Phượng Hoàng Cốt - Chương 86: Pháo hoa thoáng qua

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phường thị ở Biệt Niên Niên ngày hội mùa thu thật sự náo nhiệt.

Túc Hàn Thanh từ linh thuyền xuống, xa xa trông thấy con phố cách đó xa đông như mắc cửi, vô cùng vui vẻ : “Thật náo nhiệt, thúc phụ.”

Sùng Giác ít khi đến gần những con phố dài đông chen chúc, xuống khỏi linh thuyền bắt đầu chau mày.

thấy Túc Hàn Thanh hứng khởi như , cũng làm y mất hứng, khẽ “ừ” một tiếng.

Túc Hàn Thanh tung tăng chạy xuống, nhưng nhanh chóng nghĩ điều gì đó, đầu : “Thúc phụ, nhiều như , ngài…”

Lời còn dứt, y đột nhiên nhớ còn thử nghiệm, bèn ho khan một tiếng, hì hì đổi chủ đề: “Ngươi sợ ?”

Sùng Giác nhàn nhạt liếc y: “Không lớn nhỏ.”

Túc Hàn Thanh còn tưởng sẽ “càn rỡ”, thấy lời trách cứ nặng nhẹ , y cong cong mắt, to gan lớn mật tiến lên níu c.h.ặ.t t.a.y áo Sùng Giác: “Đi thôi, vui lắm.”

Sùng Giác quyết định chơi cùng y, cũng chuẩn đủ tâm lý để chen chúc trong đám đông cả ngày, “ừ” một tiếng, mặc cho y kéo phường thị đông như mắc cửi.

Mặt trời lặn về phía tây, hai bên phường thị đều treo đèn lồng mùa thu, tiếng rao hàng ầm ĩ đinh tai nhức óc, náo nhiệt vô cùng.

Sùng Giác vốn tưởng “vui” mà Túc Hàn Thanh chỉ đơn giản là mua sắm đồ đạc, ăn chút quà vặt, trong tay áo chuẩn sẵn linh thạch định mua cho y, nào ngờ y chen đám đông mà dẫn tìm một con hẻm vắng.

Xuyên qua con hẻm sâu hun hút là một dòng sông dài của phường thị trôi đầy đèn hoa sen.

Biệt Niên Niên giàu nứt đố đổ vách, chỉ vì ngày hội mùa thu mà đào một con sông dài rộng mấy trượng ngay cạnh phường thị, hai bên trồng đầy linh thụ linh thạch, kim quang lấp lánh, còn lộng lẫy chói mắt hơn bất kỳ chiếc đèn lồng nào.

Bên bờ bàn đá ghế đá, Túc Hàn Thanh tìm một nơi yên tĩnh, bảo Sùng Giác đó chờ, còn thì một lon ton chạy , chẳng mấy chốc ôm một đống quà vặt chạy về, mồ hôi đầm đìa.

“Thúc phụ, ngài uống lạnh ?”

Túc Hàn Thanh đặt hết đồ trong lòng lên bàn đá, mấy miếng cá chiên giòn gói trong giấy dầu dường như kín, dầu mỡ dính cả lên vạt áo y, nhưng y hề để tâm, đưa tay l.i.ế.m chút muối tiêu ngón tay, năng rõ: “Nhiều mua lạnh ở lắm, thêm đường phèn đó, ngài nếm thử xem.”

Sùng Giác vết dầu mỡ khó coi vạt áo Túc Hàn Thanh, khẽ cau mày, dường như định lên tiếng quở trách vài câu, nhưng do dự một hồi lâu vẫn thở dài trong im lặng, nhận lấy ly lạnh Túc Hàn Thanh đưa qua.

Trà lạnh đó đựng trong ống tre, uống ngửi thấy mùi đường phèn rẻ tiền.

Sùng Giác nhiều, nhấp một ngụm, thấy y mồ hôi đầm đìa gặm cá chiên, bèn lấy khăn tay lau mồ hôi thái dương cho y.

“Không dạo chợ , đây làm gì?”

Túc Hàn Thanh ăn ngớt miệng, thuận miệng đáp: “Chẳng thúc phụ thích nơi đông , ở đây thanh tịnh bao — ngài xem, lát nữa đàn tế bên sông sẽ điệu múa Na, tối muộn hơn còn pháo hoa nữa.”

Ngón tay Sùng Giác khựng .

Rõ ràng là một đứa tính tình hoạt bát hiếu động, lúc cam tâm tình nguyện trốn ở nơi một ăn quà vặt.

Túc Hàn Thanh thấy Sùng Giác đang lau mồ hôi bỗng dưng bất động, mờ mịt : “Thúc phụ?”

Sùng Giác thuận thế thu tay về, : “Không cần như , ngươi ăn xong những thứ , chúng dạo một vòng.”

“Không .” Túc Hàn Thanh lắc đầu, ánh mắt rõ ràng vẫn luôn đám ồn ào náo nhiệt bên bờ sông, nhưng lời thật lòng, “Nhiều như , chắc chắn sẽ chen chúc đến mồ hôi nhễ nhại, đây thật .”

Sùng Giác cúi mắt dường như một tiếng, cũng nhiều.

Túc Hàn Thanh trông gầy yếu, nhưng sức ăn lớn, chẳng mấy chốc ăn hết hơn nửa đồ bàn.

Sùng Giác từ đầu đến cuối vẫn cầm ống tre uống thứ lạnh vị kỳ quái , rõ ràng là một ống tre thô ráp, nhưng trong tay tựa như chiếc ly sứ tinh xảo nung từ lò rồng, quyến rũ vô cùng.

Túc Hàn Thanh vô tình liếc thấy bàn tay thon dài của Sùng Giác, nghĩ đến điều gì, vành tai đỏ bừng, kiểm soát mà sặc một cái, suýt nữa thì nôn hết đồ trong miệng .

“Khụ khụ khụ!”

Sùng Giác sững sờ, đặt ống tre xuống, cau mày dậy vỗ lưng cho y.

Túc Hàn Thanh ho đến mức vai cũng run lên nhè nhẹ, gắng gượng nén cơn ho xuống, hốc mắt đỏ hoe ngước lên , nhỏ giọng : “Không , sặc một chút thôi.”

Thấy Sùng Giác chỗ cũ, Túc Hàn Thanh dám đưa mắt bàn tay với những khớp xương rõ ràng nữa.

Y thầm mắng c.h.ử.i trong lòng: “Còn khác là đồ háo sắc, chính ngươi mới là kẻ háo sắc hết t.h.u.ố.c chữa!”

Chỉ là một đôi tay thôi mà, rốt cuộc y suy diễn mớ suy nghĩ đen tối dơ bẩn như thế nào?!

Đáng ghét, đều tại Sùng Giác kiếp .

Nghĩ như , Túc Hàn Thanh thấy yên tâm thoải mái.

cũng là Sùng Giác kiếp dạy hư y, bây giờ phong thủy luân chuyển, y suy diễn từ chính Sùng Giác thì cũng là do gieo gió gặt bão, trách ai .

Túc Hàn Thanh đường hoàng uống một ngụm lạnh, thanh tẩy nội tâm xa dơ bẩn của , ánh mắt dám cả Sùng Giác.

Hai im lặng gì một hồi lâu.

Túc Hàn Thanh ăn xong một bàn quà vặt, Sùng Giác cũng cau mày uống cạn ly lạnh mà Túc Hàn Thanh mua từng ngụm một.

Sùng Giác đặt ống tre lên bàn đá, ho khan một tiếng, chỉ cảm thấy cổ họng dường như thứ lạnh ngọt gắt dán .

Đời sẽ bao giờ đụng đến thứ nửa ngụm.

Không đúng, thứ căn bản thể gọi là “”, rõ ràng là nước đường pha loãng.

Túc Hàn Thanh liếc , thầm nghĩ thích uống ? Vậy lát nữa mua thêm cho hai ly nữa.

Còn một lúc nữa mới đến giờ đốt pháo hoa, Túc Hàn Thanh đang định dậy mua thêm ít đồ thì Sùng Giác cũng lên theo.

Thấy Túc Hàn Thanh lộ ánh mắt nghi hoặc, Sùng Giác giải thích: “Ta đến Mặc Thai Trai một chuyến, lấy vài thứ.”

Túc Hàn Thanh “ồ ồ” hai tiếng, cũng nghĩ nhiều, theo rời khỏi con hẻm vắng để trở phố dài.

Phường thị còn náo nhiệt hơn lúc mới đến, Túc Hàn Thanh chen đám đông như cá gặp nước, vui vẻ chạy lung tung khắp nơi, thấy cái cũng thích, cái cũng thích, chỉ hận thể mua hết nhét túi.

Sùng Giác vẫn luôn lưng y, phố dài ồn ào, Túc Hàn Thanh vài chen lấn, nhưng mỗi khi chật vật đầu , y vẫn luôn thấy Sùng Giác cách đó ba bước, lặng lẽ dõi theo .

Như thể sẽ bao giờ rời .

Túc Hàn Thanh lúc mới nhận ham chơi quá đà, y đẩy đám bên cạnh Sùng Giác, ngẩng đầu lớn: “Thúc phụ, chúng …”

Sùng Giác tu vi cường hãn, cho dù giọng Túc Hàn Thanh nhỏ như muỗi kêu cũng thể rõ, nhưng thấy y kiễng mũi chân lớn tiếng, Sùng Giác đành cúi đầu xuống, để y đỡ tốn .

Túc Hàn Thanh vốn định cố gắng nhón gót chân, để ý Sùng Giác cúi đầu xuống, bất ngờ kịp đề phòng suýt nữa thì hôn lên khóe môi .

Mắt y trợn tròn, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc định lùi , đôi môi mềm ấm vội vàng lướt qua cằm Sùng Giác.

Sùng Giác sững sờ.

Mỗi Túc Hàn Thanh hôn Sùng Giác đều kết quả , hoặc là đ.á.n.h hoặc là mắng, y dọa sợ đến mức trực tiếp đan mười ngón tay một cách lộn xộn, bất an : “Ta… cố ý.”

Căn bản của y, nhưng phản ứng đầu tiên vẫn là xin .

Sùng Giác theo phản xạ định đưa tay vuốt ve Phật châu, nhưng sờ .

Trong nhất thời nên lời cảm giác gì, cõi lòng như một cơn gió nhẹ thoảng qua khuấy động, tiếng đàn như sóng gợn từng đợt lay động trái tim, cho dù lúc đang ở Tu Di Sơn, e rằng cũng khó mà tĩnh tâm.

Túc Hàn Thanh lúng túng : “Thúc phụ… xin .”

Trong lòng Sùng Giác chua xót một cách khó hiểu, đang định mở miệng .

Túc Hàn Thanh cho rằng sắp mắng , vội vàng chuyển chủ đề: “Thúc phụ… Kia, chỗ đó, Mặc Thai Trai đến , ngài vẫn nên lo chính sự .”

Nói xong, y dám sắc mặt Sùng Giác, căn bản đợi nửa lời, lon ton ba bước thành hai chạy đến Mặc Thai Trai.

Sùng Giác thu bàn tay đang giơ lên, im lặng theo.

Ngay khi hai rời , Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí đang xổm một sạp hàng ven đường vẫn giữ nguyên tư thế ngây ngẩn, cả cứng đờ, pháp khí bằng ngọc thạch trong tay thẳng tắp rơi từ tay Nguyên Tiềm xuống đất, vỡ thành nhiều mảnh.

Chủ sạp cuối cùng cũng tìm kẻ tiêu tiền như rác, lập tức hùng hổ : “Tên ranh con khốn kiếp! Pháp khí ngọc thạch của trị giá 2000 linh thạch! Có giá mà hàng, ngươi làm rơi vỡ của , đền!”

Nguyên Tiềm thấy chủ sạp gì, cằm gần như trật khớp, đôi mắt vốn luôn híp vì sợ hãi cũng trợn tròn, gần như lòi khỏi hốc mắt.

Hắn lẩm bẩm: “Thiên Đạo ở , ơi, ?”

Ô Bách Lí cũng hiếm khi ngây , một lúc lâu mới do dự : “Có lẽ… chỉ là một tai nạn.”

Nguyên Tiềm cả con rắn đều choáng váng, mặc kệ chủ sạp đang gào thét “Này, đừng tưởng ngươi là học sinh của học cung mà thể quỵt nợ, hôm nay nếu ngươi lấy 2000 linh thạch, sẽ đến học cung của ngươi kiện sơn trưởng của ngươi”, kinh hãi : “Thiếu quân… Thiếu quân là đến gặp nữ tu ?!”

Người nọ hình cao lớn, thanh y ôn nhuận, cả tựa như đóa hoa cao lãnh tầng mây thăm thẳm, ung dung tôn quý.

Cho dù trai đến , cũng chẳng dính dáng gì đến hai chữ “nữ tu” cả!

Ô Bách Lí lạnh lùng : “Bình tĩnh! Chỉ là một tai nạn!”

Nguyên Tiềm làm thể bình tĩnh : “A a a! Thiếu quân còn hẹn’, cùng trưởng bối chợ lôi lôi kéo kéo ôm ôm hôn hôn, đây thể gọi là ‘ hẹn’ ?! Đây gọi là hẹn hò thì !”

Ô Bách Lí: “Là tai nạn!”

Nguyên Tiềm: “Ngươi bình tĩnh !”

Ô Bách Lí: “Ta bình tĩnh!”

Nguyên Tiềm: “…”

Bình tĩnh thì bình tĩnh, ngươi gào to như làm gì?

Chủ sạp tức giận : “Này! Ranh con! Các ngươi nếm thử sự lợi hại của ?”

Nguyên Tiềm cuối cùng cũng thấy tiếng gầm giận dữ của chủ sạp, lạnh lùng , con ngươi rắn quỷ dị chằm chằm : “Thứ gì lợi hại , mang đây nếm thử xem.”

Chủ sạp: “…”

Xà tộc là tộc thù dai và nên chọc nhất, chủ sạp lập tức sợ hãi: “Không, gì, hai vị khách quý thong thả.”

Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí dậy, như kẻ trộm lén lút đến xổm bên cạnh con sư t.ử đá ở cửa Mặc Thai Trai.

“Chắc là t.a.i n.ạ.n thôi.” Nguyên Tiềm giả vờ bình tĩnh, “Thiếu quân tuy là đoạn tụ, nhưng đến mức đoạn tụ với cả Thế Tôn, chúng , chúng theo dõi… , chúng quan sát quan sát.”

Ô Bách Lí: “Ừ, bình tĩnh.”

Túc Hàn Thanh còn hai vị bạn học đang xem trò vui của , y ủ rũ xuống ghế dành cho khách ở Mặc Thai Trai, héo rũ chịu nổi, chỉ cảm thấy làm hỏng chuyện.

Hai khó khăn lắm mới hòa hợp một lúc, chọc giận Sùng Giác.

y là vô ý.

Túc Hàn Thanh thầm ảo não, dùng khóe mắt lén lút Sùng Giác bên cạnh.

Chưởng quỹ của Mặc Thai Trai thấy Sùng Giác đến, cung kính như đang nghênh đón thần phật, chỉ hận thể quỳ rạp xuống đất cung phụng , hai tay bưng một chiếc hộp ngọc, chậm rãi đặt lên bàn, nịnh nọt : “Thế Tôn, đây là đồ mà phó chưởng viện đặt, mời ngài xem qua.”

Sùng Giác gật đầu, ngón tay chạm nhẫn trữ vật định trả tiền.

Túc Hàn Thanh thấy vội vàng chạy tới, sức lấy lòng: “Chút tiền lẻ phiền đến thúc phụ , để , để , bao nhiêu linh thạch ?”

Sùng Giác ngạc nhiên.

Thiếu niên từ nãy đến giờ vẫn luôn rầu rĩ vui, còn tưởng y sẽ ủ rũ cả đêm, ngờ thoáng chốc tung tăng nhảy nhót.

Thấy Túc Hàn Thanh vội vàng cầm nhẫn trữ vật trả tiền, Sùng Giác đơn giản mở miệng, một bên cúi mắt y, mặt mang theo nụ ôn hòa mà chính cũng nhận .

Túc Hàn Thanh nhanh chóng thanh toán, lấy lòng với Sùng Giác.

Thiếu niên đến tuổi cập quan mặt vẫn còn nét trẻ con phai nhạt, dù giả vờ ngoan ngoãn dịu dàng cũng che giấu sự lanh lợi và sức sống bừng bừng trong đáy mắt.

Sùng Giác thấy nụ của y, cảm thấy đau lòng một cách khó hiểu.

Vừa chỉ là một tai nạn, y những đ.á.n.h mắng đây làm cho nơm nớp lo sợ, chỉ sợ răn dạy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-86-phao-hoa-thoang-qua.html.]

Túc Hàn Thanh một đám sư sư tỷ lợi hại thể cho y đủ vốn liếng để tiêu xài ngang ngược, còn phận con trai của tiên quân, thiếu tông chủ của Ứng Húc Tông để y thể hoành hành ngang ngược, cho dù gây họa cũng sẽ phạt.

Tam giới ai thể tôn quý hơn y.

, y vẫn sống trong nơm nớp lo sợ, như băng mỏng, chỉ sợ một chút sơ suất phạm sai lầm lớn, sẽ rơi nơi vạn kiếp bất phục, vĩnh viễn siêu sinh.

Sùng Giác vốn tưởng y sợ hãi , nhưng xem , dường như .

Hai lấy hộp ngọc, một nữa con hẻm vắng , chờ xem pháo hoa.

Túc Hàn Thanh dám năng linh tinh nữa, ngoan ngoãn đó những chiếc đèn hoa sen từng chiếc một trôi qua mặt.

Bỗng nhiên, Sùng Giác : “Tiêu Tiêu.”

Túc Hàn Thanh đột nhiên thẳng lưng, thầm nghĩ sắp đến , sắp quở trách !

Sùng Giác : “…Là của .”

Tim Túc Hàn Thanh đập thình thịch, quả nhiên là đang quở trách , nhưng rõ ràng đó là một t.a.i n.ạ.n mà, vô lý như

Không đúng?

Cái gì cơ.

Túc Hàn Thanh mờ mịt ngẩng đầu, ngơ ngác Sùng Giác, một lúc lâu vẫn phản ứng .

“Hả?”

Đôi mắt đen của Sùng Giác dường như phản chiếu cả dòng sông đèn hoa sen, tựa như ánh lấp lánh.

“Là đối xử với ngươi quá khắc nghiệt.” Hắn thở dài trong im lặng, “Trước đây chỉ mải mê nhớ về sự ngoan ngoãn của ngươi khi còn nhỏ, thể chấp nhận sự khác thường và hư hỏng của ngươi…”

Sùng Giác chỉ là cố chấp với cái thiện, tìm thấy Túc Hàn Thanh ảo tưởng chỉ tồn tại khi đứa trẻ đó còn nhỏ mà thôi.

Không tì vết, một lòng hướng thiện, ngay cả thần phật cũng thể làm , huống chi là một đứa trẻ “giam cầm” nhiều năm.

Sùng Giác dung túng, yêu thích Túc Hàn Thanh, nhưng thể dùng “roi mây”, “quát mắng” để ép y trở thành dáng vẻ “thiện lương” mà mong .

Chỉ cây mới thể uốn nắn.

Túc Hàn Thanh là một con sống sờ sờ.

Sùng Giác ôn tồn : “Sau ngươi thể kiêng nể gì, cứ làm theo ý .”

Không còn khác ràng buộc, răm rắp lời, một chút chuyện nhỏ cũng nơm nớp lo sợ, trông đáng thương bất lực.

Túc Hàn Thanh nên giống như cây hướng dương, tùy ý sinh trưởng, chỉ cần cây vẫn thẳng, y sẽ cần cắt tỉa.

Túc Hàn Thanh dường như những lời làm cho choáng váng, còn bối rối hơn cả khi Sùng Giác mắng, y dám chớp mắt, giọng chua xót, lúng túng : “Ngươi… ngươi quản nữa?”

Sùng Giác : “Không , sẽ che chở cho ngươi bình an lớn lên.”

Túc Hàn Thanh sợ hãi : “Vậy, tại ngươi đột nhiên những lời ?”

Sùng Giác ngại phiền phức giải thích: “Ta chỉ ngươi cần sống cẩn thận dè dặt như , như thế quá vất vả. Chẳng lẽ ngươi ai quản thúc, làm gì thì làm ?”

Túc Hàn Thanh lắc đầu: “Không .”

Sùng Giác: “…”

Từ nhỏ Túc Hàn Thanh nhốt ở Hàn Mang Uyển, hai vị sư mạnh mẽ thường xuyên chăm sóc y, cho dù Từ Nam Hàm tùy tiện, Ứng Kiến Họa lúc nào cũng nóng nảy đ.á.n.h , Túc Hàn Thanh cũng cảm thấy .

Ngược , y dường như theo bản năng hưởng thụ sự quản thúc của Từ Nam Hàm và lời đe dọa đ.á.n.h trẻ con của Ứng Kiến Họa, điều đó sẽ khiến y dâng lên một cảm giác an quỷ dị và méo mó từ tận đáy lòng.

Cho nên khi y sa đọa Vô Gian Ngục, Sùng Giác kiếp đối xử với y như cũng khiến y sinh bao nhiêu hận thù thấu xương.

Túc Hàn Thanh quen quản thúc, càng quen “giam cầm”, giống như một con chim hoàng yến tinh xảo sống trong một nhà tù xinh , đột nhiên thả , phản ứng đầu tiên của nó là tung cánh bay lượn bầu trời bao la, mà là kêu la thất thanh bay về phía lồng sắt.

Về bản chất, Túc Hàn Thanh và Cung Hạm Đạm gì khác biệt.

Sùng Giác mơ hồ nhận vấn đề , Túc Hàn Thanh một lúc lâu, đột nhiên : “Đưa tay đây.”

Túc Hàn Thanh ngoan ngoãn đưa tay qua, lòng bàn tay hướng lên, mang theo sự lấy lòng bản năng, như thể sợ Sùng Giác thật sự sẽ quản thúc y nữa.

Sùng Giác lòng bàn tay y, mà dùng đầu ngón tay khắc một đạo phù văn màu mực xanh kỳ lạ lên ngón áp út của y.

Trông giống với đạo phù văn mà Khất Phục Ân cho y.

Túc Hàn Thanh mờ mịt .

“Đây là phù văn A Ân… chính là cữu cữu của ngươi cho .” Sùng Giác thu tay , , “Phù văn liên kết với thần hồn của , thể chống đỡ ba ngày.”

Túc Hàn Thanh nghi hoặc hỏi: “Có ý gì?”

“Ngươi thể trong ba ngày kiêng nể gì làm bất cứ điều gì, sẽ trách phạt ngươi.” Sùng Giác , “Đạo phù văn chính là sự ràng buộc.”

Túc Hàn Thanh dọa sợ, vội vàng đưa tay về phía mặt Sùng Giác: “Không , cần cái , ngươi thu !”

Sùng Giác động đậy.

Túc Hàn Thanh cứng đờ một lúc lâu, cuối cùng cũng nhận Sùng Giác hình như đang nghiêm túc, và trông cũng ý định bỏ mặc y.

“Thật sự…” Túc Hàn Thanh ho khan, cẩn thận hỏi, “Làm gì cũng chứ?”

Sùng Giác gật đầu: “ .”

Túc Hàn Thanh lén lút sờ soạng xác nhận một nữa: “Chắc chắn chứ?”

Sùng Giác nhận thấy giọng điệu của Túc Hàn Thanh vẻ , và ánh mắt hoảng sợ cũng đổi, do dự một chút, nhưng việc đến nước cũng thể thu hồi phù văn, chỉ thể : “Chắc chắn.”

Túc Hàn Thanh trong lòng “Ha!” một tiếng, mắt sáng rực lên.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trời cũng giúp .

Có phù văn , y làm chuyện nửa đêm bò lên giường để thăm dò xem Sùng Giác ký ức , cũng sẽ đ.á.n.h mắng?!

Y ngộ, thông suốt.

nghĩ , Túc Hàn Thanh vội vàng hỏi: “Phù văn làm tổn thương ngươi ?”

Sùng Giác khẽ nhướng mày, đây là chuẩn hành động kiêng nể gì ?

Ừm, cũng là chuyện .

Sùng Giác: “Sẽ , chỉ là ràng buộc thôi.”

Túc Hàn Thanh , liền vui vẻ thoải mái dậy khỏi ghế, đến mặt Sùng Giác, cúi thẳng .

Sùng Giác điềm nhiên đối diện với y.

Túc Hàn Thanh híp mắt , cố ý nhe răng dọa : “Thúc phụ, thể thử một ?”

Sùng Giác: “…”

Bị vẻ mặt buồn bã đau thương của Túc Hàn Thanh che mắt, Sùng Giác suýt nữa thì quên mất đứa trẻ gan đến mức nào.

Thử một ?

Muốn thử cái gì, chẳng lẽ là giống như mấy , dĩ hạ phạm thượng mạo phạm trưởng bối ?

Sùng Giác lạnh lùng Túc Hàn Thanh, như thể đang tham thiền trong Phật đường, nửa phần sợ hãi động lòng, ngược còn định xem xem lá gan của đứa trẻ khi giải cấm sẽ lớn đến .

“Ừm, thể.”

Túc Hàn Thanh cúi , đáy mắt là sự tinh ranh háo hức thử.

Hai quá gần, Sùng Giác thậm chí thể thấy chính một thanh y trong đôi mắt hổ phách xinh lộng lẫy .

Thịch.

Tiếng tim đập mơ hồ vang vọng bên tai.

Một tiếng lớn hơn một tiếng.

Bỗng chốc, pháo hoa bên bờ sông “bùm” một tiếng lớn, vụt bay lên trung, nổ tung thành một đóa hoa lộng lẫy trong màn đêm.

… Túc Hàn Thanh đột nhiên nhào tới, hai tay vòng qua, ôm chặt lấy .

Sùng Giác ngẩn .

Cái ôm nửa phần ái , giống như một thiếu niên bôn ba ngàn dặm một cuối cùng cũng tìm nơi nương tựa, vòng tay rộng lớn thể che mưa chắn gió cho y, dung túng sự hồ đồ và những thói hư tật đáng ghét của y.

Túc Hàn Thanh ôm chặt Sùng Giác, vùi mặt cổ , ngửi mùi hoa bồ đề nhàn nhạt, như thể thoát khỏi kiếp , mệt mỏi chịu nổi mà thở một .

Y thì thầm trong lòng một câu: “Cảm ơn.”

Cảm ơn sự đau khổ giãy giụa của , cảm ơn thả xuống một sợi dây cứu mạng khi sắp chìm đến tận cùng, để vết xe đổ của kiếp .

Sùng Giác cả cứng đờ.

Hai thể dán sát, cảm nhận tiếng tim đập kịch liệt của ai, vị Thế Tôn dẫu Thái Sơn sụp mặt cũng đổi sắc, hiếm thấy nếm trải tư vị bối rối.

cũng hoảng hốt bao lâu, Túc Hàn Thanh chừng mực mà buông .

Hai , khí bỗng trở nên ngượng ngùng một cách khó hiểu.

Túc Hàn Thanh ho khan một tiếng, xoa xoa mũi, thấy chiếc hộp bàn đá, vội vàng chuyển chủ đề: “Thúc phụ, đây là… khụ, đây là thứ gì? Cho ?”

Y cũng đang gì, Sùng Giác dường như cũng đang xuất thần, cúi mắt giọng nhàn nhạt: “Ừm.”

Túc Hàn Thanh ngờ đoán đúng, chớp chớp mắt, trực tiếp mở hộp ngọc .

Bên trong là một chuỗi Phật châu bằng noãn ngọc xinh .

Túc Hàn Thanh ngờ Sùng Giác tặng Phật châu, nhưng cũng gì, vui vẻ đeo lên cổ tay.

Chuỗi Phật châu chất liệu thượng hạng, xem đặt làm riêng.

Đợi đến khi Sùng Giác từ trong trạng thái xuất thần tỉnh , ánh mắt lướt qua liền thấy cổ tay trắng như tuyết của Túc Hàn Thanh, đang đeo chuỗi Phật châu bằng noãn ngọc ngàn năm khó gặp.

Sùng Giác: “…”

Sùng Giác xoa xoa giữa mày, bất đắc dĩ thở dài.

Pháo hoa bên bờ sông nổ tung thành những đóa hoa vàng rực trời, đợi đến khi tiếng nổ đinh tai nhức óc tan , Sùng Giác đột nhiên ngây .

Hắn chậm rãi đưa tay đặt lên n.g.ự.c , đột nhiên cảm nhận lớp áo mỏng, trái tim vốn quanh năm như giếng cổ gợn sóng đang từng chút một đập mạnh.

Túc Hàn Thanh khôi phục như thường, tâm trạng mà vắt chân xem đợt pháo hoa tiếp theo.

Dường như nhận Sùng Giác đang , y nghiêng đầu, ánh lửa từ pháo hoa nổ tung chiếu lên gò má diễm lệ của Túc Hàn Thanh, rạng rỡ và tươi sáng, dường như hòa làm một với những đóa pháo hoa ngắn ngủi.

Túc Hàn Thanh nghiêng đầu, thoải mái trong màn pháo hoa rực trời.

Hơi thở của Sùng Giác lặng lẽ ngừng .

Thế giới của Tu Di Sơn Thế Tôn, nay đều là những bạn tuổi thọ hàng ngàn năm, là đỉnh núi Tu Di Sơn tuyết phủ vĩnh hằng, cùng với những vị thần phật bao giờ biến mất, những vật ngắn ngủi như phù du sẽ bao giờ để dấu vết trong lòng .

Sùng Giác ngẩn ngơ nụ cong cong khóe môi của Túc Hàn Thanh, tim đập như trống.

Thần phật dường như còn ở đó.

Nụ ngắn ngủi như pháo hoa, nhẹ nhàng khắc một vệt dấu ấn ngàn vạn năm phai trong trái tim lạnh như đá của .

--------------------

Loading...