Phượng Hoàng Cốt - Chương 76: Giới Tu Di
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:20
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Túc Hàn Thanh như mơ như , ngẩn ngơ Sùng Giác mắt.
Dù cho đang mặc áo cà sa trắng thuần của Thế Tôn, cũng che giấu sự ác tính độc nhất thuộc về Sùng Giác của kiếp .
Sùng Giác từ bỏ việc ngụy trang, tay như như vuốt ve bên má Túc Hàn Thanh, như : “Ta , bất kể ngươi , cũng đừng hòng thoát khỏi .”
Mười năm chung sống ở kiếp , Túc Hàn Thanh từng thấy cái ác của Sùng Giác khi lạm sát thành tính, từng cảm nhận d.ụ.c vọng chút kiêng dè của , sờ thấu ác niệm vô hạn của .
Nếu vạch trần, Sùng Giác lý do gì để tiếp tục ngụy trang thành “ chú ân cần” bỏ nữa, dù Túc Hàn Thanh cũng sớm là thứ gì.
Xiềng xích trói buộc kẻ trời sinh ác loại đứt gãy, thả một con ma.
Sùng Giác y chằm chằm, tận hưởng sự hoảng sợ, kinh hãi của trong lòng bàn tay, nhất là y nên giãy giụa bỏ chạy như lúc dọa sợ , như chính sẽ lý do, chính đại quang minh mà trói y .
G.i.ế.c hết tất cả những mà y dựa dẫm, như y sẽ chỉ thể sống dựa khúc gỗ nổi là chính , giống như kiếp .
Nghĩ đến đây, Sùng Giác hưng phấn đến mức gần như run rẩy .
Chỉ cần tìm một lý do…
Túc Hàn Thanh mê mang hồi lâu, khe khẽ gọi một tiếng: “Sùng Giác?”
Lần đáp y là “Càn rỡ”, mà là một tiếng “Ừm?” lười biếng của Sùng Giác.
Túc Hàn Thanh đột nhiên phản ứng , giãy giụa dậy, hình mỏng manh run rẩy, dường như trốn.
Sùng Giác thờ ơ , bàn tay giấu trong tay áo siết , vô phù văn tựa rắn trườn sột soạt bò lên từ chân , trong nháy mắt là thể bẻ gãy cánh của con chim sẻ ngoan , giam cầm nó trong chiếc lồng vàng xinh tinh xảo.
Bỗng chốc.
Túc Hàn Thanh khuỵu gối lao về phía , gần như là chật vật mà đ.â.m lòng Sùng Giác.
Ngón tay đang bấm quyết của Sùng Giác đột nhiên cứng đờ.
Cái ôm của Túc Hàn Thanh còn gò bó như khi đối đãi với trưởng bối, cũng giống như chỉ dám níu vạt áo của chú, y trực tiếp lao cả tới, hai tay ghì chặt lấy cổ Sùng Giác, như thể đang liều mạng bám lấy cọng rơm cứu mạng.
Sùng Giác ngây , phù văn chân dừng vạt áo, như thể nhất thời mất phương hướng, nên .
Túc Hàn Thanh dùng hết sức lực bấu lấy xiêm y lưng Sùng Giác, vùi mặt cổ , Sùng Giác theo bản năng đưa tay giữ chặt vòng eo mảnh khảnh của y, muộn màng nhận cổ áo nước mắt nóng hổi thấm ướt.
“Sùng Giác…”
Nước mắt dường như một nữa ngưng tụ thành xiềng xích.
Sùng Giác vuốt ve tấm lưng thiếu niên, ác niệm nhanh chóng rút như thủy triều, buông lỏng , thái độ ôn hòa mà lau nước mắt cho Túc Hàn Thanh, bất đắc dĩ hỏi: “Khóc cái gì?”
Hắn hỏi thì còn đỡ, lời thốt , nước mắt Túc Hàn Thanh rơi càng dữ dội, y nức nở lắc đầu.
“Ta… …”
Dường như từ đầu đến cuối, Túc Hàn Thanh đều chỉ xem trọng sinh như một giấc mộng hư ảo. Y ngược dòng thời gian, như một con quỷ đoạt xá chiếm lấy xác thời niên thiếu, những việc y làm trông như đang cứu vớt Từ Nam Hàm, nhưng thực chất chỉ là ích kỷ thỏa mãn tư nguyện của bản mà thôi.
Hiện giờ mệnh của Từ Nam Hàm sửa đổi, Thích Giản Ý hồn phi phách tán, Túc Hàn Thanh trông như đang hưởng thụ cuộc sống sóng yên biển lặng khó khăn lắm mới , nhưng thực chất lang thang vô định.
Y vẫn còn dừng ở kiếp , nửa phần cảm giác gắn bó với “giấc mộng” .
Có thể sống một cách vô tư lự, xem như là lời; cho dù đột ngột c.h.ế.t , cũng chẳng gì , dù là xuống địa ngục hoàng tuyền y cũng sẽ vui vẻ lon ton chạy tới.
Tóm là bụi về với bụi, đất về với đất, y vốn nên ngã xuống giữa đất trời từ lâu.
hôm nay Sùng Giác của kiếp đột nhiên xuất hiện, dường như mang theo con đê của kiếp xuyên qua dòng lũ thời gian đến kiếp , ầm ầm đập mặt nước, vững vàng định trụ thần hồn của y.
Trời đất bao la, y còn cô đơn một .
Túc Hàn Thanh như trút hết nỗi lo lắng bất an, hoang mang kinh sợ kể từ khi trọng sinh, ôm lấy Sùng Giác mà gần như gào thất thanh, như một đứa trẻ bôn ba một hồi lâu cuối cùng cũng tìm chỗ dựa.
Sùng Giác bế ngang y đặt lên đùi ôm lòng, cẳng chân mảnh khảnh của Túc Hàn Thanh rũ xuống, quần áo rộng thùng thình bao phủ, tạo nên một góc trời đất nhỏ hẹp nhưng khiến Túc Hàn Thanh cảm thấy an .
… Dường như trở thời niên thiếu, vẫn là cục bột lùn tịt chui trong áo chú những lúc biển gầm sông cuộn.
Dưới vạt áo in chìm hoa sen, phù văn rậm rạp lùi .
*
Túc Hàn Thanh rúc trong vạt áo rộng của Sùng Giác một lúc lâu, mãi cho đến khi phương đông hửng sáng, cái đầu mơ màng mới miễn cưỡng tỉnh táo đôi chút.
Sùng Giác ung dung thoải mái giường nhắm mắt dưỡng thần.
Túc Hàn Thanh càng nhíu mày chặt hơn, đẩy đẩy : “Ngươi làm … trở về ? Ảo cảnh là chuyện gì? Người chú ban đầu của ?”
Sùng Giác mắt cũng mở, lười nhác : “Nhiều câu hỏi thật.”
Túc Hàn Thanh nhớ Cốt Liên đột ngột xuất hiện Sùng Giác đêm cứu , trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành, chặn lời : “Ngươi… ngươi đoạt xá ?! Sùng Giác… Sùng Giác! Rốt cuộc ngươi làm trở về !”
Sùng Giác cuối cùng cũng mở mắt, con ngươi đen mang theo ý nhàn nhạt y: “Sao thế, ngươi lo cho ‘’ ?”
Nước mắt mặt Túc Hàn Thanh vẫn khô, y gắng sức đạp Sùng Giác một cái: “Trả lời câu hỏi của !”
Sùng Giác nhẹ nhàng giữ lấy mắt cá chân của Túc Hàn Thanh, trở đè y xuống , : “Tiêu Tiêu, mỗi một câu của ngươi đều thích , nếu đau, e là phiền ngươi dỗ một chút.”
Túc Hàn Thanh thấy bắt đầu phát bệnh, nhất thời hận thể ấn chính của lúc nãy, lao lòng lóc nước mắt nước mũi giàn giụa, xuống nước cho c.h.ế.t đuối, y gắng sức đạp lên vai Sùng Giác.
“Dỗ cái rắm, ngươi là trẻ con ba tuổi mà còn dỗ! Mau buông . Ta cho ngươi , đại sư của tu vi ngất trời, giờ đang ở học cung Vấn Đạo, nếu ngươi còn dám đối xử với như kiếp , sẽ bảo … Ưm!”
Sùng Giác siết nhẹ mắt cá chân của Túc Hàn Thanh, cả chân y như rút gân, lập tức đau đến mềm nhũn.
“Ngươi… Cút ngay!”
“Hỏi làm gì?” Sùng Giác vuốt ve thái dương đẫm mồ hôi lạnh vì đau của Túc Hàn Thanh, thong thả , “Hắn đối với ngươi chỗ nào cũng quản giáo, ràng buộc, ngươi chỉ tùy tiện vài câu lấy roi mây quất ngươi, lão già cổ hủ đó gì đáng để nhớ thương?”
Túc Hàn Thanh sững sờ.
Nghĩ kỹ , thực những ngày qua Sùng Giác những biểu hiện khác thường rõ ràng, bất kể là Phật tu từ bi “g.i.ế.c sâu”, những điểm kỳ quặc xen lẫn trong lời , dường như đều bắt đầu từ khi Cốt Liên xuất hiện.
chuyện của thời gian .
“Ngươi thật sự…” Mấy lọn tóc đen của Túc Hàn Thanh ướt đẫm dính bên má, tôn lên vẻ gầy yếu mờ mịt, y lẩm bẩm, “Đoạt xá ?”
Sùng Giác của kiếp và kiếp khác quá lớn, cho dù hai cùng tồn tại trong một thể xác, y cũng thể xem họ là một .
Nếu Sùng Giác của kiếp thật sự theo y đến kiếp , dùng thuật đoạt xá chiếm lấy thể , y…
Có sẽ bao giờ gặp chú thanh lãnh đầy thiền ý nữa ?
Nhận thấy sự sa sút và đau khổ trong mắt Túc Hàn Thanh, Sùng Giác nín thở, đột nhiên đưa tay che mắt y .
Trước mắt đột nhiên chìm bóng tối, chỉ còn vang lên giọng rõ cảm xúc của Sùng Giác.
“Ngươi đang đau khổ vì ?”
Túc Hàn Thanh sững sờ, vì như chọc trúng chỗ đau, giãy giụa gạt tay Sùng Giác .
“Không cần ngươi lo.”
Y tạm thời đối mặt với Sùng Giác thế nào, chỉ thể kéo lê cái chân đau nhức bò xuống giường, về Lạc Ngô Trai bình tĩnh .
Sùng Giác, chỉ vì một câu “Ta về Lạc Ngô Trai” mà thể nhốt Túc Hàn Thanh trong ảo cảnh, nào chịu để y thoát khỏi tầm kiểm soát của nữa.
Túc Hàn Thanh định đặt chân trần xuống giường thì trán đập một kết giới trong suốt, lảo đảo ngã ngược trong chăn gấm hỗn độn.
Sùng Giác một bên như mà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-76-gioi-tu-di.html.]
Túc Hàn Thanh đưa tay sờ kết giới hư , lúc mới nhận Sùng Giác hạ kết giới hộ pháp Đại Thừa kỳ chiếc giường chật hẹp.
Thiếu niên tu vi Trúc Cơ kỳ dù dùng hết sức cũng thể phá vỡ.
Nhớ nửa tháng trong ảo cảnh , Túc Hàn Thanh bất giác rùng .
Nếu y vô tình ngã xuống đầm sâu, e là giờ vẫn còn đang nhốt trong ảo cảnh mà ngây ngô vui vẻ.
Người thật sự còn điên hơn cả kiếp !
Túc Hàn Thanh chịu nổi d.ụ.c vọng khống chế méo mó của Sùng Giác, lạnh lùng đầu : “Thả .”
Sùng Giác : “Mời.”
Túc Hàn Thanh gần như đá : “Mở kết giới !”
Sùng Giác lười nhác : “Đại sư của Tiêu Tiêu tu vi ngất trời , hình như giờ đang ở học cung Vấn Đạo đấy, ngươi gọi tới mở kết giới cho ngươi là , gọi ?”
Túc Hàn Thanh: “…”
Ngụy biện!
Túc Hàn Thanh sắp tức điên, nhưng Sùng Giác của Vô Gian Ngục chính là một tên điên chính hiệu, lý với căn bản vô dụng, đành nén giận, thật sự lấy ấn t.ử từ trong túi thơm để tìm Ứng Kiến Họa.
Đồ trong túi thơm quá nhiều, y tức giận đổ hết , cầm lấy ấn t.ử để truyền âm.
Pháp khí đưa tin thường sẽ đến Phong Hỏa Đài , từ Phong Hỏa Đài phân phát đến các pháp khí khác, t.ử học cung Vấn Đạo đông đảo, nên cố ý xây một Phong Hỏa Đài nhỏ cho học sinh sử dụng, tốc độ đưa tin nhanh vô cùng.
Truyền âm của Túc Hàn Thanh đột nhiên hóa thành một con Ô Thước, kêu chíp chíp bay ngoài.
con Ô Thước linh lực cỡ móng tay bay khỏi rèm giường, Sùng Giác chậm rãi vươn hai ngón tay, híp mắt nhẹ nhàng điểm một cái.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ô Thước vỡ tan tành.
Túc Hàn Thanh: “…?”
Mặt Túc Hàn Thanh tức đến méo xệch, lạnh lùng : “Sùng Giác, ngươi còn như thật sự sẽ g.i.ế.c ngươi!”
Sùng Giác thổi thổi hai ngón tay, thấy Túc Hàn Thanh tức quá, đành nghiêm mặt , : “Mời tiếp tục.”
Túc Hàn Thanh nén giận, sa sầm mặt truyền âm nữa.
Ô Thước kêu một tiếng, vỗ cánh bay ngoài.
Lần Sùng Giác quả thực còn ác ý dùng linh lực đ.á.n.h rơi Ô Thước nữa… bởi vì Ô Thước căn bản bay khỏi rèm giường, kết giới Đại Thừa kỳ chặn , kêu chíp chíp bay loạn xạ giường.
Không đ.â.m , truyền âm của Túc Hàn Thanh từ trong đó vang lên.
“Đại sư cứu mạng! Đại sư cứu mạng!”
Lặp lặp ngừng.
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh tức giận thu Ô Thước , hốc mắt đỏ hoe trừng mắt Sùng Giác, dường như sắp tức đến phát .
Nếu là Sùng Giác thấy y uất ức như , dù lòng sắt đá đến cũng mềm lòng, sự đều chiều theo y.
kẻ mắt là con ma bò lên từ Vô Gian Ngục, hứng thú hàng mi ướt át của Túc Hàn Thanh, cảm thấy vô cùng, nếu lên chắc chắn sẽ còn hơn.
Có lẽ là thưởng thức đủ, Sùng Giác thế mà duỗi xuống chiếc giường hỗn độn, tỏ vẻ ngủ, ngươi tự chơi .
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh cuối cùng cũng nhịn nữa, như một con thú nhỏ lao tới, từ cao hung hăng bóp chặt cổ : “Ngươi thả , hôm nay sẽ đồng quy vu tận với ngươi!”
Sùng Giác những sợ, ngược còn khẽ thành tiếng.
Hắn đưa tay đỡ lấy eo Túc Hàn Thanh, ý giảm: “Nếu hận như , lúc lấy mở cửa giới Vô Gian Ngục, vì mang cùng, ngược còn đưa về nhân gian?”
Bên tai Túc Hàn Thanh bỗng chốc đỏ bừng: “Ngươi!”
Kiếp y lòng tro ý lạnh, ngay cả báo thù cũng lười nghĩ, khó khăn lắm mới làm một việc nhân nghĩa là đưa khỏi Vô Gian Ngục trở về nhân gian, ngờ sống một đời, thế mà trở thành điểm yếu để chế giễu ?
Gương mặt Túc Hàn Thanh nóng bừng, hổ đến mức hận thể tìm một cái lỗ để chui .
Sùng Giác thưởng thức dáng vẻ thẹn quá hóa giận linh động của y — Túc Hàn Thanh kiếp quá nặng nề, dù chọc tức đến mấy cũng chỉ nén giận trong lòng, lời tàn nhẫn nhất từng cũng chỉ là câu ép đến đường cùng: “… Tương lai, ngươi nhất đừng rơi tay .”
… Rất ít khi sẽ giương nanh múa vuốt như bây giờ, như một con hồ ly nhảy nhót lung tung.
Vốn nên vui mừng vì sự đổi của y, nhưng Sùng Giác nghĩ đến sự chuyển biến xảy mí mắt của một cái “chính ” khác, trong lòng đột nhiên bùng lên sự ghen tị và oán hận vô hạn.
Sùng Giác cũng sẽ che giấu bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào của , dù mắng là kẻ trời sinh ác loại tội ác tày trời, cũng chỉ coi đó là lời khen, lúc oán khí trong lòng lan tràn, chuyện tự nhiên cũng âm dương quái khí, đầy châm chọc.
“Thiếu quân buông nhiều lời tàn nhẫn như , câu nào làm ?”
Đây vẫn là đầu tiên gọi Túc Hàn Thanh là “Thiếu quân”, nhưng giống những khác, tai Túc Hàn Thanh chỉ càng thêm tức giận.
Túc Hàn Thanh: “Sớm muộn gì cũng sẽ làm , cần ngươi lo ?”
“Ồ.” Sùng Giác lạnh, “Ví dụ như cái nào? Ngươi đồng quy vu tận với , là thực hiện lời hứa kiếp là ‘tương lai nhất đừng rơi tay ngươi’ ? Ngươi chọn một cái , chờ một trăm năm, xem thiếu quân cuối cùng làm ?”
Túc Hàn Thanh tức đến ngửa , đột nhiên lao tới hung hăng c.ắ.n một miếng cổ Sùng Giác.
Sùng Giác đau điếng, giận mà còn ha hả.
Mái tóc dài của Túc Hàn Thanh hỗn loạn xõa xuống, ánh nến nhảy múa tạo nên những bóng ảnh li ti gương mặt xinh , hiếm thấy lộ chút tính công kích khi dồn đường cùng.
“Sùng Giác.” Y lạnh lùng , “Ta cuối, để ngoài.”
Không ai thể giam cầm y như một con chim sẻ nữa.
Ánh nến rơi con ngươi đen của Sùng Giác, dường như biến nó thành đôi đồng t.ử màu tuyết kỳ quái của kiếp .
Sùng Giác cong môi với y, mang theo ác ý điên cuồng mà bình tĩnh.
“Ngươi g.i.ế.c , tự nhiên thể ngoài.”
Ánh mắt Túc Hàn Thanh bỗng chốc trở nên hung ác.
Bỗng nhiên, một chiếc ấn Ô Thước lộn xộn giường như thứ gì đó kéo, lơ lửng dựng lên, như một con ch.ó điên đột nhiên lồng ngón tay cái đang rũ bên cạnh của Túc Hàn Thanh.
Một tiếng Ô Thước kêu to chợt vang vọng khắp chiếc giường chật hẹp.
Túc Hàn Thanh chau mày, cùng Sùng Giác về phía tay .
Cái ấn Ô Thước , thế mà là nhẫn Tu Di mà Túc Huyền Lâm để cho y?
Túc Hàn Thanh sững sờ.
Nhẫn Tu Di siết chặt ngón tay Túc Hàn Thanh, làm thế nào cũng gỡ , con Ô Thước chạm khắc bằng ngọc sống động như thật đó càng mở to mắt, như sống mà giương cánh kêu to, miệng tiếng .
“G.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c! G.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c!”
Túc Hàn Thanh còn kịp suy nghĩ đây là cái gì, bên tai bỗng nhiên thấy tiếng xiềng xích va chạm quen thuộc, từng đạo Cốt Liên trắng như tuyết lướt qua mắt.
Sùng Giác bên cạnh đột nhiên lảo đảo ôm lấy ngực.
Vô Cốt Liên khóa chặt tứ chi, trái tim, nội phủ, thậm chí cả cột sống của bỗng dưng xuất hiện, chịu sự điều khiển của con Ô Thước nhẫn Tu Di của Túc Huyền Lâm, từng tấc một siết chặt.
Túc Hàn Thanh ngây dại.
--------------------