Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 24 Nếu Thẩm mỗ hôm nay nhất định phải xuất cung?!
Cập nhật lúc: 2026-03-29 07:22:47
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sự thật chứng minh Thẩm Từ đúng là “trông gà hoá cuốc”. Tuy tiểu hoàng đế hành sự quái đản, nhưng vẫn đến mức phân nặng nhẹ.
Hai , một một bước lên Kim điện. Thẩm Từ mới chào triều, lập tức ít triều thần vây quanh. Nhiều tới an ủi thể y, cũng ít kẻ cùng phe, tuy mặt lạnh nhưng chẳng dám gì.
Thẩm Từ khoác quốc sư bào rộng thùng thình, vẻ ngoài nghiêm túc, ở vị trí một , vạn . Chúng thần đồng loạt yên lặng chờ Sở Lãng lên triều.
“Ngô hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế!”
Thẩm Từ cúi đầu, nhưng vẫn cảm nhận ánh mắt tiểu hoàng đế dừng . Y nhíu mày, luôn cảm thấy Sở Lãng định làm chuyện gì đó.
Cảm giác của y quả nhiên sai.
Sở Lãng liếc Thẩm Từ một cái, : “Miễn lễ.”
Hắn định xuống long ỷ, nửa đường thì tựa hồ nhớ điều gì, liền sang phân phó Triệu Ân: “Triệu Ân, ban ghế cho Quốc sư.”
Dù Thẩm Từ chuẩn , vẫn hành động của Sở Lãng làm cho trở tay kịp. Trước khi các quan kịp kháng nghị, y bước lên một bước, : “Bệ hạ, từ xưa tới nay từng đạo lý thần t.ử ban ghế khi lâm triều. Cử chỉ của Bệ hạ, thật khiến vi thần sợ hãi.”
Sở Lãng y sẽ từ chối, bèn mỉm : “Tiên sinh sớm ở thuyền hoa vì cứu trẫm mà thương, nay vì quốc sự mà vẫn đến triều, khiến trẫm cảm động lo lắng. Quốc sư là của trẫm, là ân nhân cứu mạng, thể ban ghế?”
Ánh mắt sâu thẳm của Sở Lãng thẳng Thẩm Từ, trong đó ẩn mang uy hiếp.
Thẩm Từ nhớ lời Sở Lãng khi cửa, nếu thương thế nặng thêm, y đừng hòng mơ rời khỏi cung.
Cơ hội duy nhất cung hôm nay bày ngay mắt, y tuyệt đối thể bỏ lỡ.
dù Thẩm Từ phản đối, kẻ khác lên tiếng.
Lâm Tướng bước khỏi hàng, : “Bệ hạ đúng. Ngày thuyền hoa, cứu ngài rõ ràng là tiểu nữ của thần Lâm Vãn Sương.”
“Thần cũng từng chuyện , Lâm tiểu thư hình như còn thương nặng, hiện giờ vẫn đang tĩnh dưỡng trong phủ.”
“ thế, Lâm tiểu thư tài mạo song , dũng khí như , thật khiến khâm phục.”
Những lời nghị luận phần lớn là do Lâm Tướng ngầm xúi giục. Ông mỉm , nhắc chuyện cũ với Sở Lãng: “Bệ hạ, tiểu nữ ngưỡng mộ ngài từ lâu, nay ở trong khuê phòng tĩnh dưỡng, tiện tham gia tuyển tú. Không Bệ hạ suy xét thế nào ?”
Sở Lãng Thẩm Từ vẫn thẳng, chịu xuống. Chân thương của y duỗi thẳng cứng cỏi, nếu , e chẳng ai nhận y thương.
Sắc mặt Sở Lãng trầm xuống: “Trẫm khi nào tuyển tú?”
“Bệ hạ qua tuổi cập quan, cũng nên tuyển tú lập hậu. Việc lập Hoàng hậu liên quan đến xã tắc, thể mãi trì hoãn?”
Khóe môi Sở Lãng khẽ cong, nụ thật, ánh mắt hướng về phía Thẩm Từ: “Quốc sư cảm thấy ?”
Thẩm Từ đột nhiên điểm danh, liếc Sở Lãng, ánh mắt rõ ràng mang theo ý trêu chọc y vì dám “loạn điểm uyên ương”.
Y chớp mắt một cái, dời ánh , chậm rãi : “Hậu vị là chuyện trọng đại, liên quan đến giang sơn xã tắc. Nếu các vị đại thần sốt ruột như , chẳng ứng cử ai thích hợp?”
Trong điện thoáng chốc yên lặng, ai dám tự tiện tiến cử.
Một vị quan giao hảo với Lâm thừa tướng bèn bước : “Bệ hạ, Lâm thừa tướng chi nữ Lâm Vãn Sương, tài sắc vẹn , học vấn uyên thâm, là tài nữ nổi danh kinh thành. Nàng đoan trang, điềm đạm, thật là lựa chọn .”
Thẩm Từ liếc sang nọ, khẽ lạnh: “Chỉ sợ chắc như thế. Lâm thừa tướng, ngài thấy ?”
Lâm thừa tướng liếc Thẩm Từ một cái. Gần đây triều đình vắng bóng Quốc sư, ông nhận thư mời hợp tác từ y, tưởng rằng Thẩm Từ đang Bệ hạ chèn ép, quyền lực chẳng còn như .
hôm nay Sở Lãng đối xử cung kính như , dường như giống tin đồn. Chẳng lẽ ông lừa?
Trong lúc rõ tình thế, Lâm thừa tướng chỉ đành đẩy lời : “Tự nhiên là quyền do Bệ hạ định đoạt.”
“Bệ hạ, Lâm gia chi nữ quả là giai tuyển, xin Bệ hạ suy xét kỹ càng!”
Ngoài Kim điện, một giọng vang dội truyền , là Cố Thanh. Sau lưng là Diễm Vương Lâm Vũ, hai cùng bước điện.
Lâm Vũ mỉm , thoáng liếc Thẩm Từ, mặt là vẻ “nhất định thắng”.
Thẩm Từ bề ngoài điềm đạm, nhưng trong lòng hiểu rõ Lâm Vũ hẳn tra điều gì. Y và Sở Lãng trao một ánh mắt ngầm hiểu.
Lâm thừa tướng thấy phản bác là Cố Thanh thì khỏi lạnh mặt: “Cố tướng quân, ý ngài là ?!”
Cố Thanh chẳng buồn liếc ông, quỳ xuống Sở Lãng, rút một mũi tên lông trắng: “Bệ hạ, thần tra , mũi tên lông trắng mà thích khách dùng thuyền hoa hôm đó, nguồn gốc rõ.”
Lâm thừa tướng thấy mũi tên, trong lòng cả kinh, nhưng lập tức giấu cảm xúc, hỏi: “Ồ? Cố tướng quân quả hổ là nhân tài Đại Sở, nhanh như tra thích khách. Vậy rốt cuộc là kẻ nào dám làm loạn?”
Lâm Vũ ý vị thâm sâu liếc ông một cái: “Lâm tướng, ngài gấp gáp như ?”
Lâm thừa tướng khựng : “Vi thần chỉ là lo cho tiểu nữ thương, chẳng lẽ hỏi cũng ?”
Lâm Vũ vẻ mặt thản nhiên gật đầu: “Ừm, cái tự nhiên là thể hỏi. Bất quá, tuy vết thương của Lâm tiểu thư trông vẻ nghiêm trọng, nhưng thực đủ để gây nguy hiểm, ?”
Không là “ ”, mà là “sẽ ”.
Ánh mắt Lâm thừa tướng thoáng trầm xuống: “Điện hạ đây là ý gì?”
Lâm Vũ chẳng buồn liếc ông, chỉ sang Sở Lãng: “Bệ hạ, vụ thích khách thuyền hoa ngày đó, đúng là do Lâm thừa tướng chỉ đạo.”
Chúng thần ồ lên.
Lâm thừa tướng vội vàng phản bác: “Điện hạ, ngươi chớ ngậm m.á.u phun !”
Lâm Vũ khẽ : “Bổn vương tự nhiên chứng cứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-24-neu-tham-mo-hom-nay-nhat-dinh-phai-xuat-cung.html.]
Trong mắt Lâm thừa tướng hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng vẫn cố tỏ vẻ tin: “Vậy chứng cứ ?!”
Lâm Vũ chỉ mũi tên lông trắng trong tay Cố Thanh: “Chính thứ , bạch vũ tiễn là bằng chứng.”
Lâm thừa tướng bật lạnh: “Chỉ là một mũi tên lông trắng bình thường thôi, quan , quý nhân cưỡi ngựa săn b.ắ.n đều dùng loại , gì đáng ?”
Lâm Vũ gật đầu: “ là bạch vũ tiễn bình thường năm cánh lông trắng. mũi tên trong tay Cố tướng quân là loại tam căn bạch vũ hiếm thấy thị trường.”
Lâm thừa tướng điềm nhiên đáp: “Thì ? Trong phủ tướng từng thứ gọi là tam căn bạch vũ tiễn.”
Lâm Vũ tiến gần, giọng bình thản: “Phải, tướng phủ đúng là . nếu ai đó mua bạch vũ tiễn năm cánh, cố ý hủy thành ba cánh thì ?”
Những lời gần như giống hệt những gì Thẩm Từ từng . Sở Lãng Lâm Vũ trình bày, ánh mắt Thẩm Từ, trong mắt tràn đầy tán thưởng.
Tiên sinh , quả thật liệu sự như thần.
Lâm thừa tướng nhướng mày: “Vậy chẳng những kẻ từng mua bạch vũ tiễn đều đáng nghi ?”
Lâm Vũ đáp: “, nhưng gần đây trong thành chỉ Minh gia ở thành Nam là mua với lượng lớn. Mà Minh gia vốn là thế lực sát thủ. Lâm tướng, ngươi thuê họ tay g.i.ế.c ? Mà g.i.ế.c, chính là thiên t.ử đương triều!”
Lâm Tương hoảng hốt, vội vàng phủi sạch quan hệ: “Chuyện liên quan gì tới bổn tướng?!”
Lâm Vũ hành lễ với Sở Lãng, : “Thần đến muộn là vì nhân cơ hội dẫn Cố tướng quân lục soát phủ Thừa tướng.”
Lâm thừa tướng lập tức bật dậy: “Lâm Vũ, ngươi to gan thật đấy! Ai cho ngươi quyền tự tiện điều tra phủ Thừa tướng?!”
Lâm Vũ vẫn bình thản, với Sở Lãng: “Thần tiền trảm hậu tấu, đương nhiên tội, thần nguyện chịu. Lâm thừa tướng mưu hại bệ hạ, tội xử thế nào?”
Gã từ bên hông lấy sổ ghi chép việc qua giữa Lâm thừa tướng và Minh gia, cùng tín vật chứng minh.
Lâm thừa tướng thấy thế, hết đường chối cãi, thể khụy xuống, gối mềm nhũn mà quỳ rạp mặt đất.
Lâm Vũ mỉm , liếc sang Thẩm Từ.
Thẩm Từ đón nhận ánh mắt đắc ý của gã, chỉ nhẹ nhàng nhướng mày, khẽ .
Sự bình tĩnh khiến Lâm Vũ bất giác dấy lên một chút nghi ngờ, nhưng gã hiểu rõ vì .
Sở Lãng mở miệng, giọng trầm xuống: “Lâm thừa tướng là lão thần hai triều của Đại Sở, nay dám làm chuyện đại nghịch bất đạo, khiến trẫm vô cùng đau lòng. Người , kéo xuống, trẫm sẽ đích thẩm tra.”
Lời dứt, dư quang trong mắt thoáng thấy Thẩm Từ và Lâm Vũ đang liếc .
Sắc mặt Sở Lãng tối : “Bãi triều.”
Thẩm Từ theo bóng Sở Lãng rời khỏi Kim điện, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng vơi một nửa. Y cùng, hướng về phía cửa cung.
Vu Trạch Khâm lui , khẽ : “Chúc mừng Quốc sư đại nhân thượng triều.”
Thẩm Từ nhạt, nụ chạm đáy mắt.
Y đến cửa cung, chỉ còn một bước nữa là thể rời khỏi tòa cung điện quỳnh lâu ngọc vũ , tảng đá trong lòng rơi xuống thì—
“Quốc sư đại nhân, xin dừng bước.”
Bước chân Thẩm Từ khựng . Y thấy giọng Triệu Ân vang lên phía , hai hàng lông mày bất giác nhíu .
Ánh mắt y mang theo chút lạnh lẽo, đầu Triệu Ân, đối phương lắp bắp sợ hãi.
Triệu Ân vẫn buộc tiến lên: “Quốc sư đại nhân, bệ hạ truyền ngài đến Ngự Thư Phòng bàn việc về tế thiên đại điển.”
Thẩm Từ lạnh nhạt đáp: “Tế thiên đại điển liên quan gì đến Thẩm mỗ? Chuyện đó nên tìm Lễ bộ Thượng thư mới .”
Triệu Ân khom , giọng nhỏ nhẹ: “Dạ, chỉ là bệ hạ , Quốc sư đại nhân khôi phục chức vị, hôm nay còn triều, thì đương nhiên cũng nên góp phần trong lễ tế thiên. Huống hồ, việc tế thiên còn cần quốc sư tự tay chủ trì.”
Bàn tay trong tay áo rộng của Thẩm Từ khẽ run, ánh mắt tản .
Nếu lễ tế thiên vẫn do y chủ trì… Vậy chẳng tiểu hoàng đế vẫn dập tắt sát tâm ?
Vu Trạch Khâm thấy sắc mặt y khi trắng khi xanh, liền thức thời : “Quốc sư đại nhân, thần xin cáo lui .”
Thẩm Từ siết c.h.ặ.t t.a.y trong tay áo, ánh mắt lạnh , giọng trầm thấp mà cứng rắn: “Nếu hôm nay Thẩm mỗ nhất định khỏi cửa cung thì ?”
Triệu Ân vẻ mặt cứng đờ, dám ngẩng đầu, khẽ đáp: “Bệ hạ , Quốc sư đại nhân hiện tại Kim ấn, điều động cấm vệ quân trong cung. Nếu quốc sư trái ý thánh chỉ, thì dù là ‘thỉnh’, cũng ‘thỉnh’ ngài qua đó.”
Thẩm Từ tức đến mức nổi, trong lòng chỉ tìm Sở Lãng để dạy cho một bài học.
Y nghiến răng : “Được, dẫn đường.”
Triệu Ân ngữ khí nghiến răng nghiến lợi , chỉ sợ hãi . Tuy hiện tại Quốc sư còn quyền lực, nhưng ai y chẳng dễ chọc.
Kỳ thực, Thẩm Từ vốn cần dẫn. Đường đến Ngự Thư Phòng, y quen thuộc hơn bất cứ ai.
họ còn kịp tới nơi, khi ngang qua cửa Cô Vụ Cung, liền thấy Sở Lãng đang dựa cửa chờ sẵn.
Vừa thấy , lửa giận trong lòng Thẩm Từ bốc lên ngùn ngụt. Y sải bước vượt qua Triệu Ân, thẳng mặt Sở Lãng, nghiêm giọng chất vấn: “Bệ hạ là thiên t.ử Đại Sở, ai dạy ngài lật lọng như thế?!”
Sở Lãng vốn y sẽ nổi giận, nhưng ngờ khi Thẩm Từ tức giận, đến .
Thẩm Từ run lên vì giận, chính y cũng chẳng giờ phút thần thái .
Đôi mắt vì tức giận mà đuôi ửng đỏ, n.g.ự.c phập phồng ngừng. Khuôn mặt trắng mịn như sứ thêm vài phần sinh động. Rõ ràng là đang cực kỳ giận dữ, nhưng vẫn giữ vẻ trấn tĩnh, chỉ bước đến mặt Sở Lãng, đem hết lửa giận đè nén trong lòng mà chất vấn.
Sở Lãng như chẳng mấy bận tâm, giọng nhẹ nhàng: “Trẫm chỉ mời đến bàn một chút quốc sự, hà tất tức giận như ?”
Hắn vẫn hề để cơn giận của Thẩm Từ mắt.