, thể ba ngày hai lượt chạy đến phủ thần tử.”

Đường Lê chậm rãi gật đầu: “Cũng . Diễm Vương điện hạ, , nô tỳ dâng .”

Thẩm Từ liếc Lâm Vũ, hiệu cho gã xuống, hỏi: “Điện hạ đến đây, chắc chỉ để chơi?”

Y đưa tay chỉnh bàn cờ vẫn để ngoài sân, động tác làm lộ chiếc khóa trường mệnh bạc cổ tay. Bất ngờ, tay y Lâm Vũ nắm chặt.

“Cái là gì?” Lâm Vũ cau mày, chiếc vòng bạc tinh xảo cổ tay y.

Thẩm Từ cố rút tay về, nhưng thoát . Y nhíu mày, vui. Sao Lâm Vũ với Sở Lãng đều cái tật cứ thích động tay động chân thế?

“Một cái vòng tay thôi, ?”

Thẩm Từ nhẫn nhịn, vẫn giữ giọng ôn hòa mà hỏi .

Lâm Vũ dường như cũng nhận bản thất thố, vội buông tay Thẩm Từ , : “Quốc sư đại nhân, về việc Tế Thiên Yến tối nay, lời đề nghị của bổn vương… Thẩm đại nhân suy xét thế nào?”

Thẩm Từ thu tay , chỉnh quân cờ bàn đáp: “Thẩm mỗ chịu ơn sâu của bệ hạ, tuyệt đối sẽ làm việc gì gây tổn hại đến ngài.”

Lâm Vũ nhạt: “Lời của Thẩm đại nhân , chẳng lẽ thấy chột ? Ngài là đại nịnh thần trong miệng bách tính Đại Sở, nâng đỡ một hoàng đế bù , chỉ nghĩ chiếm lấy thiên hạ. Ngài sẽ hại bệ hạ, nhưng việc ngài làm khác gì hại ? Chẳng qua là thanh lâu mà vẫn lập miếu thờ thôi.”

Sắc mặt Thẩm Từ lập tức lạnh xuống. Cho dù y sớm ngoài đ.á.n.h giá , nhưng từng ai dám thẳng mặt y như .

“Diễm Vương nếu cho rằng Thẩm mỗ tiếng lan xa, cần gì tự hạ mà đến?”

Diễm Vương thấy y tuy vẫn điềm đạm, nhưng mang theo xa cách, phảng phất chỉ một giây nữa sẽ đuổi khách. Gã bản lỡ lời, song vì Thẩm Từ đồng ý hợp tác, chỉ đành tiếp tục.

Ánh mắt Lâm Vũ lướt qua chiếc khóa bạc cổ tay Thẩm Từ, ngụ ý sâu xa: “Bệ hạ giam lỏng Thẩm đại nhân nửa tháng, nay còn dùng vật để sỉ nhục ngài, Thẩm đại nhân thật sự nhịn ? Một con hoàng yến nuôi trong lồng, hóa thành đại bàng tung cánh, thoát khỏi khống chế của chủ nhân, thậm chí trở thành kẻ khống chế ngược … Thẩm đại nhân, ngài thật sự cam tâm ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-26-xuat-cung.html.]

Thẩm Từ nâng cổ tay lên, sợi xích bạc khẽ lay động, phát tiếng leng keng trong trẻo. Y nhạt giọng : “Nếu hợp tác, xin hỏi Diễm Vương điện hạ thành ý của ngài, ở ?”

Lâm Vũ dường như đoán câu hỏi , nên bình tĩnh đáp: “Lâm thừa tướng, xem như đại lễ bổn vương tặng ngài .”

Thẩm Từ khẽ nhướng mày: “?”

Lâm Vũ chậm rãi rõ: “Lâm thừa tướng mưu toan ám sát bệ hạ, chuyện đó phơi bày nên mới trục xuất khỏi kinh đô.”

À… hóa là đem hết công lao tra Lâm Hiên là thích khách quy về .

Thẩm Từ chỉ , vạch trần gã, dù thì…

Hợp tác chỉ là giả, điều y làm khác.

Đêm đó, trong Ngự Thư Phòng ánh nến sáng trưng, hắt lên bóng dáng loang lổ của Sở Lãng.

Hắn xử lý xong chính sự, đặt bút phê tấu chương xuống. Triệu Ân tiến lên, khom : “Bệ hạ mệt mỏi cả ngày, cần truyền bữa tối ?”

Sở Lãng gật đầu, thói quen đầu phía bình phong: “Tiên sinh, dùng—”

Vừa cất lời, liền khựng .

Thẩm Từ sớm rời cung.

Ngự Thư Phòng vẫn đốt địa long, ánh nến rực rỡ như ban ngày, hương Long Tiên vẫn lan nhẹ trong khí, tất cả đều là vì một

nay, chút lưu luyến mà rời .

Triệu Ân thấy Sở Lãng trầm ngâm bình phong, liền hỏi: “Bệ hạ là đang nhớ quốc sư đại nhân? Ngày mai lâm triều vẫn thể gặp mà.”

Sở Lãng khẽ lắc đầu: “Người phái đến quốc sư phủ, tới ?”

Triệu Ân gật đầu: “Đều bố trí xung quanh phủ quốc sư, âm thầm theo dõi. Chỉ cần đại nhân động tĩnh, lập tức báo tin.”

“Vậy về phủ , làm gì?” Sở Lãng hỏi hờ hững.

Triệu Ân đáp: “À, Diễm Vương đến phủ quốc sư. Bệ hạ quả nhiên chu việc.”

Sở Lãng khẽ lạnh: “Trẫm chỉ sợ một khi lơ đãng, liền rời kinh đô mất, từ đó e rằng thể tìm .”

.”

Cung nhân lượt dâng bữa tối lên bàn. Sở Lãng mâm thức ăn mặt, ánh mắt tối .

“Trẫm rời cung một chuyến, cần ai theo. Nếu đến hỏi, rằng trẫm tiếp.” Sở Lãng căn dặn.

Triệu Ân kinh ngạc: “Bệ hạ chẳng từng dặn tùy tiện rời cung ?”

Sở Lãng : “Tiên sinh bảo trẫm rời cung, trẫm thuận theo ý thôi, dọa mà.” 

Nói xong, thường phục, một thẳng đến phủ quốc sư.

Sau khi tiễn Lâm Vũ, Thẩm Từ bắt đầu tính chuyện rời kinh.

Tế thiên đại điển sắp đến, trong n.g.ự.c y ẩn ẩn đau, rõ nguyên nhân. Bình thường chẳng , nhưng thỉnh thoảng cơn đau nhói lên khiến mệt mỏi.

Có lẽ… là lời cảnh báo, bảo y mau rời .

Ban đầu y định xuất cung liền lập tức rời kinh, thừa lúc Sở Lãng kịp phản ứng, đ.á.n.h cho trở tay kịp.

Chỉ là Diễm Vương quấy rối một phen, khiến thời cơ nhất trôi qua. Giờ đành đợi dịp khác.

Đường Lê gõ cửa thư phòng: “Chủ tử, nên dùng bữa tối ạ.”

Trong thư phòng chỉ một ngọn nến, ánh sáng nhảy múa chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Từ, khiến đôi mắt y càng thêm sâu thẳm.

Y án thư, bàn tay cầm bút khẽ run, giọt mực nhỏ xuống thư từ, loang thành một vệt đen.

Y nhíu mày, một tay đè lên ngực, mồ hôi mảnh chảy dọc thái dương.

“Không cần, lui .” Giọng Thẩm Từ khàn khàn, cố giữ bình tĩnh.

Đường Lê chỉ đành đáp: “Chủ t.ử đừng quá mệt, nếu dùng bữa, nô tỳ sẽ chuẩn ngay.”

Bên trong tiếng trả lời. Nàng cũng chẳng nghi ngờ, chủ t.ử xưa nay xử lý việc thích làm phiền.

Vừa rời khỏi, một ảnh nhẹ nhàng đáp xuống trong viện, một tiếng động. Người ngoài thư phòng, do dự thật lâu.

Không còn đang giận .

Hắn khẽ gõ cửa: “Tiên sinh, ngài ở trong đó ?”

Thẩm Từ buông bút, một tay chống án thư, đầu ngón tay trắng bệch.

Bất chợt giọng Sở Lãng vang lên gần ngay cửa, quả thực khiến y giật .

Hơi thở rối loạn, y gượng đáp: “Bệ hạ đến đây để thông báo ? Thật thất lễ .”

Sở Lãng giọng y xa cách, trong lòng chút đau, chỉ khẽ thở dài: “Không . Tiên sinh dùng cơm ?”

“Chưa.”

Sở Lãng qua cửa: “Vậy trẫm thể cùng dùng bữa ? Trẫm vẫn từng nếm món ở phủ quốc sư.”

Thẩm Từ im lặng.

Y hiểu vì cơn đau n.g.ự.c phát tác, hóa là vì tiểu hoàng đế đuổi theo đến tận đây.

Giọng y lạnh nhạt: “Bệ hạ quý ngọc, món ăn tầm thường nơi quốc sư phủ e rằng khó hợp khẩu vị. Thỉnh bệ hạ hồi cung.”

Loading...