Phượng Hoàng Cốt - Chương 92: Tùy Tính Tùy Tâm
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:47
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh nến trong Phật đường sáng tỏ, im lìm.
Ánh trăng yêu kiều rót xuống, xuyên qua cửa sổ chiếu lên tấm áo cà sa trắng thuần của Sùng Giác, hắt bóng dáng ngay ngắn của đổ nghiêng bóng tối dày đặc như mực.
Bóng đen đột nhiên gợn lên một chút, tựa như ao mực khuấy động, loang từng vòng sóng nước.
Sóng gợn lan , bóng đen dần dần vặn vẹo, biến ảo thành một hình cao lớn.
Sùng Giác lưng về phía ánh trăng, gương mặt lạnh nhạt thẳng về phía .
Người đàn ông gương mặt giống hệt mặc một hắc y thêu hoa văn sen, mái tóc dài một sợi dây cột tóc hoa văn phượng hoàng chìm buộc lỏng lẻo, cả toát khí chất khác biệt với Thế Tôn.
Vừa quỷ quyệt tà dị.
Ác niệm ngang nhiên khoanh chân xuống, khuỷu tay chống lên đầu gối, năm ngón tay với khớp xương rõ ràng lười biếng chống bên má, nụ tràn đầy ác ý.
“Đường đường là Thế Tôn của Tu Di Sơn mà mơ tưởng đến sư điệt của , chậc chậc, nếu để Huyền Lâm , e là sẽ hối hận vì năm đó đ.á.n.h cả ngươi Vô Gian Ngục.”
Sùng Giác lạnh lùng đối mặt với : “Ký ức đó là gì?”
Ác niệm vẫn lười nhác , ngón tay tùy ý gõ hai cái bên má, thờ ơ : “Còn thể là gì nữa, đương nhiên là d.ụ.c niệm của chính ngươi……”
Lời còn dứt, con ngươi đen của Sùng Giác động, thể mới hóa thành thực thể của Ác niệm đột nhiên tan thành mực lỏng, b.ắ.n tung tóe trở trong bóng tối.
Ác niệm mất một lúc mới ngưng tụ hình, gần như chán ghét liếc Sùng Giác một cái, lạnh lùng : “Ngươi là ký ức thì đương nhiên là chuyện xảy —— chẳng đó ngươi bế quan ba ngày , chính là lúc đó chiếm lấy xác, cùng Tiêu Tiêu……”
Sùng Giác đột nhiên lạnh giọng: “Câm miệng!”
Ác niệm nhướng mày.
Hắn nay vẫn coi thường lòng từ bi “lấy đức báo oán” của thiện niệm, chỉ cảm thấy ngu xuẩn. Kể từ khi Túc Huyền Lâm cưỡng ép tách mười mấy năm nay, luôn luôn thanh lãnh thờ ơ, dù ôn hòa cũng chỉ dành cho Túc Hàn Thanh, dường như bao giờ thấy nổi giận lớn đến thế.
Ác niệm chẳng những sợ mà còn đổ thêm dầu lửa, khẽ nhoài về phía , thẳng con ngươi đen kịt tràn đầy tức giận của Sùng Giác.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hai cách một vệt trăng sáng, một đen một trắng, như trời đất cách biệt.
“Nổi giận cái gì?” Con ngươi trắng tuyết của Ác niệm trông thật quỷ dị, như , “Nói cứ như ngươi trong sạch lắm bằng.”
Thế Tôn cao cao tại thượng, chẳng cũng sinh lòng tà niệm giống .
Sùng Giác lạnh lùng , trong mắt hiếm khi ánh lên sát khí: “Thu cái ý nghĩ ghê tởm của ngươi , nếu ngươi còn dám động đến y, sẽ nương tay như Huyền Lâm .”
Ác niệm ha hả: “Ghê tởm? Con sinh d.ụ.c vọng, thẳng thắn, nay luôn tùy tính tùy tâm, giống kẻ nào đó một đằng làm một nẻo mà còn dám cao cao tại thượng chỉ trích ?”
Bàn tay đang nắm Phật châu của Sùng Giác bỗng động.
Một luồng linh lực cuồn cuộn từ hư nổi lên, thẳng tắp áp chế về phía Ác niệm.
Ác niệm rộ lên, tay áo rộng tung bay, y phục đen như mực phấp phới trong gió. Một cây Hàng Ma Xử còn vương vết m.á.u khô ngang nhiên xuất hiện, nắm chặt lấy nó, vết m.á.u và rỉ sét đó chấn động rơi xuống lả tả.
Hai luồng linh lực, một trong một đen, đối chọi trong Phật đường, linh lực va chạm khiến gian cũng vặn vẹo.
Ác niệm mà như : “Chỉ một đoạn ký ức ngắn ngủi khiến ngươi thất thố đến ? Ha, nếu Cửu Cửu Cốt Liên cởi bỏ, tất cả những ký ức liên quan tràn thức hải của ngươi, chẳng lẽ ngươi định phát điên ?”
Sùng Giác lạnh lùng quát: “Cút!”
Chẳng lẽ những thứ đó còn đủ , còn những ký ức khác ư?!
Ác niệm lớn.
Ai mà ngờ Thế Tôn ngày thường lòng tĩnh như mặt giếng cổ, thể tức đến mức thốt lời cay độc.
Thấy Sùng Giác lẽ thật sự động sát tâm, Ác niệm thấy liền thôi, nhanh chóng lùi trong bóng tối, nhướng mày .
“Nể tình ngươi và là một thể, cho ngươi một lời khuyên —— trong vòng 12 năm, Thông Thiên Tháp sẽ sụp đổ, đến lúc đó ắt sẽ kẻ một nữa mệnh trời, ép buộc tứ thánh vật hiến tế.”
Sùng Giác nắm Phật châu tay một đốn.
Trong vòng 12 năm?
“12 năm , chịu c.h.ế.t.” Ánh mắt Ác niệm đột nhiên trở nên âm u, “12 năm , càng đừng hòng bắt lấy thành cho cái Thiên Đạo giả dối đó. Ngươi lòng từ bi cam tâm tình nguyện hiến tế thì mặc ngươi, đừng lôi theo.”
Dứt lời, bộ hình biến mất trong bóng tối.
Cả Phật đường trở yên tĩnh, Sùng Giác một giữa một mớ hỗn độn, chuỗi Phật châu rũ cổ tay, lạnh đến mức con ngươi khẽ động.
lúc , một giọng quen thuộc vang lên.
“Thúc phụ?”
Sùng Giác sững sờ, ngẩng đầu .
Nửa đêm canh ba, Túc Hàn Thanh vẫn còn ngái ngủ, y giơ một chiếc đèn, y phục xộc xệch bước tới. Y vẫn tỉnh ngủ hẳn, giọng còn nghèn nghẹt, mơ màng hỏi: “Xảy chuyện gì ạ?”
Tâm tư vốn cưỡng ép đè nén xuống đột nhiên cuộn trào, Sùng Giác chỉ vội vàng liếc Túc Hàn Thanh một cái, đôi mắt như bỏng, gần như chật vật dời .
Đoạn ký ức Ác niệm cưỡng ép rót Sùng Giác dám chạm đến nữa, mặt cảm xúc tiện tay vung lên, khôi phục Phật đường bừa bộn về nguyên trạng, giọng lạnh nhạt.
“Không gì, về ngủ .”
Túc Hàn Thanh lắc đầu, tiện tay đặt đèn lên chiếc bàn nhỏ, lúi húi cuộn tròn bên cạnh Sùng Giác, túm lấy tay áo gà gật buồn ngủ.
Y ngủ đến mức chẳng tỉnh táo là bao, cũng những tâm tư nhỏ nhặt dễ khác thấu như thường ngày, chỉ theo tiềm thức ỷ Sùng Giác, uể oải : “Vừa con gặp ác mộng nên dọa tỉnh.”
Đầu Túc Hàn Thanh chỉ chạm bên đầu gối đang khoanh của Sùng Giác, cảm thấy một luồng nóng bỏng theo nơi tiếp xúc hờ hững truyền lên, gần như khiến theo bản năng tránh .
Tu Di Sơn Thế Tôn gắng gượng định thần sắc, nhắm mắt chuỗi Phật châu, mắt thấy tâm phiền.
Túc Hàn Thanh mặc y phục mỏng manh, cuộn tròn mặt đất run rẩy, y lẽ thật sự ác mộng dọa sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy. Chờ chờ cũng thấy Sùng Giác chuyện, y đành uể oải tự hỏi tự đáp.
“Tiêu Tiêu gặp ác mộng gì thế?”
“Con mơ thấy thúc phụ quan tâm con nữa, con bắt đào xương Phượng Hoàng, m.á.u me khắp , kêu trời trời thấu, kêu đất đất .”
Sùng Giác vẫn gì.
Túc Hàn Thanh đành tiếp tục tự chuyện một .
“Thúc phụ sẽ mặc kệ Tiêu Tiêu , càng để khác làm tổn thương con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-92-tuy-tinh-tuy-tam.html.]
“Cảm ơn thúc phụ.”
Sùng Giác: “……”
Sùng Giác chuỗi Phật châu, Túc Hàn Thanh buồn ngủ đến mức mí mắt cũng díu , mà vẫn lầm rầm tự đối đáp trôi chảy. Một lúc lâu mới thấp giọng : “Ngủ .”
Túc Hàn Thanh lắc đầu: “Con buồn ngủ.”
Sùng Giác vẫn nhắm mắt, trong đầu là những suy nghĩ hỗn loạn mà chính cũng gỡ nổi.
Túc Hàn Thanh dựa chân lầm rầm, Sùng Giác dù mặc niệm bao nhiêu kinh Phật cũng tác dụng, thử một lúc lâu, cuối cùng từ bỏ, tiếng động thở dài, lông mi khẽ động mở bừng mắt.
“Ta sẽ mặc kệ con……”
Lời mới , Sùng Giác đảo mắt qua, liền thấy Túc Hàn Thanh mới “con buồn ngủ” túm tay áo ngủ say khò khò.
Sùng Giác: “……”
Phật đường tuy trải chiếu nhưng chung quy vẫn là mặt đất, lạnh lẽo cứng rắn. Sùng Giác bế ngang Túc Hàn Thanh lên đưa về giường trong trai xá ở hậu viện.
Túc Hàn Thanh dường như vẫn đang gặp ác mộng, đôi mày vẫn nhíu chặt. Vừa đặt lên giường, cả y đột nhiên run lên, theo bản năng đưa tay ôm lấy cổ mặt.
Sùng Giác cả cứng đờ.
Mái tóc dài của Túc Hàn Thanh xõa tung gối, gương mặt tái nhợt gầy yếu, lẽ do quanh năm chịu đựng sự thiêu đốt của xương Phượng Hoàng nên chỉ đôi môi là đỏ.
Tay y tùy tiện khoác lên vai Sùng Giác, dường như để , đôi mày nhíu chặt, như thể đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lẩm bẩm : “Sùng Giác……”
Đôi mắt đen của Sùng Giác đột nhiên lóe lên một tia sáng trắng.
Cảnh tượng mắt dường như lặng lẽ trùng khớp với đoạn ký ức chợt lóe lên của Ác niệm ban nãy, Túc Hàn Thanh ngửa đầu thở dốc liên hồi, bàn tay cầu cứu nắm lấy vai cũng hóa thành d.ụ.c vọng khó kiềm nén lúc mây mưa.
Sùng Giác cả cứng đờ thể động đậy, chỉ thể ngây ngẩn chằm chằm .
Túc Hàn Thanh y phục mỏng manh xộc xệch, dường như chạm là vỡ. Y mở đôi mắt hổ phách xinh , nhưng còn vẻ tinh hoạt bát, trong trẻo thường ngày, ngược như phủ một lớp sương mù tan rã.
Y vịn vai Sùng Giác dậy, mái tóc dài cùng y phục rũ xuống, để lộ ngũ quan diễm lệ và chiếc cổ thon dài.
Túc Hàn Thanh nhẹ nhàng hôn lên khóe môi Sùng Giác, mày mắt mang theo vẻ quyến rũ xa lạ với , y khẽ nỉ non gọi.
“Thúc phụ.”
Oanh ——
Một tiếng Phạn âm hòa cùng tiếng sấm sét chợt vang vọng bên tai, Sùng Giác dường như thoát từ luyện ngục, đột nhiên lùi mạnh về , kinh hồn định về phía .
Sau khi tầm mắt tan rã tập trung , Túc Hàn Thanh đang dang tay dang chân giường, lúi húi trở , lẽ là đè lên tóc, đau đến mức trong mơ cũng “hít” một tiếng.
Sùng Giác ngẩn ngơ .
Tất cả những gì …
Chỉ là ảo giác.
*
Túc Hàn Thanh gặp ác mộng cả đêm.
Trong mơ tuyệt vọng đau khổ, khiến y nửa đêm tỉnh mấy . Mãi cho đến khi mơ màng tiếng chuông sớm đ.á.n.h thức, y khô giường suy nghĩ một lúc lâu, mới mơ hồ nhớ …
Cơn ác mộng khiến y đau khổ tuyệt vọng tối qua chỉ là vì mua hai ly nước đường, mà chủ quán chỉ cho y một cái muỗng gỗ nhỏ.
Mặt Túc Hàn Thanh tái , mộng mị cái quỷ gì .
Túc Hàn Thanh mặc quần áo rửa mặt xong xuôi, vốn định tìm Sùng Giác, nhưng nghĩ kỹ bộ dạng né tránh kịp của Sùng Giác đối với tối qua, sáng nay chắc chắn thèm để ý đến y.
Chờ tan học buổi tối qua đây, tám phần ăn một cái bế môn canh.
Không tìm ghét cũng .
Chờ tan học y sẽ tìm nhị sư tỷ học hỏi kinh nghiệm, làm thế nào để trêu chọc đến mức đàn ông động lòng rời xa .
Nói thì , lúc ngang qua Phật đường, Túc Hàn Thanh vẫn nhịn lén lút liếc tấm bình phong.
Sùng Giác vẫn rời , ngược sáng sớm tinh mơ ở đó pha uống.
Túc Hàn Thanh bĩu môi.
Sáng sớm tinh mơ pha uống, thảo nào tối ngủ Phật đường bày trò.
Túc Hàn Thanh thầm mắng xong, đang định tung tăng rời thì thấy Sùng Giác tấm bình phong đột nhiên : “Tiêu Tiêu, đến ăn sáng.”
Túc Hàn Thanh sững sờ, bất giác vén phù vân che đầu lên trời.
Mặt trời mọc đằng đông mà, vấn đề gì.
Sùng Giác: “Làm gì đó?”
Túc Hàn Thanh “” một tiếng, trở , ngoan ngoãn qua xuống.
Sùng Giác đẩy đĩa điểm tâm Túc Hàn Thanh thích ăn qua, rũ mắt pha với động tác thành thạo ung dung, dường như chuyện Túc Hàn Thanh mưu đồ quyến rũ hôm qua cứ coi như từng xảy .
Túc Hàn Thanh nhất thời đoán cảm xúc của Sùng Giác, đành ngoan ngoãn ăn sáng.
Cứ cảm thấy Sùng Giác hôm nay là lạ.
Sùng Giác rót cho Túc Hàn Thanh một ly nóng, nhàn nhạt : “Hôm nay xin nghỉ cho con với Trâu Trì , con , sẽ cùng con.”
Túc Hàn Thanh đang gặm điểm tâm như một con hamster, thì sững sờ, nghi hoặc .
“A?”
“Ngày mai sẽ về Tu Di Sơn bế quan, mười năm mới thể xuất quan.” Sùng Giác đều rũ mắt mắt Túc Hàn Thanh, giọng điệu cũng gì khác thường, “Hôm nay ở cùng con ngày cuối cùng, cũng .”
Túc Hàn Thanh ngây .
Không chỉ hai ba năm thôi , ngủ một giấc dậy đột nhiên biến thành mười năm ?
--------------------