Quái Vật Của Em - 6

Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:09:53
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

18

Sùng Quang bắt đầu lập kế hoạch thành phố G. Anh chứng minh thư, các phương tiện công cộng đều thể dùng tới. Bắt taxi thì quá đắt. Anh ở trong căn nhà gỗ núi suy nghĩ suốt mấy ngày, đầu óc là Tả Thừa Phong, đến mức bắt đầu xuất hiện ảo giác, thấy Tả Thừa Phong đang ngay cửa nhà. Đôi mắt đỏ hoe.

Sùng Quang dụi dụi mắt, thấy ảo giác vẫn còn đó, bèn "nhập vai" luôn. Anh vẫy vẫy tay với ảo giác, kịp mở lời thì ảo giác lao tới một bước, đ.â.m sầm lòng .

là ảo giác thật, Tả Thừa Phong làm mà nhiệt tình thế — Sùng Quang nghĩ thầm. thấy gì đó sai sai. Cảm giác xúc giác trong lòng và nóng toả bờ vai đều đang tuyên bố một sự thật.

"Tả Thừa Phong?" Sùng Quang cẩn thận gọi một tiếng. Cách vài phút , mới thấy một tiếng đáp nghẹn ngào: "Vâng."

19

Tả Thừa Phong cao lên ít, cũng da thịt hơn, ôm còn thấy gầy trơ xương như . Chỉ là ngờ ba năm gặp, nhóc trở nên mau nước mắt hơn hẳn hồi nhỏ.

Gặp mới một ngày mà nhóc tới ba . Lần đầu là lúc mới gặp , thứ hai là khi tin ông bà nội mất, và thứ ba là khi thấy những vết sẹo chằng chịt Sùng Quang. Nhóc cứ là Sùng Quang xót xa, cuống quýt hỏi nhóc chịu uất ức ở . Tả Thừa Phong chẳng hé môi nửa lời về những chuyện xảy trong ba năm qua, xong là im lặng giúp dọn dẹp nhà cửa.

Sau đó, nhóc thả một "quả bom" khiến Sùng Quang ngỡ ngàng: "Anh cùng em về thành phố G ."

Sùng Quang cứ tưởng nhóc đùa, vì chứng minh thư, chẳng thể . Nghe chỉ xòa cho qua chuyện: "Được thôi."

Cuộc sống khôi phục như dáng vẻ ba năm . Đâu cũng giống như xưa, mà dường như cũng khác . Sùng Quang tiền, hai cuối cùng còn ăn đồ thừa của khác, bữa nào cũng thịt. căn nhà gỗ yên tĩnh đến quá mức. Có đôi khi Sùng Quang đột nhiên dừng việc đang làm để xác nhận xem Tả Thừa Phong còn ở đó . Tả Thừa Phong cũng bám theo rời nửa bước.

Một tuần , trong làng đột nhiên xuất hiện một chiếc xe . Tả Thừa Phong : "Đi thôi, chúng thành phố G."

20

Sùng Quang theo nhóc lên chiếc xe thành phố G. Xe to, chạy êm và thoải mái. Anh bao giờ xe như thế nên chút khép nép. Bốn cánh tay ôm chặt lấy , cẩn thận quan sát xung quanh.

"Hết nhiều tiền lắm đúng ?" Anh ghé sát tai Tả Thừa Phong hỏi nhỏ, lòng thầm tính toán xem tiền tích cóp bấy lâu đủ trả . Tả Thừa Phong cũng tựa , thì thầm đáp : "Miễn phí mà, tốn tiền ." Lúc mới buông lỏng trái tim đang treo ngược.

Thời gian di chuyển ngắn hơn Sùng Quang tưởng tượng nhiều. Anh đ.á.n.h một giấc xe, lúc tỉnh dậy thì sắp đến nơi. Trời tối mịt nhưng bên ngoài đèn hoa rực rỡ, cũng là xe cộ và qua , náo nhiệt vô cùng. Sùng Quang đầu thấy cảnh tượng . Những ánh đèn lung linh các tòa nhà cao tầng trông như bầu trời từng thấy đỉnh núi. Ánh đèn neon rực rỡ như một giấc mộng hư ảo.

Sùng Quang áp sát cửa sổ xe, cảm thấy cả nhẹ bẫng, chút cảm giác thực tại nào. Anh vội đầu , thấy Tả Thừa Phong đang đó, lặng lẽ . Lúc mới thở phào, cảm giác chân chạm xuống đất.

"Anh say xe ?" Tả Thừa Phong lấy một quả quýt trong túi , bóc sẵn đưa cho . Sùng Quang đón lấy, ngậm miệng. Vị chua ngọt của nước quýt giúp đại não tỉnh táo hơn hẳn, ngoài cửa sổ nữa: "Đẹp quá mất."

Giọng Tả Thừa Phong thoáng đưa tới: "Vâng, lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quai-vat-cua-em/6.html.]

21

Sùng Quang chuẩn sẵn tâm lý để gặp nhà Tả Thừa Phong, đấu tranh tư tưởng lâu. Lúc thì giấu tay , lúc thấy lừa dối khác là . Suốt dọc đường thấp thỏm yên, ngờ khi đến nơi, phát hiện ở đây chẳng ai khác cả.

"Người nhà em ?" Sùng Quang hỏi.

Tả Thừa Phong: "Họ ở nhà chính."

"Thế đây là...?"

"Đây là nhà của hai chúng ."

Sùng Quang ở nơi . Hồi núi, ban ngày dám xuống núi. Sau làm công trường, lúc nghỉ ngơi ru rú trong ký túc xá. Giờ đến một thành phố phồn hoa, càng dám khỏi cửa. Anh luôn thấy lạc lõng với nơi . May mà Tả Thừa Phong ở bên. Ban ngày cả hai cùng xem tivi, chơi game, buổi tối bên cửa sổ thẫn thờ sách.

Quãng thời gian Sùng Quang học nhiều thứ, như cách dùng bếp gas, bình nóng lạnh, cách dùng điện thoại và máy tính. Cuộc sống trở nên phong phú hơn nhiều, nhưng càng thấy nó hư ảo. Tất cả những thứ thuộc về , sợ một ngày nào đó tỉnh dậy thấy đang trong căn nhà gỗ núi, chỉ một .

Tâm trạng Sùng Quang ngày càng xuống, còn Tả Thừa Phong thì ngày một bận rộn. Về khi hai ngày họ gặp mặt . Căn nhà rộng lớn yên tĩnh lạ thường, Sùng Quang mở mắt tỉnh dậy, tìm khắp nơi thấy Tả Thừa Phong . Anh đột nhiên trào nước mắt, chẳng chẳng rằng bắt đầu thu dọn đồ đạc. Anh rời .

Lúc Tả Thừa Phong về, đang xách một túi đồ lớn từ phòng ngủ . Hai ánh mắt chạm , tay Sùng Quang run lên, đồ đạc rơi vãi đầy đất.

"Em về ." Mặt Sùng Quang đầy nước mắt, nhưng giọng bình thản lạ thường. Anh xuống nhặt đồ:

"Anh cứ tưởng đang mơ cơ." Tả Thừa Phong giúp nhặt, nhặt xong đột nhiên hỏi: "Anh học cùng em ?"

Sùng Quang ngẩn . Tả Thừa Phong : "Hồi em thấy mấy cuốn sách giáo khoa cấp ba ở nhà ."

shgt

Sùng Quang lắc đầu: "Anh học ."

"Không thể nào, thông minh lắm mà."

" học ."

"Mấy ngày qua em chuẩn xong hết cho ."

Tả Thừa Phong lấy từ trong túi một tấm chứng minh thư đưa qua. Trên đó in ảnh của Sùng Quang, tên tuổi, ngày sinh và địa chỉ. Anh run rẩy chạm tấm thẻ nhỏ, giọng lạc : "Cái ... là thật ?"

"Là thật đấy, thể dùng nó để mua vé tàu, xe ở khách sạn."

Sùng Quang lao lòng nhóc, nước mắt làm ướt đẫm cả bả vai nhóc. Anh , miệng ngừng lặp : "Cuối cùng... cũng làm ."

Loading...