9
"Vừa mới sinh bỏ rơi , trôi theo dòng sông đầu làng tới đây."
"Mấy bà thím đang giặt đồ bên sông nhặt , thấy đáng thương nên mang về nhà."
"Dạo đó trong làng một dì đang ở cữ, sữa. Họ sợ bộ dạng của làm dì sợ, nên đợi dì ngủ say mới lén đặt lòng dì để b.ú nhờ."
Thế nhưng cuối cùng vẫn phát hiện. Người trẻ trong cơn mơ màng tưởng đó là con , liền đưa tay dịu dàng vỗ nhẹ lên lưng đứa trẻ. ở hông chạm một dị vật nên . Dì tỉnh ngủ ngay lập tức, cúi đầu đứa trẻ đang trong lòng b.ú mớm nào con dì, rõ ràng là một con quái vật từ tới!
Người đàn bà thét lên một tiếng kinh hoàng, cơ thể vốn yếu ớt dọa cho ngất xỉu. Tỉnh dậy dì gào quái vật chạy ngoài, ai cản nổi. Sau đó, trong làng thêm một đứa trẻ .
Họ thảo luận lâu về việc nên giữ bỏ Sùng Quang, đàn ông mất vợ kiên quyết đòi ném Sùng Quang xuống nước cho c.h.ế.t chìm. Cuối cùng, già vai vế nhất trong làng để giữ Sùng Quang .
Sùng Quang lớn lên nhờ nước cơm, nước đường và cháo loãng. Hồi mới chuyện, gọi là quái vật, cũng lóc giơ nắm đ.ấ.m lên. Sau rõ chuyện, còn phản kháng nữa. Anh ăn cơm của trăm nhà, ở nơi cố định, chuồng gà, bờ ruộng, chuồng bò, chỗ nào cũng từng ngủ qua. Cứ thế lảo đảo lớn lên đến năm 10 tuổi, trưởng thôn tìm đến bảo núi căn nhà cũ của nhà ông, thể lên đó ở. Sùng Quang dọn từ trong làng lên núi từ đó.
shgt
"Cái nhà chúng ở là của họ, cơm chúng ăn là của họ, quần áo chúng mặc là của họ, nước chúng uống mảnh đất chúng trồng trọt cũng là của họ. Để họ mắng vài câu thì ảnh hưởng gì ."
Tả Thừa Phong im lặng từ lúc kể về quá khứ, đến đây nhóc sụt sịt mũi, đôi mắt đỏ hoe đầy yếu lòng: "Vậy tại ban ngày dám xuống núi?"
Sùng Quang thở dài, nhẹ nhàng ôm lấy nhóc. Xương cốt hai chạm qua lớp da thịt, đau đến điếng , cái đau làm mắt cũng đỏ lên. "Đừng để ý, chúng chỉ cần no bụng là ."
Ngôi làng lớn, bên trong là già và trẻ nhỏ. Đứng ở đầu làng chỉ thấy núi non trùng điệp như một chiếc lồng giam. nó cũng hề nhỏ, nó dịu dàng bao dung hai đứa trẻ nơi nương tựa.
10
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quai-vat-cua-em/3.html.]
Sùng Quang lấy từ trong tủ một xâu thịt gác bếp làm từ thịt thỏ hồi Tết, vẫn luôn nỡ ăn. Anh cắt một cái đùi xào cơm đơn giản cho Tả Thừa Phong, một xuống núi.
Trời tối hẳn, tìm đến nhà đứa trẻ đ.á.n.h lúc chiều, xin tặng xâu thịt thỏ. Trong nhà chỉ phụ nữ ở nhà, một hồi từ chối, dì đưa cho nửa tảng thịt lợn làm quà đáp lễ. Trên đường về, Sùng Quang ghé qua nhà ông bà lão.
"Thằng bé đó ở ?" Ông nội rít tẩu thuốc, hỏi . Sùng Quang bảo là nhặt . Bà nội thở dài: " là tạo nghiệp mà."
Bà đóng cho Sùng Quang một túi đầy thức ăn, lấy thêm vài bộ quần áo cũ bỏ bao vải. Sùng Quang để nửa tảng thịt lợn .
"Bà cháu hiểu chuyện, nhưng đứa nhỏ đó là lạc, thể cứ thế để nó ở danh phận ." Trước lúc , bà nội kéo tay dặn: "Ngày mai để chú Ngưu của cháu lên đồn công an hỏi xem , tìm nhà cho nó sớm chút."
Sùng Quang đạp ánh trăng về đến nhà, Tả Thừa Phong dọn dẹp căn nhà gỗ sạch bong, đang cửa đợi cùng với Tiểu Nhị và Tiểu Tam. Thấy về, cả "ba con" đều chạy ùa tới, một "con" đỡ lấy đồ tay , hai "con" còn quấn quýt chân.
"Sao giờ mới về?"
"Gâu gâu!"
"Em để phần cơm , ăn ?"
"Gâu gâu!" Chỉ con mèo già là vẫn thản nhiên đống củi l.i.ế.m lông.
Dây thần kinh căng thẳng suốt dọc đường của Sùng Quang dãn đôi chút, đáp: "Sao mà lắm câu hỏi thế?" Tả Thừa Phong đỏ mặt vì sực nhận lỡ lời, nhóc im bặt bắt đầu dọn đồ. Quần áo xếp gọn để đầu giường, gạo và mì để tủ, rau tươi để bên ngoài mai ăn.
Xong xuôi, Sùng Quang hỏi: "Em về nhà ?" Tả Thừa Phong lắc đầu chút do dự: "Không ." Nhóc giải thích ngắn gọn: "Nhà em phức tạp, đây em nhà đ.á.n.h thương nên mới trốn đến đây."
Sùng Quang tò mò về những ẩn ý trong câu ngắn ngủi , thấy nhẹ lòng. Anh cô độc quá lâu, ở một nữa.