Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 19 Lãng ca ca
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:45:19
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trong khoảnh khắc , tất cả trong chế y cục đều về phía Sở Lãng. Những lời đồn ầm ĩ như chờ mong từ lâu, rốt cuộc cũng cơ hội nghiệm chứng.
Sở Lãng khẽ nhướng mày, tựa như ngờ Thẩm Từ đột nhiên hỏi vấn đề . Ánh mắt dừng bộ hồng y trong tay, xem của coi bộ xiêm y là áo cưới của hoàng hậu.
Sở Lãng mỉm : “Tiên sinh, phượng bào của hoàng hậu đơn giản như thế.”
vẫn hề đưa lời đáp rõ ràng cho câu hỏi của Thẩm Từ.
Thẩm Từ vẫn ở cửa, hề động đậy.
Sở Lãng bất đắc dĩ bước tới, định kéo y: “Trẫm chỉ là mặc hồng y sẽ , từng đây là áo cưới. Tiên sinh nghĩ ?”
Thẩm Từ lùi về một bước.
Trước mắt y một mảnh huyết sắc, cảnh tượng tế thiên đại điển năm đó như ùa về. Không từ khi nào, ký ức trỗi dậy, rõ ràng là chuyện lâu, lâu đến mức y tưởng rằng sớm quên …
Thẩm Từ hành lễ, thậm chí chẳng thêm một lời, chỉ rời .
Sở Lãng đưa tay , sững tại chỗ, chút ngẩn ngơ theo bóng lưng .
Đây là đầu tiên Thẩm Từ thất thố mặt .
Đến tận đêm, mưa gió bắt đầu đập khung cửa sổ. Quả nhiên như lời Thẩm Từ , ngày mai nhất định mưa.
Nước mưa rơi tí tách từ mái hiên, chảy thành dòng nhỏ, rơi lên phiến đá xanh lạnh lẽo, cũng như rơi lòng .
Thẩm Từ hiểu vì hôm nay ngủ sớm như , song giấc ngủ vô cùng bất an. Y cau mày, sắc mặt tái nhợt, trán đổ mồ hôi lấm tấm.
Rõ ràng thời tiết lạnh, nhưng nóng hầm hập—
Chỉ là, ngủ bên cạnh y, Sở Lãng hiểu rõ: Thẩm Từ vì nóng, mà là vì bóng đè.
Dưới chăn, bàn tay Thẩm Từ nắm chặt lấy áo Sở Lãng, vo thành một nắm.
Giấc mộng giằng co thật lâu. Cuối cùng, Sở Lãng đành lòng nữa, liền kéo y lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng y, định trấn an.
Hắn còn nhớ, khi nhỏ từng gặp bóng đè đúng ngày giỗ mẫu phi. Khi , chính Thẩm Từ ôm , vỗ nhẹ lưng, dịu giọng rằng sẽ luôn ở bên.
Sở Lãng vỗ, khẽ gọi: “Tiên sinh, ngươi đang gặp mộng , mau tỉnh .”
Thẩm Từ thể tỉnh. Trong mộng, y còn nhỏ, trốn trong góc phòng thút thít. Cách đó xa, đang hung hăng đ.á.n.h đập một khác. Máu chảy , trong miệng, đỏ sẫm mặt đất. Kẻ hành hung dường như hề , vẫn tiếp tục tay.
Y ngã đất, đó là một phụ nhân ôn nhu, hiền hậu, khuôn mặt trắng bệch vì đau đớn, ánh mắt vẫn chỉ hướng về phía y.
Nàng gắng gượng mỉm , ý bảo y mau chạy .
y như trúng chú, thể động đậy, cũng chẳng nên chạy về .
Trong cơn mơ hồ, đang gọi y... “Quốc sư đại nhân?”
Giọng dần rõ ràng, vang lên ngay bên tai, dịu dàng mà thuộc.
Là ai ?
Chưa kịp nhớ , kẻ xoay , cầm gậy sắt tới.
Người đàn ông cao lớn, cánh tay thô chắc, gậy sắt giơ lên…
Thẩm Từ giật tỉnh . Trước mắt y là một mảnh sắc vàng—
Là trung y của Sở Lãng!
Y đang tiểu hoàng đế ôm trong lòng, nọ đang nhẹ nhàng vỗ lưng y, gọi tên y bên tai.
Ngón tay Thẩm Từ khẽ run.
Tình cảnh … giống như đang dỗ dành một đứa trẻ?
Sở Lãng cảm nhận trong lòng cử động, dừng , nhẹ giọng : “Tiên sinh tỉnh ?”
Thẩm Từ thoát khỏi vòng tay , chỉnh quần áo lộn xộn: “Làm phiền bệ hạ , là thần thất lễ.”
Y ngẩng đầu ngoài cửa sổ, chẳng từ khi nào, ánh mặt trời tràn đầy phòng.
Sở Lãng cũng dậy theo, lấy từ giá áo hai bộ xiêm y xuống: “Đây là đồ chúng dùng khi cung. Lần cũng như .”
Tiểu hoàng đế đương nhiên thể đường hoàng rời cung, đó vi hành, mà là trộm ngoài.
Thẩm Từ hiểu, nhưng Lâm Vãn Sương thì chắc.
Khi Lâm Vãn Sương bước ngự thư phòng, thấy hai cải trang xong, mặt giấu vẻ kinh ngạc: “Bệ hạ, quốc sư, hai … đây là…?”
Sở Lãng nàng, lông mày cong cong, môi điểm sắc đỏ, ngọc bội khẽ kêu leng keng, tay phe phẩy quạt nhỏ, quả thật là dáng vẻ thiên kim nhà Thừa tướng du ngoạn.
Hắn : “Trẫm thể tùy tiện cung, đành lén .”
Lâm Vãn Sương bừng tỉnh, : “Bệ hạ là công t.ử nhà giàu, quốc sư là thư sinh, thần nữ… nên giả thành cái gì mới đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-19-lang-ca-ca.html.]
Sở Lãng nhướng mày, đáp.
Nàng trầm ngâm nửa ngày, mới : “Thần nữ đổi một xiêm y, giả làm của bệ hạ, ?”
*
Bình Hồ ở phía tây kinh thành là một vùng hồ lớn, nối liền với hào nước bao quanh thành. Sóng xanh gợn nhẹ, cá vàng tung tăng, cảnh sắc như tranh.
Hôm nay mưa phùn kéo dài, mặt hồ phủ sương mờ mịt, m.ô.n.g lung như chốn tiên cảnh Bồng Lai. Giữa hồ, chỉ một chiếc thuyền hoa tinh xảo lững lờ trôi, vô định mà phiêu bạc giữa làn mưa sương.
Lâm Vãn Sương vận một thanh y, nơi đầu thuyền, tay cầm dù giấy, yên lặng giữa mưa phùn. Nhìn từ bờ xa, nàng như tiên nữ lạc xuống nhân gian, dáng mảnh mai, m.ô.n.g lung mà động lòng .
“Lãng ca ca, mau xem , bên ngoài quá!”
Lâm Vãn Sương ở trong khuê các quá lâu, hiếm khi ngoài, đối diện phong cảnh tuyệt như , khó mà nén hứng khởi, liền gọi trong lòng cùng thưởng ngoạn.
Sở Lãng nàng gọi một tiếng “Lãng ca ca”, bước chân suýt trượt. Hắn khẽ bật , liếc sang Thẩm Từ đang cạnh.
Thẩm Từ thần sắc nhạt nhòa, mặt biểu cảm, chỉ là tay cầm dù nghiêng, suýt chút nữa nước mưa hắt .
Khi còn nhỏ, Lâm Vãn Sương thường gọi là “Thái t.ử ca ca”. Khi tuổi còn nhỏ, Sở Lãng cũng mặc kệ, để nàng gọi. giờ đây, là Hoàng đế, cách xưng hô giữa trời mưa, thật khiến dở dở .
Sở Lãng mỉm , nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Thẩm Từ, chỉnh cây dù, hai cùng che một chiếc, chậm rãi đầu thuyền.
Quả nhiên, sơn thủy hữu tình, cảnh sắc tuyệt mỹ.
Chỉ là tiết thu vốn lạnh, nay thêm mưa, khí lạnh hồ càng thấm sâu. Thân thể Thẩm Từ vốn yếu, mang vật chống lạnh, sắc mặt dần tái nhợt, nhưng y , chỉ lặng lẽ chịu đựng.
Sở Lãng nãy cầm tay y cảm thấy lạnh buốt, giờ càng rõ y khó chịu, liền giơ tay cởi xuống chiếc áo choàng duy nhất đang mặc.
Lâm Vãn Sương tuy mải ngắm phong cảnh, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng lén Sở Lãng. Thấy giơ tay cởi áo, tim nàng khẽ rung lên, cả cũng theo đó thẳng dậy.
Hôm nay chính là Sở Lãng chủ động mời nàng du hồ. Nàng vốn nghĩ sẽ dành cho sự quan tâm đặc biệt, trong lòng khỏi dâng lên chút vui mừng mong đợi.
Thế nhưng… chiếc áo choàng Sở Lãng khoác lên Thẩm Từ.
Tấm áo vốn dày và ấm, mang theo ấm cơ thể của . Thẩm Từ khẽ cúi đầu, như ấm vây quanh, sắc mặt trắng bệch thoáng chốc nhuốm chút hồng.
“Đa tạ bệ hạ.” Y vẫn lễ độ như cũ, giọng ôn hòa mà xa cách.
Lâm Vãn Sương thấy cảnh , sắc mặt thoáng sa xuống. Nàng mím môi, dời ánh mắt , trong mắt lóe lên chút thất vọng khó giấu.
Một lúc , nàng cố điều chỉnh cảm xúc, mỉm , mở ba hộp thức ăn mang theo: “Ca ca, Vãn Sương từng làm bữa tối cho ngài, chỉ là đó vẫn dịp. Hôm nay Vãn Sương dậy sớm, chuẩn chút điểm tâm, mời ca ca nếm thử?”
Sở Lãng nhướng mày, ung dung : “Nếu trẫm là của , cũng là của trẫm. Tại chỉ mời trẫm, mời cả cùng ăn?”
Thẩm Từ khẽ cúi đầu, gì.
Lâm Vãn Sương sững , chút bực bội, nhưng vẫn cố giữ vẻ hòa nhã. Nàng nhớ phụ từng , quốc sư đại nhân và bệ hạ xưa nay bất hòa, song gần đây, dường như giữa họ điều gì đó khó đoán.
Nàng đành nhịn một bụng uất ức, sang Thẩm Từ mỉm : “Tiên sinh, tay nghề của Vãn Sương còn vụng lắm, mong chỉ giáo.”
Thẩm Từ liếc Sở Lãng một cái, tiện khiến tiểu hoàng đế khó xử, đành gật đầu nhẹ.
Ba cùng thuyền hoa, ngắm mưa, thưởng cảnh, nếm điểm tâm.
Lâm Vãn Sương tuy là bêu , nhưng món nàng làm đều tinh xảo, hương vị thua ngự trù trong cung.
Chỉ tiếc, Thẩm Từ thích đồ ngọt, còn Sở Lãng cũng hứng thú ăn vặt, nên cả hai chỉ nếm qua loa.
Lâm Vãn Sương mà trong lòng hụt hẫng.
Thẩm Từ nhẹ ho một tiếng, chậm rãi : “Bệ hạ thuở nhỏ tò mò chuyện ngoài cung. Thần còn nhớ, từng hầu mang một chuỗi kẹo hồ lô, bệ hạ đến sáng mắt…”
Sở Lãng nhắc chuyện cũ, khỏi ngượng ngùng: “Tiên sinh!”
Thẩm Từ nhẹ: “Bệ hạ thích ăn ngọt, mà tay nghề của Lâm tiểu thư cũng tồi, ăn thêm vài miếng?”
Sở Lãng sững sờ, ngờ Thẩm Từ chủ động giúp Lâm Vãn Sương đỡ.
Lâm Vãn Sương cũng kinh ngạc, tự giải thích trong lòng, lẽ Thẩm Từ nàng mách phụ , nên cố lấy lòng.
Nghĩ , tâm tình nàng thoáng dịu .
Sở Lãng mỉm , như lời Thẩm Từ , liền nếm thêm một miếng điểm tâm.
Lâm Vãn Sương cảnh , vui lo, vui vì chịu ăn, buồn vì chỉ làm khi lời Thẩm Từ.
Lẽ nào, nỗ lực của nàng đều thông qua Thẩm Từ mới bệ hạ đoái hoài ?
Trên thuyền hoa thoáng chốc yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp. Ba , ba tâm tư riêng biệt.
Đột nhiên “Vút!” một tiếng xé gió vang lên ngay bên cạnh Thẩm Từ!
Dù cách đến nửa trượng, y vẫn cứng tại chỗ, lạnh buốt, thể động đậy.
Thanh âm … y c.h.ế.t cũng quên .
Là tiếng tên nhọn phá gió, xuyên qua màn mưa, xé rách tầng tầng màn sa của thuyền hoa, cắm phập cột thuyền!
Lâm Vãn Sương thất thanh kêu lên: “Có thích khách!”