Phượng Hoàng Cốt - Chương 87: Tình Khó Tự Kìm Nén
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:42
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài con hẻm tối, Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí trầm mặc, hồi lâu vẫn thể hồn.
Nguyên Tiềm hít sâu một , đang định lên tiếng.
Ô Bách Lí lạnh lùng : “Bình tĩnh!”
Nguyên Tiềm: “……”
Vảy rắn bên má Nguyên Tiềm cũng dọa cho hiện cả , nhịn nhịn vẫn thể nhịn nổi, chẳng tài nào bình tĩnh : “Thế Tôn là Phật tu! Là chắc chắn sẽ thành Phật, thiếu quân ... với ngài ! Hồ đồ quá!”
Ô Bách Lí gần như khắc hai chữ “Bình tĩnh” lên mặt, lạnh lùng : “Là ngươi nghĩ chuyện quá đen tối, chỉ là ôm một cái thôi, chẳng lẽ ngươi từng ôm trưởng bối của ?”
“Chưa từng.” Nguyên Tiềm đáng thương , “Bọn họ đều ghét bỏ là con lai giữa Nhân tộc và Yêu tộc, chỉ hận thể lột da làm áo mặc.”
Nếu là khác cảnh đáng thương như sớm động lòng trắc ẩn, nhưng Ô Bách Lí lạnh lùng vô tình : “Bớt giở trò đó với —— Thế Tôn từ bi lương thiện, chỉ là chăm sóc cho con trai của bạn cũ thôi, tuyệt đối tư tình.”
Nguyên Tiềm đồng tình: “Vậy còn thiếu quân thì , y là một tên đoạn tụ chính hiệu, ngay cả như Thích Giản Ý mà cũng để mắt tới , huống chi là đóa hoa cao lãnh như Thế Tôn.”
Ô Bách Lí ngờ Nguyên Tiềm to gan lớn mật bôi nhọ sự trong sạch của Thế Tôn và thiếu quân như , một lúc lâu mới : “Đen tối!”
Nguyên Tiềm bĩu môi: “Đen tối chỗ nào? Ánh mắt thiếu quân Thế Tôn , tuyệt đối trong sạch .”
Ô Bách Lí day trán, chỉ cảm thấy đau đầu.
“Đừng day trán vội.” Nguyên Tiềm kéo Ô Bách Lí một cái, thần bí chui dòng con phố dài, nhỏ giọng , “Bọn họ khỏi hẻm tối , chúng thử xem .”
Túc Hàn Thanh vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện “thử một chút” của .
Sau khi châm ngòi xong, y và Sùng Giác sóng vai bước khỏi con hẻm tối, đường phố vơi ít, nhưng vẫn ồn ào đông đúc.
Túc Hàn Thanh dùng khóe mắt trộm liếc Sùng Giác bên cạnh, trong lòng tính toán xem làm thế nào mới thể thử ký ức .
Nếu Sùng Giác thật sự ký ức kiếp , liệu đối xử với y bình tĩnh và vững vàng như , cứ như thể từng chuyện gì xảy .
Suy nghĩ của Túc Hàn Thanh thật sự nhảy cóc, lúc thế lúc thế khác, bắt đầu cảm thấy là nghĩ nhiều.
Y mất hồn, ánh mắt vẫn luôn dán mặt Sùng Giác.
Nếu là bình thường, Sùng Giác sớm nghiêng đầu y, nhưng vì như cố tình né tránh y, vẻ mặt dửng dưng thẳng, giữa dòng , dường như hề để ý đến ánh mắt của Túc Hàn Thanh.
Túc Hàn Thanh bắt đầu suy nghĩ miên man.
Kiếp ác niệm cũng ở trong Vô Gian Ngục đủ kiểu thích g.i.ế.c chóc, cũng thấy thiện niệm Thế Tôn ảnh hưởng, trong mắt , sắc d.ụ.c cũng giống như g.i.ế.c , chỉ là một hình thức của ác niệm mà thôi.
Túc Hàn Thanh đang miên man suy nghĩ, tầm mắt vô tình lướt qua yết hầu chiếc cổ thon dài của Sùng Giác đang trượt lên xuống, trong đầu gần như thể kiểm soát mà hiện lên cảnh tượng kiếp y trong lòng đàn ông cao lớn, mặt đẫm nước mắt c.ắ.n cổ để hả giận.
Túc Hàn Thanh: “……”
Một luồng nóng ập đến từ lưng, Túc Hàn Thanh giật thu tầm mắt, đưa tay quạt quạt cho khuôn mặt nóng bừng, suýt chút nữa sự “háo sắc” của chính làm cho choáng váng.
Sùng Giác cuối cùng thể giả mù nữa, nghiêng đầu y, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu.
Túc Hàn Thanh đang định giải thích qua loa, khóe mắt thấy Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí phía đang cầm bốn ly lạnh tới.
Túc Hàn Thanh nghẹn lời.
Nguyên Tiềm mỗi tay cầm một ly lạnh, khi đảo mắt quanh, mới vỡ lẽ mà dừng Túc Hàn Thanh và Sùng Giác, giả vờ tình cờ gặp mặt tiến lên hành lễ: “Gặp qua Thế Tôn, thiếu quân, thật là trùng hợp, hai vị cũng đến dạo chợ .”
Túc Hàn Thanh cứng cả , giấu đầu hở đuôi : “Phải, đúng ! Chỉ là đến dạo chợ thôi, làm gì cả!”
Nguyên Tiềm: “?”
Ô Bách Lí lạnh nhạt đưa hai ly lạnh cho Túc Hàn Thanh, gật đầu : “Không Thế Tôn quen uống lạnh .”
Túc Hàn Thanh nhận lấy, động tác khựng , vội vàng nhét một ly lạnh tay Sùng Giác, khô khan : “Ta, làm khẩu vị của quen uống , tự dưng hỏi làm gì?”
Mọi : “……”
Ngay cả Sùng Giác cũng nhận Túc Hàn Thanh gì đó .
Sao hỏi một đằng trả lời một nẻo, năng lung tung thế ?
Cứ như là phủi sạch quan hệ với .
Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí lặng lẽ hít một khí lạnh, vành tai đỏ bừng và dáng vẻ hận thể chui đầu kẽ đất của Túc Hàn Thanh, làm còn hiểu .
Thiếu quân đoạn tụ, thế mà thật sự đoạn tụ với Thế Tôn!
Hồ đồ quá!
Yêu một Phật tu, định là một rung động kết quả.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thấy Nguyên Tiềm liều mạng nháy mắt với Túc Hàn Thanh, Sùng Giác phận của ở đây lẽ chỉ làm ba họ thêm căng thẳng sợ hãi, bèn ôn tồn với Túc Hàn Thanh: “Ta còn việc, ba mươi phút đến đón ngươi.”
Túc Hàn Thanh , trong đầu liền tự chủ mà thế bằng những lời lẽ ong bướm của kiếp , vội vàng gật đầu lia lịa bảo mau.
Sùng Giác khẽ gật đầu, xoay hóa thành khói sương rời .
Thế Tôn đầy áp lực , Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí lập tức một trái một , xốc nách Túc Hàn Thanh chạy về phía con hẻm tối bên cạnh.
Túc Hàn Thanh thì nhỏ, xốc nách đến hai chân lơ lửng, cố gắng thế nào cũng chạm đất: “Mau thả xuống! Ta sắp nổi giận !”
Ba xô đẩy xông trong hẻm tối, Túc Hàn Thanh lúc mới đặt xuống đất, hung hăng lườm hai một cái.
Nguyên Tiềm đau lòng khôn xiết : “Thiếu quân, ngươi đoạn tụ với ai , là một Phật tu chứ?! Hơn nữa đó còn là trưởng bối của ngươi, là bạn của phụ ngươi nữa!”
Túc Hàn Thanh đang sửa xiêm y, nhíu mày: “Ngươi năng lộn xộn cái gì thế, cái gì mà đoạn?”
“Đoạn tụ đó!” Nguyên Tiềm hận sắt thành thép .
Túc Hàn Thanh sững sờ, lúc mới nhận ý trong câu của Nguyên Tiềm, lập tức tức đến bật : “Cái gì gọi là đoạn tụ với Phật tu, và thúc phụ trong sạch!”
Ô Bách Lí lạnh một tiếng: “A.”
Một chữ, cho ngàn vạn lời.
Túc Hàn Thanh sốt ruột: “Có các ngươi thấy cái … khụ, chính là cái ôm ? Đó là vãn bối đối với trưởng bối… cảm tạ! , là cảm tạ, các ngươi thấy tặng một chuỗi Phật châu thượng hạng !”
Nguyên Tiềm day cái trán đau nhức, bất đắc dĩ hỏi y: “Vậy ngươi đang yên đang lành, liếc Thế Tôn một cái, mặt đỏ lên?”
Túc Hàn Thanh nghẹn họng: “Ta… !”
Nguyên Tiềm dồn ép từng bước: “Nếu ngươi động lòng với Thế Tôn, thể chỉ một cái tình khó kìm nén, mặt đỏ bừng đến tận mang tai, đây là tình yêu chớm nở, là thiếu nữ hoài xuân đó thiếu quân của ơi!”
Túc Hàn Thanh: “……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-87-tinh-kho-tu-kim-nen.html.]
Túc Hàn Thanh nghẹn thở, hét lên: “Ta tình khó kìm nén! Ta chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?”
Túc Hàn Thanh hận thể đ.â.m đầu tường c.h.ế.t quách cho xong.
Y thể nào rằng động lòng là vì sắc tâm .
Túc Hàn Thanh ôm đầu đập nhẹ tường một cái, nức nở lời nào.
Nguyên Tiềm thấy y như còn gì mà hiểu, sốt ruột : “Thiếu quân, Tiêu Tiêu, Hàn Thanh , ngươi mà động lòng với khác, cho dù là một Phật tu bình thường, ít nhất còn khả năng vì ngươi mà tục. ngươi thích là Tu Di Sơn Thế Tôn, phận tôn quý đến , chỉ bối phận thôi, ngươi từng nghĩ một khi chuyện bại lộ, nước bọt của tam giới cũng đủ dìm c.h.ế.t ngươi .”
Túc Hàn Thanh vốn cảm thấy chẳng hề động lòng, nhưng Nguyên Tiềm y thích, bèn đầu một cách vui.
“Ta và thúc quan hệ huyết thống, cho dù ở bên kết thành đạo lữ, khác cũng thể xen nửa lời, liên quan gì đến họ chứ, còn dám ?”
“Ngươi mới bao lớn?” Nguyên Tiềm kiên nhẫn với y, “Còn đến tuổi trưởng thành, mà Thế Tôn tu Phật mấy ngàn năm, cho dù lùi một vạn bước mà các ngươi thật sự kết thành đạo lữ, thì trong mắt đời cũng là Thế Tôn cậy phận trưởng bối, già mà đắn, quyến rũ một đứa trẻ còn non nớt như ngươi.”
… Hơn nữa còn là con trai của bạn cũ.
Túc Hàn Thanh vô tâm vô phế, câu “Thế Tôn già mà đắn, quyến rũ” thì nhịn mà phì .
Nguyên Tiềm: “……”
Ô Bách Lí day trán, trầm giọng : “Túc Tiêu Tiêu.”
Túc Hàn Thanh vẫn sợ bộ mặt lạnh của Ô Bách Lí, lập tức dám nữa, nhỏ giọng : “Chuyện còn , các ngươi nghiêm trọng như ?”
Ô Bách Lí : “Ngươi còn vẽ thêm nét phẩy ?”
Túc Hàn Thanh vội vàng lắc đầu: “Không , … thật sự suy nghĩ gì khác, là các ngươi nghĩ nhiều quá .”
Ô Bách Lí : “Thật ?”
Túc Hàn Thanh do dự gật đầu.
Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí .
Thôi , tên ngốc chính còn hiểu rõ, dù họ nhiều hơn nữa e là cũng lọt tai.
Nguyên Tiềm uống một cạn sạch ly lạnh để hạ hỏa, bất đắc dĩ : “Được , trong lòng ngươi tự là , chúng cũng tiện nhiều.”
“Khụ.”
Túc Hàn Thanh mà cũng thấy chột , nhưng y rõ rốt cuộc chột là vì trúng tim đen, là vì chút sắc tâm xa trong lòng, chỉ đành ho khan vài tiếng cho qua chuyện.
“Hai các ngươi dạo xong , mua thứ gì , mang theo nhiều linh thạch.”
Túc Hàn Thanh hai vì cho nên mới hết lời khuyên bảo, y làm để đáp tấm lòng , đành dùng cách nông cạn là lấy linh thạch đền đáp.
“Mua gần đủ , đang định về học cung.” Nguyên Tiềm ngáp một cái, “Bọn đây với ngươi một lát chờ Thế Tôn đến đón.”
Túc Hàn Thanh ngăn : “Không cần , các ngươi về .”
Ô Bách Lí nhịn mà trợn mắt: “Chợ búa phức tạp, trông ngươi ngốc nhiều tiền, lỡ như kẻ nào mắt kéo ngõ nhỏ đ.á.n.h một trận cướp tiền chạy, ngươi cũng chẳng làm gì .”
Túc Hàn Thanh: “……”
Y đến mức vô dụng như .
“Thật sự cần, hơn nữa đây là phường thị của Biệt Niên Niên, cướp bóc giữa đường …”
Vừa dứt lời, liền thấy ở sâu trong con hẻm tối dẫn bậc thang, hai nữ tu hình và khuôn mặt cực kỳ giống chậm rãi tới, trong tay đều cầm lồng đèn thỏ, tiếng xích sắt va chạm mơ hồ vang lên khi họ bước .
Hai còn đến bờ sông, một đàn ông mặc đồ đen lặng lẽ xuất hiện, hung hăng với một trong hai : “Giao hết những thứ đáng giá đây, nếu đừng hòng giữ mạng!”
Túc Hàn Thanh: “……”
Thật sự cướp bóc?
Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí vội vàng ngó đầu xem, kinh ngạc : “Là Cung Phù Cừ sư tỷ… ủa? Người bên cạnh là ai, chị gái của sư tỷ ? Trông giống thật.”
Tim Túc Hàn Thanh đập thịch một tiếng, y cũng vội bước lên phía , từ xa thấy Cung Phù Cừ bên đang nhỏ giọng chuyện với tên “cướp” cao lớn bằng một giọng yếu ớt.
“Đạo hữu tha mạng, linh thạch đưa hết cho ngài.”
Người đàn ông đột nhiên gạt tay Cung Phù Cừ , lạnh lùng : “Cần mấy viên linh thạch rách làm gì, giao khối linh ngọc ngươi mua đây.”
Cung Phù Cừ sững sờ, rưng rưng chực : “ đây là tỷ tỷ tặng cho .”
Cung Hạm Đạm bên cạnh từ đầu đến cuối biểu cảm gì, thấy hai chữ “tỷ tỷ”, bàn tay giấu trong tay áo khẽ động, trong mắt thoáng qua một tia giãy giụa.
cuối cùng vẫn động đậy.
Cung Phù Cừ diễn cực kỳ khoa trương, giả vờ lóc nức nở.
Túc Hàn Thanh một bên xem mà tấm tắc lấy làm lạ, thầm nghĩ cũng may là Cung Hạm Đạm từ nhỏ gặp qua bao nhiêu , lòng hiểm ác, chứ bình thường nào cũng sẽ sự giả tạo của Cung Phù Cừ.
Túc Hàn Thanh đang suy nghĩ, thấy Nguyên Tiềm tức giận : “Đáng ghét, thế mà thật sự kẻ cướp bóc giữa đường, còn cướp cả học sinh của học cung Văn Đạo chúng ! To gan!”
Túc Hàn Thanh: “?”
Túc Hàn Thanh hoảng sợ, còn tưởng Nguyên Tiềm định xông lên làm việc nghĩa, với cái hình nhỏ bé của mà Ứng Kiến Họa đ.ấ.m cho một quyền thì đến cái đuôi rắn cũng gãy mất.
Y đang định ngăn , nhưng đợi một lúc thấy động đậy, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Ô Bách Lí Cung Phù Cừ, điều gì, cũng nhiều, nghiêng đầu Nguyên Tiềm đang bấm ấn ký tử.
“Ngươi làm gì ?”
Nguyên Tiềm , giơ ấn ký t.ử lên, trầm giọng : “Ta đăng chuyện lên Thính Chiếu Bích, tối nay học sinh học cung Văn Đạo đến phường thị của Biệt Niên Niên cũng mấy chục , gọi họ đến tương trợ, lát nữa sẽ tới.”
Túc Hàn Thanh: “???”
Vừa dứt lời, trong con hẻm chật hẹp đột nhiên vang lên một trận tiếng bước chân dồn dập, tiếp theo mấy chục mặc đạo bào của học cung Văn Đạo ùn ùn kéo đến, ai nấy đều đằng đằng sát khí, hùng hổ hét lớn.
“Kẻ nào dám bắt nạt ánh sáng của giới kiếm tu học cung Văn Đạo chúng ?!”
“Phù Cừ sư tỷ đừng sợ, chúng đến cứu tỷ đây!”
Túc Hàn Thanh: “……”
Cung Phù Cừ: “……”
--------------------