Phượng Hoàng Cốt - Chương 69: Đả tọa nhập định
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:12
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Túc Hàn Thanh bao giờ thấy bộ dạng bất tỉnh nhân sự của Sùng Giác.
Ngay cả ở kiếp , kẻ dù g.i.ế.c trời g.i.ế.c đất, khi thương đầy là m.á.u vẫn quấn lấy y pha trò, m.á.u chảy đầy mà vẫn cứ hứng thú bừng bừng.
Túc Hàn Thanh thăm dò hỏi: “Thế Tôn? Thúc phụ?”
Sùng Giác trả lời.
Túc Hàn Thanh định đỡ lên giường , nhưng hình kẻ cao lớn hơn y quá nhiều, cả đè xuống đến mức thấy bóng dáng Túc Hàn Thanh . Y gồng một lúc lâu, cuối cùng nhờ sự trợ giúp của cây bạn sinh mới ném lên sập.
Túc Hàn Thanh vã mồ hôi đầy , tiện tay quệt một cái : “Đến Huyền Hồ Trai gọi tiểu y tiên tới.”
Cây bạn sinh lắc lư cành lá, đang định rời .
Túc Hàn Thanh như nhớ điều gì: “Thôi, đừng kinh động Huyền Hồ Trai, … xem phó chưởng viện về .”
Sùng Giác hiện giờ trông thế , dù gọi y tu tầm thường đến thì tám phần cũng nguyên nhân, huống chi còn Cốt Liên kỳ quái …
Trâu Trì lẽ gì đó.
Cây bạn sinh đợi mãi thấy chủ nhân đổi ý, lúc mới tung tăng tìm .
Đã là nửa đêm canh ba, Túc Hàn Thanh khoanh chân đôn kê chân, chống tay lên mép giường, cẩn thận Sùng Giác.
Lạn Kha Phổ ngay cả sự truy sát của Thiên Đạo cũng thể né tránh, thật sự sẽ Sùng Giác đ.á.n.h c.h.ế.t, hóa thành bột mịn theo đóa hoa ?
nếu Lạn Kha Phổ thật sự là kẻ phản bội đạo, Sùng Giác vì Thiên Đạo diệt trừ tai họa, chẳng nên ban ân đại cơ duyên , vì khiến Sùng Giác Cốt Liên vây khốn?
Vừa nhớ tới Cốt Liên trắng như tuyết , Túc Hàn Thanh khỏi nhe răng.
Xích sắt xuyên thấu trái tim, thôi thấy đau.
Sùng Giác nhắm mắt ngủ say, như một pho tượng thở.
Túc Hàn Thanh ôm gối đợi một lúc lâu, cây bạn sinh mới về, báo cho y phó chưởng viện còn trở về.
Túc Hàn Thanh chau mày, dậy .
Y vốn cảm thấy giường của đủ để y tha hồ lăn lộn, nhưng lúc một Sùng Giác đó, y cảm thấy chiếc giường trở nên chật chội, tay chân cũng chỗ để, co quắp c.h.ế.t .
Sùng Giác hôn mê sâu, ngay cả khi Túc Hàn Thanh đến gần cũng chút phản ứng nào.
Túc Hàn Thanh thăm dò đưa tay , kéo vạt áo lộn xộn của Sùng Giác, ghé sát để xem Cốt Liên kỳ quái .
Vốn dĩ y cho rằng đó là Cốt Liên hư ảo do chú thuật phù văn nào đó tạo thành, nhưng khi y đưa tay nhẹ nhàng chạm , bất ngờ đụng thực thể của Cốt Liên, nặng trĩu lạnh lẽo.
Y cẩn thận sờ soạng khẽ kéo một chút, Cốt Liên dường như xuyên thấu qua hồn thể, mệnh môn ở n.g.ự.c nửa phần vết thương, nhưng Sùng Giác đang ngủ say run lên bần bật, từ trong cổ họng phát một tiếng thở dốc đè nén.
Dường như đau đến tàn nhẫn.
Túc Hàn Thanh vội nhe răng rụt tay về, dám chạm nữa.
Chẳng lẽ cái giá trả cho việc Sùng Giác nhúng tay chuyện tam giới, chính là xiềng xích cổ quái xuyên thấu thể xác ?
Sớm cứng rắn ngăn .
Không đúng…
Túc Hàn Thanh cúi đầu chạm tay Sùng Giác, buồn bã thầm nghĩ, sớm nên thực hiện giao dịch vớ vẩn với Lạn Kha Phổ.
Tất cả đều là của y.
Đây tám phần là ôm sai trách nhiệm dứt khoát nhất trong đời Túc Tiêu Tiêu.
Túc Hàn Thanh đang nâng tay Sùng Giác, đột nhiên thấy một tiếng vang giòn tan, y bối rối vén tay áo bào rộng lên, kinh ngạc thấy cổ tay Sùng Giác thế mà cũng Cốt Liên mảnh khảnh xuyên qua.
Túc Hàn Thanh vội vàng trèo lên giường, vạch áo Sùng Giác ngang ngó dọc, xem xét .
Không chỉ trái tim, mà tứ chi cùng eo bụng thế mà đều Cốt Liên xuyên thấu, giấu lớp áo bào, lan tràn đến một hư vô định.
Túc Hàn Thanh dọa sợ, y quỳ gối bên cạnh Sùng Giác, hai tay run rẩy lay : “Sùng Giác… Sùng Giác.”
Sùng Giác vẫn im lặng như tờ, nửa phần động tĩnh.
Tim Túc Hàn Thanh gần như nhảy khỏi lồng ngực, y Cốt Liên Sùng Giác mà làm , trong đầu trống rỗng một mảnh, một lúc lâu mới đột nhiên bừng tỉnh, mặt mày kinh hãi bò xuống giường.
“Sư … Đại sư !”
Rõ ràng trong lúc ngủ mơ còn thấy giọng của Ứng Kiến Họa, vì hiện giờ ở Lạc Ngô Trai?
Gương mặt nhỏ nhắn của Túc Hàn Thanh trắng bệch như tờ giấy, hai chân mềm nhũn lảo đảo một cái suýt nữa ngã Sùng Giác, y vội chống tay định thể.
y còn bò xuống giường, một bàn tay đột nhiên từ bên cạnh vươn , chuẩn xác lầm giữ chặt cổ tay đang run rẩy của y.
Túc Hàn Thanh ngẩn .
Sùng Giác nắm lấy tay y, lòng bàn tay lạnh lẽo nửa phần ấm.
Túc Hàn Thanh vội vàng nhào tới: “Sùng Giác, ngươi tỉnh ?!”
Sùng Giác mắt cũng mở, giữ c.h.ặ.t t.a.y Túc Hàn Thanh đặt xuống, khẽ mở đôi môi tái nhợt, giọng yếu ớt.
“Làm càn.”
Túc Hàn Thanh: “…”
Đều lúc nào mà còn nhớ đến việc chê nước cờ của y.
“Không chứ?” Giọng Túc Hàn Thanh vẫn còn run rẩy, y lẩm bẩm, “Ngươi… ngươi hình như xiềng xích kỳ quái, đau ?”
Sùng Giác đáp, khẽ mở mắt, một lúc lâu mới : “Khóc cái gì?”
Túc Hàn Thanh ngẩn , đưa tay lên quệt mới phát hiện tự lúc nào mặt đẫm nước mắt, từ chóp mũi cho đến hốc mắt đều chua xót một mảnh, chật vật c.h.ế.t.
Y bịt tai trộm chuông đầu , hung hăng lau khô nước mắt, tình nguyện : “Không .”
Sùng Giác cũng sẽ để lộ dáng vẻ yếu đuối mặt tiểu bối, chống đỡ nổi mà ngất một lát là cực hạn, lúc Cốt Liên vẫn còn đang lay động căn cốt trái tim, thong thả dậy.
Nếu sắc mặt vẫn còn tái nhợt, Túc Hàn Thanh gần như cho rằng Sùng Giác yếu ớt ngã y chỉ là ảo giác.
Rõ ràng hình Sùng Giác cao lớn khôi ngô, Túc Hàn Thanh hoảng hốt cảm thấy giống như một khối ngọc sắp vỡ nát, theo bản năng đưa tay đỡ.
“Đừng lộn xộn.”
Người đầy xiềng xích còn chịu tu dưỡng cho , đau ?
Sùng Giác liếc bàn tay nhỏ đang nhẹ nhàng đặt lưng của Túc Hàn Thanh, nhưng gạt nữa, : “Lạn Kha Phổ lòng khó lường…”
Hắn vốn định “Sau đừng dễ dàng tin nữa”, nhưng nghĩ lo Túc Hàn Thanh cảm thấy đang ép buộc nhúng tay chuyện của y, đang định đổi một cách khác.
Túc Hàn Thanh vội : “Ta sẽ tin nữa.”
Sùng Giác sững sờ, gương mặt tái nhợt dường như nở một nụ nhẹ nhõm.
Túc Hàn Thanh xong, mặt đỏ lên, lúng túng sang chuyện khác: “Xiềng xích ngươi, rốt cuộc là chuyện gì thế? Có đau ?”
Sùng Giác lúc mới muộn màng nhận y phục của chỉnh tề, vạt áo kéo mơ hồ thể thấy lồng n.g.ự.c với làn da rõ ràng, đai lưng cũng kéo lung tung, để lộ nửa phần eo bụng.
Sùng Giác: “…”
Sùng Giác đời tám phần cũng từng y phục chỉnh tề như , thần sắc phức tạp trong giây lát sửa quần áo lộn xộn, : “Không , cần lo lắng.”
Túc Hàn Thanh nhíu mày: “ mà…”
Sùng Giác cứng nhắc sang chuyện khác: “Ngươi… chuyện của Lạn Kha Phổ ?”
Túc Hàn Thanh nghiêng đầu : “Cái gì?”
“Lạn Kha Phổ là một trong Tứ Thánh Vật của hai ngàn năm , tên gọi… Khất Phục Ân.” Sùng Giác , “Hắn và mẫu ngươi là song sinh tử.”
Túc Hàn Thanh ngẩn .
Bất luận là Sùng Giác, Tạ Thức Chi, là Ứng Kiến Họa, tất cả đều xem Túc Hàn Thanh như một đứa trẻ, chuyện đời cũng chủ động cho y .
Đây là đầu tiên Túc Hàn Thanh trưởng bối kể chuyện xưa —— mà còn là từ miệng Sùng Giác, quản thúc và khống chế y cực kỳ nghiêm khắc.
Thật hiếm lạ.
Thấy Túc Hàn Thanh hứng thú, truy vấn chuyện Cốt Liên nữa, Sùng Giác xoa xoa giữa mày, nhàn nhạt .
“Khất Phục Ân từ nhỏ khống chế Lạn Kha Phổ, ngạo mạn tự phụ, hai ngàn năm ai vì tàn sát Tam Thánh Vật, cha ngươi…” Sùng Giác dừng , “Huyền Lâm đến bắt , thà c.h.ế.t cũng chịu đền tội.”
Mà khi a tỷ của là Khất Phục Lệnh đến, nửa lời , chỉ một ánh mắt khiến thánh vật Lạn Kha Phổ khả năng thông thiên cam tâm tình nguyện thúc thủ chịu trói, mặc cho Túc Huyền Lâm giam ở Lạn Kha Cảnh hơn một ngàn năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-69-da-toa-nhap-dinh.html.]
Sùng Giác : “Khất Phục Ân đối với a tỷ của …”
Ánh mắt dừng đôi mắt nghi hoặc của Túc Hàn Thanh, Sùng Giác do dự một lúc lâu, cuối cùng nuốt những lời hết, sợ dạy hư trẻ con.
“Ngươi tuy quan hệ huyết thống với Khất Phục Ân, nhưng chung quy sẽ thiện cảm với ngươi, cho dù phù văn tay ngươi tác dụng, cũng đề phòng nhiều hơn.”
Túc Hàn Thanh cũng địch ý của Khất Phục Ân, như điều suy nghĩ gật gật đầu.
Sùng Giác thấy y dường như lọt tai, cũng dừng nữa, gắng gượng xuống sập.
Túc Hàn Thanh ngăn : “Vậy ngươi…”
Đôi môi Sùng Giác tái nhợt đến cực điểm, thấy tránh , đành nhẫn nại : “Không gì đáng ngại, chỉ là phù văn Cốt Liên thôi, giờ tan .”
Lông mày Túc Hàn Thanh gần như nhíu thành hai chấm đen: “Ngươi đừng coi là trẻ con mà lừa gạt, cho xem.”
Sùng Giác bất đắc dĩ, vén tay áo lên cho y xem cổ tay trơn bóng.
Cốt Liên quả thực tan biến.
“Còn n.g.ự.c và nội phủ nữa.” Túc Hàn Thanh lanh lợi buông tha, “Hai nơi đó là mệnh môn của , vạn nhất xảy sai sót gì, thì làm ?”
Sùng Giác: “Thật sự … Túc Tiêu Tiêu!”
Sùng Giác còn kịp qua loa cho xong, Túc Hàn Thanh nhào tới lột vạt áo của Thế Tôn, một bộ dáng thấy thì quyết bỏ qua.
“Ta chỉ một cái thôi… Được , xem bộ, vạch một khe hở cho xem .”
Sùng Giác xoa giữa mày, đầu đau như búa bổ: “Đừng hồ đồ.”
Túc Hàn Thanh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ta kẻ háo sắc, vì phòng như ?”
Sùng Giác: “…”
Đứa nhỏ ba ngày đ.á.n.h là trèo lên nóc nhà lật ngói.
Túc Hàn Thanh xong cũng hối hận, vội lấy lòng với Sùng Giác, ngoan ngoãn gọi: “Thúc phụ.”
Sùng Giác d.a.o động: “Trời tối, ngươi nghỉ ngơi .”
Túc Hàn Thanh chau mày, thấy Sùng Giác thật sự định , vội : “Ta xem, để sờ sờ là chứ gì.”
Trái tim và nội phủ tu hành Cốt Liên đầy phù văn xuyên thấu, thương thế tầm thường thể so sánh, Túc Hàn Thanh trong lòng lo sợ, thế nào cũng xác nhận mới thể yên tâm.
Sùng Giác mặt cảm xúc cất bước rời .
Túc Hàn Thanh sững sờ, gắng gượng dừng bước chân đuổi theo, lúng túng cúi đầu mũi chân.
Nếu Sùng Giác thật sự vì y mà xảy chuyện, lấy hai con mắt đổi sự bình an vô sự của .
Ngay lúc Túc Hàn Thanh ủ rũ đến sắp mọc nấm, khẽ thở dài một tiếng, ánh nến mắt dường như một bức tường che khuất ánh sáng, bóng tối bao trùm khắp .
Túc Hàn Thanh mờ mịt ngẩng đầu.
Sùng Giác mà , cúi nắm lấy tay Túc Hàn Thanh, đem bàn tay thon dài nhẹ nhàng ấn lên n.g.ự.c lớp áo cà sa.
Thình thịch, thình thịch.
Tiếng tim đập chậm rãi mà hữu lực.
Túc Hàn Thanh cảm nhận nhịp tim và lồng n.g.ự.c bình lòng bàn tay, ngẩng đầu Sùng Giác.
“Ngươi…”
Hai chênh lệch chiều cao lớn, động tác cúi của Sùng Giác khiến mái tóc tán loạn khẽ lướt qua tai Túc Hàn Thanh, ánh nến lay động, bên cạnh màn giường trong nội thất chật hẹp, dường như vây một trời đất lưu luyến.
Ma xui quỷ khiến, lồng n.g.ự.c Túc Hàn Thanh đột nhiên rung động trong chớp mắt.
Sùng Giác còn cách nào khác, dung túng nắm lấy bàn tay mềm mại vô lực của Túc Hàn Thanh chạm vùng eo bụng nơi nội phủ.
Ngón tay thon dài của Túc Hàn Thanh đột nhiên cuộn tròn, hô hấp bất giác ngừng , ngơ ngác ngẩng đầu Sùng Giác.
Hương hoa bồ đề Sùng Giác như một cái ôm mềm mại, bao bọc lấy cả Túc Hàn Thanh, khuôn mặt tái nhợt mà đoan trang trầm tĩnh, dường như đang tham thiền niệm kinh trong Phật đường, tĩnh lặng chút d.ụ.c niệm.
Túc Hàn Thanh ngẩn ngơ , bất giác nuốt nước bọt, yết hầu vì động tác ngẩng đầu mà lăn lên lăn xuống.
“Cốt Liên biến mất, thật sự gì đáng ngại.” Sùng Giác nhàn nhạt liếc y, “Xác nhận xong ?”
Túc Hàn Thanh ngây một lúc, mới đột nhiên bừng tỉnh, như thỏ con giật nhảy bật về , nhanh chóng rụt tay .
“Xác, xác nhận xong …”
Sùng Giác: “Tiêu Tiêu, ?”
Tay Túc Hàn Thanh như bỏng, bất giác cọ qua cọ lòng bàn tay và mu bàn tay lên , y cúi đầu, gò má nóng ran gần như thiêu đỏ cả dái tai.
“Không gì… Khụ, Cốt Liên biến mất là .”
Sùng Giác chăm chú thiếu niên đầu gần như bốc khói, hiểu lắm vì còn giương nanh múa vuốt, chớp mắt ủ rũ thế .
Cốt Liên chỉ là tạm thời cưỡng ép ẩn , Thế Tôn tiện ở lâu, thấy Túc Hàn Thanh y phục mỏng manh chân trần đèn, một bộ dáng đáng thương vô cùng, nhịn khẽ bước lên một bước, một tay ôm lòng.
Túc Hàn Thanh bất ngờ ôm lòng, lập tức cả cứng đờ.
Đời Sùng Giác cũng từng ôm y, vốn phản ứng gì kỳ lạ, nhưng lúc y như giam cầm, tay chân để .
“Thúc, thúc phụ…”
“Ừm.”
Sùng Giác như ôm một đứa trẻ, nhẹ nhàng xoa xoa gáy y, lúc mới buông , suy nghĩ hồi lâu, nhẹ nhàng một câu.
“Không ngoan cũng .”
Thân thể Túc Hàn Thanh vẫn còn cứng đờ, duy trì tư thế ôm, ngơ ngác ngẩng đầu.
“A?”
Sùng Giác : “Gây chút họa cũng gì đáng ngại, giữ vững đạo tâm của chính ngươi, đừng sa đọa là .”
Có lẽ cái gọi là đại thiện của , đối với một đứa trẻ tràn đầy sức sống như Túc Hàn Thanh mà , chỉ là gông xiềng.
Thiếu niên 17, 18 tuổi vốn dĩ lòng mang phản nghịch, vạn nhất vì gông cùm xiềng xích của mà lầm đường lạc lối, thì mất nhiều hơn .
Bản tính của Túc Hàn Thanh cũng , chỉ là thiếu dẫn đường mà thôi.
Sùng Giác gương mặt dịu ngoan hiếm thấy của thiếu niên, nhẹ nhàng vén lọn tóc rối trán Túc Hàn Thanh tai: “Nghỉ ngơi sớm , Phượng Hoàng cốt phát tác thì tìm .”
Túc Hàn Thanh theo bản năng gật đầu.
Sùng Giác nghĩ nghĩ, : “Ngày mai đừng đến muộn trốn học nữa.”
Túc Hàn Thanh gật đầu.
Lúc đỉnh đầu y mất ba hồn, lòng bàn chân mất sáu phách, dù Sùng Giác bảo y tại chỗ chép 300 kinh Phật, y cũng chỉ gật đầu .
Sùng Giác liếc y một cái, cuối cùng xoay hóa thành sương khói rời .
Túc Hàn Thanh ngơ ngác theo hướng Sùng Giác rời , lâu vẫn hồn.
*
Phật đường núi.
Sùng Giác từ trong hư hiện , chống đỡ nổi vẻ mặt bình tĩnh, lảo đảo chống án nhỏ xuống đệm hương bồ.
Cốt Liên cưỡng ép đè xuống hiện hình trở , mà còn sâu hơn so với lúc ở Lạc Ngô Trai, mấy chục Cốt Liên xuyên thấu thể trôi nổi bốn phía, phần đuôi lan tràn đến hư vô định.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sùng Giác ho một ngụm máu, dùng hết ý thức cuối cùng mở kết giới Phật đường, khoanh chân đệm hương bồ nhắm mắt đả tọa nhập định.
Mỗi một tay, phản phệ gây đều sẽ mạnh mẽ thêm một Cốt Liên, tay kinh sợ Khất Phục Ân, Cốt Liên gần như phong bế kinh mạch căn cốt của , chỉ bế quan mới thể tiêu trừ.
Không bao lâu, Phật đường chìm tĩnh mịch.
Hơi thở của Sùng Giác mỏng manh, an an tĩnh tĩnh đó tựa như một pho tượng ngọc chạm khắc tinh xảo.
Đột nhiên, “Cốc cốc”.
Kết giới vô cùng vững chắc, ngay cả Đại Thừa kỳ cũng thể dễ dàng đến gần bên ngoài Phật đường, chậm rãi gõ cửa.
Sùng Giác nhập định sâu, gì.
--------------------