Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 15 Ôm đi ngủ

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:41:34
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thẩm Từ há miệng thở dốc, nửa ngày vẫn thể lời nào.

Sở Lãng thấy sắc mặt của y, vẫn như cũ ở một bên phát tiết: “Tiên sinh hiện nay danh tiếng bên ngoài vang dội, đều ngài là kẻ nịnh thần. Trẫm lời vàng ý ngọc của , chỉ sợ ngày thành tựu, e rằng chính là một bạo quân ?”

Thẩm Từ thu hồi ánh mắt, Sở Lãng nữa, chỉ là quyển sách trong tay y bóp đến gấp nhăn một góc.

Sở Lãng hồn, liếc dáng vẻ nghiêm túc sách của Thẩm Từ, kìm mà đưa tay nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của đối phương.

Giọng của Thẩm Từ lập tức im bặt. Y nghi hoặc: “Bệ hạ?”

Tiểu hoàng đế cũng chẳng rõ đang nghĩ gì, chỉ kéo tay y, chịu buông .

Thẩm Từ cũng thêm gì, hai cứ duy trì tư thế thật lâu.

Sở Lãng mới chậm rãi mở miệng: “Tiên sinh, khi còn nhỏ là trẫm đúng, nên trách ngài như .”

Thẩm Từ ngẩn , hồi lâu mới nhớ Sở Lãng đang gì, khẽ cúi mắt: “Không, kỳ thật bệ hạ đúng. Chỉ sách thì chắc thể an định quốc gia. Văn võ song mới thể nắm giữ càn khôn.”

Sở Lãng y thừa nhận lời , chỉ khẽ .

Không bao lâu , hai cùng trở về Ngự Thư Phòng. Trong viện, lá rụng lác đác, tàng cây vẫn chờ đợi.

Thẩm Từ thấy Lâm Vãn Sương lộ vẻ kinh hỉ, cũng bất ngờ khi nàng còn ở đây.

Lâm Vãn Sương tiến lên hành lễ: “Bệ hạ thánh an, Quốc sư đại nhân mạnh khỏe.”

Sở Lãng liếc nàng một cái: “Ngươi còn ở chỗ ?”

Lâm Vãn Sương : “Bệ hạ vẫn vì thần nữ giải đáp nghi hoặc.”

Thẩm Từ lập tức hiểu ý: “Nếu Lâm tiểu thư chuyện thỉnh giáo bệ hạ, thần xin lui .”

Y định , Sở Lãng liền giữ : “Tiên sinh đều ở đây, vấn đề gì thì trực tiếp hỏi chẳng hơn ?”

Lâm Vãn Sương còn kịp đáp, Thẩm Từ đẩy Sở Lãng xuống bên bàn đá: “Bệ hạ, ngài hỏi, thần dạy. Cũng nên đến lượt ngài dạy khác .”

Y phất tay, hiệu cho Lâm Vãn Sương đối diện.

…” Sở Lãng cau mày, định phản bác.

Thẩm Từ chặn lời : “Thần chút mệt, làm phiền bệ hạ đại nhân chỉ giáo một .”

Sở Lãng liền thôi ép, chỉ gật đầu: “Vậy mau nghỉ ngơi .”

Thẩm Từ gật đầu, bước về phía Ngự Thư Phòng. Theo thói quen, y định rẽ nội thất, nhưng giây dừng chân.

Mấy ngày nay y đều ở nội thất, thành thói quen, nhưng nếu truyền ngoài e rằng sẽ mang điều tiếng. Nghĩ , y liền về phía thiên điện.

Sở Lãng Lâm Vãn Sương hỏi vài câu khó hiểu, tùy ý đáp qua, song ánh mắt vẫn dõi theo bóng Thẩm Từ.

Thấy y ngủ ở nội thất mà chạy sang thiên điện, trong lòng Sở Lãng thoáng trầm xuống.

Tùy tiện giải thích thêm mấy vấn đề, y liền hạ lệnh tiễn khách: “Lâm tiểu thư, trời khuya, hôm nay cũng mệt , nghỉ sớm .”

Lâm Vãn Sương tuy tìm cơ hội tiếp cận, nhưng cũng hiểu thể nóng vội. Huống hồ nàng vốn là tiểu thư khuê các, thể mãi làm mất phong độ của .

Nàng khẽ hành lễ: “Hôm nay đa tạ bệ hạ giải thích nghi hoặc, thần nữ thông suốt, liền quấy rầy thêm. Bệ hạ nghỉ ngơi sớm.”

Sở Lãng phất tay, xoay bước về thiên điện.

Tiên sinh vẫn luôn như , khiến chẳng thể yên lòng.

Khi , giường vốn ai ngủ giờ một đang cuộn đó.

Nơi tuy quét dọn mỗi ngày, nhưng do ít ở nên chăn đệm chuẩn sẵn. Trời lạnh thế , Thẩm Từ chỉ mặc y phục mà ngủ, vô thức cuộn , kỹ còn thấy run nhẹ.

Sở Lãng thở dài, trong n.g.ự.c dâng lên một ngụm tức tên.

Hắn tới bên giường, Thẩm Từ mà nên làm gì. Biết rõ sợ lạnh, còn thấy y ho khẽ hai tiếng.

Sở Lãng lúc mới như sực tỉnh, khẽ nhấc Thẩm Từ, kéo nhẹ trong xoay lên giường sập.

Nếu để lạnh suốt một đêm, hẳn sẽ chịu nội thất ngủ chứ?

Dù nghĩ , vẫn cởi áo khoác ngoài, đắp lên Thẩm Từ.

Hơi lạnh Thẩm Từ dần xua , tiếng ho cũng nhỏ .

Tựa như cảm nhận ấm áp bên cạnh, y khẽ nhích , tay chạm ống tay áo rộng của Sở Lãng, ngón tay vô thức quấn lấy bàn tay .

Thấy như còn đủ, y dịch sát hơn, tựa hẳn bên Sở Lãng.

Sở Lãng động tác , khẽ bật , của , cũng lúc đáng yêu đến thế.

Da Thẩm Từ tuy tái nhợt, nhưng nhờ Sở Lãng thường xuyên ép y uống bổ dược, môi vẫn phớt hồng.

Khi y khẽ nhắm mắt, nơi khóe mắt hiện nốt nhỏ nhàn nhạt, khiến chỉ đưa tay chạm .

Sở Lãng dường như mê hoặc, thật sự vươn tay, nhẹ nhàng chạm đến nốt ruồi nhạt nơi khóe mắt Thẩm Từ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-15-om-di-ngu.html.]

Thẩm Từ lông mi khẽ run, tựa như cánh bướm sắp bay.

Sở Lãng vội thu tay, trong lòng chút tức giận mà tự mắng một tiếng, thế mà nữa mỹ sắc của Thẩm Từ mê hoặc.

Ánh mắt dần tối , dậy bế Thẩm Từ lên, mang về nội thất Ngự Thư Phòng.

Thẩm Từ ngủ một đêm yên .

“Bệ hạ, Lâm tiểu thư tới.”

Sáng sớm hôm , đúng lúc sắp triều, giọng Triệu Ân vang lên ngoài cửa.

Sở Lãng cau mày, liếc bên cạnh vẫn tỉnh, xuống giường vòng qua bình phong: “Chuyện gì?”

Trả lời Triệu Ân, mà là giọng Lâm Vãn Sương vang lên qua cánh cửa: “Bệ hạ, thần nữ tuy thuộc hậu cung, nhưng vẫn ở trong cung, việc gì cũng , song lễ nghi thì thể thiếu, nên đặc biệt tới thỉnh an bệ hạ sớm nay.”

Sở Lãng thoáng qua cánh cửa ngăn giữa hai , thản nhiên : “Không cần, cần thỉnh an.”

Nghe bên ngoài im bặt, mới nội thất.

Vừa vòng qua bình phong, liền thấy vốn ngủ say giường chống dậy, tóc đen dài buông nghiêng bên vai, che nửa khuôn mặt, thoáng mang vẻ như tỳ bà che nửa diện.

Thẩm Từ tỉnh từ lúc Sở Lãng rời giường, chỉ là thấy Lâm Vãn Sương bên ngoài nên lên tiếng.

Thấy Sở Lãng trở , y cũng qua.

là Sở Lãng mở miệng : “Tiên sinh tỉnh ?”

Thẩm Từ gật đầu, chợt cảm thấy đúng, liền hỏi: “Thần hôm qua… ở thiên điện ?”

Sở Lãng bước gần: “Trẫm ôm về. Tiên sinh thể yếu, còn một ngủ ở thiên điện, chăn đệm đều , là tăng thêm tật ho khan, phong hàn?”

Thẩm Từ để tâm, chỉ nhẹ : “Là thần suy nghĩ chu , tạ bệ hạ quan tâm.”

Sở Lãng tiến lên, chắn giường, đem ánh nắng sớm chiếu qua song cửa đều che khuất, giọng mang ý cảnh cáo: “Tiên sinh, nếu bệnh ho tái phát, hoặc thể suy yếu mà bệnh tình nặng thêm, chỉ sợ đừng mong cung nữa.”

Bóng phủ lên Thẩm Từ, khiến đối phương khẽ im lặng.

Sở Lãng tiếp lời: “Cho nên, mong đừng tự chủ trương, đừng xem nhẹ thể .”

“Thần .”

Khi Sở Lãng mặc xong y phục chuẩn cửa, Lâm Vãn Sương vẫn còn ngoài.

Sở Lãng liếc Triệu Ân một cái, hỏi nàng: “Sao còn trở về?”

Lâm Vãn Sương hành lễ: “Thần nữ tiễn bệ hạ thượng triều, thể nhân tiện gặp phụ một mặt.”

Sở Lãng dù bận vẫn ung dung nàng: “Nếu Lâm tiểu thư gặp Lâm thừa tướng, hôm nay trẫm thể phái đưa ngươi hồi phủ.”

Lâm Vãn Sương khựng , lắc đầu: “Thần nữ cùng quốc sư đại nhân đều đang ở trong cung tĩnh dưỡng. Nếu thần nữ cung , mà quốc sư đại nhân vẫn cho phép rời , e rằng sẽ đời phê bình.”

Sở Lãng khẽ nhướng mày.

Lâm Vãn Sương quả thật thông minh, tạm thời sẽ để Thẩm Từ rời cung, nên cố ý lấy Thẩm Từ làm lá chắn.

“Tùy ngươi.” Sở Lãng cùng nàng tranh luận, bước triều.

Lâm Vãn Sương theo , thỉnh thoảng cất vài câu .

Sau khi hạ triều, Sở Lãng khỏi đại điện, chỉ vòng qua một cửa cung thấy Lâm Vãn Sương đang đợi.

Hắn dừng bước, ánh mắt mang theo vài phần dò xét.

Lâm Vãn Sương tiến lên, mỉm : “Bệ hạ, ngài định về Ngự Thư Phòng ?”

Sở Lãng suy nghĩ chốc lát, hỏi ngược : “Ngươi ở đây làm gì?”

Lâm Vãn Sương đỏ mặt, do dự một lúc mới : “Chờ bệ hạ hạ triều, cùng dùng bữa?”

Sở Lãng nhàn nhạt đáp: “Tự ngươi dùng , trẫm còn việc.”

Nói xong, về phía Tàng Thư Các, để mặc nàng tại chỗ.

Trong cung, Thẩm Từ việc gì liền thường lui tới Tàng Thư Các.

Người khác chỉ cho rằng y ham sách, dù xem hết thư tịch nơi vẫn chán.

Chỉ Thẩm Từ , y đang tìm ghi chép liên quan đến cuộc đời của Diễm Vương Lâm Vũ, cùng thế song Lâm Vũ - hai vị tướng quân dũng mãnh của Đại Sở.

Thẩm Từ chăm chú, đến mức Tàng Thư Các cũng .

Mãi đến khi Sở Lãng từ phía ôm lấy y, Thẩm Từ mới sực tỉnh.

Ánh mắt Sở Lãng dừng quyển sách trong tay y: “Tiên sinh đang xem gì mà chuyên tâm như thế?”

Đã tiểu hoàng đế thấy , Thẩm Từ cũng giấu: “Thần đang tìm một ít ghi chép về sự tích của nhị vị tướng quân Lâm gia.”

Sở Lãng từ phía đưa tay, nắm lấy tay Thẩm Từ lật vài trang: “Tiên sinh vì đột nhiên nhớ tới tra xét họ?”

Thẩm Từ tay khống chế, dừng một chút : “Diễm Vương Lâm Vũ đơn giản. Lần thần cùng bệ hạ tuy ngoài mặt bất hòa, kỳ thực đang chỉ dạy ngài cách xử sự cho hợp với ngôi vị hoàng đế. đó, lén truyền tin cho thần, chỉ là quan điểm của hai bên tương đồng.”

Sở Lãng khẽ thấp giọng: “Chỉ như thôi?”

Hắn còn tưởng, Thẩm Từ chuyện Lâm Vũ sẽ lấy danh nghĩa cha mà bức vua thoái vị.

Loading...