Quái Vật Của Em - 7

Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:10:07
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

22

Trước đây Sùng Quang nghĩ chứng minh thư thì chẳng làm gì, giờ mới , tiền mới là vạn năng. Anh hộ khẩu, phận, còn học tịch. Sùng Quang vẫn dám đến trường những nơi đông . Tả Thừa Phong bèn thuê giáo viên dạy qua video, tranh thủ từng giây từng phút nhồi nhét những kiến thức mà bỏ lỡ đầu. Có những tiết học lấp đầy thời gian, Sùng Quang còn sụp đổ cảm xúc khi ở một nữa.

Anh và Tả Thừa Phong thường xuyên gặp mặt vì Tả Thừa Phong đến trường, năm nay nhóc học lớp 11. Hôm nay tan học, Sùng Quang đang sofa để đầu óc trống rỗng thì tiếng chuông cửa vang lên. Anh cứ ngỡ Tả Thừa Phong về nên vội nhảy cẫng lên mở cửa. Ngờ cửa mở , đó là một cô gái.

Sùng Quang giật , theo bản năng giấu ngay hai cánh tay dị dạng lưng. Cô gái bật , tự nhiên như ở nhà giày , với : "Đừng giấu nữa, thấy hết ." Sùng Quang ngượng ngùng buông tay xuống.

"Tự giới thiệu chút nhé, tên Lưu Vân, bạn của Tả Thừa Phong." Lưu Vân xách lỉnh kỉnh đồ đạc, phòng khách quăng ngay lên bàn , mấy gói đồ ăn vặt rơi cả ngoài. Cô nàng cũng quăng lên sofa, thở dài thườn thượt: "Mệt c.h.ế.t , phiền rót cho cốc nước ?"

Sùng Quang vội chạy rót nước mang tới. Lưu Vân uống cạn một , lúc mới thẳng dậy, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: "Lại đây ." Sùng Quang khép nép xuống cạnh cô.

Lưu Vân bảo: "Tả Thừa Phong mấy ngày tới tỉnh ngoài tham gia thi đấu, sợ ở nhà một buồn nên bảo qua chơi với ."

Từ đầu đến cuối, cô nàng hề liếc đôi bàn tay bốn chiếc của Sùng Quang lấy một . Sùng Quang thả lỏng hơn một chút, lúc mới nhớ mấy ngày hình như Tả Thừa Phong nhắc qua. lúc đó đang mấy tờ đề Toán hành hạ đến cuồng đầu óc nên để tâm.

Lưu Vân bận, ngoài việc ăn quà vặt, buôn chuyện và chơi game với Sùng Quang thì ôm máy tính gõ phím liên hồi. Cứ cách vài phút c.h.ử.i một câu: "Đồ ngốc!" Sùng Quang dám thở mạnh, sợ phát tiếng động làm phiền cô.

Hơn một tiếng , Lưu Vân quăng chuột xuống, hét lên: "Bà đây làm nữa!" Rồi cô quăng lên sofa, cầm gói đồ ăn vặt nhai rôm rốp, ánh mắt đột nhiên dán bốn cánh tay của Sùng Quang, khẽ thở dài: "Anh nhất định đừng gặp lão sếp thất đức như nhé."

Sùng Quang hiểu. "Tôi mỗi hai cái tay mà lão hận thể biến thành con bạch tuộc để bóc lột . Gặp bốn cái tay thế , chắc lão coi là con rết luôn quá."

Lưu Vân năm nay sinh viên năm ba, đang thực tập. Cô nàng tiền, thời gian bản lĩnh, thường xuyên mắng sếp đến mức sếp tức mà dám ho một tiếng. Cô nàng nhiều, chỉ trong vòng ba ngày "khui" sạch bách quá khứ của Tả Thừa Phong cho Sùng Quang .

"Mấy cái nhà siêu giàu hình như ai cũng bệnh tâm thần hết á." Lưu Vân gặm cổ vịt lúng búng , "Năm đó Tả Thừa Phong còn nhỏ, mất xong, mụ tiểu tam dắt con trai riêng lên nắm quyền, đ.á.n.h đập mắng c.h.ử.i suốt, lão bố c.h.ế.t tiệt thì chẳng bao giờ thèm quản."

"Sau đó Tả Thừa Phong mất tích, nhà đó cũng chẳng ai thèm tìm."

"Ai ngờ mấy năm , lão bố phát hiện con trai mụ tiểu tam con ruột , nổi trận lôi đình đuổi cả hai con ."

"Lão vốn lăng nhăng thành tính, giờ quả báo, bao nhiêu nhân tình cũng nặn mống con nào, lúc mới nhớ tới đứa con trai ruột mất tích."

"Lúc Tả Thừa Phong tìm về, chỗ nào lành lặn, gầy rộc chỉ còn nắm xương tàn."

"Khó khăn lắm mới dưỡng khỏe cái , nhất quyết đòi bỏ bằng ."

"Bị lão bố nhốt trong nhà, cũng là nhờ bổn tiểu thư đây leo cửa sổ cứu đấy."

Tả Thừa Phong ba năm qua thực bỏ trốn vô nhưng nào cũng thất bại. Mãi đến dạo gần đây, bố Tả đột ngột lâm trọng bệnh, khi khỏi bệnh thì dường như thấu hồng trần, còn quản thúc nhóc nữa. Tả Thừa Phong lúc mới cơ hội tìm Sùng Quang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quai-vat-cua-em/7.html.]

23

Sùng Quang và Tả Thừa Phong cùng tham gia kỳ thi đại học.

Anh dành hai năm nỗ lực học tập, cuối cùng thuận lợi cùng Tả Thừa Phong đỗ một trường đại học trọng điểm tại địa phương. Ký túc xá đại học là phòng bốn , hai ở chung một phòng với hai bạn khác nữa.

Sùng Quang che giấu tình trạng cơ thể , hơn nữa sớm tối bên , tránh cũng tránh . Vì , khi hai bạn cùng phòng đến đông đủ, cởi áo khoác, thành thật rõ tình trạng của .

Người bạn thứ nhất nhuộm tóc đỏ, tai trái đeo đầy khuyên. Cậu huýt sáo một tiếng Sùng Quang, đôi mắt sáng rực: "Oa, ngầu vãi!"

Người bạn thứ hai từ lúc cửa mắt rời khỏi điện thoại, tranh thủ ngẩng đầu Sùng Quang một cái, thêm cái nữa, cái nữa. Trong ánh mắt bất an của Sùng Quang, cuối cùng cũng mở miệng: "Mẹ kiếp ông bạn, thế chẳng ông thể chơi hai cái điện thoại cùng lúc ? Kỹ năng đỉnh của chóp luôn!"

Sự khởi đầu hơn Sùng Quang tưởng tượng nhiều.

Tối đến, Tả Thừa Phong mời cả phòng ăn. Người bạn tóc đỏ cứ quấn lấy Sùng Quang để đòi xem đôi tay ở hông, bạn thứ hai thì lôi cả điện thoại lẫn máy tính bảng bảo thử thao tác cùng lúc xem . Sùng Quang dùng cả bốn tay mà vẫn kịp, chỉ đưa ánh mắt cầu cứu về phía Tả Thừa Phong. nhóc chỉ chống cằm, mỉm họ.

Nhóc hối hận vì đưa Sùng Quang ngoài sớm hơn. Thế giới rộng lớn và bao dung đến thế, lẽ nào dung nổi một đôi bàn tay?

24

Cuộc sống đại học diễn suôn sẻ, đa đều chỉ quan tâm đến việc của , ai rảnh rỗi để soi mói Sùng Quang. Thỉnh thoảng thấy xuất hiện "tường tỏ tình" của trường, đa phần là khen ngợi gương mặt hoặc tò mò về đôi tay của . Thậm chí còn "đẩy thuyền" (ship CP) và Tả Thừa Phong.

Những năm Sùng Quang cũng trở thành một "tay chơi hệ mạng", thừa hiểu ý nghĩa của những từ đó. Anh từng nghĩ ngợi về mối quan hệ giữa và Tả Thừa Phong, họ cứ thế ở bên một cách tự nhiên, cũng rời nửa bước.

Tối hôm đó, cả bốn đều ở trong phòng. Người bạn tóc đỏ đột nhiên hỏi: "Anh Tả , mấy thiếu gia nhà giàu như các đều sẽ sắp xếp hôn nhân thương mại ?"

Tả Thừa Phong khẩy: "Cậu tiểu thuyết ít thôi."

Cậu tóc đỏ nháy mắt, đầy ẩn ý: "Thế cô nàng xinh cùng sáng nay là ai thế? Cô còn tặng quà cho đúng ?"

Tả Thừa Phong liếc Sùng Quang, vặn chạm ánh mắt của . Nhóc vỗ một phát đầu tóc đỏ: "Mắt lắp kính viễn vọng đấy ?"

"Hì hì, tình cờ, tình cờ thôi." Cậu bạn xoa xoa chỗ đánh, : "Anh ơi, đừng đ.á.n.h phí công thế, mau lấy quà cho em mở mang tầm mắt ."

Tả Thừa Phong lấy từ trong tủ quần áo một túi giấy, mở mà đưa thẳng cho Sùng Quang: "Lưu Vân nhờ em đưa cho đấy. Mấy hôm học vài lớp thợ may, nhất quyết đòi tự tay may cho một cái áo."

Sùng Quang cẩn thận lấy món đồ trong túi , mở xem, đó là một chiếc áo phông trắng đơn giản. Thế nhưng—

shgt

"Có tận bốn cái ống tay!"

Sùng Quang vô cùng kinh ngạc và vui sướng, đợi nữa mà chạy ngay nhà vệ sinh để . Áo rộng một chút, nhưng vị trí của bốn cái ống tay thì vặn hảo. Anh hết sờ chỗ ngắm chỗ , thích thú để cho hết. Đây chính là chiếc áo độc nhất vô nhị dành riêng cho .

Loading...