Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 20 Đau không? Như vậy thì sao?

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:45:52
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Giây kế tiếp, đầy trời mũi tên nhọn như mưa trút về phía thuyền hoa. Hôm nay trời u ám, thành tây vắng , quả thật cho thích khách cơ hội tay. bọn chúng làm bệ hạ và quốc sư sẽ đến nơi ?

Ánh mắt Sở Lãng trầm xuống, lập tức kéo tấm sa mỏng quanh xuống, chụm thành một khối, dùng để cản mũi tên đang bay tới: “Tránh !”

Vừa chắn mũi tên, quát với hai còn thuyền.

Con thuyền bất ngờ chao đảo dữ dội, dường như va thứ gì đó.

Thẩm Từ giật tỉnh táo, lúc mới thoát khỏi cơn choáng vì đau nhức trong ngực. Tình huống khẩn cấp, y chẳng buồn để tâm đến bản nữa, vội sờ bên hông, khi ngoài, y từng mang theo một ống pháo tín hiệu, dùng để báo cho của đến ứng cứu khi gặp nguy hiểm.

còn kịp chạy đến mép thuyền để phóng, cổ tay y giữ .

Không Sở Lãng.

Thẩm Từ định ném pháo , liền bên cạnh vang lên giọng trầm thấp quen thuộc: “Thẩm đại nhân, là .”

Y đầu , đúng là Cố Thanh trong bộ nhung phục.

Thẩm Từ lập tức nhét pháo về bên hông, gấp: “Mau bảo vệ bệ hạ!”

Cố Thanh gật đầu, xoay lao mặt Sở Lãng, rút kiếm trong tay c.h.é.m vỡ hết loạt mũi tên bay tới: “Bệ hạ, nơi giao cho thần! Thần chuẩn thuyền nhỏ phía thuyền hoa, các ngài mau rời !”

Sở Lãng gật đầu, nhanh chóng lùi trong khoang.

Thẩm Từ thấy , liền vội tiến đến xem thương .

Lâm Vãn Sương nhanh hơn một bước, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Sở Lãng: “Bệ hạ, nơi quá nguy hiểm, chúng mau hồi cung thôi!”

Sở Lãng vốn cũng định rời . Hắn thoáng qua bàn tay đang níu lấy của Lâm Vãn Sương, nhíu mày, trở tay giữ lấy nàng, sải bước về phía Thẩm Từ.

Thẩm Từ để ý đến động tác của Lâm Vãn Sương, chỉ chăm chú quan sát tình trạng của Sở Lãng. Ngay giây kéo lòng.

Giọng trầm thấp vang bên tai: “Tiên sinh còn ngẩn đó làm gì? Hồi cung.”

Sở Lãng ôm chặt lấy y, tay kéo theo Lâm Vãn Sương, cả ba cùng lên thuyền nhỏ mà Cố Thanh chèo tới.

Nói là thuyền nhỏ, nhưng cũng khá rộng, đủ cho ba thoải mái, chỉ là so với thuyền hoa thì rõ ràng nhỏ hơn nhiều.

Từ xa , thuyền hoa b.ắ.n thành một con nhím, thể thấy nếu bọn họ còn ở đó, kết cục sẽ t.h.ả.m đến mức nào.

Thuyền nhỏ sắp cập bờ, thì biến cố xảy .

Có lẽ do giữa mặt hồ chỉ mỗi thuyền hoa nổi bật, còn thuyền nhỏ ẩn tầm mắt, nhưng khi rời xa, kẻ tinh mắt liền phát hiện .

Cố Thanh dù võ nghệ cao cường, cũng thể cùng lúc chống quá nhiều thích khách và mưa tên dày đặc. Một mũi tên trong đó thừa cơ b.ắ.n thẳng về phía Sở Lãng đang chèo thuyền.

Thẩm Từ phản ứng cực nhanh, nhưng khổ nỗi võ công, căn bản thể ngăn . Trong khoảnh khắc , y vẫn chọn che chắn cho Sở Lãng, chẳng vì điều gì khác, chỉ vì Đại Sở thể mất thiên tử.

Bảo vệ bệ hạ là bổn phận của thần tử.

Đối với y, sống tự do c.h.ế.t tự do dường như cũng chẳng khác biệt là bao.

Y từng rời khỏi kinh đô, cắt đứt với cái tên “Thẩm Từ” đáng chê trong kiếp . Chỉ cần c.h.ế.t trong tay Sở Lãng, kết cục khác y đều thể đoán .

bảo vệ tiểu hoàng đế, ý niệm đó khắc xương cốt y từ kiếp , xóa nổi. Dù sống , dù từng thề sẽ vứt bỏ hết thảy, nhưng khi đối mặt sinh tử, y vẫn thể thờ ơ.

Sở Lãng c.h.ế.t, y thể rời kinh đô, thậm chí nắm giữ cả thiên hạ. y hưa bao giờ, dù chỉ một , con đường .

Khánh Đức Hoàng Đế với y, ân sâu nặng.

khi y định lấy che cho Sở Lãng, Lâm Vãn Sương cũng đồng thời lao đến. Trong khoảnh khắc hỗn loạn , nàng đẩy Thẩm Từ , khiến y va mạnh mép thuyền, suýt ngã xuống hồ.

Và mũi tên sắc bén xuyên qua màn mưa , cắm thẳng n.g.ự.c Lâm Vãn Sương.

Sở Lãng , chỉ thấy Lâm Vãn Sương ngã thẳng lòng .

Thẩm Từ nắm chặt mép thuyền, bàn tay siết đến trắng bệch. Y hiểu Lâm tiểu thư lấy sức đẩy mạnh như , suýt khiến y rơi xuống, còn làm y đập mạnh mép thuyền, mắt cá chân đau nhói đến tê dại.

Thuyền cuối cùng cũng cập bờ. Bên bờ là binh mã do Cố Thanh dẫn tới.

Sở Lãng lập tức giao Lâm Vãn Sương cho quân y, sai chuẩn xe ngựa, đó mới đỡ Thẩm Từ.

Thẩm Từ tay đưa , khẽ cử động, cơn đau nơi chân lập tức truyền đến tận tim. Y nhíu mày, rụt tay , cố giữ thăng bằng bên mép thuyền.

Sở Lãng dáng vẻ , mày càng nhăn sâu, liền trở thuyền, một phen ôm lấy Thẩm Từ, bế thẳng lên bờ.

Trên bờ, đều chớp mắt, chăm chú bọn họ.

Thẩm Từ chút mất tự nhiên, : “Bệ hạ, thần thể tự .”

Sở Lãng ôm y lên bờ. Một bên cạnh định tiến lên đỡ Thẩm Từ, Sở Lãng nghiêng tránh , trực tiếp ôm hướng về xe ngựa chuẩn sẵn.

“Tiên sinh chân đều thương, còn cố tỏ mạnh mẽ làm gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-20-dau-khong-nhu-vay-thi-sao.html.]

Thẩm Từ im lặng, đành để mặc Sở Lãng ôm lên xe.

Trong xe quân y chờ sẵn. Thấy hai bước , ông vội vàng hành lễ, còn kịp lễ, Sở Lãng nhẹ nhàng đặt Thẩm Từ xuống, : “Miễn lễ, đây xem chân .”

“Vâng.” Quân y mang theo hòm t.h.u.ố.c bước tới bên Thẩm Từ, vén ống quần y lên. Mắt cá chân thon nhỏ hiện , đỏ rát một mảng, chỗ trầy da, qua thì cũng nghiêm trọng lắm.

Quân y nâng chân Thẩm Từ, nhẹ nhàng xoay thử. Mới xoay một chút, Thẩm Từ liền nhíu mày. Quân y thấy thế hỏi: “Đau ? Chỗ thì ? Còn chỗ ?”

Thử một hồi, quân y mới buông chân y xuống, lấy t.h.u.ố.c trong hòm , : “Vết trầy da mai lành . mắt cá vặn khá nặng, cần chườm lạnh , đợi khi vết trầy kết vảy thì dùng thuốc, xoa nhẹ đắp.”

Thẩm Từ gật đầu. Quân y định bôi t.h.u.ố.c giúp y, Sở Lãng cúi đầu chân Thẩm Từ, làn da trắng mịn như ngọc, chỉ một bàn tay của thể bao trọn mắt cá .

Thẩm Từ nhận lấy t.h.u.ố.c từ tay quân y: “Ngươi lui xuống .”

“Vâng.”

Thấy Sở Lãng cầm lấy thuốc, Thẩm Từ định làm gì, vội : “Bệ hạ, thần tự .”

Sở Lãng tránh tay y:“Tiên sinh vì trẫm mà thương, trẫm thể thấy xót ?”

Thẩm Từ mím môi. Đời , vị tiểu hoàng đế tuy ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn lời y, nhưng thực luôn làm trái ý, khiến y cảm thấy, hình như điều gì đó khác, mà như chẳng đổi.

Chân Thẩm Từ Sở Lãng đặt lên đùi , t.h.u.ố.c mỡ mát lạnh bôi lên vết thương, dịu cơn đau rát.

Xe ngựa dừng cửa cung, Triệu Ân chờ ở đó. Thấy xe tới, liền tiến lên định đỡ Sở Lãng xuống.

Sở Lãng thò , trong tay vẫn đang ôm vị quốc sư y phục đơn giản , làm gì còn chỗ cho đỡ nữa.

Triệu Ân ngượng ngùng rụt tay . Sở Lãng bước xuống xe, ôm Thẩm Từ thẳng về Ngự Thư Phòng, bỏ mặc phía .

Thẩm Từ ôm suốt đường về, ít cung nhân bắt gặp.

Chuyện , e rằng lời đồn trong cung chẳng những lắng xuống, mà còn sẽ càng thêm sôi sục.

“Bệ hạ, Thừa tướng tiến cung!” Hai còn đến nơi, Triệu Ân thở hổn hển chạy theo báo.

Sở Lãng nhướng mày, tin tức quả thật truyền nhanh.

Sau khi Sở Lãng rời , Thẩm Từ liền đến Tê Ngô Cung.

Lâm Vãn Sương thương sâu, mũi tên chạm chỗ hiểm. Quân y và Thái y đều xem qua, xác nhận đáng ngại.

Đuổi lui xong, nàng một giường, sắc mặt uất ức.

Thẩm Từ đẩy cửa , chậm rãi tiến gần, từ cao xuống nàng, khiến cảm giác áp chế.

Lâm Vãn Sương kinh ngạc: “Quốc sư đại nhân, ngài đến làm gì ?”

Ánh mắt Thẩm Từ trầm xuống: “Lâm Thừa tướng lúc tiến cung, chỉ sợ liên quan đến ngươi?”

Lâm Vãn Sương cũng phủ nhận: “Đích nữ của tướng phủ hại, lẽ nào phụ thể khoanh tay ?”

Thẩm Từ nhạt giọng : “Thẩm mỗ chuyện đó. Chúng hồi cung, mà Lâm Thừa tướng lập tức tiến . Nhanh đến , e là chỉ vì tin nữ nhi thương ?”

Lâm Vãn Sương thoáng cứng mặt: “Ý của Quốc sư là gì?”

Thẩm Từ điềm đạm đáp: “Nếu Lâm tiểu thư thương, phụ tiến cung là lẽ thường. cung đến thăm con gái, ngược lập tức bàn việc với bệ hạ, Thẩm mỗ thể thấy đáng ngờ.”

Lâm Vãn Sương y thông tuệ, liền quanh co: “Vậy thì ? Nếu Quốc sư đại nhân lợi dụng thần nữ và phụ , chúng tự nhiên cũng quyền lợi dụng ngài.”

Thẩm Từ lạnh giọng : “Lâm tiểu thư sai . Thẩm mỗ và Lâm Thừa tướng vốn là quan hệ hợp tác, vốn dĩ chính là cùng lợi dụng. Mà thật, giờ đây quyền thế Thẩm mỗ trong triều lớn hơn, Lâm Thừa tướng dù đức cao vọng trọng, cũng sánh bằng. Thẩm mỗ chẳng việc gì sợ Lâm tướng.”

“Ngươi…”

Thẩm Từ liếc nàng, thản nhiên : “Nếu Thẩm mỗ, ngươi nghĩ ngươi còn thể ở trong cung bao lâu? Lâm tiểu thư, ngươi đối với chính còn .”

Lâm Vãn Sương nhớ những ngày qua, thái độ của Sở Lãng đối với nàng rõ ràng đổi chỉ vì Thẩm Từ. Nàng c.ắ.n môi, chịu yếu thế: “Chẳng lẽ Quốc sư đại nhân rời cung ? Không phụ , ngài còn thể cầu viện ai? Hay là, ngài thật sự trong cung, trở thành Hoàng hậu Đại Sở?”

Thẩm Từ giận mà : “Lâm tiểu thư đùa . Thẩm mỗ vô tâm với hậu vị. nếu Thẩm mỗ thể nâng đỡ một vị thiên t.ử Đại Sở, thì tự nhiên cũng thể nâng đỡ một vị Hoàng hậu Đại Sở. Người đó là ai, tất cả đều ở trong tay Thẩm mỗ.”

Lâm Vãn Sương y ngông cuồng dọa đến sững sờ, trừng mắt y: “Ngươi… ngươi quả thật là tên nịnh thần loạn quốc của Đại Sở!”

Thẩm Từ chỉ nhàn nhạt nàng, biện giải.

Ngoài cửa, ánh sáng chiếu , phản bóng dáng một , Sở Lãng đang đó.

Bên ngoài, đám đều quỳ rạp xuống, dám thở mạnh. Triệu Ân mồ hôi lạnh chảy ròng.

Quốc sư đại nhân, rốt cuộc vẫn là Quốc sư đại nhân năm xưa, dám can ngăn cả Khánh Đức bệ hạ, nay dám buông lời rằng nâng đỡ Hoàng hậu, kiểm soát cả hoàng thất Đại Sở.

Sở Lãng lưng về phía , khiến ai cũng đoán sắc mặt . Hắn lặng cửa, lắng bên trong một lúc lâu.

Mãi đến khi Lâm Vãn Sương Thẩm Từ ép đến cứng họng, nên lời, mới đẩy cửa bước .

Thẩm Từ đầu , né tránh, phảng phất như từng gì sai.

Tê Ngô Cung chìm tĩnh lặng đến mức như c.h.ế.t.

Loading...