Phượng Hoàng Cốt - Chương 72: Món tiền kếch xù

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:15
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi âm thanh đều tĩnh lặng.

Trâu Trì trong ánh trăng, phù văn bộ thanh y của hiện lên, tựa như lưu huỳnh bén lửa, nổ tung thành những tia lửa vụn vặt mà lộng lẫy.

Đi theo là một đàn ông mặc áo choàng đen, vành mũ rộng che kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi môi tái nhợt.

Hắn lười biếng : “Ngươi còn giữ cái xác làm gì, dạy ngươi thuật đoạt xá của Lạn Kha Phổ, ngươi tìm một thể mới là .”

Trâu Trì nghiêng đầu, cả khuôn mặt lộ ánh trăng trắng bệch một cách bất thường, thất khiếu chảy m.á.u — trông như một sắp c.h.ế.t.

Không đúng, là c.h.ế.t.

“Đừng vô tâm vô phế như .” Trâu Trì nhàn nhạt , “Sùng Giác sẽ thật sự g.i.ế.c ngươi đó.”

“Hắn g.i.ế.c hai .” Hắn lạnh, “Tên khốn phản phúc, đáng lẽ nên c.h.ế.t cùng Túc Huyền Lâm ở Vô Gian Ngục. Ngươi đang yên đang lành mạo hiểm cứu ?”

Trâu Trì trách mắng: “Bị giam nhiều năm như mà vẫn chữa cái tật ăn bậy bạ của ngươi ?”

Hắn đang định mỉa mai thì một Phật ấn khổng lồ từ bậc thang ập đến, “oành” một tiếng đ.á.n.h ngã ngửa .

Trâu Trì vội vàng đỡ lấy , mới để lăn xuống bậc thang.

Hắn dường như quen với thể lắm, lảo đảo vững thẹn quá hóa giận : “Văn Kính Ngọc!”

Trên đỉnh bậc thang, Sùng Giác khoác một bộ cà sa trắng muốt vai, ánh trăng chiếu lên hoa văn sen áo cà sa tựa như đang sống động, ngũ quan thanh lãnh còn vẻ từ bi và thiền ý thường ngày, xuống hai từ cao, đuôi mày tràn đầy ý quỷ quyệt.

“Cái miệng của ngươi xem thật sự nín nhịn quá lâu , tìm tát cho mấy cái mới chịu yên.”

Khất Phục Ân ghét bỏ kéo chiếc mũ đen che mặt , khuôn mặt vốn thuộc về Khất Phục Chiêu trông ôn hòa, nhưng đôi con ngươi màu hổ phách mang theo lệ khí như dã thú.

“Tám nghìn trượng lòng đất, Quy Khư Vô Gian Ngục, một nơi tuyệt vời như , tiếc là ngươi chôn xương ở đó.”

Sùng Giác , thong thả chỉnh y phục rộng thùng thình, gương mặt vốn từ bi mang ý quái đản từng : “ là một nơi , các tộc nhân ngươi liên lụy đều sinh ma tâm chỉ g.i.ế.c chóc, cũng nhờ ác niệm của bọn họ mà mới ngưng tụ thực thể.”

Khất Phục Ân sững sờ, con ngươi bỗng chốc đỏ tươi, lạnh lùng : “Ngươi g.i.ế.c bọn họ?!”

“Không.” Vệt đỏ giữa mày Sùng Giác gần như rỉ m.á.u tươi, bóng của vài sợi lông mi nơi đuôi mắt đổ xuống gò má, tựa như một lưỡi đao lạnh băng, hạ giọng khẽ, “Ta thu trọn tam độc ngũ d.ụ.c của họ khi c.h.ế.t tim , khiến ác niệm của họ hòa làm một với … Đây gọi là ‘g.i.ế.c’, chỉ là ban cho họ sự trường sinh cùng mà thôi.”

Khất Phục Ân c.h.ế.t lặng.

Trâu Trì cũng ngây .

Ác niệm của Sùng Giác mười mấy năm sâu nặng đến thế .

Đôi con ngươi màu hổ phách của Khất Phục Ân hóa thành màu đỏ sậm, sát ý dâng trào từng khiến dựng tóc gáy, tức đến run cả : “Ngươi, ngươi dám…!”

Sùng Giác dường như xem nỗi đau của khác là chất dinh dưỡng thể hấp thụ, hứng thú rộ lên: “Ngươi nên cảm ơn Túc Huyền Lâm.”

Khất Phục Ân chằm chằm.

Sùng Giác thong thả bước xuống bậc thang, đến bậc thang ngay Khất Phục Ân, thẳng đôi mắt hổ phách của , chậm rãi : “Nếu kéo ác niệm của Vô Gian Ngục, tộc nhân của ngươi vẫn đang là những con dã thú vô lo vô nghĩ, tàn sát lẫn trong Vô Gian Ngục đấy.”

Sát ý của Khất Phục Ân chợt dâng lên đỉnh điểm: “Văn Kính Ngọc! Ngươi!”

Trâu Trì thấy tình hình , lập tức tiến lên ngăn : “A Ân!”

Ánh mắt Khất Phục Ân hung ác, trong con ngươi gợn nước thoáng qua, lạnh lùng : “Bọn họ chỉ là liên lụy, vô tội…”

Sùng Giác lười biếng ngắt lời : “…Cho nên dùng Phật ấn siêu độ, giúp họ giải thoát, ngươi cảm ơn mới đúng.”

Trong cổ họng Khất Phục Ân mùi m.á.u tươi, đôi môi tái nhợt như giấy: “Ngươi…”

Kẻ luôn mồm mép lanh lợi, ngớt miệng thế mà Sùng Giác làm cho tức đến nỗi hồi lâu một chữ, chỉ “ngươi” mãi thôi.

“Ngoan.”

Sùng Giác cầm chuỗi Phật châu vỡ chỉ còn bốn hạt, dùng sợi dây khẽ lướt qua mặt Khất Phục Ân, tư thế tùy ý mang theo sự miệt thị và làm nhục của kẻ bề .

Hắn lên, giọng nhẹ dịu.

“Sau mà để thấy hai chữ ‘con mắt’ nữa, sẽ độ ngươi xuống hoàng tuyền địa ngục, đoàn tụ với tộc nhân của ngươi.”

Khất Phục Ân cứng đờ cả , ngơ ngác Sùng Giác chậm rãi xoay rời .

Bốn hạt Phật châu bằng sáp ong lăn xuống giữa đám lá khô chồng chất, tựa như hai đôi mắt kỳ quái.

*

Túc Hàn Thanh mê man lăn lộn mấy vòng giường, đột nhiên đưa tay che mắt, cứ cảm thấy như thứ gì đó đ.â.m , đau đến mức tỉnh cả ngủ.

Chẳng lẽ Lạn Kha Phổ vẫn c.h.ế.t, cướp mắt của y?

Túc Hàn Thanh bật dậy, ngái ngủ gọi cây bạn sinh lấy gương tới.

một lúc lâu, y chẳng thấy cả vỏ cây .

Túc Hàn Thanh mơ màng quanh, lúc mới phát hiện đang ngủ trong trai xá ở Phật đường núi.

Địa bàn của Sùng Giác, Lạn Kha Phổ dù c.h.ế.t cũng dám vì một con mắt mà tự tìm đến cửa chịu c.h.ế.t.

Túc Hàn Thanh che mắt trái thử xem mắt còn thấy , cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.

Tiếng chuông sớm vang lên một tiếng.

Túc Hàn Thanh vội vàng bò dậy định quần áo, rửa mặt đ.á.n.h răng học, nhưng khi mũi chân trần chạm đất, tầm mắt y bỗng một vệt đỏ thu hút.

Co chân lên, Túc Hàn Thanh mơ màng vén áo lót xuống, thấy ở mắt cá chân từ xuất hiện một vệt đỏ kỳ lạ.

Trông… giống như dấu răng?

Ý nghĩ kỳ quái làm Túc Hàn Thanh giật cả , y vội lắc đầu xua những ý nghĩ bậy bạ.

Sao mắt cá chân dấu răng , huống hồ đây còn là tẩm xá của Thế Tôn.

“Chắc là sâu c.ắ.n thôi.” Túc Hàn Thanh đưa tay xoa xoa vệt đỏ gần như rỉ máu, tự thuyết phục , “Tẩm xá của thúc phụ tám trăm năm ở, vài con sâu cũng gì lạ, lát nữa tan học đến Huyền Hồ Trai xin ít t.h.u.ố.c đuổi côn trùng mới .”

Túc Hàn Thanh để tâm nữa, mặc xong y phục chạy đến Phật đường.

Sùng Giác ngủ dậy từ sớm, lúc đang đệm hương bồ trong Phật đường pha , chiếc bàn nhỏ bên cạnh đặt mấy miếng điểm tâm, cũng tìm ở .

Túc Hàn Thanh lon ton chạy tới, lẽ sự dung túng của Sùng Giác hôm qua khiến y dạn dĩ hơn, cũng hành lễ mà thẳng xuống đối diện Sùng Giác, hì hì : “Thúc phụ buổi sáng lành.”

Sùng Giác nhàn nhạt “ừm” một tiếng: “Kinh Phật hôm qua còn chép xong, giờ Thân ba khắc đến đây chép tiếp .”

Túc Hàn Thanh gật đầu, cầm điểm tâm nhét miệng.

ăn nửa miếng, y mới như phản ứng , nghi hoặc hỏi: “Sao thúc phụ giờ Thân ba khắc mới tan học?”

Lịch học của Thượng Thiện học trai mỗi ngày đều khác , khi học đến tối, khi chỉ học đến trưa, hôm nay buổi chiều chỉ hai tiết, vặn tan học đúng giờ Thân ba khắc.

Sùng Giác rũ mắt đưa qua: “Trâu Trì với .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-72-mon-tien-kech-xu.html.]

Túc Hàn Thanh hiểu lắm tại phó chưởng viện với mấy chuyện vặt vãnh , nhưng cũng hỏi nhiều, ăn điểm tâm nhịn gãi gãi mắt cá chân đang ngứa, mày khẽ nhíu .

Sùng Giác hỏi: “Sao ?”

Túc Hàn Thanh lẩm bẩm: “Trong tẩm xá sâu, c.ắ.n mắt cá chân của con đau ngứa.”

Động tác rót của Sùng Giác khựng , trong mắt lộ một nụ ôn hòa quá mức.

“Bị c.ắ.n ở , để xem.”

Túc Hàn Thanh ngậm một miếng điểm tâm, tùy tiện vén vạt áo lộ mắt cá chân cho xem: “Chỗ .”

Sùng Giác : “Còn rỉ máu?”

“Hình như ?” Túc Hàn Thanh nghển cổ , “Cũng đau lắm.”

Sùng Giác bất đắc dĩ lắc đầu, từ trong nhẫn trữ vật lấy rượu thuốc, nắm lấy mắt cá chân mảnh khảnh của Túc Hàn Thanh đặt lên đầu gối , xem là định tự bôi t.h.u.ố.c cho y.

Vụn bánh trong miệng Túc Hàn Thanh suýt nữa thì phun , y ngăn : “Không, khụ, phụt, cần phiền thúc phụ ! Chỉ là vết thương nhỏ thôi, để mặc nó nửa ngày là khỏi.”

Ngón tay Sùng Giác đột nhiên dùng sức kẹp chặt mắt cá chân mảnh khảnh, mạnh mẽ giữ động tác chạy của Túc Hàn Thanh.

Cổ chân Túc Hàn Thanh nhất thời bóp đến đau nhói, y nhịn hít một : “Hít… Thúc phụ?”

Sùng Giác trong khoảnh khắc buông lỏng bàn tay gần như sắp bóp vệt đỏ mắt cá chân , giữ một lực lỏng mà để chạy thoát, điềm đạm vô dục.

“Đừng quậy.”

Túc Hàn Thanh cũng ý thức phản ứng của quá lớn, trong lòng thầm mắng bậy bạ.

Chỉ là bôi t.h.u.ố.c thôi mà, giữ mắt cá chân dày vò như kiếp .

Phải điềm nhiên, vững vàng.

Túc Hàn Thanh vẻ trấn định, thẳng lưng ngay ngắn, bưng lên nhấp một ngụm.

Rất , tự nhiên — nếu móng vuốt của y run đến mức làm đổ nửa ly thì chắc chắn sẽ thản nhiên tự tại đến mức khiến Sùng Giác bằng con mắt khác.

Sùng Giác bôi rượu t.h.u.ố.c lên “vết thương” ở mắt cá chân của Túc Hàn Thanh, ngón tay như ngọc, nhẹ nhàng thoa đều rượu thuốc.

Túc Hàn Thanh là do quá bậy bạ, là sự thật đúng là như , y cứ cảm thấy cảnh vẻ quá mức mờ ám.

từ nhỏ đến lớn y ít khi nhận sự yêu thương và cưng chiều từ bậc trưởng bối, y c.ắ.n ngón tay Sùng Giác, thầm nghĩ trưởng bối nhà cũng sẽ cẩn thận tỉ mỉ như ?

Thế thì cũng thật.

Thuốc ở mắt cá chân dường như thoa đều, một luồng nóng rực thấm da thịt, khiến mấy vệt đỏ càng thêm tươi tắn, ngón tay như ngọc của Sùng Giác cố ý vô tình lượn lờ quanh mắt cá chân, hàng mi rũ xuống che con ngươi màu mực, vẻ mặt của .

Túc Hàn Thanh khua khua chân: “Thúc phụ, ạ, đau nữa.”

Ở nơi Túc Hàn Thanh thấy, con ngươi màu mực của Sùng Giác đang cuộn trào sóng dữ, chằm chằm mắt cá chân của Túc Hàn Thanh.

khi ngẩng đầu lên, con ngươi lạnh lẽo như tuyết đỉnh núi, tựa hồ phủ một lớp sương mù khiến thể đoán .

Túc Hàn Thanh liếc một cái cúi đầu như kẻ trộm, trong lòng ảo não : “Mình phường háo sắc, chỉ một cái thôi chột như ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sùng Giác cuối cùng cũng buông tay, rũ mắt lau rượu t.h.u.ố.c ngón tay, tiện tay nhặt chuỗi Phật châu bên cạnh lên khẽ mân mê.

Hôm nay đổi một chuỗi Phật châu khác, chỉ khẽ mân mê mà vụn rơi lả tả dấu vết.

“Đa tạ thúc phụ.” Túc Hàn Thanh mang giày tất , vội , “Muộn , con học đây.”

Sùng Giác nhạt: “Được.”

Túc Hàn Thanh vội vã chạy ngoài.

chạy khỏi Phật đường, y đột nhiên “bộp” một tiếng đ.â.m sầm một kết giới nửa trong suốt bất ngờ xuất hiện, suýt nữa thì vỡ đầu chảy máu, may mà trong gang tấc kịp dùng tay đỡ .

Túc Hàn Thanh mơ màng vỗ vỗ, phát hiện là kết giới của Phật đường, y đầu thuận miệng : “Thúc phụ, kết giới vẫn còn mở.”

Sùng Giác đang xếp bằng trong Phật đường, trong tay còn một hạt Phật châu nào, chỉ còn một sợi dây vắt hổ khẩu, gần như dùng hết tự chủ mới miễn cưỡng kiềm chế sự thôi thúc nhốt ở đây.

Một luồng linh lực từ Phật đường bay , nhẹ nhàng mở kết giới.

Túc Hàn Thanh lúc mới ôm sách nhảy chân sáo chạy xuống núi.

Ầm.

Trong Phật đường là một đống đổ nát, bàn nhỏ, bình phong, tất cả đồ đạc đều hóa thành mảnh vụn rơi xuống đất.

Sùng Giác một bạch y giữa trung tâm, tay chống lên trán đang đau nhức, cố gắng kiềm chế lệ khí hung tợn trong cơ thể.

Ác niệm bạo ngược thành hình, tàn nhẫn hiếu sát nhiều năm trong Vô Gian Ngục, đột nhiên về nhân gian, kiềm chế bản năng khống chế và hủy diệt trong lòng, quả thực khó như lên trời.

Đầu Sùng Giác đau như búa bổ, vệt đỏ giữa mày chậm rãi nhỏ xuống một giọt m.á.u tươi.

Cuối cùng, thể chịu đựng việc Túc Hàn Thanh một nữa rời khỏi tầm mắt , bỗng nhiên dậy hóa thành một làn khói đen biến mất trong Phật đường.

Kết giới của Phật đường biến mất, mà từng tấc từng tấc mở rộng , bao phủ bộ học cung Văn Đạo rộng lớn bên trong.

*

Túc Hàn Thanh ngừng tăng tốc, cuối cùng cũng đến Thượng Thiện học trai đúng tiếng chuông cuối cùng.

Sáng sớm tinh mơ, các học sinh đều ủ rũ, khí trầm lắng.

Chỉ Nguyên Tiềm, hăng hái giành điểm tâm từ sáng sớm, là tinh thần phấn chấn, hì hì nhét một miếng điểm tâm miệng Túc Hàn Thanh, : “Thiếu quân, sơn trưởng hai tiết buổi chiều học nữa.”

Túc Hàn Thanh nghi hoặc: “Tại ?”

“Không học , hỏi lý do làm gì.” Nguyên Tiềm , “Hôm qua bọn đến phường thị của Biệt Niên Niên chơi, thu tế sắp đến , Mặc Thai Trai nhiều đồ lắm, xem cùng ? Tiện thể gọi cả Khất Phục Chiêu nữa.”

Túc Hàn Thanh nghiêm nghị lắc đầu, nghiêm túc lật sách: “Ta thể sa đà chìm đắm nữa…”

Ô Bách Lí bên cạnh uể oải : “Nghe Mặc Thai Trai mới nhập về hai sợi dây leo thần thụ ba nghìn năm tuổi, ai trả giá cao thì .”

“Tan học liền.” Túc Hàn Thanh lập tức khép sách , chân thành , “Ta tán gia bại sản cũng giành sợi dây leo đó cho Bách Lí, chấn hưng hùng phong của ‘thần xạ thủ bách phát bách trúng’.”

“Tốt nhất là ngươi làm .” Ô Bách Lí liếc y một cái, do dự một lát hỏi, “Bây giờ trong tay ngươi bao nhiêu linh thạch?”

Nếu đủ, mấy họ góp mua một sợi cũng .

Túc Hàn Thanh lắc lắc túi tiền, lục lọi hồi lâu tiện tay vốc một nắm linh thạch.

“Từng ?”

Ô Bách Lí mười mấy viên linh thạch vụn bàn, im lặng hồi lâu, cuối cùng nhịn giọng châm chọc.

“Thiếu quân vẫn nên cất ‘món tiền kếch xù’ thì hơn, nếu lo kẻ thấy tiền mờ mắt, g.i.ế.c cướp của.”

Túc Hàn Thanh: “…”

--------------------

Loading...