Phượng Hoàng Cốt - Chương 95: Hơi Thở Mong Manh

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:51
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh nến vụt tắt.

Sùng Giác bế thốc Túc Hàn Thanh lên, thô bạo ném y lên giường sập. Hắn tùy ý vung tay, từng tầng màn che cứ thế rủ xuống.

Túc Hàn Thanh rên một tiếng, trở mặt trong.

Sùng Giác xoay lên giường, hình cao lớn ôm trọn Túc Hàn Thanh từ phía . Cánh tay siết chặt vòng eo mảnh khảnh của y, lười biếng hỏi: “Còn song tu ?”

Túc Hàn Thanh lắc đầu, vẫn tiếng nào.

Sùng Giác vén mái tóc đen của y , quen thuộc hôn lên gáy, dường như khơi dậy d.ụ.c vọng trong y.

Túc Hàn Thanh im lặng hồi lâu, mãi đến khi tay Sùng Giác cởi vạt áo y, y mới đột nhiên lẩm bẩm: “Những gì ngươi dạy ... tất cả đều sai .”

Đạo lý làm xử thế mà dạy, cái nào dùng ở tam giới. Y cứ làm theo là y như rằng mắng hoặc đánh. Cứ thế lặp lặp , Túc Hàn Thanh rơi hoài nghi sâu sắc về bản .

Cả việc dùng giam cầm và song tu để khiến khác phục tùng , giờ xem cũng là sai lầm.

Sùng Giác bật trầm thấp, thở nóng rực phả gáy Túc Hàn Thanh, ép y . Y cau mày, đưa tay đẩy n.g.ự.c Sùng Giác, lùi về .

“Với kẻ khác vô dụng.” Sùng Giác áp sát, hôn lên giữa mày Túc Hàn Thanh, như một con ma chuyên mê hoặc lòng , nhẹ: “ với hữu dụng.”

Động tác của Túc Hàn Thanh khựng .

Tay Sùng Giác luồn đến bên eo trần của Túc Hàn Thanh, nhẹ nhàng vuốt ve, dịu dàng : “Ngươi thể điều khiển Huyền Lâm Cốt Liên, chẳng khác nào nắm giữ mạng sống của trong tay. Ngoan, ngươi học cách nhẫn tâm, dày vò xác của đến sống dở c.h.ế.t dở. Sau đó, dù là song tu biến thành con rối ngoan ngoãn, chẳng đều do ngươi quyết định cả ?”

Túc Hàn Thanh cái tật mềm lòng, vô tình làm khác thương thôi cũng sợ đến mức mặt trắng bệch như tờ giấy, khiến mà chỉ lắc đầu.

Túc Hàn Thanh Sùng Giác trong bóng tối một lúc lâu, khẽ mắng: “Tên điên.”

Sùng Giác : “Ta quyết định sáng mai sẽ về Tu Di Sơn, nếu ngươi nhẫn tâm hơn, thì thật sự đợi 10 năm nữa đấy.”

Túc Hàn Thanh sững sờ.

Sùng Giác nắm lấy bàn tay đeo nhẫn Tu Di của Túc Hàn Thanh, từ từ đặt lên cổ , như một trưởng bối đúng mực mà ôn tồn chỉ dạy.

“Thử xem , ngươi sẽ tổn thương gì . Chỉ cần lòng đủ tàn nhẫn, ngươi giữ ai cũng .”

Thấy Túc Hàn Thanh theo bản năng rụt tay về, Sùng Giác nheo mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y y, trầm giọng : “Chẳng lúc đó ngươi đừng để rơi tay ngươi ? Giờ ngươi nắm trong tay quyền sinh sát của , tại lùi bước?”

Tâm tình của Túc Hàn Thanh vốn thất thường, giọng điệu của Sùng Giác dọa cho giật , đôi mắt màu hổ phách khẽ run, môi mấp máy như gì đó.

Sùng Giác ghé sát, hôn lên đuôi mắt ửng đỏ của y: “Tiêu Tiêu, đây chẳng là điều ngươi ?”

Dùng Cốt Liên và kết giới vây trong Phật đường, như Sùng Giác sẽ mãi mãi thuộc về một y, bao giờ rời nữa.

Túc Hàn Thanh ngẩn ngơ hồi lâu, đột nhiên rút tay khỏi cổ Sùng Giác, lẩm bẩm: “Như ... như đúng.”

Sùng Giác nhíu mày: “Không đúng chỗ nào?”

Chỗ nào cũng đúng.

Kiếp Túc Hàn Thanh học từ Sùng Giác một đống ngụy biện tà thuyết, nhưng từng học cách dùng thủ đoạn với cận, quan tâm.

“Muốn bế quan thì .” Túc Hàn Thanh mệt mỏi xoay , kéo chăn gấm trùm qua đầu, giọng rầu rĩ, “Đừng đến chỗ châm ngòi ly gián, tự chuốc lấy bực .”

Sùng Giác y chọc cho bật , giật phắt tấm chăn , xoay đè lên Túc Hàn Thanh, lạnh lùng : “Chẳng song tu ? Ngủ cái gì.”

Túc Hàn Thanh đè đến thở nổi, chỉ thể gắng sức đẩy n.g.ự.c , nhíu chặt mày, thở dốc.

“Bây giờ nữa— Tránh , ngươi nặng quá.”

Sùng Giác : “Vậy thì ngươi gần mười năm gặp .”

Túc Hàn Thanh đầu , buồn bực : “Mười năm thôi mà, chớp mắt là qua.”

Đối với y, chỉ là một cái chớp mắt thôi.

Sùng Giác thấy y vẫn còn hờn dỗi, mất kiên nhẫn “chậc” một tiếng, ngón tay trực tiếp nâng gáy Túc Hàn Thanh, mạnh mẽ kéo dậy ôm lòng phủ môi hôn lên.

Đôi mắt Túc Hàn Thanh đột nhiên mở to, lập tức giãy giụa đẩy .

Sùng Giác bất luận là hình tu vi đều hơn y một bậc, chỉ cần một tay là khống chế sự giãy giụa của y.

Chiếc giường chật hẹp, những lớp màn dày gió thổi tốc lên một góc, lờ mờ thể thấy cảnh sắc giường.

Cho đến khi, “Chát—”

Không khí ái giường bỗng chốc tan biến.

Sùng Giác đ.á.n.h đến mặt , một lúc lâu mới đầu .

Túc Hàn Thanh cũng dọa sợ, rụt tay về lùi phía , lắp ba lắp bắp : “Ai... ai bảo ngươi khác chuyện, đáng, đáng đời ngươi.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

lời cay độc, giọng điệu vẫn đầy vẻ sợ sệt.

Sùng Giác nhướng mày, dường như hề tức giận vì cái tát , ngược còn một tiếng.

Kiếp đối xử thế nào, Túc Hàn Thanh cũng bao giờ ý định phản kháng, giống như chẳng còn gì luyến tiếc với thế gian, dù mục rữa trong vũng m.á.u tựa cành khô, y cũng chẳng hề giãy giụa.

Vậy mà mới trọng sinh bao lâu tính khí ?

Túc Hàn Thanh thấy đ.á.n.h mà còn , thầm mắng trong lòng vài câu.

Sùng Giác cúi tới, Túc Hàn Thanh thấy tưởng tính sổ với , lập tức giơ tay lên lườm , hiệu ngươi mà qua đây đ.á.n.h tiếp.

Sùng Giác tùy ý kéo y lòng, cánh tay ôm chặt lấy y: “Đừng quậy nữa, để ôm thêm một lát.”

Túc Hàn Thanh: “...”

Thế mà cũng tức giận?

Túc Hàn Thanh lén ngẩng đầu , một lúc lâu mới : “Bế quan, ngươi sẽ dung hợp ?”

Lúc lúc khác biến thành một “Niệm”, thật khiến khó chịu.

“Ai ?” Sùng Giác lười biếng ngáp một cái, “Phải xem khi nào sinh ác niệm, chấp nhận , khi đó mới thể coi là dung hợp .”

Túc Hàn Thanh nhíu mày: “Rốt cuộc là ai tách các ngươi ?”

Lại còn chỉ tách ác niệm nhốt Vô Gian Ngục, để thiện niệm Thế Tôn ở tam giới, dường như mục đích khác.

Sùng Giác : “Cha ngươi đó.”

Túc Hàn Thanh sửng sốt.

Sùng Giác cũng giấu y những chuyện , mân mê ngón tay Túc Hàn Thanh thuận miệng : “Tháp Thông Thiên trông vẻ yên , nhưng mấy nghìn năm qua sụp đổ vài . Thiên Đạo suy, e là chẳng còn bao lâu nữa.”

Túc Hàn Thanh những lời làm cho hoảng sợ.

Thiên Đạo suy?

“Đừng sợ.” Sùng Giác , “Lần sụp đổ tiếp theo của Tháp Thông Thiên nếu gì bất ngờ sẽ là 12 năm . Trong thời gian ngươi làm gì thì cứ làm, sẽ âm thầm bảo vệ ngươi, còn chờ xuất quan .”

Túc Hàn Thanh nhíu mày.

Sao chuyện của đời lắm rắc rối thế .

Sùng Giác thấy Túc Hàn Thanh nhíu mày trông vẻ buồn bực, nhịn nâng cằm y lên, cúi đầu dịu dàng hôn xuống.

Lần Túc Hàn Thanh còn giãy giụa như , một thoáng cứng đờ liền thuận theo thả lỏng cơ thể, nửa dựa lòng Sùng Giác, ngẩng đầu cảm nhận sự mềm mại ấm áp .

Chỉ là lâu , Túc Hàn Thanh mơ hồ cảm nhận đang ôm bỗng cứng đờ, ngay cả đôi môi cũng mím chặt.

Túc Hàn Thanh rúc lòng , hai tay câu lấy cổ , đôi mắt mơ màng phủ một tầng nước, khẽ chớp một cái, nước mắt liền lăn dài má.

Y mơ màng hỏi: “Sao ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-95-hoi-tho-mong-manh.html.]

Sùng Giác im lặng hồi lâu mới thấp giọng đáp: “Không .”

Túc Hàn Thanh “ừ” một tiếng, nghiêng đầu Sùng Giác hồi lâu, nâng mặt lên, ghé sát hôn thật sâu, lẩm bẩm: “Ngươi là của .”

Lần câu , giọng y hung hăng bệnh hoạn, giờ đây như một con mèo rơi xuống nước, đáng thương đòi hỏi chủ quyền.

Cánh tay Sùng Giác đang ôm eo Túc Hàn Thanh cứng , bản năng nghiêng đầu tránh né nụ hôn , nhưng ma xui quỷ khiến cứng đờ tại chỗ, mặc cho đầu lưỡi Túc Hàn Thanh tiến .

Túc Hàn Thanh lẽ quá mệt, xong liền mệt mỏi rũ Sùng Giác, nhắm mắt , lâu phát tiếng hít thở đều đều, ngủ say sưa.

Mãi đến khi cảm nhận ngủ say, Sùng Giác vốn dám động đậy mới khẽ thở một , nhẹ nhàng đặt y lên giường, kéo tấm chăn gấm lộn xộn bên cạnh đắp lên thiếu niên.

Túc Hàn Thanh ngủ say, ngũ quan diễm lệ vẫn mang theo vẻ bệnh tật quanh năm che giấu .

Sùng Giác rũ mắt y hồi lâu, đưa tay nhẹ nhàng lướt qua ngũ quan của thiếu niên.

Giờ Tý qua.

Phù văn ngón tay Túc Hàn Thanh cuối cùng cũng lặng lẽ tan biến, sự trói buộc Sùng Giác cũng theo đó mà biến mất.

Hắn Túc Hàn Thanh một lúc lâu, cuối cùng mới dậy, hình như sương khói, rời khỏi Lạc Ngô Trai.

Toàn bộ trai xá một bóng .

Túc Hàn Thanh từ từ mở mắt, bóng tối mặt hồi lâu, nhắm mắt .

Thụ bạn sinh sợ hãi luồn từ chân giường, lặng lẽ mon men đến gần, nhẹ nhàng cọ hai cái lên mặt Túc Hàn Thanh, cành cây khô khốc ngưng tụ vài giọt nước.

*

Sáng sớm hôm , tin tức Thế Tôn rời khỏi học cung Văn Đạo, phó chưởng viện đưa về Tu Di Sơn lan truyền khắp học cung.

Nguyên Tiềm, Ô Bách Lí và Khất Phục Chiêu đến trưa mới tin, liền trốn tiết buổi chiều đến tìm Túc Hàn Thanh.

Túc Hàn Thanh cưỡng ép kết đan, cho dù Ứng Tri Tân cho y bao nhiêu linh đan để tu bổ kinh mạch, cuối cùng vẫn để di chứng. Buổi sáng còn khỏe mạnh, nhưng đến giữa trưa là bắt đầu lả .

Y bệnh đến mức bò dậy nổi, cả sốt cao mê man, mệt mỏi chỉ sảng.

Khất Phục Chiêu cau mày, đưa tay sờ trán y, nóng đến mức móng vuốt suýt chín.

“Ta... mời tiểu y tiên đến!”

Nguyên Tiềm vội vàng gật đầu, ghé sát vỗ vỗ mặt Túc Hàn Thanh: “Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu thấy ?”

Túc Hàn Thanh sốt đến choáng váng, hai má ửng đỏ, một lúc lâu mới mở mắt, giọng khàn khàn : “Bách Lí?”

Nguyên Tiềm như cha c.h.ế.t: “Thôi xong , Tiêu Tiêu của sốt mê sảng ! Nhận cũng nữa!”

Mấy đều rõ Túc Hàn Thanh bệnh gì, vì trong y “Phụ Cốt” nên dám tùy tiện dùng linh lực, chỉ thể .

Ô Bách Lí lấy nước lạnh tới, đắp miếng vải ướt lên trán Túc Hàn Thanh.

Miếng vải trán Túc Hàn Thanh chẳng mấy chốc bắt đầu bốc khói, Ô Bách Lí cau mày, : “Đừng gở, ngươi động vật m.á.u lạnh , biến đuôi rắn cho y ôm .”

Nguyên Tiềm ngượng ngùng xoắn xuýt, nhưng thấy Túc Hàn Thanh khó chịu đến ho khan ngừng, liền vội vàng xuống mép giường, hóa đuôi rắn nhét trong chăn cho thiếu quân làm mát.

Túc Hàn Thanh mệt mỏi ôm lấy đuôi rắn, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Nguyên Tiềm gào lên: “Nóng quá! Tiêu Tiêu, ngươi định hầm đuôi rắn của làm đồ nhắm ? A a a Bách Lí cứu mạng!”

Ô Bách Lí lau mồ hôi cho Túc Hàn Thanh, mắt điếc tai ngơ.

Giữa một trận gà bay ch.ó sủa, Khất Phục Chiêu mời Chu Cô Xạ đến.

Chu Cô Xạ tới, vẫn là câu đó: “C.h.ế.t ?”

Mọi vội : “Sống dở c.h.ế.t dở , xin tiểu y tiên cứu y khỏi dầu sôi lửa bỏng!”

Chu Cô Xạ gạt mấy gã đàn ông vô dụng , nhanh chân tiến lên, bắt mạch dò xét một hồi chán ghét : “Chẳng là tiến Kim Đan kỳ mà điều dưỡng linh mạch cho , dẫn đến linh lực trong nội phủ ứ đọng tan mới gây sốt cao ? Chuyện bé tí thế cũng gọi tới ?”

Nguyên Tiềm và hai mắng đến ngơ ngác .

Vẫn là Khất Phục Chiêu nắm trọng điểm, ngạc nhiên hỏi: “Tiến Kim Đan kỳ?”

“Ừm.” Chu Cô Xạ ngắn gọn súc tích, “Ăn chút linh đan điều dưỡng , gọi trưởng bối của tới giúp đả thông linh mạch là .”

Mọi vội vàng gật đầu.

Ô Bách Lí vỗ vỗ Túc Hàn Thanh: “Thiếu quân, ấn t.ử của ngươi khắc ở ?”

Túc Hàn Thanh mở mắt, một lúc lâu mới : “Hả? Gì cơ?”

“Ấn t.ử , tìm trưởng bối của ngươi tới giúp ngươi đả thông kinh mạch.”

Túc Hàn Thanh sốt mê man, mơ mơ màng màng chỉ “tìm trưởng bối tới”, ngây hồi lâu, đột nhiên “oa” một tiếng, ré lên.

“Thúc phụ! Thúc phụ...”

Nguyên Tiềm và hai vốn thiếu quân mới “thất tình”, trong lòng chợt thót một cái, mơ hồ dự cảm lành, theo bản năng ngăn .

muộn.

Túc Hàn Thanh gào : “Thúc phụ tại chịu song tu với ?! Rõ ràng hôn mà... Hu hu hu!!!”

Nguyên Tiềm, Ô Bách Lí và Khất Phục Chiêu gần như bay tới, ba bàn tay “bốp bốp bốp” cùng lúc bịt miệng Túc Hàn Thanh , ngăn cho y thêm những lời lẽ bậy bạ hơn nữa.

Chu Cô Xạ nhíu mày bọn họ.

Ba gượng: “Thiếu quân sốt mê man, bắt đầu sảng , ha ha.”

Chu Cô Xạ cũng lười quản những chuyện ngoài y thuật, “ừm” một tiếng dậy định .

Ô Bách Lí gọi nàng : “Tiểu y tiên, chỉ trưởng bối mới giúp thiếu quân đả thông kinh mạch thôi ?”

Trưởng bối của Túc Hàn Thanh, bọn họ chỉ mỗi Ứng Kiến Họa, nếu gọi đạo quân tới mà những lời sảng mơ hồ của Túc Hàn Thanh, e là bệnh của tiểu thiếu quân khỏi ăn một trận đòn.

Chu Cô Xạ lười quản loại bệnh vặt : “Nguyên Anh trở lên là .”

Ô Bách Lí lúc mới gật đầu: “Tiểu y tiên thong thả.”

Chu Cô Xạ thản nhiên rời .

Nguyên Tiềm và hai đều là Kim Đan kỳ, e là giúp Túc Hàn Thanh, nhưng thể đảm bảo các sư sư tỷ khác khi Túc Hàn Thanh sảng rêu rao khắp nơi .

Khất Phục Chiêu cầm ấn tử, nhíu mày do dự.

Túc Hàn Thanh đang bệnh tật đó, thở mong manh mà vẫn còn lải nhải: “Còn giả vờ chính nhân quân t.ử mà hôn ... Ta mà vạch trần ngươi, là hủy hết cả đời danh của ngươi !”

“Song tu... Ngươi , thúc phụ!”

“Thúc phụ, thúc phụ...”

Ba đỡ trán, mỗi một tiếng “thúc phụ” là hận thể vặt tai xuống làm đồ nhắm.

Gan của Túc Hàn Thanh cũng lớn thật, đó là Tu Di Sơn Thế Tôn đấy, ý nghĩ xằng bậy thì thôi , còn dám mời song tu?!

Có lý do để nghi ngờ rằng Thế Tôn vội vã bế quan như Túc Hàn Thanh dọa cho chạy mất dép.

Trong lúc đang rối rắm, Khất Phục Chiêu vẫn luôn ấn t.ử đột nhiên : “... Về .”

Nguyên Tiềm vẫn đang nóng đến mức gào lên, nghi hoặc hỏi: “Cái gì về ?”

Khất Phục Chiêu đưa Thính Chiếu Bích ấn t.ử cho bọn họ xem.

“Các sư sư tỷ ngoài săn thực cốt thụ rèn luyện trở về.”

Từ Nam Hàm trở .

--------------------

Loading...