Phượng Hoàng Cốt - Chương 9: Chuyện cũ năm xưa

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:27:54
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Túc Hàn Thanh líu ríu bỏ .

Dù Tạ Thức Chi tính tình đạm nhiên, lúc cũng hổ đến mức chỉ tìm cái lỗ chui xuống: “Thiếu quân, ờm, thiếu quân…”

Hắn bịa nổi nữa.

Sùng Giác .

“Thiếu quân ngoan.” Tạ Thức Chi ho khan một tiếng, căng da đầu : “Y vẫn còn ở tuổi ham chơi, mong Thế Tôn đừng trách.”

Túc Hàn Thanh ngày thường tuy gây chuyện, nhưng Tạ Thức Chi ngờ y dám phá cả sân của Thế Tôn núi Tu Di.

Thế Tôn tuy từ bi lương thiện, nhưng ở ngôi cao nhiều năm, sự mạo phạm thế chắc chắn sẽ nổi giận…

Giọng Sùng Giác trong trẻo dịu dàng, thản nhiên : “Đã ham chơi thì cứ để y chơi cho đủ, buổi chiều đến.”

Tạ Thức Chi: “…”

… Nổi giận ư?

Tạ Thức Chi kinh ngạc.

Lại hề tức giận chút nào?

Sùng Giác xong, vạt áo bào màu trắng tinh khẽ bay, xoay định trở về Phật đường ở lầu Như Quy.

Tạ Thức Chi vẫn còn đang ngẩn thì thấy Thế Tôn lạnh lùng xa cách bỗng dừng bước, từ trong tay áo lấy một chiếc hộp nhỏ, búng ngón tay một cái, chiếc hộp nhẹ nhàng bay đến mặt Tạ Thức Chi.

Tạ trưởng lão đưa hai tay nhận lấy, nghiêm nghị : “Thế Tôn, đây là?”

Là pháp khí trừng phạt Túc Tiêu Tiêu vì lừa gạt trưởng bối?

Hay là bắt thiếu quân chép phạt kinh thư?

Hoặc là…

Tạ Thức Chi lặng lẽ hít một , đây là pháp khí Khổ Hạnh Giới của núi Tu Di, Thế Tôn nổi giận bắt Túc Hàn Thanh đến đó rèn luyện tâm cảnh, học xong quy củ mới ngoài?

Nghe Phật tu ở núi Tu Di khi nảy sinh tâm ma, chỉ cần Khổ Hạnh Giới rèn luyện khổ tu một chuyến, lúc ngoài sẽ lập tức lục căn thanh tịnh, quy y cửa Phật.

Tạ Thức Chi càng nghĩ càng nhiều, gần như cầm nổi chiếc hộp nhỏ bé .

Sùng Giác : “Kẹo sữa, Tiêu Tiêu thích ăn từ nhỏ.”

Tạ Thức Chi thở phào nhẹ nhõm.

Hóa chỉ là kẹo sữa, thì yên tâm

Khoan , cái gì cơ?!

Sùng Giác về Phật đường niệm kinh.

… Chỉ còn Tạ Thức Chi đang cung kính ôm chiếc hộp tỏa hương sữa ngọt ngào, lòng rối như tơ vò, hồi lâu vẫn hồn.

Thiên Đạo ơi, chắc chắn là đang mơ.

*

Túc Hàn Thanh vô cùng khoái chí ngắm vẻ mặt như đưa đám của Thích Giản Ý suốt cả đoạn đường. Sau khi ngắm đủ bộ dạng uất ức đến mức sắp giữ nổi vẻ mặt giả tạo của thiếu niên ngày thường lạnh như băng sương, vững như núi non, y mới vui vẻ ngân nga một khúc hát về.

Nói cũng lạ, rõ ràng hôm qua xương Phượng Hoàng sắp tái phát, mà hôm nay . Nắng gắt như thế mà y cầm ô hề cảm thấy khó chịu chút nào.

Vừa về đến Hàn Mang Uyển, thụ bạn sinh ngoan ngoãn sáp gần, giúp y mở cửa phòng. Một đàn ông mặc đồ đen đang pha sập, dường như đợi từ lâu.

Là Tạ Thức Chi.

Túc Hàn Thanh bước , ngoan ngoãn : “Chào Tạ trưởng lão.”

Tạ Thức Chi giơ tay hiệu cho Túc Hàn Thanh xuống: “Thích thiếu gia ?”

“Vâng.” Túc Hàn Thanh hiểu chột : “Vừa , cho một chiếc lá Thôi Ngôi Chi nào cả.”

Túc Hàn Thanh rõ trong lòng, Từ Nam Hàm luôn miệng đòi tìm đại sư đến xử lý y, nhưng phần lớn chỉ là hư trương thanh thế. Còn Tạ Thức Chi thì khác – thật sự sẽ mách lẻo, thậm chí còn thêm mắm thêm muối, thổi phồng những lầm nhỏ nhặt của Túc Hàn Thanh lên gấp mười .

“Thích thiếu gia là khách quý của tông Ứng Húc, thiếu quân tiễn khách là lẽ , bỏ buổi giảng kinh sáng nay cũng chẳng gì đáng trách, Thế Tôn sẽ trách tội .” Tạ Thức Chi như : “Buổi chiều thiếu quân còn bạn nào cần tiễn ?”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh vốn lanh mồm lanh miệng cũng cứng họng.

Tạ Thức Chi đ.ấ.m xoa, dịu giọng xuống, từ trong tay áo lấy hộp kẹo sữa Sùng Giác đưa, ôn tồn : “Ta nhớ lúc nhỏ thiếu quân quấn Thế Tôn, dây mềm xâu chuỗi Phật châu cũng ngươi gặm đứt mấy sợi. Nhìn xem, bao nhiêu năm trôi qua, Thế Tôn vẫn nhớ ngươi thích ăn kẹo sữa, đặc biệt bảo mang đến cho ngươi.”

Mở nắp hộp , bên trong quả nhiên hơn mười viên kẹo sữa vuông vức trắng như tuyết, một mùi hương ngọt ngào ập mặt.

Túc Hàn Thanh ngửi thấy mùi sữa nồng đậm, khẽ nhíu mày.

Lại trẻ con ba tuổi, còn dùng chiêu dỗ con nít để dỗ y?

“Ta thích ăn kẹo.” Túc Hàn Thanh đẩy chiếc hộp về: “Tứ sư của thích ăn đồ ngọt, lát nữa trưởng lão mang về cho sư ăn .”

Ánh mắt Tạ Thức Chi trầm xuống.

Đây là đang đổi cách để từ chối.

Túc Hàn Thanh gặp Sùng Giác, bèn giả vờ che miệng ho khan vài tiếng: “Mấy ngày nay Phụ Cốt lẽ sắp tái phát, thật sự khỏe, về phòng nghỉ .”

Nếu là Từ Nam Hàm thì sớm nổi trận lôi đình mắng y, nhưng Tạ Thức Chi chỉ thản nhiên Túc Hàn Thanh, cản cũng khuyên, im lặng một hồi lâu ôn hòa .

“Được, sức khỏe của thiếu quân quan trọng, bảo Trường Không sắc thuốc, uống xong hãy ngủ.”

Túc Hàn Thanh cứ cảm thấy nụ của Tạ Thức Chi đầy ẩn ý, y do dự một lúc lâu mới luyến tiếc lê từng bước về phòng trong.

Tạ Thức Chi uống một ngụm .

Trường Không ngoài lén một lúc lâu mới thò cái đầu nhỏ , ngượng ngùng : “Trưởng lão, thật sự để thiếu quân đến Phật đường ?”

“Thiếu quân là bậc tôn sư, y , nào thể ép buộc?” Tạ Thức Chi : “… Lấy phù truyền tin của Ứng đạo quân đây.”

Trường Không: “…”

Ngoài miệng thì ép buộc, nhưng ngấm ngầm mách lẻo với đại sư của thiếu quân?

Không hổ là Tạ trưởng lão.

*

Trong linh giới của Phật đường lầu Như Quy.

Sùng Giác nhắm mắt niệm Phật tham thiền, đàn hương trong lư hương nhỏ lượn lờ bay lên, lượn lờ quanh . Một chiếc hộp ngọc khắc hoa sen đặt kỷ nhỏ, nắp hộp đậy kín, mơ hồ để lộ một góc chuỗi Phật châu lưu ly.

Chuỗi Phật châu xoay mấy trăm vòng, qua cả buổi trưa, Túc Tiêu Tiêu vẫn đến.

Tính tình cũng lớn thật.

Động tác chuỗi Phật châu của Sùng Giác dừng , chậm rãi mở mắt, đăm đăm làn khói hương mờ ảo hồi lâu, khẽ thở dài một tiếng. Thân hình tựa sương tuyết của bỗng chốc tan biến tại chỗ.

… Ngay cả một làn khói cũng kinh động.

Phòng trong của Hàn Mang Uyển, Túc Hàn Thanh uống t.h.u.ố.c xong liền lên giường.

Có lẽ vì thần hồn củng cố, y ngủ sâu và yên, trong mơ màng ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ, dường như khẽ chạm giữa trán .

… Tựa như băng tuyết hòa quyện với hoa bồ đề, cùng với tiếng chuông thiền của núi Tu Di, ý thức chìm sâu giấc mộng.

Trong mộng là một trời sương trắng, một mùi hương tuyết mát lạnh tả xiết theo gió bay tới, thổi bay áo choàng và mái tóc dài của Túc Hàn Thanh.

Tầm mắt dường như thấp, Túc Hàn Thanh mờ mịt ngẩng đầu lên, liền thấy một đàn ông rõ mặt đang ngay ngắn bên cạnh, tay khẽ chuỗi Phật châu lưu ly, tiếng va chạm thanh thúy khiến lòng an tĩnh.

Túc Hàn Thanh thấy giọng trong trẻo của một đứa trẻ đang bi bô tập : “Chú, chú.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-9-chuyen-cu-nam-xua.html.]

Chuỗi Phật châu ngừng xoay, đàn ông cúi mắt nó.

“Ừm?”

Túc Tiêu Tiêu lí nhí : “Muốn ăn kẹo.”

Người chú im lặng.

Túc Tiêu Tiêu tưởng sẽ giống tứ sư cho ăn kẹo, vội vàng lắc đầu: “Tiêu Tiêu! Tiêu Tiêu .”

Người chú nhẹ giọng hỏi: “Không gì?”

Túc Tiêu Tiêu che miệng, lắc đầu ú ớ: “Không, , cũng . Sư đ.á.n.h thì cứ .”

Người chú: “…”

Túc Tiêu Tiêu cúi đầu, vẫn lí nhí lẩm bẩm “ ”, cố gắng chứng minh đánh.

Đột nhiên một đôi tay mạnh mẽ nhẹ nhàng ôm nó đặt lên đầu gối, chiếc áo cà sa trắng như tuyết mang theo mùi hoa bồ đề bao bọc lấy nó từ bốn phía.

“Chú?”

Người đàn ông mỗi cử chỉ đều dịu dàng như mây khói đút một viên kẹo thơm ngọt miệng nó.

Túc Tiêu Tiêu mới mọc đủ răng sữa, vội vàng ngậm lấy.

Là một viên kẹo ngọt đến ngấy…

Kẹo sữa.

Túc Hàn Thanh như thể hụt chân, đột ngột tỉnh .

Đã là hoàng hôn, ánh chiều tà xuyên qua rèm giường khép kín chiếu lên mu bàn tay Túc Hàn Thanh – may mà ánh nắng còn gắt, chỉ ửng đỏ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thụ bạn sinh vén rèm giường lên, đưa cho y một ly nước ấm.

Túc Hàn Thanh mơ màng dựa đó uống nước, trong miệng dường như vẫn còn vương vị ngọt ngấy của viên kẹo sữa trong mộng, nhịn sặc một ngụm, khẽ ho lên.

Túc Hàn Thanh ho đến lục phủ ngũ tạng cũng âm ỉ đau, khó khăn lắm mới tỉnh táo , c.ắ.n đốt ngón tay, nhíu mày suy nghĩ miên man.

Người trong tông đều , khi Huyền Lâm tiên quân qua đời, y sốt cao suốt nửa tháng. Một đứa trẻ thông minh lanh lợi cơn sốt thiêu đến hồ đồ, mất hết một vài ký ức thời thơ ấu.

Giấc mộng quá chân thật, Túc Hàn Thanh khỏi nghi ngờ đó là ký ức quên .

thấy cái dáng vẻ cao đến đùi của trong mộng, chắc cũng chỉ mới ba bốn tuổi, lúc đó nhớ chuyện gì cũng là lẽ thường tình.

Còn chú, kẹo sữa…

Sắc mặt Túc Hàn Thanh nhất thời tái mét.

Tuy ngủ cùng kiếp vai vế cao hơn , nhưng trong lòng vẫn luôn mơ hồ cảm nhận gì rõ rệt.

giấc mộng

Túc Hàn Thanh ôm đầu, chỉ c.h.ế.t cho xong.

Y ngủ nhiều đến đau cả đầu, nghĩ đến chuyện phiền phức nữa. Y uể oải kiểm tra kinh mạch, phát hiện xương Phượng Hoàng đang ngoan ngoãn lạ thường, chút dấu hiệu nào sắp tái phát.

Nhìn Thôi Ngôi Linh Chi đóng băng giá đầu giường, y mờ mịt nghĩ: “Thứ hữu dụng ?”

Xương Phượng Hoàng yên là chuyện , Túc Hàn Thanh cũng tự tìm khổ, vén rèm giường, khoác áo bước xuống, định ngoài hít thở khí.

Ngủ nữa sớm muộn gì đầu óc cũng rỉ sét.

Chỉ là mặc xong áo ngoài, ánh mắt y vô tình lướt qua chiếc kỷ nhỏ cạnh giường, đột nhiên sững sờ.

Chiếc kỷ nhỏ cạnh giường thường là nơi Túc Hàn Thanh để t.h.u.ố.c khi xương Phượng Hoàng tái phát, sốt cao xuống giường , bình thường chỉ bày vài bình hoa nhỏ cắm mấy cành mai lạnh điểm xuyết cho căn phòng.

hôm nay chiếc kỷ nhỏ đặt một chiếc hộp ngọc tinh xảo khắc hoa sen.

Túc Hàn Thanh nhíu mày, gọi: “Trường Không?”

Mấy ngày nữa y đến học cung Vấn Đạo nhập học, Trường Không tám phần là đang thu dọn đồ đạc cho y, một lúc lâu vẫn tiếng trả lời.

Túc Hàn Thanh giơ tay vẫy một cái, thụ bạn sinh liền câu lấy hộp ngọc đặt lòng bàn tay y.

Vừa nhận lấy, một mùi hương tràn ngập sương tuyết và hoa bồ đề ập đến, giống hệt mùi hương kẻ ôm y trong mộng, trầm khiến an tâm.

Mở nắp hộp , bên trong là một chuỗi Phật châu lưu ly mang theo linh lực.

Khóe môi Túc Hàn Thanh khẽ giật giật.

… Hơn nữa đáy hộp ngọc còn một quyển kinh Hoa Nghiêm chép tay, ai đưa thì .

Đây là cái gì?

Xin là quà sinh nhật?

Túc Hàn Thanh bĩu môi, đang định ném chuỗi Phật châu lưu ly về hộp ngọc thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân vội vã, là của Từ Nam Hàm.

“Tiêu Tiêu, đây!”

Trong phòng thắp đèn, hoàng hôn tắt hẳn, cả căn phòng tối om.

Túc Hàn Thanh giật , vội vàng lạch cạch chui lên giường.

Từ Nam Hàm tốc độ cực nhanh, ba bước gộp làm hai xông phòng trong, một tay xách cổ Túc Hàn Thanh lên, như xách một con mèo.

“Chạy cái gì?!”

Túc Hàn Thanh mới tỉnh ngủ, trong lúc hoảng hốt nhớ chuyện suýt đ.á.n.h hôm nay, còn tưởng Từ Nam Hàm đến tìm y tính sổ nên buột miệng theo bản năng.

“Không ! Ta !”

Từ Nam Hàm: “???”

Từ Nam Hàm tùy ý búng tay một cái, đèn trong phòng đều sáng lên, tu vi cao, một tay xách Túc Hàn Thanh lên, nghi hoặc hỏi: “Cái gì , cái gì?”

Túc Hàn Thanh cẩn thận liếc sắc mặt Từ Nam Hàm, phát hiện sư dường như ý định đ.á.n.h , lí nhí : “Sư … khụ, sư giận nữa ?”

“Giận cái gì?” Từ Nam Hàm như chuyện gì xảy mà đặt Túc Hàn Thanh xuống, rộng lượng : “Nếu ngày nào cũng nổi giận với ngươi thì mấy cái mạng cũng đủ để ngươi chọc tức.”

Túc Hàn Thanh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng mơ hồ cảm thấy gì đó đúng.

Lần y bỏ buổi giảng kinh của Thế Tôn, theo lý mà Từ Nam Hàm thể giận đến ba năm bữa thèm để ý đến y, bây giờ nhẹ nhàng bỏ qua như ?

nhanh y sẽ .

Sau khi đèn đuốc sáng trưng, Túc Hàn Thanh mới phát hiện Từ Nam Hàm lúc đang mặc bộ học phục màu trắng đen đan xen của học cung Vấn Đạo, túi thơm quấn quanh eo, lưng còn mang theo trường thương – rõ ràng là một bộ dạng sắp ngoài.

Túc Hàn Thanh thăm dò hỏi: “Sư định ?”

“Ta đang định với ngươi chuyện .” Từ Nam Hàm tùy ý nghịch lệnh bài của học cung Vấn Đạo trong tay: “Học cung Vấn Đạo việc gấp, về xử lý ngay trong đêm, lát nữa sẽ khởi hành. Ngày mười chín e là thể đưa ngươi đến học cung .”

Túc Hàn Thanh sững sờ: “Hả?”

“Ta sẽ dặn Trường Không thu dọn đồ đạc ngươi cần mang theo.” Từ Nam Hàm nay luôn sấm rền gió cuốn, dặn dò một tràng dài: “Chỉ là thụ bạn sinh của ngươi… chậc, quá phô trương, ngươi bảo nó thu nhỏ , trồng trong chậu ôm .”

Túc Hàn Thanh vẫn còn hiểu chuyện gì, mơ màng : “Ồ.”

Từ Nam Hàm búng ngón tay trán Túc Hàn Thanh, nhướng mày : “Sợ cái gì, sẽ để ngươi một đến học cung Vấn Đạo .”

Tim Túc Hàn Thanh đập thịch một cái, đột nhiên một dự cảm lành.

Liền Từ Nam Hàm bằng giọng điệu hâm mộ quen thuộc: “Mấy ngày nữa Thế Tôn cũng về học cung Vấn Đạo, Tạ trưởng lão chuyện với ngài , đến lúc đó ngài sẽ đưa ngươi cùng. Chậc, đồng hành với Thế Tôn, ngươi cứ mừng thầm nhé.”

Túc Hàn Thanh: “…………”

Túc Hàn Thanh: “A?!”

--------------------

Loading...