Quái Vật Của Em - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:09:20
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
11
Thu qua đông tới, nhiệt độ giảm đột ngột. Hai đem hết tất cả quần áo thể mặc tròng lên , bọc thành hai quả bóng tròn vo. Mùa đông chẳng việc gì làm, họ cứ ở lỳ núi, sưởi lửa, sách ngủ.
Sùng Quang nhiều sách. Bà nội đây từng là giáo viên trong làng, bà dạy chữ và sách. Những bộ sách giáo khoa cũ mà các nhà khác đào thải, đều gom hết về. Lúc rảnh rỗi, cứ lật lật xem mãi chán. Thời gian cứ thế lững lờ trôi qua.
Khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống, Tả Thừa Phong đổ bệnh. Đang tuổi ăn tuổi lớn, thêm suy dinh dưỡng kéo dài, giờ gặp cái lạnh, nhóc lập tức phát sốt cao.
Sùng Quang cuống quýt hết cả lên, lấy cái túi nilon đựng tiền trong tủ , đếm đếm , chỉ 49 đồng rưỡi. Anh cầm hết tiền đó tìm ông thầy lang, mua một hộp t.h.u.ố.c hạ sốt, chỉ còn dư 20 đồng rưỡi.
shgt
Sau khi Tả Thừa Phong hạ sốt, Sùng Quang kiểm kê lương thực dự trữ trong nhà — gạo và mì cũng đến nỗi ít. Mấy hôm bà nội cho thêm một ít, đủ cho họ ăn qua mùa đông. Còn rau thì chỉ ít măng khô phơi từ hồi mùa xuân, tuyệt nhiên lấy một miếng thịt.
Con mèo già sẽ tự kiếm thêm thức ăn, còn Tiểu Nhị, Tiểu Tam từ nhỏ theo nên chẳng kén chọn gì. Anh cũng bao giờ để tâm xem thức ăn đưa miệng vị gì, chỉ cần no bụng là . Thế nhưng bây giờ giường đang một khỏi bệnh nặng đang tuổi lớn, thực sự cần chút thịt để bồi bổ.
Vào một ngày nắng ráo, Sùng Quang sâu hơn rừng. Anh tầm bắt thỏ rừng , chỉ đành cầu may. Nắng mùa đông vô cùng dễ chịu, sưởi đến mức làm thấy buồn ngủ. Anh cùng Tiểu Nhị, Tiểu Tam xuống một bãi đất trống sưởi nắng một lát.
Vị trí , thể thấy căn nhà gỗ nhỏ ẩn hiện trong rừng, nơi Tả Thừa Phong và mèo già đang nghỉ ngơi; cũng thể thấy ngôi làng phủ lớp tuyết trắng tan hết, nơi những già cửa sưởi nắng, trẻ con dùng chút tuyết còn sót để đắp tuyết; và còn thể thấy cả bóng dáng mờ ảo của thành phố phía xa xăm ngoài ,nơi mà Sùng Quang cả đời cũng chẳng thể chạm tới.
bao giờ vì sự tiếc nuối hư ảo đó mà đau lòng, là dễ thỏa mãn, chỉ cần ngày tháng cứ thế trôi bình lặng thì đó là sự chiếu cố lớn nhất của định mệnh dành cho .
Lúc Sùng Quang vẫn rằng, định mệnh vốn chẳng hề chiếu cố phàm nhân.
Tả Thừa Phong ở nhà đợi đến lúc mặt trời lên cao, đợi đến khi nắng tắt phía Tây, đợi đến khi ánh trăng rải đầy căn nhà nhỏ, mà vẫn đợi Sùng Quang và hai chú ch.ó trở về. Nhóc ngoài cửa sổ, cả thế giới rơi một sự tĩnh lặng đến quái dị, như thể đang tuyên cáo cho một bi kịch xảy .
12
Sùng Quang đến ngày thứ ba mới tìm thấy. Anh đầy máu, tay và chân đều gãy ở những mức độ khác , cả rơi hôn mê sâu.
Mấy đàn ông trong làng dùng gậy gỗ và quần áo kết thành một cái cáng tạm bợ để đưa về, nhưng họ đối mặt với một vấn đề cực lớn - tiền bạc. Tả Thừa Phong lục tung ngóc ngách trong nhà, chỉ tìm thấy 29 đồng rưỡi. Số tiền ít ỏi ngay cả băng gạc cầm m.á.u cho Sùng Quang còn chẳng mua nổi. Nhóc lo sốt vó như kiến bò chảo nóng, khoảnh khắc nhóc mới thực sự nhận sự nhỏ bé và bất lực của . Nhóc đầy 14 tuổi, thể làm, thể kiếm tiền. Nhóc cách nào cứu Sùng Quang.
Ông thầy lang đến sơ cứu đơn giản cho Sùng Quang, m.á.u cầm, những chỗ gãy xương cũng cố định. Sùng Quang vẫn mãi tỉnh . Ông theo dõi một ngày bảo vẫn đưa lên bệnh viện huyện. Từ đây lên đó, riêng tiền xe thôi cũng quá 29 đồng rưỡi .
Ông nội đạp chiếc xe ba bánh chở Sùng Quang lên bệnh viện, Tả Thừa Phong và bà nội ở nhà chờ đợi. Đến chập tối, ông chở Sùng Quang về. Ông bảo: "Không chứng minh thư." Những phòng khám cần chứng minh thư chỉ thể giúp cầm m.á.u và băng bó, thể chụp phim.
Ông thầy lang ghé qua, một sấp tên t.h.u.ố.c bảo họ lên huyện mà mua. Ông nội mua t.h.u.ố.c về, bước cửa buông một tiếng thở dài: "Đắt quá, một túi thôi hơn ba trăm đồng." Ông thầy lang bảo mua lượng t.h.u.ố.c dùng trong hai tuần, tính mất mấy nghìn tệ. Ông bà nhiều tiền đến thế, cuối cùng chỉ mua một túi mang về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quai-vat-cua-em/4.html.]
Hai ông bà sầu muộn suốt một đêm, Tả Thừa Phong cũng bên cạnh Sùng Quang suốt một đêm. Sáng sớm hôm , ông nội : "Tôi lên huyện đây, trưa về ăn cơm ."
Tả Thừa Phong "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống mặt hai . Nửa giờ , Tả Thừa Phong cùng ông nội rời . Tối đến, chỉ một ông nội trở về. Rồi vài ngày , đến lượt ông nội cũng trở về nữa.
13
Lúc Sùng Quang tỉnh , chút mơ hồ là bao giờ. Rất nhanh đó, thu hút bởi tiếng nháo bên tai. Quay đầu , qua khe cửa, thấy bên ngoài nhiều . Những tiếng xì xào ngắt quãng vọng :
"...ngã c.h.ế.t ..."
"...đau buồn quá độ, cũng luôn ..."
"...con trai họ..."
"...cái đứa bên trong ... đúng là chổi..."
Sùng Quang đau đầu dữ dội, nhận đây là phòng của ông bà nội, cố gắng gượng dậy mới thấy cả cứng đờ như gỉ sét. Ký ức dần về, nhớ lên núi tìm thỏ rừng thì trượt chân ngã xuống vách núi, đó thì mất ý thức. Giờ xem , cứu.
Thế còn ông bà nội thì ? Tả Thừa Phong ? Tiểu Nhị, Tiểu Tam ?
Những câu hỏi đó nhanh chóng lời giải đáp. Tiếng ồn bên ngoài bỗng dịu , ngay đó, hai đàn ông lạ mặt đạp vung cửa phòng ngủ, quát tháo ầm ĩ: "Chính mày hại c.h.ế.t bố tao?"
Chữ "C.h.ế.t" quá nặng nề, đập thẳng tai khiến Sùng Quang nhất thời kịp phản ứng. Một gã đàn ông nhổ toẹt một bãi: "Mày đền tiền , một mạng mười vạn, đưa bọn tao hai mươi vạn."
Lúc Sùng Quang mới phản ứng. Anh chậm rãi cổ , đôi mắt mới bắt đầu định thần họ. Chưa kịp mở miệng, nước mắt tuôn rơi. Đầu óc Sùng Quang giờ rối bời, hỏi bố các là ai, hỏi ai c.h.ế.t, c.h.ế.t thế nào, do hại. Cuối cùng, đôi môi run rẩy chỉ thốt ba chữ: "Cháu xin ."
Hai gã đàn ông đó là con của hai ông bà lão, bỏ nhà lâu về, nhận tin dữ mới mò về xem thử, sẵn tiện vơ vét chút di sản. Kết quả là làng ngóng ngọn ngành xong, lập tức nảy ý đồ khác. Họ "sư t.ử ngoạm", mở miệng là đòi hai mươi vạn. Đừng là Sùng Quang, ngay cả những xem cũng bao giờ thấy nhiều tiền đến thế.
Qua những lời bàn tán xôn xao, Sùng Quang hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện. Ông nội đạp xe mua t.h.u.ố.c cho thì ngã một cú, bao giờ tỉnh nữa. Bà nội vì đau buồn quá độ, lên cơn đau tim đột ngột qua đời. Tất cả đều là vì . Anh dám ngẩng đầu lên, chỉ luôn miệng lặp câu xin .
Hai gã con trai , chúng túm lấy lôi xềnh xệch khỏi giường, hung tợn bảo: "Một là nộp tiền, hai là tao bán mày trả nợ! Nghe mấy lão biến thái giàu thích hạng con trai như mày lắm, bán đó là ."
Sùng Quang tiền, chúng lấy dây thừng trói , vứt trong linh đường. Đêm xuống, đám đông dần tản , Sùng Quang cũng đến cạn sức, tựa quan tài mà thẫn thờ.
Đột nhiên bên ngoài động tĩnh. Anh ngước mắt , là chú Lưu hàng xóm — đàn ông vợ bỏ mà dân làng đổ cho . Chú Lưu giúp cởi dây thừng, nhét lòng một bọc đồ, thấp giọng : "Chạy mau , đừng bao giờ nữa."
Sùng Quang chạy thật lâu trong màn đêm mới dám lấy bọc đồ đó , đó là một xấp tiền, tờ năm hào, một đồng, mười đồng xen kẽ, tổng cộng là hai trăm ba mươi mốt đồng. Anh kìm nén nữa, oà nức nở.