Quái Vật No.1 Chỉ Muốn Làm Thợ Mở Khóa - Chương 1: Cố ý tìm tra
Cập nhật lúc: 2025-11-10 07:18:49
Lượt xem: 31
"Bản tin buổi tối thành phố Dương, ông Dương, cư dân khu Thông U cho , gần đây lén lút lấy trộm rác của cư dân trong hành lang. Đơn giao đồ ăn ông để cửa cũng lấy mất. Ông Dương hy vọng ban quản lý khu Thông U thể tăng cường công tác kiểm soát, đừng để siêu trộm rác xuất hiện nữa..."
"Xè xè xè."
Bác bảo vệ vươn tay đập nhẹ cái hộp radio, tiếng rè rè lẩm bẩm: "Cái đồ dở , may mà khu ai trộm rác."
lúc đó, cửa sổ phòng bảo vệ vang lên tiếng gõ.
Cốc cốc cốc.
Bác bảo vệ giật nảy ngẩng đầu lên, thấy bên ngoài cửa kính là một thanh niên đang . Hắn cao, tầm một mét chín, chỉ là dáng còng xuống nên thấy rõ chiều cao. Mái tóc vàng rối bù vuốt ngược hờ hững, mắt híp , trông vẻ ngái ngủ.
Bác bảo vệ thở phào khi rõ mặt , mở cửa kính : "Tiểu Trình , là nhà ai hỏng khóa nữa ?"
Trình Lê tựa tường ngáp một cái : "Căn 507, tòa A."
Bác bảo vệ nhíu mày, vẻ nhớ điều gì đó: "Cái nào cũng quên mang chìa khóa, là thứ..."
Bác bảo vệ ngừng một chút, hình như nhớ nổi con .
Trình Lê phối hợp tiếp: "Lần thứ bảy ."
Bác bảo vệ: "Phải , đúng là thứ bảy, cháu xem cái đó trẻ thế mà trí nhớ tệ thật."
Vừa bác mở máy tính, điều khiển cổng khu dân cư cho Trình Lê .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quai-vat-no1-chi-muon-lam-tho-mo-khoa/chuong-1-co-y-tim-tra.html.]
Trình Lê là thợ mở khóa nổi tiếng trong khu . Tay nghề cao, khóa nhanh gọn, giá cả chăng. Thỉnh thoảng còn giúp già bóng đèn, sửa đồ điện miễn phí, nên hễ cư dân quanh đây gặp chuyện gì là nghĩ tới đầu tiên.
Hắn xách hộp đồ nghề khu, khi rời phòng bảo vệ còn với bác bảo vệ: "Không , trí nhớ kém thì cháu mới cơ hội kiếm tiền chứ."
Trình Lê quen đường quen lối tòa A, bấm thang máy lên tầng 5, tới căn 507. Chủ nhà là một thanh niên tên A Khâu, trông còn trẻ nhưng thường xuyên làm mất chìa khóa, gần như là khách quen của Trình Lê.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Dù bản A Khâu trở thành khách quen của chút nào.
Lúc đó A Khâu đang dựa tường ngẩn , thấy Trình Lê thì lập tức nhảy cẫng lên, đôi mắt rưng rưng : "Anh Trình, cứu em với, cứu mạng!"
Trình Lê đặt hộp đồ nghề xuống, thành thục chuẩn mở khóa khóa. Dù gì A Khâu cũng thường mất cả chìa khóa chính lẫn chìa dự phòng.
, còn kịp lấy đồ , A Khâu vội vã đưa tay ngăn .
Cậu buồn bã, lông mày rũ xuống, : "Không Trình, hôm nay em mang chìa khóa mà."
Trình Lê nhịn : "Vậy gọi tới làm gì?"
A Khâu ngập ngừng liếc Trình Lê một cái, như thể cả ngàn lời nhưng chẳng bắt đầu từ .
Dáng vẻ do dự khiến Trình Lê chút nghi hoặc. Hắn một lúc, như chợt hiểu , bật thốt lên: "Chẳng lẽ… thích ? Tôi là gia đình đấy."
A Khâu cạn lời: "Em mà, đầu đến mở khóa, em khen trai thì vợ ."
"Anh Trình, chuyện nghiêm túc , tin đời tồn tại thứ gì đó, con ?" A Khâu hạ thấp giọng, cả trông như hoảng loạn thần bí, phần bình thường.
Trình Lê kéo khóa hộp đồ nghề , thản nhiên đáp: "Có chứ, mèo , chó , hổ , sư tử … đều là ."