Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 10 Y lại leo lên long sàn nữa rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:38:33
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trong viện, lá rụng đầy đất. Triệu Ân đang sai quét dọn sân, giữa lúc bận rộn vẫn liếc thoáng qua vị quốc sư đang án thư.

Liên tiếp năm ngày nay, quốc sư đại nhân từng thượng triều. Bị nhốt trong Ngự Thư Phòng ngoài, y vẫn như cũ điềm nhiên, trầm tĩnh, ở đó phê duyệt tấu chương, dáng vẻ thong thả mà nghiêm cẩn.

Ánh sáng buổi sớm nhàn nhạt rọi lên khuôn mặt Thẩm Từ, chiếu làn da trắng mịn càng thêm trong suốt. Y lấy một tờ giấy trắng đặt đè lên bản luyện chữ cũ, ngẫm nghĩ một lát, xuống một chữ “Tế”. Sau đó, y khép mắt .

Thật lâu , bên cạnh chữ “Tế”, y thêm hai chữ “ ”.

Thẩm Từ đặt bút xuống, hàng chữ giấy, nhẹ nhàng mỉm . Từ xa , chẳng ai đoán ý là vui buồn.

Vừa , y đang tự hỏi: “Trước tế thiên đại điển, thể rời khỏi kinh đô ?” 

Và đáp án, là “đúng .”

Như cũng khiến những ngày giam trong cung của y bớt phần u ám.

Khi Sở Lãng hạ triều trở về, liền thấy Thẩm Từ đang án thư, gì, dáng vẻ chuyên chú đến nghiêm túc khác thường.

Thẩm Từ cảm nhận đến gần, dư quang liếc thấy sắc vàng rực rỡ của long bào, định giơ tay che tờ giấy , nhưng nghĩ , tay đưa dừng giữa trung.

Sở Lãng lúc đến bên cạnh, ánh mắt dừng trang giấy: “Tiên sinh đang bấm tính ?”

Thẩm Từ gật đầu.

“Tính cái gì?”

“Thần đang tính về tế thiên đại điển.”

Sở Lãng , ngón tay chạm nhẹ lên chữ “ giấy: “Tiên sinh, chữ nghĩa là gì?”

Thẩm Từ ngừng một chút đáp: “Thần đang tính xem tế thiên đại điển thể thuận lợi cử hành , đáp án là ‘đúng ’.”

Sở Lãng , cầm lấy tờ giấy: “Tiên sinh thế, trẫm yên tâm .”

Thẩm Từ đáp .

Sở Lãng đặt tờ giấy sang bên, thấy đó một trang che khuất, đầy chữ bấm quẻ, cũng chẳng liên quan đến triều sự, chỉ là tờ luyện chữ.

Hắn bật . Thẩm Từ xưa nay chu , thể mưu kế giấy, càng để ai thấy.

Sở Lãng : “Chữ càng ngày càng . Nếu đem ngoài bán, e rằng cũng thể giá .”

Thẩm Từ liếc một cái, giọng lạ lùng: “Bệ hạ khen thật độc đáo.”

Sở Lãng , chăm chú tờ giấy, vòng một nét quanh chữ sai: “Tiên sinh, ngài khi xưa bắt trẫm bao nhiêu chữ . Giờ đến lượt trẫm nắm ngài . Dù hiếm khi sai thật.”

Thẩm Từ chữ sai, khẽ ngẩn .

Sở Lãng vòng , đưa bút cho y, nắm tay y cùng chữ đó.

Thẩm Từ mím môi: “Thần , chỉ là nhất thời thất thần…”

Dáng vẻ , chẳng khác nào khi còn nhỏ, tiểu hoàng đế học chữ, y cầm tay dạy từng nét.

Thẩm Từ tránh , nhưng động, Sở Lãng kéo . Người rửa sạch bút trong chén nước, dùng đầu bút lông chữ trong lòng bàn tay y.

Cảm giác lông bút phớt qua khiến lòng bàn tay Thẩm Từ ngứa ran, y khẽ giãy giụa: “Bệ hạ…”

Sở Lãng nhạt, giữ c.h.ặ.t t.a.y y cho động, : “Khi bắt trẫm, chẳng cũng dạy như ? Còn bắt trẫm chép phạt một trăm cơ mà.”

Tay Thẩm Từ ép đến thể nhúc nhích, thể khẽ run: “Bệ hạ!”

Sở Lãng xong nét cuối, khuôn mặt đỏ bừng của y, tâm trạng vô cùng .

Thẩm Từ vẫn rút tay về , chỉ trừng mắt : “Thần quả thật từng phạt bệ hạ chép một trăm , nhưng… từng chữ trong lòng bàn tay ngài.”

Sở Lãng , ánh mắt cong cong. Thẩm Từ đỏ mặt, đến cả vành tai cũng nhiễm hồng. Sở Lãng nâng bút, nhẹ nhàng quệt lên tai y hai cái.

Thẩm Từ lập tức dựng cả , như con thú nhỏ chọc giận, nắm tay quát: “Làm càn!”

Sở Lãng chỉ đáp: “Ừm?”

Thẩm Từ giật , lỡ lời, vội : “Là thần nhất thời thất thố, mong bệ hạ thứ tội.”

Sở Lãng khẽ “ừ”, buông bút. Thẩm Từ thấy mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng kịp yên tâm, cảm thấy tay xoa nhẹ ngay nơi chữ, như thể xoa tan cảm giác ngứa. Ngược , càng khiến y nhạy cảm hơn, liền tranh thủ lúc đối phương lơi lỏng, rút tay về, giấu luôn trong tay áo.

Y khẽ buộc chặt ống tay áo, đầu ngón tay vô thức gãi gãi lòng bàn tay, hỏi: “Bệ hạ chuyện gì ?”

Sở Lãng hừ một tiếng: “Triều đình mấy ngày nay ồn ào bàn tán việc thượng triều, trẫm mà nhức cả đầu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-10-y-lai-leo-len-long-san-nua-roi.html.]

Thẩm Từ thuận miệng: “Vậy bằng…”

Sở Lãng để y hết: “Không , trẫm sẽ tự xử lý. Tiên sinh ở Ngự Thư Phòng thấy buồn chán ?”

Thẩm Từ định giở trò gì, chỉ gật đầu: “Có đôi chút.”

Sở Lãng : “Nếu cảm thấy chán, thể đến Ngự Hoa Viên dạo, hoặc qua Tàng Thư Các.”

Hai nơi đó, Thẩm Từ đều quen thuộc, từ khi Sở Lãng mười tuổi, y dạy dỗ trong cung, thành Thái t.ử sư, đế sư. Trong hoàng cung, trừ hậu cung , nơi nào y từng đến.

, rời Ngự Thư Phòng cũng đồng nghĩa cơ hội. Thẩm Từ tất nhiên sẽ từ chối.

Sở Lãng đến gần, kéo tay y khỏi tay áo, thấy y nắm chặt lòng bàn tay liền : “Trẫm chỉ giỡn thôi, cần nghiêm như .”

Thẩm Từ học trò bắt , còn chữ trong tay, thẹn bực, liền : “Bệ hạ rảnh thì nên xem tấu chương .”

Sở Lãng khẽ xoa tay y: “Tiên sinh chớ giận. Ngài tinh thông bấm quẻ, nhưng xem tướng tay ?”

Biết đang cố đổi đề tài, Thẩm Từ chỉ đành : “Thần đoán mệnh, nhưng rằng, bệ hạ tương lai nhất định thể vững ngôi thiên tử.”

Sở Lãng ánh mắt thoáng lóe, bàn tay dừng một nhịp, nhàn nhạt : “Đó là đương nhiên.”

Kiếp , sai lầm tin Lâm Vũ, chính tay gã c.h.é.m g.i.ế.c. Kiếp , để Lâm Vũ tận mắt thấy ngai vàng, còn gã chỉ thể quỳ phục chân.

Thẩm Từ thấy đột nhiên tin tưởng như , liền nghi hoặc: “Ừm?”

Sở Lãng nghiêm giọng: “Trẫm dạy dỗ, tự nhiên thể vững vàng làm đế. Tiên sinh, ngài sẽ luôn ở bên phụ tá trẫm, ?”

Thẩm Từ im lặng.

Sở Lãng một lời xác nhận, nhưng y thể đáp ứng điều đó.

Ánh mắt Sở Lãng thoáng tối .

Quả nhiên, dù là ở kiếp nào, Thẩm Từ vẫn là Thẩm Từ, vị quốc sư chỉ tin quyền thế, thuộc về ai cả.

Thẩm Từ khẽ động cổ họng, phá vỡ im lặng: “Bệ hạ, ai thể mãi ở bên ngài. Ngài chỉ thể dựa chính .”

Không khí trong Ngự Thư Phòng lắng xuống. Một lúc lâu , Sở Lãng mới cất lời:

“Hôm nay lâm triều còn chuyện, Lâm Vũ đề nghị trẫm tuyển tú. Ý , chẳng trùng hợp với ?”

Thẩm Từ lấy làm lạ: “Khi Khánh Đức hoàng đế còn tại thế, ở tuổi cưới Thái t.ử phi. Ngài nay là đế vương Đại Sở, đương nhiên cũng nên hậu cung. Còn Diễm Vương, hẳn là xem ai chọn.”

Sở Lãng gật đầu. “Còn thì ? Tiên sinh từng trẫm cưới Lâm Vãn Sương, là vì lý do gì?”

Thẩm Từ nghiêm túc phân tích: “Lâm thừa tướng trong triều danh vọng cao, nhưng vẫn trung lập, tỏ rõ lập trường. Một khi nghị sự phân tranh, thái độ của ông trở nên trọng yếu. Nếu bệ hạ cưới Lâm Vãn Sương, sẽ kết thành thông gia với thừa tướng. Khi , ông thành hoàng quốc thích, tự nhiên sẽ trợ giúp bệ hạ.”

Sở Lãng nhướng mày: “Chỉ vì lý do đó?”

“Thứ hai,” Thẩm Từ , “bệ hạ cũng cần một tri kỷ bầu bạn bên cạnh.”

Sở Lãng siết tay y, tiến gần hơn: “Tiên sinh chính là tri kỷ của trẫm. Trẫm chỉ ở cùng .”

Thẩm Từ khẽ nhíu mày, lùi một bước: “Không giống , bệ hạ.”

Sở Lãng ánh mắt lóe tia giảo hoạt: “Có gì khác ? Tiên sinh thông minh hơn Lâm Vãn Sương, dung mạo cũng hơn, hiểu trẫm hơn, nàng làm gì, ngài đều làm hơn. Trẫm cần nàng làm gì?”

Thẩm Từ: “…”

Y lùi một bước, Sở Lãng tiến một bước. “Tiên sinh dạy trẫm nhiều điều, nhưng từng dạy việc nam nữ. Chi bằng nhân cơ hội , chỉ dạy trẫm một chút?”

Thẩm Từ ép đến sát bình phong, thể lùi thêm, lúng túng hỏi: “Cái … dạy thế nào?”

Sở Lãng mỉm : “Không bằng dạy trẫm xem, nếu cưới Hoàng hậu, lạy thiên địa, hành đại lễ, tế tổ miếu xong, đó… làm gì nữa?”

Hương Long Tiên nhạt, chỉ còn thoảng mùi bồ kết dịu nhẹ, khiến ngẩn ngơ.

Thẩm Từ chớp mắt, sững sờ Sở Lãng ôm lòng. Y ngơ ngác đáp: “Sau đó… thị tẩm.”

Sở Lãng gật đầu, như thật sự đang nghiêm túc học hỏi: “Sau đó nữa thì ? Thị tẩm thế nào?”

Thẩm Từ đôi mắt , sâu như hồ nước đêm, ánh ngược bóng, giọng khẽ run: “… Lên giường.”

Sở Lãng gật đầu.

Hắn làm đúng từng lời, bế Thẩm Từ lên, vòng qua bình phong, nhẹ nhàng đặt lên giường, cúi áp xuống, khiến đối phương thể trốn tránh: “Đã lên giường, thì làm gì nữa?”

Giọng thấp dụ dỗ, Thẩm Từ nụ cong nơi mắt , suýt bật , mới tỉnh táo , đầu tránh : “Sau đó… ngủ!”

Sở Lãng dụi đầu cổ y, bật ha hả.

Thẩm Từ mím môi, trong lòng chỉ nghĩ:

… Y leo lên long sàng nữa .

Loading...