Phượng Hoàng Cốt - Chương 82: Hai chuỗi Phật châu

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:36
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Túc Hàn Thanh như thể về kiếp .

Mọi c.h.ử.i rủa y tàn sát đồng môn, pháp trận màu đỏ tươi kỳ quái từ đất trồi lên, níu lấy chân y, kéo y chìm dần bóng tối sâu thẳm.

Ngay cả ánh nắng tầm thường mà y ghét nhất dường như cũng biến thành một ước vọng xa vời, y chỉ thể trơ mắt ánh sáng biến mất mắt.

Khi ý thức nữa, y ở trong Vô Gian Ngục tàn khốc và đẫm máu.

Có lẽ vì những đày xuống Vô Gian Ngục đa là tộc Phất Lệ, khắp nơi đều là những pháp trận kỳ quái, chỉ cần bước sai một bước là đầu lìa khỏi cổ.

Túc Hàn Thanh tu vi phế, đẫm m.á.u lảo đảo bước về phía .

Y , càng hiểu rõ ràng là con đường c.h.ế.t, vì vẫn khổ sở giãy giụa mưu toan tiến bước.

Không bao lâu cánh đồng hoang đầy vũng m.á.u , Túc Hàn Thanh rốt cuộc dường như muộn màng nghĩ thông suốt điều gì đó, loạng choạng ngã sấp xuống đất.

Y như thể tự tiện xông một trận pháp tàn sát phá hủy, vô lệ quỷ xuyên qua trận pháp, gào thét tranh c.ắ.n nuốt huyết nhục tươi mới hiếm .

Túc Hàn Thanh nghiêng đầu một con quỷ kỳ dị ôm lấy tay mút máu, nhưng nó chỉ uống mấy ngụm như thể uống kịch độc, kêu t.h.ả.m một tiếng bỗng chốc hóa thành khói xanh.

Phượng Hoàng cốt vẫn còn trong cơ thể y.

Túc Hàn Thanh chút thất vọng vì gặm sạch.

nội phủ của y ngừng chảy máu, ở trong trận pháp đầy lệ khí và gió lốc , chẳng mấy chốc cũng sẽ kiếm ý tán loạn khắp nơi c.h.é.m rụng đầu.

Thôi .

Túc Hàn Thanh mệt mỏi nhắm mắt , thầm nghĩ, thôi bỏ .

Trong tầm mắt sắp khép , y mơ hồ thấy dường như đang bước nhanh về phía .

Sau đó, nọ dường như xông trận pháp đầy lệ khí, khiến vô lệ quỷ tranh gào thét.

Túc Hàn Thanh ồn đến đau cả tai, gắng gượng mở mắt , liền thấy đàn ông lạ mặt đẫm m.á.u đang quỳ một gối bên cạnh y, dường như đưa tay đỡ y dậy, nhưng do dự dám chạm .

Tầm mắt của Túc Hàn Thanh m.á.u che mờ, căn bản thấy rõ khuôn mặt nọ.

Chỉ thấy nọ do dự mãi, thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn nâng cơ thể trọng thương của Túc Hàn Thanh dậy, để y dựa lòng .

Một mùi m.á.u tanh đặc trưng của Vô Gian Ngục ập đến, quẩn quanh bốn phía.

Người nọ lẩm bẩm một tiếng trầm thấp, giọng điệu như đang , như đang cố tỏ trấn tĩnh mà .

“Bé ngoan, ngươi ở đây?”

Túc Hàn Thanh chớp mắt, tầm mắt m.á.u dán chặt chỉ vô ích lưu những giọt nước mắt hòa cùng máu.

“Đừng sợ.” Người đàn ông , đưa tay lau nước mắt mặt y, giọng rõ ràng cà lơ phất phơ, nhưng mang theo sự dịu dàng nên lời, “Ngươi sẽ .”

Túc Hàn Thanh trong lòng chỉ cảm thấy buồn .

Nội phủ của y hủy hoại , huống chi ở trong Vô Gian Ngục mấy ngày, ngay cả bạn sinh thụ cũng chỉ còn nửa cành khô héo, rũ rượi quấn mái tóc rối của y thể động đậy, dù trở tam giới dùng hết linh đan, cũng là hết cách xoay chuyển đất trời.

Người của Vô Gian Ngục, nhất định là kẻ tội ác tày trời, lý do gì để cứu y.

Tuy , Túc Hàn Thanh vẫn thở thoi thóp dựa lòng , cảm nhận lồng n.g.ự.c ấm áp của nọ, trong cơn hoảng hốt dường như về thời thơ ấu.

Người đàn ông nhẹ nhàng ôm lấy y, như đang dỗ trẻ con mà vuốt ve gáy y, vỗ nhẹ lưng, khe khẽ ngâm nga một khúc hát ru trẻ con mà ai ở Ô Thước Lăng cũng .

“Ô Thước bay, xa sắp về.

“Ô Thước đến, Phượng Hoàng tới.”

Túc Hàn Thanh mơ màng, cả như ném lên tận chín tầng mây, thần thức càng lúc càng chìm sâu, chỉ mơ hồ cảm nhận cảm giác xa lạ mà quen thuộc khi nọ chạm đầu .

Vào khoảnh khắc ý thức tan biến, y ma xui quỷ khiến mà thì thầm một câu.

“Cha.”

Người nọ dường như khẽ một tiếng.

Ý thức lửng lơ chín tầng mây hồi lâu, lâu đến mức Túc Hàn Thanh còn nhớ từ đến và về , hồn phách đột nhiên từ giữa trung rơi thẳng xuống.

Ầm một tiếng, nện thể xác.

Ngẩn ngơ mở mắt, cơn đau Túc Hàn Thanh biến mất, nội phủ ở eo và bụng những khỏi hẳn mà còn kết đan một cách hiếm thấy, linh lực ấm áp chảy xuôi trong kinh mạch.

Túc Hàn Thanh mờ mịt một lúc lâu, mới muộn màng quanh bốn phía.

Không từ lúc nào y rời khỏi sát trận , đang cuộn trong một bộ y phục màu lam sẫm rộng lớn, cách đó xa chính là trận pháp vẫn còn vô lệ quỷ tàn sát.

Túc Hàn Thanh mê mang , bỗng chốc sững sờ.

Vốn tưởng chuyện gặp chỉ là ảo giác lúc cận kề cái c.h.ế.t, lúc kỹ , mới thấy chính giữa trận pháp tàn sát một đang khoanh chân , m.á.u chầm chậm chảy xuống, gần như bao trùm bộ trận pháp rộng lớn.

Túc Hàn Thanh gần như c.h.ế.t lặng sang.

lệ quỷ đang bám hung hăng gặm cắn, trận gió kiếm ý đầy lệ khí càng c.h.é.m qua cơ thể , cổ cắt một vết thương sâu đến thấy cả xương.

m.á.u của dường như sắp cạn, chỗ xương quai xanh vẫn đọng bao nhiêu máu.

Túc Hàn Thanh ngơ ngác , mơ hồ nhớ vòng ôm ấm áp mà an lòng của nọ, co gối bò đến bên cạnh .

Đột nhiên, nọ phát một âm thanh nhỏ.

“Đừng qua đây, về phía .”

Động tác của Túc Hàn Thanh khựng , mê mang sang.

“Tiểu Thước Nhi, về phía .” Người nọ mặt đầy vết máu, khóe môi dường như mang theo nụ , thì thầm , “Vượt qua biển lửa, thành…”

Túc Hàn Thanh nghiêng đầu đờ đẫn , hiểu rốt cuộc đang gì.

Người nọ vẫn xong trút thở cuối cùng, đầu cúi xuống, hồn phách từ từ bay lên khỏi thể xác.

giống những c.h.ế.t trong trận pháp trở thành lệ quỷ thể siêu sinh, mà là một đoàn hồn linh trong suốt, lững lờ trôi đến mặt Túc Hàn Thanh.

Hồn linh nhẹ nhàng chạm mái tóc mềm mại của Túc Hàn Thanh, khẽ than thở nốt câu còn dang dở.

“…Thành Phượng Hoàng.”

Sau đó, tan biến giữa đất trời.

Túc Hàn Thanh ngơ ngác ôm đầu, một nỗi bi thương vô cớ thể kìm nén dâng lên trong lòng, tràn ngập khắp trái tim, y sững sờ một lúc lâu, đột nhiên như một đứa trẻ, bật thành tiếng giữa cánh đồng hoang đầy xác c.h.ế.t.

*

Trong Phật đường núi.

Sùng Giác ôm Túc Hàn Thanh về đặt lên sập, liền thấy Túc Hàn Thanh đang hôn mê đột nhiên giãy giụa ôm lấy , nức nở : “Không cần… Ta Vô Gian Ngục.”

Sùng Giác còn tưởng y chỉ dọa sợ, bèn nhẹ nhàng ôm y lòng, ôn hòa : “Ngươi sẽ xuống Vô Gian Ngục.”

“Ta, sẽ!” Túc Hàn Thanh tuy mở mắt, nhưng con ngươi vẫn tan rã, y níu chặt vạt áo Sùng Giác, mặt đẫm nước mắt lẩm bẩm, “Ta, g.i.ế.c , hại c.h.ế.t … Ta sẽ đày xuống Vô Gian Ngục, chỉ cần phát hiện!”

Sùng Giác giật , đưa tay lau nước mắt mặt Túc Hàn Thanh, hề thấy phiền mà : “Tiêu Tiêu, bất luận xảy chuyện gì, đều sẽ bảo vệ ngươi.”

Túc Hàn Thanh ngơ ngác Sùng Giác, đột nhiên đẩy mạnh , hoảng sợ lùi về .

“Ngươi… ngươi , ngươi sẽ đày xuống Vô Gian Ngục…”

Giống như .

Sùng Giác rõ ràng tu thành Phật tâm, nhưng khi chạm ánh mắt đầy hoảng sợ của thiếu niên, như quên hết kinh Phật tâm pháp, quên cả mấy ngàn năm tham thiền núi Tu Di, tâm loạn như ma.

Thấy Túc Hàn Thanh như mất hồn giãy giụa trong lòng , đôi mắt đen láy của Sùng Giác như nổi lên từng tầng gợn sóng, vịn lấy vai y, ghì chặt sự giãy giụa của y, thấp giọng .

“Ta sẽ .”

Nếu việc kéo xuống Vô Gian Ngục sẽ khiến Túc Hàn Thanh kích động như , lúc nên…

Ý niệm lóe lên, tim Sùng Giác đập mạnh một cái.

— Dường như hai trái tim nhịp đập khác , khoảnh khắc đột nhiên trùng khớp.

Nước mắt mặt Túc Hàn Thanh khô, y mờ mịt : “Ngươi… thật sự sẽ ?”

Sùng Giác lau cho y những giọt nước mắt dường như bao giờ cạn, ôn tồn an ủi: “Vĩnh viễn sẽ .”

Túc Hàn Thanh che lấy tay Sùng Giác đang đặt mặt , lẩm bẩm: “Vậy ngươi bảo đảm, lỡ như gây đại họa ngập trời, ngươi thà g.i.ế.c cũng đày xuống Vô Gian Ngục.”

Sùng Giác bất đắc dĩ nhẹ.

“Ừ, bảo đảm, bất luận tương lai xảy chuyện gì, sẽ g.i.ế.c ngươi, càng sẽ đày ngươi xuống Vô Gian Ngục.”

Túc Hàn Thanh nóng nảy: “Là g.i.ế.c …”

Sùng Giác đứa trẻ nổi điên gì, nhưng lúc cũng đành thuận theo lời y: “Được, đều đồng ý.”

Túc Hàn Thanh ngây một lúc lâu, thần trí ngây dại mới rốt cuộc khôi phục như thường.

Y im một lúc, như ý thức điều gì đó, bèn bật dậy: “Cung Hạm Đạm ? Linh Qua sư ?”

Sùng Giác châm thêm dầu đuốc nhân ngư, : “Trang Linh Qua về động phủ, Cung Hạm Đạm… hình như tìm của nàng .”

Túc Hàn Thanh kinh ngạc: “Nàng… nàng một ?”

Tuy Cung Phù Cừ đang ở học cung Vấn Đạo, nhưng Cung Hạm Đạm trông vẻ từng một ngoài, nàng đột ngột gặp đại biến, vẫn nên đưa nàng về Lăng Ba Cốc nhận tổ quy tông hãy tính chuyện khác.

Sùng Giác : “Là chủ ý của chính nàng phái âm thầm bảo vệ, của Lăng Ba Cốc nhận tin, tối mai sẽ đến đón nàng .”

Túc Hàn Thanh lúc mới yên lòng.

Sùng Giác kéo màn giường che sáng lên, ôn tồn : “Trời tối , mau ngủ , chuyện gì ngày mai hãy .”

Túc Hàn Thanh gật đầu, đang định xuống bật dậy, nắm lấy tay Sùng Giác: “Thúc phụ?”

“Ừ.”

“Cái trận pháp đó…” Túc Hàn Thanh cẩn thận hỏi, “Thật sự là Thiên Đạo giáng xuống ? Ngài sẽ ảnh hưởng khiến Cốt Liên phát tác chứ?”

Sùng Giác : “Yên tâm , .”

Túc Hàn Thanh lúc mới xuống.

Đêm nay kinh hãi tột độ, vốn nên trằn trọc hồi lâu ngủ , nhưng Túc Hàn Thanh chạm gối còn kịp buồn ngủ, cả liền đột nhiên hôn mê bất tỉnh.

Sùng Giác vẫn rời , bên sập hồi lâu, mới rốt cuộc đưa tay đặt lên vùng eo bụng của Túc Hàn Thanh, thôi thúc linh lực.

Túc Hàn Thanh đang ngủ say “ư” một tiếng, vòng eo như một luồng sức mạnh vô hình nâng lên, cong đột ngột rơi xuống giường.

Trong màn giường chật hẹp, một luồng sáng màu xanh u uẩn chợt lóe lên.

Sùng Giác mở tay , liền thấy lòng bàn tay vốn trống đang lơ lửng một miếng ngọc giác hình bán nguyệt.

Khoảng thời gian khi đặt nó trong nội phủ của Túc Hàn Thanh, ngọc giác vẫn hảo tì vết, nhưng hôm nay phía lộ một vết rạn mỏng manh.

Sùng Giác nhắm mắt hấp thu ngọc giác trở trong cơ thể, giữa mày thoáng hiện biến mất một vệt đỏ thon dài.

Y phục của Túc Hàn Thanh xộc xệch, ngủ say.

Sùng Giác y hồi lâu, mới kéo màn giường xuống, dậy chậm rãi rời khỏi trai xá.

Màn đêm buông xuống, vạn vật tĩnh lặng, hành lang dẫn đến Phật đường, một miếng ngọc giác khác đầy vết rạn màu xám tro lặng lẽ xuất hiện thắt lưng Sùng Giác, một bóng hư ảo từ trong đó lững lờ bay .

là Sùng Giác trong bộ y phục đen.

Ngay đó, Cửu Cửu Cốt Liên cũng theo đó như rồng bơi mà đột ngột xuất hiện.

Túc Huyền Lâm dùng Cửu Cửu Cốt Liên để trói buộc Sùng Giác “ nhúng tay chuyện tam giới”, pháp khí dường như tiêu chuẩn phán đoán “chuyện tam giới” độc đáo.

Sùng Giác đối với Túc Hàn Thanh quản trời quản đất, trói buộc khắc nghiệt, Cốt Liên chẳng thèm hó hé một tiếng, trừ phi Sùng Giác xu hướng vận dụng linh lực, nó mới như ch.ó thấy bánh bao thịt mà đột ngột xuất hiện.

Lần Sùng Giác tuy c.h.é.m g.i.ế.c năm , nhưng cưỡng ép dẫn tới phù trận Vô Gian Ngục để ngụy trang thành Thiên Đạo, đây chỉ xuất hiện sáu sợi Cốt Liên, lúc đột ngột xuất hiện chín sợi, như c.h.é.m g.i.ế.c Sùng Giác ngay tại chỗ, và còn ngừng siết chặt.

Sùng Giác ánh trăng, tựa như thần phật, gặp thống khổ như vẫn đoan trang ung dung, bước chân hề loạn một li.

Vệt đỏ giữa mày , giống như vết rạn xuất hiện , lúc ẩn lúc hiện.

“Bạch ngọc tì vết Thế Tôn, thế mà cũng vết nhơ vết rạn.” Sùng Giác áo đen khoanh tay, như một bóng ma bay theo thể, tấm tắc ngừng, “Thay vì tự làm tổn thương thể để cưỡng ép triệu hồi trận pháp Vô Gian Ngục, chi bằng để dứt khoát dùng một Hàng Ma Xử c.h.é.m bay đầu ch.ó của năm tên cho xong.”

Thế Tôn dường như cảm nhận sự tra tấn âm thầm của Cốt Liên, mắt thẳng về phía .

“Ngươi sẽ dạy hư y.”

cái đại trận của ngươi dọa y sợ .” Sùng Giác ha hả, “Thấy , con chim sẻ nhỏ mặt đẫm nước mắt dọa thành bộ dạng đó, sợ ngươi cũng sẽ đày y xuống Vô Gian Ngục, vĩnh viễn siêu sinh.”

Thiện niệm thèm để ý, nhanh về phía Phật đường.

Sùng Giác “chậc” một tiếng, gần như chỉ hai câu mất hết kiên nhẫn, đột nhiên sa sầm mặt, lạnh lùng : “Ngay cả đám nhà họ Cung cũng thể ép ngươi tự tay g.i.ế.c … Rốt cuộc thế nào ngươi mới thể sinh Ngũ Độc ác niệm, để về thể xác?!”

Theo cơn giận của , bình phong trong Phật đường ầm ầm vỡ nát, Phật đường bố trí bao lâu một nữa linh lực nổ thành tro bụi.

Thế Tôn lạnh lùng đầu , Cốt Liên nhe nanh múa vuốt càng làm cho gương mặt thêm lạnh lẽo.

“Người nhà họ Cung, là ngươi đưa tới?”

Sùng Giác áo đen chán ghét : “Ta chỉ báo cho bọn chúng m.á.u rồng thể dùng làm dầu đèn thôi, đường là do bọn chúng tự chọn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-82-hai-chuoi-phat-chau.html.]

Thế Tôn: “Ngươi…”

“Ta chịu đủ sự áp chế của thiện !” Người đàn ông đầy oán độc tựa như bóng ma lơ lửng giữa trung, con ngươi trắng dã âm u, “Túc Huyền Lâm chia cắt ngươi và , tình nguyện mù mắt cũng chịu nhận một con mắt, chính là vì chán ghét cái lý trí phân biệt thiện ác lúc nơi của ngươi.”

Hắn làm theo ý , gặp kẻ đáng ghét g.i.ế.c thì g.i.ế.c, thấy sắc thì mặc kệ thiên lý luân thường mà sa đọa nhục dục.

Không giống như cái thiện cố thủ bản tâm , lo lo , lo lắng bối phận luân thường, phân tích mất lợi hại của việc g.i.ế.c g.i.ế.c, do dự quyết đoán, khiến buồn nôn.

Hắn tùy tâm.

Tùy theo trái tim trời sinh ác độc của .

“G.i.ế.c năm , ngươi và sẽ lập tức đối mặt với thiên nhân ngũ suy.” Thế Tôn thờ ơ nổi điên, lạnh lùng , “Nếu như 10 năm núi Bất Chu sụp đổ…”

Sùng Giác áo đen gần như chọc : “Ngươi một tuẫn táng đủ, còn lôi kéo Tiêu Tiêu của c.h.ế.t cùng?”

Thế Tôn mày nhíu chặt.

Ta… Tiêu Tiêu?

Túc Hàn Thanh và ác niệm rõ ràng chỉ ở chung hai ba ngày, vì lời hành động mật với như ?

Hai tuy rằng ký ức tương thông, nhưng thiện niệm vẫn vì ác niệm tùy ý tàn sát mà sinh lòng lệ khí, ác niệm hẳn là cũng đến mức vì chút dung túng yêu quý của đối với tiểu bối mà như thế…

Lòng Thế Tôn trầm xuống, lạnh lùng : “Từ nay về , sẽ ai Phượng Hoàng cốt ở y.”

Không ai , Túc Hàn Thanh sẽ ép tuẫn táng.

Y sẽ an sống hết quãng đời còn .

“Ha ha ha.” Sùng Giác áo đen dường như hiểu rõ suy nghĩ trong lòng , to thành tiếng, cúi tiến lên, lòng bàn tay hung hăng đẩy thể xác, “Dung túng yêu quý đối với tiểu bối? Ha ha ha thật quá buồn .”

tay xuyên qua thể xác, hề chạm một phân một hào.

Thế Tôn để ý đến tên điên , khoanh chân đệm hương bồ, theo bản năng chuỗi Phật châu, nhưng tay sờ .

Không thể tĩnh tâm, Cốt Liên trói buộc, bên tai tên điên lải nhải những lời lẽ yêu ma mê hoặc lòng , dứt khoát lấy chiếc mõ lâu dùng, Sùng Giác áo đen lẩm bẩm một câu liền gõ một cái.

Cốc cốc cốc.

Thiện niệm cảm thấy ác niệm chuyện ồn ào, ác niệm chán ghét tiếng mõ phiền lòng , thấy Thế Tôn rõ ràng tâm tĩnh còn giả vờ giả vịt, lạnh một tiếng cúi bay tới, lệ khí g.i.ế.c biến mất còn tăm .

Người đổi sắc mặt như đổi thời tiết, ngay cả Túc Hàn Thanh cũng sợ âm tình bất định.

Sùng Giác áo đen như một bóng ma, lười biếng chống cằm dựa chiếc bàn nhỏ, như : “Ta từng thấy trưởng bối nhà ai, cùng tiểu bối kéo kéo ôm ôm thể thống gì. Ngươi tuân theo thiên lý luân thường nhất , nắm tay sư điệt là luân thường của môn phái nào, lý lẽ của nhà ai ?”

Thế Tôn nhắm mắt gõ mạnh mõ.

Cốc.

“Đừng tự lừa nữa, ngươi căn bản hề tham thiền, Phật của ngươi những lời lung tung, thành câu thành cú của ngươi .”

Cốc.

Ngươi tâm loạn như ma, vì sự ỷ cận của con trai bạn .

Ngươi ở Phật đường, nhắm mắt thiền, tay gõ mõ.

Lại niệm Phật thành kinh, cảnh giới pháp khí cũng thể tĩnh tâm.

Sùng Giác hai mắt nhắm chặt, thái dương chậm rãi rịn mồ hôi, dường như đang ở trong tâm ma, tìm lối và nơi .

Đột nhiên, tay đang gõ mõ nhẹ nhàng dùng thêm một chút lực.

Cạch một tiếng, chiếc mõ lập tức gõ vỡ thành một đống gỗ vụn.

Sùng Giác như kinh hồn định thoát khỏi tâm ma, Cốt Liên như rồng bơi lan tràn khắp Phật đường rộng lớn, ấn n.g.ự.c thở hổn hển quát lớn.

“Câm miệng!”

Phật đường yên tĩnh.

Ác niệm sớm còn ở đây.

*

Túc Hàn Thanh hôn mê ngủ cả ngày, hôm tỉnh thấy tinh thần sảng khoái.

Y cách bài trí xung quanh, lăn một vòng như cá chép từ giường dậy, tung tăng khoác y phục chạy về phía Phật đường.

“Thúc phụ, thúc phụ!”

Hôm qua y còn kịp trêu chọc Sùng Giác say rượu .

Chỉ là khi cộp cộp cộp chạy đến Phật đường, liền thấy Cung Hạm Đạm đang quỳ ở đó, cúi mắt uống .

Tiểu sa di trong Phật đường cúi đầu quỳ lưng Sùng Giác, giống như làm sai chuyện gì, thút thít nức nở lời nào.

Sùng Giác một bộ cà sa, lạnh nhạt nàng : “Đã thấy ?”

Cung Hạm Đạm gật đầu, lắc đầu.

Tiểu sa di nhỏ giọng : “Nàng… nàng chỉ xa xa một cái, đến nhận, liền định rời .”

Sùng Giác : “Ngươi ?”

Cung Hạm Đạm tháo hết trang sức vàng bạc , chỉ mặc một bộ đạo bào của học cung Vấn Đạo từ , hình mảnh khảnh dường như gió thổi qua là ngã, căn bản trong cơ thể nàng ẩn chứa sức mạnh thể lập tức tru sát khác.

Nàng cúi mắt, một bộ dạng ngoan ngoãn đến cực điểm: “Về nơi ở .”

Sùng Giác nhíu mày.

Túc Hàn Thanh cũng màng trêu chọc Sùng Giác, vội vàng chạy tới: “Tỷ tỷ về nơi , lỡ như còn nhà họ Cung khác ở đó, bắt tỷ thì làm ?”

Cung Hạm Đạm đối mặt với Sùng Giác luôn là một bộ dạng lạnh lùng, chợt ngẩng lên thấy Túc Hàn Thanh, đôi mắt vô thần của nàng dường như sáng lên, nhẹ giọng mở miệng.

“Không , quen .”

Túc Hàn Thanh sững sờ.

Quen ?

Là quen với cuộc sống dùng pháp khí điều khiển suốt 20 năm qua ?

Túc Hàn Thanh ngây Cung Hạm Đạm, dường như hiểu điều gì.

Cung Hạm Đạm từ nhỏ sống trong môi trường khác khống chế, mỗi lời cử động đều sự chỉ dẫn của ngoài mới thể làm , lúc đột nhiên trả tự do cho nàng , nàng cũng cảm thấy vui mừng, trong lòng thậm chí thể là sợ hãi và bài xích.

Thoát khỏi cảnh quen thuộc, đến một thế giới xa lạ, là chuyện thể thích ứng trong một sớm một chiều.

Túc Hàn Thanh cũng ngăn cản nàng , hỏi: “Vậy ngươi quen nào khác ? Không nhà họ Cung!”

Cung Hạm Đạm nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “Có.”

Túc Hàn Thanh vui vẻ: “Ai?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cung Hạm Đạm : “Ngươi.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh bỏ cuộc: “Còn ai nữa ?”

Cung Hạm Đạm nghĩ nghĩ, một lúc lâu mới : “Còn một nữa.”

Túc Hàn Thanh mấy hy vọng: “Ai ?”

“Nàng đèn của .” Cung Hạm Đạm , “Đem bán, chắc chắn giá.”

Túc Hàn Thanh: “?”

Tỷ tỷ, bán đèn của tỷ mà gọi là đối với tỷ ?

Túc Hàn Thanh cảm thấy vị tỷ tỷ hình như lạnh như băng sương, mà là chút… ngốc?

Cung Hạm Đạm nhất thời tìm đường , Túc Hàn Thanh để nàng ổ ma, đành chờ của Lăng Ba Cốc đến tính.

Cung Hạm Đạm Phật đường, dậy nửa vòng, thấy tiếng chuông của học cung Vấn Đạo, đột nhiên : “Ta thể xem nàng nữa ?”

Nàng chỉ Cung Phù Cừ.

Người bình thường căn bản sẽ ngay cả hành tung cũng hỏi khác, nhưng Cung Hạm Đạm dám tùy tâm hành động, chỉ thể tùy ý tìm đến nắm giữ hành động của .

Chuyện một sớm một chiều thể đổi .

Sùng Giác cũng hiểu đạo lý , gật đầu : “Ừ, đừng rời khỏi học cung là .”

Linh lực thánh vật Cung Hạm Đạm che giấu, học cung kết giới do Sùng Giác điều khiển, cũng sẽ để nàng ngốc nghếch dễ dàng trốn về ổ ma.

Cung Hạm Đạm gật đầu , nhẹ nhàng rời .

Túc Hàn Thanh vội vàng đuổi theo: “Tỷ tỷ, dùng chân , trong học cung thể ngự phong.”

Cung Hạm Đạm lời Túc Hàn Thanh, lập tức nhẹ nhàng đáp xuống đất, đầu y.

Như ?

Túc Hàn Thanh gật đầu.

Cung Hạm Đạm lúc mới chậm rãi rời .

Túc Hàn Thanh lo lắng một lúc lâu, mới trở .

Sùng Giác nhắm mắt tham thiền.

Túc Hàn Thanh đối diện chiếc bàn nhỏ, nhỏ giọng : “Thúc phụ?”

Sùng Giác mở mắt, chỉ : “Sao ?”

Thấy mặt Sùng Giác vẻ tái nhợt như ốm nặng dậy, Túc Hàn Thanh hôm qua tay tất nhiên thể bình an vô sự, hiếm khi lương tâm trỗi dậy mà nuốt lời trêu chọc, ngoan ngoãn : “Không ạ, thúc phụ việc gì là .”

Y hành lễ, dậy định học buổi sáng.

Sùng Giác mở mắt , gọi y : “Tiêu Tiêu, cho ngươi cái .”

Túc Hàn Thanh đầu , liền thấy trong chiếc hộp bàn nhỏ, đang đặt chuỗi Phật châu lưu ly khắc văn bùa hộ mệnh điêu khắc .

Trước đây Túc Hàn Thanh còn hùng hổ cần chuỗi hạt châu rách , lúc vui mừng khôn xiết phịch xuống, cầm chuỗi Phật châu lưu ly yêu thích nỡ buông tay: “Thúc phụ tặng cho ạ?”

Tất cả Phật châu của Sùng Giác đều bóp nát, trong tay trống , hiếm khi gõ mõ một cũng gõ nát.

Hắn về phía chuỗi Phật châu mà Túc Hàn Thanh đang tạm thời đeo tay, nhẹ nhàng “ừ” một tiếng: “Chuỗi Phật châu còn tay ngươi, cứ tạm thời…”

Còn xong, Túc Hàn Thanh vô cùng vui vẻ : “ , như liền hai chuỗi Phật châu thúc phụ tặng, tay trái một cái, tay một cái, phiên đeo.”

Sùng Giác: “…”

Túc Hàn Thanh : “Thúc phụ, thúc phụ ạ?”

Sùng Giác dường như tiếng động một cái, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không gì, chuông sớm vang tiếng thứ tư, học sớm là muộn đấy.”

Túc Hàn Thanh vội vàng đeo chuỗi Phật châu lên cổ tay, bật dậy, chạy vài bước đầu : “Thúc phụ, ngày mai nghỉ tuần, phường thị của Biệt Niên Niên chợ mùa thu, ngài… cùng dạo một vòng ạ?”

Tay Sùng Giác nhẹ nhàng cử động, một lúc lâu mới : “Ngày mai còn việc…”

Lời từ chối còn xong, Túc Hàn Thanh ủ rũ cụp mi xuống, trông vô cùng thất vọng.

“…” Sùng Giác , “Buổi tối thì thời gian, thể một chuyến.”

Túc Hàn Thanh lập tức hoan hô nhảy nhót, như thể sự mất mát chỉ là ảo giác, y như sợ Sùng Giác đổi ý, nhanh nhảu : “Được, sáng mai sẽ đến Phật đường, làm xong công khóa là vặn cùng chợ.”

Sùng Giác: “Ừ.”

Túc Hàn Thanh cao hứng đến mức chút phấn khích, hì hì lắc lắc chuỗi Phật châu lưu ly tay, phát tiếng vang lanh lảnh: “Vậy chuỗi Phật châu lưu ly , còn việc ngày mai thúc phụ bằng lòng dạo chợ cùng , là…”

Mày Sùng Giác nhẹ nhàng nhướng lên, dự cảm thiếu niên đằng chân lân đằng đầu sẽ lời gì ho.

Quả nhiên, liền Túc Hàn Thanh ý : “…Có là vì thời gian ngoan ngoãn, nên thúc phụ thưởng cho ạ?”

Sùng Giác: “…”

Tay Sùng Giác đang vê tay áo bỗng chốc siết chặt, thấp giọng quát lớn: “Túc Tiêu Tiêu!”

Túc Hàn Thanh ha hả, co giò bỏ chạy, chạy : “Ha ha ha Tiêu Tiêu !”

Tiếng “ ” ríu rít xa.

Sùng Giác đau đầu xoa trán.

Vốn nên tức giận vì hành vi mạo phạm của đứa trẻ , nhưng Sùng Giác một lúc lâu mới muộn màng nhận .

Trong lòng hề chút tức giận nào, ngược như chim duỗi móng vuốt nặng nhẹ cào ngực, bất đắc dĩ sinh lòng dung túng vui mừng.

Sùng Giác sững sờ.

Túc Hàn Thanh vui vẻ chạy xuống núi, đột nhiên thấy một tiếng nổ lớn.

Phật đường trong rừng núi xa xa, hình như đ.á.n.h sập một góc?

Thúc phụ câu “thưởng” chọc giận đến mức ?

--------------------

Loading...