Quái Vật Của Em - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:09:40
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

14

Sùng Quang mang vết thương lành hẳn, bộ suốt một đêm ngất xỉu bên lề đường.

Khi tỉnh , thấy một bộ quần áo khác, đang một chiếc giường ván gỗ. Dưới đất một đang ngáy o o. Sùng Quang quan sát xung quanh thận trọng xuống giường. Vừa mở cửa, đất tỉnh giấc, bật dậy: "Tỉnh đấy ?"

Người đàn ông tên là Lưu Đại Tráng, là công nhân xây dựng ở công trường gần đó. Đêm qua uống rượu thâu đêm với đồng hương, đường về ký túc xá thì nhặt Sùng Quang đang ngất xỉu nên mang về.

Anh tìm hiểu sơ qua tình hình của Sùng Quang, tìm việc làm thì bảo: "Nay chú mày gặp thầu cai với tao, đòi lương thấp một chút chắc sẽ giữ ." Sùng Quang vội vàng đồng ý.

Buổi trưa, Sùng Quang cùng Lưu Đại Tráng ngoài, còn khoác thêm một chiếc áo khoác của để che đôi tay dị dạng. Thầu cai là một phụ nữ trung niên, béo tròn, trông hiền hậu. Nghe hai trình bày, bà lưỡng lự: "Cháu còn nhỏ quá."

Sùng Quang : "Cháu chỉ lấy nửa tiền công thôi ạ."

Thầu cai vẫn còn do dự. Sùng Quang tiếp: "Lấy một phần ba cũng ạ." Bà thầu thở dài, miễn cưỡng đồng ý: "Thế cứ làm thử xem , nếu làm thì nghỉ nhé."

Công việc là xong xuôi. Chỉ điều may là sắp Tết, công trường cho nghỉ vài ngày nên việc. Bà thầu đồng ý cho ký túc xá, chung phòng với Trần Đại Tráng.

Sùng Quang cùng Trần Đại Tráng về, nửa đường, đột nhiên chạy ngược văn phòng bà thầu. Trước mặt bà, cởi áo khoác, đưa hai cánh tay ở hông , nhỏ giọng : "Thực cháu tận bốn cái tay ạ." Bà thầu chỉ liếc một cái, hờ hững bảo: "Thế thì cũng chỉ nhận một suất lương thôi."

shgt

15

Sùng Quang ở công trường suốt nửa năm, theo bà thầu qua vài nơi. Anh ngoan ngoãn, siêng năng, đòi lương thấp nên bà thầu thích dắt theo. Nửa năm , Sùng Quang tiết kiệm hai nghìn tệ.

Anh dành thời gian về làng một chuyến, lên núi thu dọn đồ đạc của và Tả Thừa Phong. Con mèo già mất dạng, Tiểu Nhị, Tiểu Tam cũng chẳng rõ sống c.h.ế.t . Mảnh ruộng bên cạnh cỏ mọc um tùm, đồ đạc trong nhà món thì mục, món thì mốc. Đồ của hai nhiều, gói gọn trong nửa cái ba lô.

Dọn dẹp xong, Sùng Quang cầm tiền đến từng nhà để cảm ơn sự chăm sóc của họ đây. Sau đó công trường, giường ván gỗ mà thẫn thờ.

Lúc thẫn thờ thường nghĩ ngợi nhiều: nghĩ về ông bà nội vì mà c.h.ế.t, nghĩ về Tiểu Nhị, Tiểu Tam làm liên lụy, và nghĩ về Tả Thừa Phong đang ở phương nào. Anh lo cho Tả Thừa Phong vô cùng. Một đứa trẻ 13 tuổi, đất khách quê , trong tiền mà mặt mũi xinh xắn. Sùng Quang cầm lòng mà cứ nghĩ về những viễn cảnh tồi tệ nhất.

Nghĩ bắt đầu tự trách. Anh luôn thấy thể chăm sóc cho nhiều , nên gặp động vật lang thang là nhặt về nhà. Vì từng tổ chức sinh nhật nên thường quên mất rằng cũng mới chỉ 15 tuổi, cũng chỉ là một đứa trẻ. Bờ vai đủ rộng để gánh vác ngần trách nhiệm. nghĩ điều đó, cứ lún sâu vũng bùn của sự tội .

16

Dịp Tết, Sùng Quang mang tiền về làng. Vừa đến làng, hai bà thím đang buôn chuyện ở đầu làng kéo . "Hai thằng con bất hiếu nhà lão Lý tới đấy, cháu mau ."

Suốt một năm qua hai gã đó vẫn tìm Sùng Quang, vơ vét một mớ từ thì chúng cam tâm. Sùng Quang lẩn trốn vài cũng ít khi về làng nữa. Anh giao quà Tết và ít tiền nhờ hai bà thím chia cho lặng lẽ rời theo con đường cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quai-vat-cua-em/5.html.]

Thời gian thấm thoát thoi đưa, một năm nữa trôi qua. Sùng Quang thậm chí bắt đầu quên mất gương mặt của Tả Thừa Phong, thì đột nhiên trưởng thôn : "Mấy hôm gửi một khoản tiền về nhờ đưa cho lão Lý. Hai thằng con lão lấy tiền xong , từ nay cháu cần lo nữa."

Sùng Quang ngẩn , vội hỏi: "Ai gửi ạ?"

"Tôi cũng rõ, gửi thẻ của ."

"Gửi từ đến ạ?"

"Cái đó thì chịu." Trưởng thôn lắc đầu, sắc mặt Sùng Quang bảo: "Để bảo con trai tra thử xem."

Vài ngày kết quả. Tiền gửi đến từ thành phố G. Thành phố G chính là nơi ở của Tả Thừa Phong. Chẳng lẽ điều đó nghĩa là Tả Thừa Phong về nhà ? Trong lòng Sùng Quang dấy lên một niềm hy vọng, làm việc chăm chỉ hơn để tích góp tiền bạc, lấy thành phố G làm mục tiêu hướng tới.

17

Đến năm thứ ba, t.a.i n.ạ.n xảy . Sùng Quang đổi sang một công trường mới, đang buộc thép thì một đồng nghiệp gần bốn cánh tay của làm cho hoảng sợ, theo bản năng lùi suýt rơi từ cao xuống. Sùng Quang chộp lấy đó.

Cả bốn cánh tay cùng lúc tung , vất vả lắm mới kéo lên. Còn kịp thở phào, một lực đẩy từ phía bất ngờ ập tới — đồng nghiệp trong lúc hoảng loạn lỡ tay đẩy xuống. Lúc đang rơi, trong đầu Sùng Quang thoáng qua khung cảnh rơi từ vách núi. Anh nghĩ, cuối cùng cũng đền mạng . Anh trộm ba năm thời gian, giờ trả .

Thế nhưng cái mạng của dường như cả Thần C.h.ế.t lẫn Diêm Vương đều nhận. Sùng Quang sống sót. Anh đội mũ bảo hiểm, rơi trúng một đống cát. Ngoại trừ vài chỗ trầy xước, cả. Vết thương nặng nhất là cánh tay kéo đồng nghiệp , nó trật khớp.

Anh tìm thầu cai thanh toán tiền lương, nhận thêm ít tiền bồi thường từ đồng nghiệp thu dọn hành lý về làng. Anh chợt hiểu rằng, vì cứ mãi chuẩn , chi bằng hành động chuẩn . Bởi vì t.a.i n.ạ.n luôn ập đến bất ngờ, sớm muộn.

Đêm khi rời , mời Lưu Đại Tráng và bà thầu ăn. Bà thầu ăn xong về , Sùng Quang uống rượu trò chuyện với Lưu Đại Tráng. "Thành phố G á? Xa lắm đấy nhé."

Lưu Đại Tráng nhấp ngụm rượu nhả khói thuốc, đưa tay hiệu, "Chú bắt xe khách thành phố, ga tàu xe lửa. Anh một , xe mất một ngày một đêm đấy."

Sùng Quang chứng minh thư, xe . Lưu Đại Tráng hỏi : "Chú định đến đó làm gì?"

Sùng Quang đáp: "Tìm ạ."

Lưu Đại Tráng ném mẩu t.h.u.ố.c xuống đất, lấy chân di di: "Thế thì khó tìm lắm, thành phố G rộng lớn lắm chú mày ơi."

"Theo thấy, chú thật thì học . Chú còn nhỏ thế , ở cái xó xỉnh làm gì? Đám mù chữ như bọn , chứ chú hạng học ."

Anh càng càng hăng, châm thêm điếu t.h.u.ố.c nữa, "Con trai cũng đang học đại học ở thành phố G đấy."

Sùng Quang giải thích vì học. ngày hôm khi chuẩn , nhận những cuốn sách giáo khoa cũ của con trai Lưu Đại Tráng mang từ nhà tới.

Loading...