Phượng Hoàng Cốt - Chương 71: Không hề nương tay

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:14
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dáng vẻ đột nhiên ngất xỉu của Sùng Giác tối qua thật sự dọa Túc Hàn Thanh sợ hết hồn.

Y vội vã chạy về phía núi, thầm nghĩ: “Hắn lẽ vẫn còn thương, chỉ mang cho ít linh d.ư.ợ.c thôi, chứ ý gì khác.”

Sùng Giác vì y mới Cốt Liên hành hạ, với tư cách là “kẻ đầu sỏ” gây tất cả chuyện , y cảm thấy gánh vác trách nhiệm chăm sóc trưởng bối.

Túc Hàn Thanh tìm cho một lý do hợp lý, y rảo bước như bay, ba bước gộp làm hai mà phóng đến Phật đường.

May mà núi vẫn mở kết giới, Túc Hàn Thanh thuận lợi .

Hôm nay Sùng Giác hẳn là vẫn đang niệm kinh tham thiền, những cánh cửa gỗ khắc hoa bên hông Phật đường đều mở , bên hồ nước trồng một cây quế che trời, hương hoa vàng óng rơi đầy mặt đất.

Thấp thoáng thể thấy bóng dáng Sùng Giác đang khoanh chân tấm bình phong.

Túc Hàn Thanh nghiêng đầu.

Bình thường Sùng Giác niệm kinh đều đóng chặt cửa Phật đường, hôm nay kỳ lạ như ?

Túc Hàn Thanh nghi hoặc bước lên bậc thang, thấy cửa Phật đường mở toang, y bèn ho một tiếng thăm dò đến gần.

“Thúc phụ, con đến đưa linh d.ư.ợ.c cho ngài.”

Sau tấm bình phong, một lúc lâu giọng của Sùng Giác mới vọng : “Ừ, .”

Túc Hàn Thanh mừng thầm trong lòng, vội vàng cởi giày lon ton —— nhưng mới chạy vài bước, y sợ tiếng bước chân vội vã nên giả vờ bình tĩnh, chậm , thong thả vòng qua tấm bình phong.

Sùng Giác vẫn khoanh chân bồ đoàn đả tọa niệm kinh như thường lệ, mày mắt tĩnh lặng như đang nhập thiền, ánh nắng xiên xiên từ cửa sổ chiếu , đậu như thể phủ một lớp hào quang của Phật, khiến dám khinh nhờn.

Hôm nay dường như đổi chuỗi Phật châu, mười tám viên sáp ong màu vàng óng mịn màng giữa năm ngón tay thon dài trắng như ngọc, khẽ va tạo nên những âm thanh trong trẻo.

Mày mắt Sùng Giác lạnh lùng, Túc Hàn Thanh đến mặt mà vẫn lười biếng chẳng buồn mở mắt.

Túc Hàn Thanh ngoan ngoãn quỳ gối xuống đối diện Sùng Giác, lấy từng bình linh đan trong túi thơm .

Cây bạn sinh bám vai Túc Hàn Thanh cũng vươn cành giúp y lấy bình sứ, Túc Hàn Thanh tiện tay vuốt nó một cái xem như khen thưởng.

Cây bạn sinh tức thì vẫy cành khô lia lịa như một chú cún con.

Bỗng nhiên, Sùng Giác mở đôi con ngươi đen thẳm, hờ hững về phía cây bạn sinh, trong đôi mắt vốn từ bi bác ái chợt lóe lên một tia sát ý lạnh thấu xương.

Toàn cây bạn sinh đột nhiên cứng đờ, như thể ai đó dùng gậy vụt cho một trận, nó nức nở chui tọt trong tay áo của Túc Hàn Thanh.

Túc Hàn Thanh chẳng hiểu vì , cũng thèm để ý đến nó, y giả vờ tự nhiên : “Sùng Giác, ngươi đỡ hơn ?”

Sùng Giác lạnh nhạt đáp: “Làm càn.”

Túc Hàn Thanh quen với việc mỗi khi y gọi “Sùng Giác”, nhất định sẽ đáp bằng câu “Làm càn”, y tiếp tục một cách thành thục: “Cốt Liên ngươi tiêu hết ? Hôm qua càng nghĩ càng thấy đúng, thứ đó xuyên qua tim và nội tạng thì đau đến mức nào chứ, thể dễ dàng tiêu tan như . Hôm nay ngươi rõ cho một lèo, nếu thì đừng hòng .”

Sùng Giác chuỗi Phật châu, đôi mắt trĩu nặng Túc Hàn Thanh chằm chằm, đồng t.ử dường như đang âm thầm ấp ủ điều gì đó.

Túc Hàn Thanh chờ mãi thấy trả lời, đành lấy hết can đảm đối diện với : “Ngươi chứ.”

Sùng Giác thỏa ý y, nhàn nhạt đáp một tiếng “Ừ”, đó vươn tay chậm rãi cởi đai lưng của áo cà sa.

Mọi cử chỉ của đều toát lên vẻ ung dung tùy tính thể tả, năm ngón tay thon dài ánh nắng từng chút một cởi chiếc đai lưng trắng như tuyết, động tác rõ ràng mang theo vẻ quyến rũ, nhưng ai dám nghĩ về .

Cho đến khi…

Sùng Giác cởi áo cà sa bên ngoài, hai ngón tay tùy ý vạch sang hai bên, cởi cả áo trong.

Hành động cởi áo của khiến Túc Hàn Thanh chấn động đến ba hồn bảy vía bay mất, y đang mơ màng tự hỏi “Hắn đang làm gì ?”, thì tầm mắt đập lồng n.g.ự.c trắng như sứ với thớ cơ rõ ràng, trượt xuống vòng eo săn chắc…

Túc Hàn Thanh ngây một lúc lâu, đôi mắt đột nhiên trợn tròn.

Khoan, khoan !

Sao báo một tiếng mà đột nhiên cởi áo ?!

Hôm qua còn ngại ngùng xoắn xuýt cho xem !

Dù để trần nửa , gương mặt Sùng Giác vẫn từ bi như một đóa hoa núi cao lạnh lẽo, như vầng trăng sáng đỉnh non, hề nửa phần d.ụ.c vọng.

Hắn như như khuôn mặt đỏ bừng của Túc Hàn Thanh, nhàn nhạt : “Cốt Liên tiêu .”

Mặt Túc Hàn Thanh đỏ bừng đến tận mang tai, y vội nhắm mắt, vươn tay sờ soạng khép vạt áo cho Sùng Giác, lắp bắp : “Thấy, thấy , tiêu thật . Ha ha ha, ha ha, mau mặc , đừng, đừng để cảm lạnh.”

Túc Hàn Thanh cảnh làm cho chấn động đến mức năng lộn xộn.

Trong lúc tay chân luống cuống, y dường như thấy Sùng Giác khẽ một tiếng, giọng điệu mang theo vẻ trêu chọc khó tả.

Túc Hàn Thanh len lén hé một mắt.

Sắc mặt Sùng Giác vẫn lạnh nhạt, đang cúi mắt thắt đai lưng.

—— Đâu .

Túc Hàn Thanh vốn đầu óc chút vấn đề, cứ ngỡ lên cơn điên bắt đầu ảo giác nên cũng để tâm, y lẩm bẩm: “Tiêu thật là , thúc phụ đừng làm con sợ như hôm qua nữa nhé.”

Sùng Giác lạnh nhạt đáp một tiếng, kéo chiếc bàn nhỏ bên cạnh : “Không đến chép kinh Phật , mang bút mực ?”

Túc Hàn Thanh vốn ý đồ khác, thật sự chép kinh Phật, lúc thấy hết bệnh, y vội vàng lắc đầu: “Không mang.”

“Ừ.” Sùng Giác lấy giấy bút mực mới tinh từ trong nhẫn trữ vật , “Thúc phụ đây.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh gượng: “Thúc phụ… thật chu đáo, đa tạ thúc phụ.”

Thúc phụ đưa bút cho y: “Chép .”

Túc Hàn Thanh hết cách, đành rưng rưng nước mắt, cầm bút chép cái thứ kinh Phật c.h.ế.t tiệt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-71-khong-he-nuong-tay.html.]

Thiếu niên chép kinh, Sùng Giác thì ở bên cạnh pha .

Hương trầm từ lư hương nhỏ lượn lờ bay lên, Thế Tôn trong bộ áo bào trắng rũ xuống đất, những hoa văn hoa sen chìm ánh mặt trời tựa như từng đóa mặc liên lay động, hấp thụ m.á.u tươi mà lặng lẽ nở rộ.

Túc Hàn Thanh vùi đầu chép sách, hề để ý rằng ở nơi tầm mắt y với tới, vị Thế Tôn thoát tục đang rũ mi, đôi con ngươi đen thẳm ẩn chứa nụ kỳ quái, như một con hung thú đang chằm chằm con mồi.

—— Hoàn còn vẻ từ bi bác ái và thanh lãnh thiền ý của một vị Thế Tôn.

Rõ ràng đang hứng thú bừng bừng bắt con chim sẻ ngoan về nhốt trong lồng vàng, nhưng vì bài học đau thương từ để nó trốn thoát, như sợ sẽ làm kinh động đến nó, nên hết rải một vốc kê để dụ dỗ.

Chỉ đủ kiên nhẫn, mới tư cách bắt con chim sẻ nhất.

Túc Hàn Thanh lãng phí thời gian việc chép kinh, y lấy hết can đảm lén ngẩng đầu, nhỏ giọng : “Thúc phụ, câu kệ Phật con hiểu lắm.”

Trong khoảnh khắc, ánh mắt mơ ước độc địa của ác thú lặng lẽ tan biến.

Sùng Giác thản nhiên cúi mắt, giọng điệu khoan t.h.a.i giảng kinh cho y.

Túc Hàn Thanh tai lọt tai , nhưng mặt vẫn giả vờ gật gù vẻ bừng tỉnh đại ngộ, tỏ ý thúc phụ thật lợi hại, Phật lý nào cũng tinh thông.

Sùng Giác y hiểu, nên chỉ qua loa, giảng hai câu bảo y chép tiếp.

Trà pha xong, với tư thái ung dung khắc xương cốt, thong thả đưa cho Túc Hàn Thanh một ly.

Túc Hàn Thanh tu ừng ực một cạn sạch.

Sùng Giác cũng chê, rót cho y một ly nữa.

Lúc phạt chép kinh, Túc Hàn Thanh trong lòng bực bội chỉ c.h.ử.i thề, nhưng lúc tâm trạng thoải mái một cách kỳ lạ, chép xong một trang còn nhân lúc lật sách lén Sùng Giác một cái.

Vui vẻ chép một hồi, y quỳ đến mỏi chân, bèn duỗi chân gầm bàn, nhưng hai chân tê rần, kiểm soát mà đạp một cái cẳng chân Sùng Giác.

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh giật nảy , trợn tròn mắt Sùng Giác, sợ mắng.

Sùng Giác cúi mắt, liếc mắt cá chân tinh tế lộ của Túc Hàn Thanh, con ngươi tối , như thể đang ấp ủ một luồng lệ khí âm u thể thành lời.

thành thục đè nén suy nghĩ đó xuống, gì cả, tiếp tục pha .

“Mỏi chân thì lên một lát .”

Túc Hàn Thanh lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Xem lời Sùng Giác hôm qua là thật, ngoan cũng , đến cả đạp một cái cũng mắng.

Túc Hàn Thanh duỗi duỗi chân, khi thư giãn gân cốt mới thu chân .

Y hề thấy bàn, bàn tay đang chuỗi Phật châu của Sùng Giác dùng sức đến trắng bệch, như thể đang dùng chuỗi Phật châu thế thứ gì đó, hung hăng dùng sức bóp nát bộ hạt châu.

Trên vạt áo rơi xuống một lớp bột sáp ong mịn.

Túc Hàn Thanh gì, vô tư lự tiếp tục chép kinh.

Sùng Giác nhàn nhạt hỏi y: “Cây bạn sinh của ngươi… sinh là cành khô thế ?”

Nét bút của Túc Hàn Thanh khựng .

Linh vật cộng sinh khi sinh vốn tươi um tùm, là do chịu đựng mấy chục năm tra tấn ở kiếp mới trở nên héo úa tiêu điều, mọc nổi nửa phiến lá xanh như thế .

“Không nữa.” Túc Hàn Thanh dối, “Chắc là đến tuổi , bắt đầu hói đầu thôi.”

Sùng Giác: “…”

là qua loa cho lệ.

Sùng Giác rót cho y một ly .

Uống vốn nên càng uống càng tỉnh táo mới , nhưng Túc Hàn Thanh thể chất gì mà mới uống ba ly , chẳng mấy chốc gà gật buồn ngủ.

Kinh Phật mắt như biến thành từng con đom đóm, lấp lánh bay lên từ trang giấy.

Túc Hàn Thanh vô thức đưa tay bắt, cảm thấy tầm mắt mặt đột nhiên chao đảo.

Một lúc lâu , y mới mơ màng nhận , thì ngửa ngã xuống đất.

“Ta… ngủ.” Túc Hàn Thanh mơ màng nắm lấy bút, móng vuốt vẫn còn quơ quào trong trung, “Ta vẫn thể chép tiếp, thúc phụ… đừng phạt… Ưm.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Một câu còn xong, y ngủ say khò khò.

Sùng Giác thong thả uống , tầm mắt dừng Túc Hàn Thanh đang dang tay dang chân, đột nhiên bật thành tiếng.

Linh lực vô hình nhẹ nhàng nâng hình mảnh khảnh của Túc Hàn Thanh lên, lướt qua chiếc bàn nhỏ như một chiếc lông vũ, từ từ đáp xuống lồng n.g.ự.c rộng lớn của Sùng Giác.

“Túc Tiêu Tiêu.”

Ngón tay xương xẩu rõ ràng của Sùng Giác thờ ơ vuốt ve khuôn mặt say ngủ của Túc Hàn Thanh, con ngươi bỗng chốc lóe lên màu trắng quỷ dị, ngay cả giữa trán cũng hiện một vệt đỏ hẹp dài, trông như một con lệ quỷ đến từ địa ngục hoàng tuyền.

Túc Hàn Thanh ngửi thấy mùi hương quen thuộc, vô thức cọ cọ lòng bàn tay , mơ thấy gì mà mớ một cách hàm hồ.

“Thúc phụ… đừng .”

Động tác tay Sùng Giác khựng , nhẹ, dịu dàng như đang dỗ một đứa trẻ.

“Ta , cả.”

Người chút lưu tình…

Từ đến nay đều là ngươi.

--------------------

Loading...