Quái Vật Của Em - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:08:42
Lượt xem: 29
1
Sùng Quang xuống núi lúc ánh trăng sáng nhất.
Anh đạp ánh trăng, bước cẩn trọng ven theo bờ ruộng, chỉ sợ để dấu chân. Dạo đang là mùa thu hoạch, chẳng mấy chốc, Sùng Quang hái đầy một vòng tay rau củ.
Anh dám lấy nhiều của nhà ai, mỗi mảnh ruộng chỉ trộm đúng một thứ. Anh cũng tham lam, chỉ cần đủ lấp đầy bụng là . Sùng Quang hái xong quả dưa chuột cuối cùng, đang định về thì đột nhiên thấy tiếng thở thoi thóp.
Tiếng thở yếu, yếu, cảm tưởng như sắp tắt lịm đến nơi.
Anh lấy hết can đảm tiến gần. Giữa một ruộng củ cải, thấy một đứa trẻ đầy máu, đang hôn mê bất tỉnh. Anh dùng quả dưa chuột chọc chọc mặt đứa bé, thấy phản ứng gì.
"Em cũng vứt bỏ ?" Sùng Quang nhỏ giọng hỏi, dĩ nhiên chẳng nhận lời hồi đáp nào.
Đôi mắt cong lên: "Vậy thì về nhà với ."
shgt
2
Trên núi một căn nhà gỗ bỏ hoang, gỗ mục nát mất một nửa. Sùng Quang sống ở đó. Anh dùng đá, bùn và lá cây để sửa sang ngôi nhà, nhặt nhạnh những món đồ nội thất vứt ở bãi rác về.
Nào là chiếc ghế gãy hai chân, cái bàn đứt đoạn. Ngôi nhà rách nát lấp đầy bởi những thứ phế liệu, nhưng mỗi món đồ phát huy tác dụng ở từng góc nhỏ một cách bất ngờ.
Sùng Quang đặt đứa trẻ lên chiếc giường duy nhất, múc một gáo nước từ trong thùng, dùng một miếng vải sạch lau cho nó.
Hai chú ch.ó nhỏ cứ rên hừ hừ, vẫy đuôi quấn quýt chân . Sùng Quang dùng hai tay cầm miếng vải, hai tay còn lượt xoa đầu chúng, khẽ : "Mau ngủ ."
Hai chú ch.ó vẫy đuôi chạy về tổ của , bên trong còn một chú mèo đang ngửa bụng ngủ. Sùng Quang lau sạch vết m.á.u đứa bé, bò bên cạnh giường, chằm chằm khuôn mặt xinh xắn của nó, tự lẩm bẩm:
"Sau gọi em là Tiểu Ngũ nhé."
Vì đứa trẻ là sinh vật thứ năm mà nhặt .
Đứa bé vẫn tỉnh, chỉ thở yếu ớt chứng tỏ nó còn sống. Sùng Quang tự một : "Chúc em ngủ ngon, Tiểu Ngũ."
3
Cái tên Tiểu Ngũ tồn tại quá 24 giờ.
Bởi vì đứa trẻ tỉnh . Khi nó tỉnh, Sùng Quang đang ở bên ngoài nấu cơm. Trong nhà gỗ chỉ còn hai con ch.ó và một con mèo.
Mí mắt đứa trẻ nhấc lên, ch.ó lập tức nhận động tĩnh, sủa vang "vâu vâu". Sùng Quang đẩy cửa bước , cúi sát gần đứa trẻ: "Em tỉnh ?"
Thứ duy nhất đứa bé thể cử động là nhãn cầu. Đôi mắt đen lánh xoay sang một bên, đóng đinh bốn cánh tay kỳ quái của Sùng Quang.
Sùng Quang ngoài mặt thì bình thản, nhưng hai cánh tay dị dạng theo bản năng khẽ rụt giấu lưng, run rẩy nhẹ.
"Em uống nước ?" Sùng Quang hỏi.
Đôi mắt đen lánh của đứa trẻ xoay về, chằm chằm mặt Sùng Quang. Phải một lúc , nó mới chậm rãi gật đầu.
Sùng Quang múc nước. Đồ đựng trong nhà cơ bản đều là vỏ bầu, cốc cũng . chỉ duy nhất một cái. Sùng Quang rửa rửa hai , nước trong thùng cạn đến đáy mới từ một chiếc bầu khác rót một cốc nước.
Anh bưng qua: "Tiểu Ngũ, nước đến đây."
Đứa trẻ , thốt câu đầu tiên:
"Tôi tên là Tiểu Ngũ."
4
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quai-vat-cua-em/1.html.]
Sau khi uống xong chén nước, giọng của nhóc còn khô khốc nữa, lời cũng trôi chảy hơn nhiều. Chỉ là nhóc vẫn kiệm lời.
Cũng may, hỏi gì đáp nấy.
Sùng Quang vẫn giấu hai cánh tay thừa lưng như cũ, bê một chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh giường, xì xụp húp mì hỏi chuyện:
"Em năm nay bao nhiêu tuổi ?"
"13."
"Nhỏ hơn hai tuổi đấy. Thế tên em là gì?"
"Tả Thừa Phong."
"Tên thật, là Sùng Quang."
"Em từ tới?"
"Thành phố G."
"Oa, chỗ đó xa lắm hả?"
"Ừm."
"Em đến đây bằng cách nào?"
Tả Thừa Phong im lặng. Sùng Quang liền đổi câu hỏi khác: "Thế em về ?"
Tả Thừa Phong đáp: "Không ."
Thế là nhóc ở nơi , trở thành "động vật lạc" thứ năm mà Sùng Quang nhặt .
5
Vết thương Tả Thừa Phong nhiều, phần lớn đóng vảy nhưng nhóc vẫn thể xuống giường. Ngày thứ hai mưa tầm tã suốt cả ngày, đến sáng sớm ngày thứ ba, Sùng Quang đeo gùi lên núi.
Anh sống núi năm năm, thông thuộc từng gốc cây ngọn cỏ nơi đây. Trong làng một ông thầy lang già, mấy năm khi chân tay còn nhanh nhẹn thường lên núi và gặp Sùng Quang vài . Ông dạy Sùng Quang cách nhận các loại thảo dược. Sau sức khỏe ông yếu , nhà yên tâm để ông lên núi, thế là Sùng Quang hái t.h.u.ố.c mang đến cho ông để đổi lấy miếng cơm ăn.
Sùng Quang mất cả buổi sáng để hái đầy nửa gùi thuốc. Anh giữ phần t.h.u.ố.c cần dùng, còn xếp gọn gàng, đợi đến tối mịt mới mang đến đặt cửa nhà ông thầy lang. Sùng Quang từng học lỏm chút y thuật, nhưng dù cũng là kẻ ngoại đạo, chỉ sắc những bát t.h.u.ố.c đen ngòm, đắng ngắt.
Tả Thừa Phong nhắm mắt nhắm mũi uống suốt ba ngày, thế mà kỳ diệu , sức khỏe nhóc chuyển biến hẳn. Nhóc thể xuống giường.
Thằng nhóc từng thấy phong cảnh núi bao giờ, ngày đầu tiên xuống giường cứ lẽ đẽo chạy quanh m.ô.n.g Sùng Quang. Nhóc gì, cứ im lặng theo. Hai chú ch.ó chạy theo nhóc, còn mèo già thì ở canh nhà.
Đợi đến khi Sùng Quang cuốc xong mảnh đất nhỏ của , đầu thấy đối mặt với Tiểu Nhị, Tiểu Tam và Tiểu Ngũ. Sùng Quang giật , cái cuốc cầm chắc suýt rơi xuống, may mà hai bàn tay phía kịp thời chộp lấy, tránh một màn đổ máu.
"Sao em xuống giường , còn đau ?"
Tả Thừa Phong lắc đầu, ánh mắt kìm mà cứ dán tay . Nhóc đây ba ngày, phần lớn thời gian là ngủ, chỉ lúc uống t.h.u.ố.c ăn cơm mới gặp Sùng Quang chốc lát, nên bao giờ kỹ đôi bàn tay quái dị . Giờ rõ , thừa nhận là trông kỳ lạ.
Từ hai bên hông đột ngột mọc hai cánh tay, ngắn hơn cánh tay bình thường một đoạn, trông như phát triển thiện. Thấy nhóc cứ tay mãi, Sùng Quang theo bản năng giấu .
Tả Thừa Phong một cái: "Tôi thấy hết ."
Sùng Quang đành đưa hai tay phía . "Em thấy lạ lắm ?"
"Lạ thật."
Tả Thừa Phong đưa tay : "Đưa cuốc cho ."
Sùng Quang đưa cuốc cho nhóc: "Em dùng đấy?"