Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 16 Quốc sư đại nhân muốn trở thành hoàng hậu Đại Sở

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:42:41
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thẩm Từ gật đầu.

Sở Lãng ngẫm cũng thấy đúng, Thẩm Từ vốn trọng sinh, rốt cuộc Lâm Vũ là hạng thế nào. Dù là quốc sư, y cũng thể thấu lòng .

Sở Lãng đem những ký ức đau đớn của kiếp quét sạch khỏi đầu, rút quyển sách trong tay Thẩm Từ, khép : “Tiên sinh xem lâu như , nghỉ ngơi chút , đừng để mệt.”

Thẩm Từ kỳ quái : “Bệ hạ tới đây, là vì chuyện gì?”

Sở Lãng ném quyển sách sang một bên, đáp: “Đương nhiên là đến đón cùng trở về dùng bữa.”

Thẩm Từ hỏi: “Vậy còn Lâm tiểu thư?”

Sở Lãng thản nhiên : “Tiên sinh tìm nàng việc?”

Thẩm Từ lắc đầu: “Thật . Chỉ là thần và Lâm tiểu thư cùng ở trong cung, bệ hạ chỉ quan tâm đến thần, còn đối với Lâm tiểu thư lạnh nhạt như thế, truyền ngoài e rằng khác sẽ chúng khắt khe nàng.”

Không vì hai chữ “chúng mà tâm tình Sở Lãng bỗng lên, gật đầu : “Được, nếu mời nàng cùng ăn, trẫm tự nhiên ý kiến.”

Ba tạo thành thế tam giác quanh bàn, món ăn dọn đủ, phần lớn đều là những món Thẩm Từ thích.

Lâm Vãn Sương , chỉ nghĩ đó là món Sở Lãng ưa ăn. Nàng dậy, múc một chén canh bồ câu hầm kỷ t.ử đặt mặt: “Đa tạ bệ hạ cho thần nữ cùng dùng bữa, thần nữ thật sự vui mừng.”

Sở Lãng liếc Thẩm Từ đang yên lặng ăn cơm, cũng dậy múc canh.

Lâm Vãn Sương thấy hành động của thì khẽ mím môi , chợt nhớ, thể để bệ hạ múc canh cho ?

Nàng định mở miệng, liền thấy Sở Lãng đặt chén canh múc tay Thẩm Từ.

Sở Lãng : “Tiên sinh thể , uống chút canh bổ .”

Thẩm Từ khẽ , liếc về phía Lâm Vãn Sương, ý tứ bảo đừng để cô nương lạnh nhạt.

Sở Lãng chẳng buồn để tâm, chỉ nghiêng đầu hỏi: “Tiên sinh, đôi mắt thoải mái ?”

Thẩm Từ: “?”

Khóe môi Sở Lãng khẽ cong, ánh mắt mang chút trêu chọc: “Có cần trẫm giúp ngài thổi cho bớt nóng ?”

Nói , thật sự cúi , ghé gần.

Thẩm Từ kịp phản ứng, chỉ thấy thở nóng phả tới, theo phản xạ trợn to mắt, làn gió nhẹ lướt qua khiến y tự chủ mà chớp mắt liên hồi.

Y vội nghiêng đầu tránh, mà trong mắt Sở Lãng, ở đuôi mắt y dường như treo một giọt nước trong suốt, khẽ run kịp rơi.

Tiên sinh của , thật sự quá mẫn cảm.

Sở Lãng hỏi: “Tiên sinh thấy khá hơn ?”

Thẩm Từ đành trái lương tâm đáp: “Ừm.”

Lâm Vãn Sương chỉ c.ắ.n môi, hai mặt, trong chốc lát chẳng nên làm gì.

Thẩm Từ liếc nàng một cái, dậy múc một chén canh khác.

Sở Lãng thấy thế, liền vội vàng đẩy chén canh mà Lâm Vãn Sương múc cho sang bên, như thể đang chờ Thẩm Từ.

Thẩm Từ đưa chén canh cho Lâm Vãn Sương: “Lâm tiểu thư nếu thể cũng chỗ khỏe, nên uống chút canh bồi bổ.”

Lâm Vãn Sương hổ vì khéo từ chối, song vẫn cảm kích mà nhận lấy: “Đa tạ quốc sư đại nhân.”

Sở Lãng Thẩm Từ đem canh cho nàng, đôi môi mỏng khẽ mím thành một đường thẳng, sắc mặt dần lạnh xuống.

Hắn cúi đầu, cầm chén canh mặt uống một ngụm, nhưng chẳng nếm nổi hương vị gì. Sau đó lạnh giọng hỏi Triệu Ân: “Là ai nấu?”

Triệu Ân thấy Sở Lãng vui, vội cúi đầu: “Là ngự trù……”

“Khó ăn.”

Triệu Ân còn kịp hết, Thẩm Từ Sở Lãng, múc một muỗng canh nếm thử.

Sở Lãng y ăn, tâm tình bỗng nhiên dịu đôi chút.

Ngay đó, Thẩm Từ : “Cũng , chỉ là bệ hạ hợp khẩu vị thôi?”

Lâm Vãn Sương cũng múc một muỗng nếm thử.

Sở Lãng thấy nàng uống chén canh Thẩm Từ đưa, khí mới ấm lên lạnh xuống.

Lâm Vãn Sương vội : “Nếu bệ hạ thích, thần nữ ngày thường ở nhà cũng học qua chút ít việc bếp núc. Hay là tối nay để thần nữ nấu, mời bệ hạ nếm thử tay nghề?”

Sở Lãng kịp từ chối, Thẩm Từ lên tiếng : “Vậy phiền Lâm tiểu thư .”

Lâm Vãn Sương liếc y một cái đầy ẩn ý, khẽ mỉm : “Bệ hạ cùng quốc sư đại nhân chớ chê là .”

Ánh mắt nàng dừng nơi Sở Lãng, từ trong dường như ý vị khác thường giữa hai .

Đợi Lâm Vãn Sương rời , Thẩm Từ về phía Sở Lãng đang sắc mặt lạnh như sương, khẽ hỏi: “Bệ hạ đây là làm ? Vì tức giận?”

Sở Lãng ý vị sâu xa y: “Tiên sinh ?”

Thẩm Từ bật : “Thần thể ?”

Sở Lãng nghiêm mặt : “Tiên sinh là quốc sư, thông thiên văn, tường địa lý, thông kim bác cổ, đoán trẫm vì sinh khí?”

Ánh mắt Thẩm Từ khựng , mím môi đáp: “Cho dù thần đoán ngàn tính vạn tính, cũng khó hiểu … lòng .”

Sở Lãng gật đầu: “ , lòng thật khó dò.”

Không khí trong phòng tựa hồ trở nên lạnh hơn.

Sở Lãng liếc qua Triệu Ân đang ở cửa, kéo tay Thẩm Từ nội thất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-16-quoc-su-dai-nhan-muon-tro-thanh-hoang-hau-dai-so.html.]

Thẩm Từ hành động bất ngờ của làm cho luống cuống, chỉ thể theo trong.

Chỉ Sở Lãng hỏi: “Hay là thật sự trẫm đến phủ Thừa tướng cầu ?”

Thẩm Từ khẽ giật : “Ngài Lâm tiểu thư ?”

“Nếu thì ai?” Sở Lãng hừ lạnh một tiếng, “Tiên sinh thật bản lĩnh, ngày ngày ở bên trẫm, còn thể vươn tay đến phủ Thừa tướng.”

“Để trẫm đoán xem, nhận tin tức khi nào?”

Thẩm Từ rũ mắt, im lặng .

Sở Lãng y, tựa như điều gì khác thường: “Là hôm trở về quốc sư phủ hôm đó ?”

Ánh mắt Thẩm Từ khẽ động.

Khóe môi Sở Lãng cong lên một nụ nhạt: “Xem vẫn thể để thường xuyên cung, hễ cơ hội là khiến trẫm bận tâm.”

Thẩm Từ khẽ nhíu mày. Y nghĩ kỹ, nhưng nếu buộc Sở Lãng chiêu cáo thiên hạ việc trả Kim Ấn, văn võ bá quan chứng giám, Sở Lãng liền còn lý do giữ y trong cung nữa.

Thẩm Từ trầm giọng : “Bệ hạ, hiện nay quyền nhiếp chính trả , mấy ngày qua cũng là bệ hạ tự phê duyệt tấu chương, xử lý triều chính. Chẳng lẽ tính chiêu cáo thiên hạ việc trả Kim Ấn ?”

Sở Lãng đáp như dự liệu: “Không vội.”

Thẩm Từ gật đầu: “Nếu như , văn võ bá quan ắt sinh nghi. Bệ hạ vẫn luôn lấy lý do thần bệnh làm cớ, chỉ sợ lâu dần khó khiến khác tin phục.”

Sở Lãng mỉm : “Vậy ý là thế nào?”

Thẩm Từ bình thản : “Thần thượng triều.”

mặt Thẩm Từ vẫn giữ vẻ chân thành, nhưng y hiểu rõ tiểu hoàng đế sẽ đồng ý. Nếu để y thượng triều, Sở Lãng còn lý do gì để giam giữ y trong cung?

“Được nha.” Sở Lãng bật đáp ứng.

Thẩm Từ suýt tưởng lầm: “Ừm?”

Sở Lãng y, đôi mắt tràn đầy ý : “Nếu thượng triều, trẫm thể đồng ý? Triệu Ân, truyền lệnh xuống, ngày mai lâm triều thôi. Muốn nghị sự thì đến Ngự Thư Phòng, việc thì cần .”

Thẩm Từ: “……”

Ngày hôm lâm triều, Thẩm Từ lưu trong nội thất phía bình phong. Qua bình phong thể thấy y giường, trông như bệnh nặng dậy nổi.

Tiểu hoàng đế vì sợ vạch trần, đành lấy lý do “quốc sư bệnh cũ lành” mà làm .

“Bệ hạ, quốc sư đại nhân, Tế Thiên Yến sắp tới , chuyện tuyển tú chi bằng đưa nhật trình, thêm khí vui mừng cho yến hội?” Lễ Bộ Thượng Thư Vu Trạch Khâm , đồng thời len lén liếc về phía bình phong.

Sở Lãng cũng liếc qua hình bóng Thẩm Từ tấm bình phong: “Có một Lâm Vãn Sương còn đủ, còn tuyển tú?”

Thẩm Từ lên tiếng: “Bệ hạ là hoàng tộc, tự nhiên nên vì Đại Sở khai chi tán diệp. Hậu cung ba ngàn giai lệ há chỉ là lời ? Khánh Đức hoàng đế khi bằng tuổi ngài, hậu cung sớm đầy mỹ nhân.”

Sở Lãng nhướng mày: “Được, nếu là vì trẫm tuyển tú, tự nhiên là trẫm ý.”

Thẩm Từ: “Tự nhiên.”

“Kia… trẫm thích quốc sư thì ?”

Vu Trạch Khâm vốn nghiêm túc lắng , chợt mở to mắt, kinh hoảng lên.

Không khí trong Ngự Thư Phòng như đông cứng .

“…Như , ái khanh thể tìm hợp ý ?” Sở Lãng tiếp.

Vu Trạch Khâm suýt nghẹn thở, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Này… chẳng nên trực tiếp cưới quốc sư đại nhân cho …”

Sở Lãng gật đầu, tán đồng: “Trẫm thấy, đề nghị của ái khanh thật tệ. Tiên sinh thấy ?”

Thẩm Từ im lặng hai giây, lạnh nhạt : “Bệ hạ, chuyện hậu vị liên quan giang sơn xã tắc, xin chớ giỡn.”

Sở Lãng xuyên qua bình phong, ánh mắt dừng y: “Trẫm hề giỡn. Tiên sinh văn tài xuất chúng, thông hiểu cổ kim. Có ngài bên cạnh, Đại Sở ắt định quốc an dân, phồn vinh hưng thịnh.”

Thẩm Từ đáp: “Thần từng , hoàng hậu và quốc sư bất đồng. Thứ bệ hạ cần là tri tâm.”

Sở Lãng mím môi, giọng mang theo chút ủy khuất: “Trẫm ngưỡng mộ , đối lời nào cũng , chỉ cùng ở bên, cũng luôn ngoan ngoãn, thuận theo trẫm… ngoại trừ từng cưới ngài, còn gì khác biệt?”

Vu Trạch Khâm cúi gằm đầu, dám thở mạnh. Hắn chỉ sợ kéo ngoài c.h.é.m ngay tại chỗ.

Hắn cái gì thế ?! Trong cung còn thể bí sự như ?! Quốc sư đại nhân và bệ hạ… mật đến mức trừ danh phận, cái gì cũng ?!

Trời ạ…

Thẩm Từ trong đầu Vu Trạch Khâm đang loạn cào cào cái gì, chỉ bình tĩnh ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt Sở Lãng, khẽ hỏi: “Ngài thích ?”

Sở Lãng khóe mắt đọng ý : “Trẫm đương nhiên thích .”

Thẩm Từ chỉ khẽ chớp mắt, dời ánh : “Chuyện tuyển tú tạm gác , đợi tế thiên đại điển bàn tiếp.”

Đến khi , y rời kinh đô, tiểu hoàng đế chọn ai chọn ai, đều chẳng còn liên quan đến y nữa.

Vu Trạch Khâm nhận lệnh liền vội vàng lui , lòng vẫn run rẩy.

Xem tuy thiên t.ử Đại Sở mấy ngày nay tự lâm triều, nhưng thật sự nắm quyền màn… vẫn là quốc sư đại nhân.

Chỉ là, vài lời một khi truyền ngoài, liền càng truyền càng thái quá.

“Ngươi , bệ hạ hình như thích quốc sư đại nhân!”

“Cái gì?! Bệ hạ yêu thầm quốc sư nhiều năm, quốc sư cự tuyệt?”

“Bệ hạ từ nhỏ thích quốc sư đại nhân, nay còn cưới ngài làm hoàng hậu!”

“Trời ơi, quốc sư đại nhân sắp trở thành Đại Sở Hoàng hậu ?! Ta đang , mau đ.á.n.h tỉnh !”

Những lời đồn , bao lâu liền truyền đến tai Lâm Vãn Sương.

  

Loading...