Quái Vật Của Em - 2
Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:08:54
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Thực tế chứng minh: .
Sùng Quang định làm cỏ cho ruộng rau. Anh mua mấy gói hạt giống, chăm sóc kỹ lưỡng, vất vả lắm chúng mới nảy mầm. Ngờ một trận mưa, cỏ dại mọc như điên, che lấp hết cả mầm rau. Mấy ngày Sùng Quang bận chăm sóc Tả Thừa Phong nên thời gian, hôm nay rảnh rỗi mới làm cỏ.
Anh cuốc xong một mảnh, còn một mảnh. Sau một hồi "tàn phá" của Tả Thừa Phong, giờ chỉ còn nửa mảnh.
"Em nhổ hết cả rau của ." Sùng Quang thở dài, lấy cái cuốc. Tả Thừa Phong xin khô khốc: "Tôi xin ."
Nhóc bướng bỉnh lắm, xin xong còn quên bào chữa: "Tôi là nhổ cỏ, cứ tưởng đang khai hoang."
"Không , còn để làm cho, em nghỉ ."
Tả Thừa Phong chịu. Nhóc bắt đầu học cách phân biệt mầm rau và cỏ dại một cách cực kỳ nghiêm túc. Sau đó, ngày nào nhóc cũng xổm bên ruộng rau, thấy ngọn cỏ nào nhú lên là nhổ sạch, cho chúng lấy một cơ hội thấy ánh mặt trời.
shgt
7
Có thêm một , cuộc sống của Sùng Quang đổi lớn. Cái lợi là còn quét nhà, rửa bát, giặt đồ nữa; buổi tối xuống núi cũng cùng, chuyện cũng đáp lời. Cái hại là... Tả Thừa Phong cho trộm rau.
"Không trộm đồ." Tả Thừa Phong nắm c.h.ặ.t t.a.y Sùng Quang. "Thế chúng ăn cái gì?" Sùng Quang hỏi.
"Chẳng trồng rau ?"
"Chưa chín." Một lát , Sùng Quang bồi thêm: "Lại còn em nhổ mất một nửa nữa."
Tả Thừa Phong buông tay . Nhóc vẫn bỏ cuộc, hỏi tiếp: "Chẳng lẽ ngày nào cũng trộm đồ để ăn ?" Nhóc nhấn mạnh chữ "trộm".
"Tất nhiên là ." Sùng Quang , "Anh còn nhặt thức ăn thừa của nữa."
Tả Thừa Phong im bặt. Nguồn thức ăn của Sùng Quang hạn chế. Một là dựa mảnh ruộng nhỏ tự trồng, chỉ cung cấp chút rau xanh. Hai là thỉnh thoảng Tiểu Nhị, Tiểu Tam bắt vài con thỏ rừng mang về, nhưng đa phần đem bán lấy tiền. Ba là trộm ở ruộng rau trong làng, tần suất tầm một tuần một . Và bốn là thức ăn của những bụng để cho . Thỉnh thoảng là nửa gói mì sợi, một túi gạo nhỏ, vài cái bánh bao ăn hết. Đầu năm còn nhặt một hũ dưa muối, ăn đến giờ vẫn hết.
Đó đều là những lòng nhỏ nhoi của dân trong làng, Sùng Quang cứ thế dựa những thiện ý mà lớn lên. Anh kể cho Tả Thừa Phong , nên nhóc cứ tưởng sống bằng nghề trộm cắp nên nhất quyết chịu động đũa đống rau đó. Chẳng cái tính bướng bỉnh, thanh cao đó từ nữa. Sùng Quang sợ nhóc c.h.ế.t đói nên giải thích một hồi nhóc mới chịu ăn.
Tối đến khi ngủ, Sùng Quang tiếng trở của Tả Thừa Phong làm cho thao thức. Trong nhà chỉ một chiếc giường, may là cả hai đều gầy nhỏ nên khít. Sùng Quang dùng hai cánh tay ở hông ôm lấy eo Tả Thừa Phong để giữ nhóc yên, tay khẽ vỗ về nhóc, dịu dàng :
"Nếu ngủ , kể chuyện cổ tích cho em nhé."
Tả Thừa Phong ngoan ngoãn im. Kết quả là Sùng Quang đổi mấy cái mở đầu mà vẫn chẳng rặn nổi một câu chuyện. Anh chỉ nhớ hồi lỏm trong làng, mở đầu luôn là "Ngày xửa ngày xưa", kết thúc luôn là "Về , họ sống hạnh phúc bên mãi mãi". Anh mở đầu, kết thúc, nhưng bỏ lỡ phần giữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quai-vat-cua-em/2.html.]
Sùng Quang thở dài, ngượng nghịu: "Anh quên mất ."
"Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng đất phía Tây xa xôi, một con rồng khổng lồ..." Giọng của Tả Thừa Phong chậm rãi vang lên.
Giọng nhóc vẫn còn non nớt, tông giọng kể chuyện cứ thẳng đuột như một đường chỉ. Thế mà Sùng Quang đến mê mẩn, chẳng ngủ từ lúc nào. Thực Tả Thừa Phong cũng chẳng nhớ nổi một câu chuyện trọn vẹn. Nhóc dùng những mảnh ký ức trong đầu chắp vá thành một câu chuyện, trong căn nhà gỗ chắp vá , kể cho một cũng "chắp vá" như .
Trên núi tĩnh lặng đến mức tiếng côn trùng cũng biến mất, vạn vật như đang lắng tai câu chuyện của nhóc.
8
Trời bắt đầu chuyển nóng, sâu bọ núi kéo về thành đàn. Sùng Quang da dày thịt béo sợ đốt, nhưng Tả Thừa Phong da trắng thịt mềm, trở thành mục tiêu duy nhất của lũ muỗi. Nhóc mặc quần áo cũ của Sùng Quang, giữa cái nắng ba mươi độ mà bọc kín mít, lẽ đẽo theo Sùng Quang xuống núi.
Sắp đến mùa hè, cũng là lúc bận rộn việc đồng áng. Năm nào tầm Sùng Quang cũng giúp dân làng, hết thu hoạch cải dầu đến cày ruộng nước, cuối cùng là cấy lúa. Việc kéo dài cả tháng trời. Đây cũng là thời gian hiếm hoi xuất hiện ở trong làng ban ngày.
Thu hoạch cải dầu xong, trời nắng ráo liên tục mấy ngày, nhà nào nhà nấy đều đem cải phơi sân trống cửa. Đợi họ phơi xong thu gom , Sùng Quang mới dắt theo Tả Thừa Phong cầm bao vải chạy tới. Mục tiêu của là những hạt cải còn sót mặt đất. Mỗi nhà nhặt một ít, gom cả làng cũng gần nửa bao.
Trời càng lúc càng nóng, hai vẫn mặc nhiều. Tả Thừa Phong là để chống muỗi, còn Sùng Quang là để che đôi bàn tay dị dạng. Họ chạy khắp nửa vòng làng, mồ hôi nhễ nhại. Cuối cùng bệt xuống bờ ruộng, chằm chằm mấy đứa nhỏ tan học đang mút kem phía xa.
Sùng Quang bao giờ ăn món đó, từng ăn bất kỳ món quà vặt nào. Anh chỉ thấy chúng trong tiệm tạp hóa đầu làng, những bao bì xanh đỏ đủ màu, đủ vị chua cay mặn ngọt. Có chủ tiệm bụng lấy cho một cây kẹo mút, nhưng còn kịp cầm lấy tay thì đám trẻ tan học cướp mất.
Lũ trẻ chạy hò reo: "Quái vật nhặt rác tới kìa!"
"Chạy mau chạy mau, cẩn thận kẻo lây bệnh đấy."
"Ha ha ha, Tiểu Béo, mày cướp kẹo của nó mà thấy ghê ?" Kể từ đó, Sùng Quang bao giờ xuống núi ban ngày nữa.
"Quái vật cũng ăn ha ha ha ha."
Lũ trẻ thực cũng chẳng lời nào sâu sắc quá tàn độc, Sùng Quang bao năm qua quen . Anh coi như thấy gì, định gọi Tả Thừa Phong tiếp, thì phát hiện cạnh lao vút như một cơn gió, giơ nắm đ.ấ.m đập mạnh thằng nhóc cầm đầu.
"Tả Thừa Phong! Dừng tay !" Sùng Quang sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội vàng chạy tới cản nhóc . Tả Thừa Phong đỏ mắt vùng vẫy, định đ.ấ.m thêm phát nữa. Mấy đứa trẻ dọa cho thét, khung cảnh cực kỳ hỗn loạn. "Xin mau!" Sùng Quang quát nhóc.
"Chúng nó c.h.ử.i !" Tả Thừa Phong hét to hơn cả , vẻ mặt đầy bất phục.
Mấy lớn động tĩnh bên thu hút liền chạy , Sùng Quang thấy họ càng lúc càng gần, chẳng chẳng rằng đè đầu Tả Thừa Phong bắt nhóc cúi xuống: "Xin !" Tả Thừa Phong thở gấp, giọng rít qua kẽ răng: "Tôi xin ."
"Chuyện gì thế ! Sao ?" Mấy lớn vội vàng chạy tới, vặn thấy câu xin , ánh mắt trách móc quét qua hai . Sùng Quang vội cướp lời khi họ kịp mở miệng, rối rít xin : "Cháu xin , là chúng cháu sai, lát nữa về cháu sẽ đ.á.n.h em ạ."
Họ cũng chẳng gì thêm, buông vài câu trách nhẹ dắt mấy đứa nhỏ vẫn còn sướt mướt rời . Sùng Quang đè vai Tả Thừa Phong nguyên tại chỗ, bóng lưng họ dần hòa làn khói bếp đang bốc lên, lúc mới dắt "thằng nhóc bướng bỉnh" về nhà. Bóng lưng họ cô độc, bóng tối của rừng cây nuốt chửng ánh ráng chiều.