Không hỏi gì.
Sự im lặng lan tràn trong khí, nhưng xen lẫn đó là nỗi buồn khó hơn.
Mãi lâu , hỏi: “Anh tự sát ? Tại ?”
Forgiven
— Que diêm cuối cùng, chọn về thời gian khi tự sát.
Cơ hội cuối cùng, đến giờ mới nhận hiểu một chút nào, cách nào kéo trở .
Vậy thì ít nhất, lời tạm biệt thật tử tế với .
Anh nhẹ nhàng vuốt ve tấm ảnh trong tay, động tác dịu dàng quyến luyến, giống hệt mỗi vuốt đầu , đầu ngón tay quấn lấy sợi tóc, tràn đầy tình yêu khó tả.
Anh chằm chằm tấm ảnh, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Tiểu Thuật, em còn nhớ ?”
Nhớ gì cơ chứ.
Chưa đợi trả lời, tự hỏi tự đáp: “Ngày mai, là sinh nhật hai mươi tư tuổi của em.”
năm nay ... hai mươi hai tuổi mà?
Anh: “Anh thường nghĩ, hai năm , nếu nhất quyết để em công tác, liệu chuyện khác .”
Anh thỏ thẻ: “Hai năm nay ít mơ thấy em lắm, em cũng giận ? Đến cả trong mơ cũng chịu về một , tính khí vẫn cứng đầu như . Chuyện năm đó điều tra rõ ràng , là công ty đối thủ của Thứ Tự, mục tiêu ban đầu của bọn họ là , bọn họ động tay động chân chiếc xe thường ...”
Thứ Tự là công ty công nghệ do tự tay gây dựng.
Anh tiếp: “ bây giờ gì cũng muộn , tuy nhiên Tiểu Thuật, em yên tâm, em đợi thêm một chút, đợi thêm vài ngày, báo thù cho em xong sẽ tìm em.”
Anh nhẹ nhàng vuốt ve tấm ảnh cũ kỹ hết đến khác, khóe mắt đỏ: “Tiểu Thuật, xin em.”
Tôi cúi đầu xuống.
Khuôn mặt vốn rõ nét, dần dần lau sạch lớp sương mù, cùng với những ký ức phong ấn.
Đó là bức ảnh chụp trong lễ nghiệp đại học của , đội mũ cử nhân, khoác vai , hai chúng tươi.
Tôi c.h.ế.t từ sớm, c.h.ế.t năm hai mươi hai tuổi.
Hai năm , hai mươi hai tuổi, hai mươi sáu tuổi.
Hai năm , vẫn hai mươi hai tuổi, hai mươi tám tuổi.
Người khuất dừng ở nơi cũ, dung nhan đổi.
Người còn sống gánh nặng bước , mái tóc của bạc trắng.
Lần tử vong đầu tiên là đường trở về chuyến công tác, một vụ tai nạn xe đột ngột mang đến nỗi đau thấu xương.
Ký ức dừng ở khoảnh khắc khi khỏi nhà, bóng lưng ngủ say trong chăn.
Lúc đó nghĩ, sẽ đau lòng vì ? Hay là sẽ vui mừng nhiều hơn một chút?
Chấp niệm khiến hồn ma trở nhân gian, nhưng chỉ còn bản năng.
Tôi bước khỏi cái “lồng giam” mà tạo cho , bình tĩnh, tuần tự xử lý những việc hậu sự của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/que-diem-thu-tu/chuong-6.html.]
Chỉ khi Dịch Quần liên hệ với để thông báo tình hình cái c.h.ế.t của ...
Anh bình thản xác nhận: “Chắc chắn là Trần Thuật ?”
Sau khi nhận câu trả lời khẳng định, thêm lời nào.
Lần tử vong thứ hai là khi nước ngoài, nhận một cuộc điện thoại bất ngờ, khiến kiềm chế trở về nước
Dịch Quần gọi điện cho : “Alo, Trần Thuật ? Cậu thời gian về nước một chuyến ? Anh say ... Thật hai năm nay mỗi say đều ngừng gọi tên , đến đón .”
Tôi ngây ngốc xong lời .
Đầu óc nhất thời phản ứng kịp.
Có điều nghĩa là, cũng một chút suy nghĩ về ?
Hai năm đối xử với một cách lạnh nhạt, những dập tắt tình cảm của dành cho , ngược còn khiến nó càng ủ càng nồng.
Tôi nghĩ nhiều, cũng chẳng nghĩ gì cả.
Tôi tự cho rằng tránh kết cục của , thế là bắt đầu khao khát tương lai của chúng .
ngờ, đây mới là khởi đầu của bi kịch.
Trong lúc đầu óc nóng bừng, mua vé máy bay về nước.
Thế nhưng đường về nhà một nữa gặp tai nạn xe .
Nỗi ám ảnh và chấp niệm cuối cùng khiến một c.h.ế.t như , hóa thành hồn ma trở về nhà, lặng lẽ theo .
đầu óc thoái hóa thành bộ xử lý lõi đơn.
Tôi chỉ còn nhớ là để sống.
Cái c.h.ế.t của riêng đủ để về quá khứ.
Chỉ khi chết, linh hồn chỉ còn bản năng mới chút do dự mà đốt que diêm.
Lần c.h.ế.t thứ ba, là đường công tác.
Lần , lẽ là đau buồn nhất vì .
Dù thì bám lấy lâu như , tận tâm tận lực làm một em .
Thế nên việc báo thù cho cũng gì lạ.
tại , những , vẫn chọn tự sát?
Tôi há miệng, điều gì đó, nhưng thể thốt nên lời.
Cố gắng vài , gần , giơ tay lau giọt lệ mặt , nhưng thể trong suốt của chỉ thể xuyên qua.
Tôi: "Anh ơi, đáng , vì em, đáng ."
Anh quanh một lượt, như thể đang tìm kiếm gì đó, nhưng tìm thấy, đành vô ích về hướng cũ, thẳng về phía : "Em gì thế, Tiểu Thuật."
Lúc , lẩm bẩm một : "Rõ ràng thể thấy ảo giác , cho thấy ảo ảnh luôn chứ."
Tôi nén nước mắt, cẩn thận xổm mặt , đối mắt với : "Anh ơi, đừng như , ?"