Phượng Hoàng Cốt - Chương 90: Sắc tâm nổi dậy

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:45
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Túc Hàn Thanh nghĩ thông suốt, y ngủ một đêm mộng mị.

Sáng sớm hôm trời còn tỏ, y rời giường chạy tới Phật đường núi tìm .

Cửa Phật đường đóng chặt, Túc Hàn Thanh gõ hai cái, cất giọng gọi: “Sùng Giác.”

Đến cả "thúc phụ" cũng gọi.

Sùng Giác đang tham thiền trong Phật đường, khi mặc niệm kinh Phật suốt một đêm mới định tâm cảnh, một tiếng gọi của Túc Hàn Thanh làm cho công củi ba năm thiêu một giờ.

Hắn nhíu mày, nghiêng đầu về phía cánh cửa đang đóng chặt.

Trời còn sáng hẳn, chỉ thể mơ hồ thấy bóng lờ mờ cánh cửa khắc hoa.

Túc Hàn Thanh l.i.ế.m ngón tay, trực tiếp chọc thủng một lỗ giấy dán cửa, đôi mắt màu hổ phách lén lút trong, nhỏ giọng : “Sùng Giác, ngươi ở bên trong, mở cửa cho .”

Sùng Giác: “…”

Lẽ nên mở kết giới, để ngón tay y chọc gãy.

Túc Hàn Thanh cứ chọc giấy dán cửa, Sùng Giác đáp thì y chọc một lỗ, chẳng mấy chốc cánh cửa lành lặn chi chít những lỗ thủng.

Sùng Giác đành bất lực : “Rốt cuộc chuyện gì quan trọng?”

Túc Hàn Thanh thấy cuối cùng cũng chịu để ý đến , bèn hì hì : “Ta chỉ ăn sáng cùng thúc phụ thôi, còn cố ý đến nhà ăn mua điểm tâm nữa, cho mà.”

Sùng Giác nhíu mày: “Không cần, sớm tích cốc .”

Túc Hàn Thanh hề bỏ cuộc: “Vậy cùng uống cũng mà.”

Sùng Giác cứ cảm thấy Túc Hàn Thanh hôm nay dính một cách lạ thường, bèn thẳng: “Lát nữa Trâu Trì sẽ tới, giao phó việc cho xong sẽ bế quan.”

Túc Hàn Thanh vội hỏi dồn: “Bế quan ba ngày ?”

Sùng Giác : “Hai năm.”

Ngọc giác bản thể của xuất hiện vết rạn, còn nhẹ như Cốt Liên ảnh hưởng đó nữa, về núi Tu Di bế quan hai năm cũng chắc chữa lành vết rạn .

Túc Hàn Thanh hoảng hốt, ngờ ngày đầu tiên hành động gặp trở ngại lớn như , y lập tức : “Không !”

Sùng Giác : “Đừng hồ đồ, lễ cập quan của ngươi, sẽ xuất quan.”

Mặt Túc Hàn Thanh tái , chỉ thể đạp cửa: “Cho chuyện.”

“Đừng ở đây nữa, học khóa sáng .”

Túc Hàn Thanh : “Tiếng chuông đầu tiên còn vang mà…”

Linh lực trong ngón tay Sùng Giác khẽ động, tiếng chuông sớm liền vang lên sâu lắng.

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh tức đến ngửa : “Ngươi!”

Thế Tôn ban đầu như đóa hoa cao lãnh thể khinh nhờn, bây giờ thành thế ?

Lẽ nào là do ác niệm trở về ảnh hưởng?

Thật đáng ghét.

Tu vi và bối phận của Túc Hàn Thanh đều bằng, thể dùng biện pháp cứng rắn nào, chỉ đành xuống nước dùng chiêu mềm.

Y hít sâu một , nén giận xuống, làm vẻ đáng thương tội nghiệp: “Trước đây thúc phụ còn hứa cho ba ngày tùy ý hành động, bây giờ mới qua một ngày định nuốt lời ?”

Bàn tay Sùng Giác đang vuốt ve hoa văn chìm cổ tay áo khựng .

Túc Hàn Thanh thấy phản bác, bèn tiếp: “Chẳng lẽ những lời thúc phụ đây đều là giả? Từ nhỏ đến lớn từng ai dạy những điều , Huyền Lâm tiên quân cũng thích , lúc nhỏ còn bóp c.h.ế.t … Có ngay từ đầu nên sinh , như bây giờ sẽ khiến thúc phụ phiền lòng nữa?”

Lời kể khổ giả đáng thương dứt, cánh cửa đang đóng chặt đột nhiên mở .

Sùng Giác nhíu mày, rũ mắt y, một lúc lâu mới nhẹ giọng : “Không , đừng nghĩ về như .”

Túc Hàn Thanh thầm vui trong lòng, nhưng mặt vẫn làm vẻ như sắp đến nơi, y thử đưa tay ôm lấy eo Sùng Giác, cả áp lòng .

Trước đây Sùng Giác cũng từng ôm Túc Hàn Thanh, nhưng , khi thở mang theo khí lạnh sương mai của thiếu niên chợt ập tới, hình cao lớn của bất giác cứng đờ.

Sùng Giác chỉ ăn mềm ăn cứng, Túc Hàn Thanh thừa cơ ngẩng đầu, đôi mắt hổ phách ngấn một tầng nước, trông mong .

“Thúc phụ bế quan nữa?”

Sau khi chạm ánh mắt , Sùng Giác khẽ dời tầm mắt , đẩy Túc Hàn Thanh ngoài một chút, nhàn nhạt : “Hai ngày , sẽ bế quan.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sau đó, dù Túc Hàn Thanh đ.ấ.m xoa thế nào, Sùng Giác cũng chịu nhượng bộ.

Túc Hàn Thanh tức còn cách nào, đành nổi giận đùng đùng đạp cửa một cái, sa sầm mặt mày rời theo tiếng chuông sớm.

Hôm nay chuông sớm vang sớm hơn thường lệ nửa canh giờ, đều còn đang buồn ngủ, gục bàn ngủ khò khò.

Túc Hàn Thanh tức đến no luôn , sa sầm mặt mày chuỗi Phật châu cổ tay.

Nguyên Tiềm mắt tinh thấy, lấy bút chọc chọc y: “Này, Tiêu Tiêu, mà ủ rũ thế?”

Túc Hàn Thanh buồn bực vui, để ý đến .

Nguyên Tiềm “Chậc” một tiếng: “Là làm bài tập ?”

Túc Hàn Thanh nhịn đầu trừng một cái: “Không liên quan đến ngươi.”

Nguyên Tiềm đang định hỏi tiếp, Ô Bách Lí đang cúi đầu xem bài tập thiếu sót gì bèn ngẩng đầu lên mà buông một câu: “Thiếu quân tỏ tình thất bại ?”

Túc Hàn Thanh đang ủ rũ lập tức nhảy dựng lên, giận dữ : “Nói bậy! Hỗn xược!”

Ô Bách Lí, Nguyên Tiềm: “…”

Động tĩnh của Túc Hàn Thanh quá lớn, những học sinh khác đang mơ màng ngủ gật lập tức y đ.á.n.h thức, tất cả đều buồn ngủ về phía y.

Túc Hàn Thanh nghẹn lời, nghiêm mặt : “… Sắp học còn ngủ? Không sợ sơn trưởng trách phạt , mau tỉnh táo , nộp bài tập hôm qua .”

Mọi y dọa cho ngẩn cả , mơ mơ màng màng bắt đầu lấy bài tập chuyền lên phía .

Ô Bách Lí và Nguyên Tiềm y chằm chằm với ánh mắt kỳ quặc.

Túc Hàn Thanh lập tức chột xuống, cúi đầu dám mắt hai .

Khóa sáng bắt đầu sớm nửa canh giờ nên buổi chiều cũng tan học sớm, Túc Hàn Thanh nhanh chóng thu dọn đồ đạc định chuồn, nhưng khỏi học trai Thượng Thiện Ô Bách Lí và Nguyên Tiềm kẹp lấy một trái một .

Túc Hàn Thanh tức đến tóc dựng cả lên: “Các ngươi còn như nữa là nổi giận thật đó!”

Nguyên Tiềm tủm tỉm : “Tức giận sẽ cao lên .”

Túc Hàn Thanh: “Ngươi!”

Ba đang tới, xa xa thấy Khất Phục Chiêu ôm sách từ một bên .

Túc Hàn Thanh vội la lên: “Khất Phục Chiêu! Cứu !”

Khất Phục Chiêu ngẩng lên , giật hoảng hốt, vội vàng tiến gần: “Này… Đây là đang làm gì ? Mau thả thiếu quân xuống , cẩn thận làm trật khớp tay y.”

Ô Bách Lí và Nguyên Tiềm đành buông tay, Túc Hàn Thanh lúc mới đáp xuống đất, y tức tối giẫm mỗi một cái, giận dữ : “Các ngươi rốt cuộc làm gì?”

Nguyên Tiềm híp mắt, gian xảo: “Ta chỉ cảm thấy thiếu quân đang vì tình mà khổ, giúp ngài gỡ rối tơ lòng thôi.”

Khất Phục Chiêu kinh ngạc y: “Vì tình mà khổ?”

Túc Hàn Thanh trừng mắt bọn một cái: “Giúp gỡ rối? Từng các ngươi chữ tình chữ ái thế nào ?”

“Chậc.” Nguyên Tiềm khoác vai Túc Hàn Thanh, “Ba thợ giày còn hơn một Gia Cát Lượng, Bách Lí, Khất Phục Chiêu, nào?”

Ô Bách Lí lạnh nhạt gật đầu.

Khất Phục Chiêu tuy xảy chuyện gì, nhưng mơ hồ nhận chuyện vui để hóng, cũng ngoan ngoãn gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-90-sac-tam-noi-day.html.]

Túc Hàn Thanh ba đầy ẩn ý, qua kẻ xung quanh, đành kéo cả đám về Lạc Ngô Trai .

Trong sân Lạc Ngô Trai, khi dọn dẹp một đất trống, kê một chiếc bàn vuông, bày bài tập chuẩn làm giúp thiếu quân gỡ rối tơ lòng.

Ô Bách Lí mang và điểm tâm lên.

Túc Hàn Thanh c.ắ.n bút, ba chằm chằm một lúc lâu mới hạ quyết tâm, đập bàn một cái, nghiêm mặt : “Vậy đây, các ngươi nghĩ cách giúp .”

Ba cũng nghiêm túc gật đầu theo.

Túc Hàn Thanh cầm chén lên, trầm tư nhấp một ngụm : “Các ngươi thấy, thúc phụ của thích theo kiểu tình yêu nam nữ ?”

Vừa dứt lời, động tác uống của Ô Bách Lí, Nguyên Tiềm và Khất Phục Chiêu đều cứng đờ, cả như hóa đá, c.h.ế.t trân tại chỗ.

Thiên Đạo ở , Nam mô A Di Đà Phật, Vô Lượng Thiên Tôn.

Bọn rốt cuộc thấy cái gì ?

Túc Hàn Thanh đợi mãi thấy ai trả lời, cau mày chọc chọc Nguyên Tiềm: “Này, thợ giày Giáp thối, chứ.”

Anh thợ giày Giáp thối choáng váng cả , Nguyên Tiềm sợ hãi Túc Hàn Thanh, run rẩy : “Tiêu Tiêu, chúng chỉ thuận miệng thôi, ngươi thật sự coi chúng ngoài ?!”

Lời mà cũng a a a!

Ô Bách Lí lạnh lùng uống một ngụm , : “Bình tĩnh.”

Khất Phục Chiêu đặt chén xuống, cầm lên, đặt xuống, một lúc lâu vẫn làm , chỉ thể Túc Hàn Thanh với ánh mắt cầu xin, mong thiếu quân cho đây chỉ là một trò đùa.

“Ta vốn coi các ngươi là ngoài mà.” Túc Hàn Thanh , y kể rành rọt những việc Sùng Giác làm cho , “Các ngươi tính toán giúp xem, rõ ràng khế ước ràng buộc thể tay, mà vận dụng linh lực; gây họa cũng giải quyết giúp , đ.á.n.h như đại sư , cũng mắng như tứ sư …”

Ô Bách Lí xoa trán, ngắt lời Túc Hàn Thanh: “Trưởng bối bình thường cũng đối xử với tiểu bối như thôi —— Nguyên Tiềm, Khất Phục Chiêu, cho y .”

Nguyên Tiềm nhún vai: “Trưởng bối của đ.á.n.h thì mắng .”

Khất Phục Chiêu: “Ta trưởng bối.”

Ô Bách Lí: “…”

Túc Hàn Thanh tức giận : “Hắn làm cho nhiều việc như , bao giờ cầu báo đáp —— đúng , hôm qua còn tắm cùng , … Ưm ưm ưm!”

Lời , Nguyên Tiềm lập tức lao lên bịt miệng Túc Hàn Thanh.

“A a a… Chúng thấy gì hết!”

Nếu để Thế Tôn bọn những chuyện , chẳng sẽ một tia sét đ.á.n.h c.h.ế.t tươi .

Túc Hàn Thanh trợn trắng mắt, gạt tay Nguyên Tiềm : “Được , hỏi các ngươi một câu.”

Ba nơm nớp lo sợ, chăm chú lắng .

Túc Hàn Thanh xoa cằm: “Ta làm thế nào mới theo đuổi thúc phụ của ?”

Ba : “…”

Chuyện chúng thật ?!

Túc Hàn Thanh vỗ bàn, khinh bỉ : “Ta, ‘kẻ đầu sỏ’ còn sợ, các ngươi nhát gan cái gì, cứ coi như đang giúp theo đuổi một bình thường , mau, cứ thoải mái các vị, sẽ thưởng lớn.”

Mọi .

Hình như cũng đúng.

Túc Hàn Thanh còn sợ, bọn nhát gan cái gì.

Ba Nguyên Tiềm tuy mù tịt chuyện tình cảm, nhưng lén xem ít thoại bản và hóng chuyện yêu đương của khác, khi bình tĩnh liền bắt đầu hiến kế.

“Muốn theo đuổi trong lòng thì hết dỗ vui vẻ —— ngươi dỗ ?”

Túc Hàn Thanh nghĩ đến chiêu dỗ của nhị sư tỷ, gật gật đầu.

“Phải thấu hiểu lòng , thích gì.”

Túc Hàn Thanh suy nghĩ.

Hôm qua Sùng Giác vẻ thích uống món lạnh đó, thứ dính dính sền sệt bản y thích chút nào, nhưng Sùng Giác uống hết từng ngụm từng ngụm.

Mọi đưa một đống ý kiến.

Túc Hàn Thanh gật gật đầu, tỏ vẻ , hiểu .

*

Màn đêm buông xuống.

Sùng Giác giao phó cho Trâu Trì từng việc một khi bế quan, do dự một lúc lâu : “Tiêu Tiêu… giao cho ngươi.”

Trâu Trì mỉm gật đầu, thầm nghĩ ngươi mau về núi Tu Di , nếu khi nhập định, tám phần là ác niệm chạy “vấy bẩn” Tiêu Tiêu.

Sùng Giác đoán với tính cách của Túc Hàn Thanh, tối nay tám phần y sẽ đến mấy lời mê sảng, đang định đuổi Trâu Trì thì thần thức cảm nhận Túc Hàn Thanh đang ngân nga nhảy chân sáo lên thềm đá.

Sùng Giác nhíu mày, nhanh chóng hạ lệnh đuổi khách: “Những chuyện còn cũng gì, nếu việc gì thì ngươi cứ…”

Trâu Trì “A” một tiếng, nhẹ nhàng : “Có việc.”

Sùng Giác: “…”

Trâu Trì thở dài: “A Ân tạm thời đang ở nhờ trong xác của Khất Phục Chiêu, chỉ mượn huyết mạch của tộc Phất Lệ để dưỡng hồn chứ làm chuyện gì khác, ngươi… ngươi giơ cao đ.á.n.h khẽ, đừng so đo với .”

Sùng Giác lạnh nhạt : “Chỉ cần còn ý định cướp mắt của Tiêu Tiêu.”

Trâu Trì kinh ngạc lắp bắp: “Sao thể?”

Sùng Giác cũng nhiều, đang định đuổi khách nữa thì Túc Hàn Thanh đến cửa, nhẹ nhàng gõ cửa, giọng trong trẻo : “Sùng Giác, .”

Sùng Giác đang định cho y ăn canh cửa đóng nữa, Trâu Trì lên tiếng: “Là Tiêu Tiêu , .”

Nói , giơ tay mở kết giới phong tỏa cửa .

Sùng Giác: “…”

Túc Hàn Thanh tay bưng một ly lạnh, cổ còn đeo một chuỗi Phật châu dài mới tinh, y bước , cung kính quỳ gối hành lễ với hai .

“Gặp qua thúc phụ, phó chưởng viện.”

Trâu Trì vẫn còn nhớ những lời mê sảng của ác niệm, bèn mỉm một bên, để hai ở riêng với .

Lỡ như ác niệm sắc tâm nổi dậy mà chạy , Tiêu Tiêu nguy mất!

Túc Hàn Thanh ngoan ngoãn đối diện Sùng Giác, cách một chiếc bàn nhỏ, tủm tỉm đưa ly lạnh chạy tới phường thị Biệt Niên Niên mua về: “Thúc phụ, tối qua thấy ngài thích uống cái , cố ý mua.”

Sùng Giác: “…”

Sắc mặt Sùng Giác vốn lạnh nhạt, nhưng khi liếc thấy thái dương Túc Hàn Thanh lấm tấm mồ hôi, y linh lực để ngự phong, tám phần là vội vã chạy về thật.

Thế Tôn vốn cứng lòng lâu, lập tức mềm lòng, khẽ thở dài, đưa tay định nhận lấy.

Ngón tay thon dài như ngọc của Sùng Giác chạm ống trúc, liền cảm nhận móng vuốt an phận của Túc Hàn Thanh đang lén lút vuốt ve ngón tay , mang theo một tia lưu luyến mờ ám.

Sùng Giác sững sờ.

Túc Hàn Thanh đưa ống trúc qua, như chuyện gì xảy mà nghiêng đầu : “Thúc phụ, ?”

Sùng Giác rũ mắt nhận lấy ly .

Có lẽ là nghĩ nhiều.

ngay khoảnh khắc tiếp theo, Sùng Giác đột nhiên cảm thấy một cảm giác kỳ lạ truyền đến từ cẳng chân đang khoanh của .

Hắn biểu cảm mà cúi mắt xuống, liền thấy Túc Hàn Thanh từ lúc nào duỗi chân qua, đang duỗi thẳng mũi chân chạm cẳng chân , động tác mang theo một sự câu dẫn vụng về.

Túc Hàn Thanh chống khuỷu tay lên bàn nhỏ, nâng má tủm tỉm Sùng Giác.

Sùng Giác: “…”

--------------------

Loading...