Phượng Hoàng Cốt - Chương 68: Cốt Liên Trắng Như Tuyết
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:10
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cậu?
Một vệt m.á.u trượt dài từ đuôi mắt y, lặng lẽ hòa ao mực đen .
Y những cuộn giấy đầy phù văn xung quanh, lờ mờ hiểu phận của .
Sùng Giác từng với y, Lạn Kha Phổ trốn khỏi bí cảnh lẽ sẽ đến tìm y, nhưng hề cho hai quan hệ huyết thống.
Hàng mi rậm của Túc Hàn Thanh run rẩy, y thẳng đôi mắt màu hổ phách giống hệt của “ trời ban”, đáy mắt chút cảm xúc.
Lạn Kha Phổ thể sát hại Tam Thánh vật từ hai ngàn năm , tất nhiên kẻ lương thiện.
Giờ đây như một kẻ điên, moi mắt cháu ngoại ruột của …
“Thuần hóa Phượng Hoàng cốt?” Túc Hàn Thanh cong cong đôi mắt, : “Nếu bản lĩnh lớn như , trực tiếp dùng thần thông, đào Phượng Hoàng cốt chiếm làm của riêng?”
Khất Phục Ân dường như hài lòng vì Túc Hàn Thanh tỏ vẻ kinh hãi ý định nhận ngay tại chỗ khi hai chữ “”.
“Người mang thánh vật sẽ Thiên Đạo ban cho đại khí vận, nếu cưỡng đoạt thánh vật, e là sẽ lập tức Thiên Đạo phát hiện, giáng xuống ngũ lôi oanh đỉnh, hồn phi phách tán.”
“Huống chi…” Khất Phục Ân sờ lên đuôi mắt Túc Hàn Thanh, “Trên ngươi, suy cho cùng vẫn chảy dòng m.á.u của tỷ tỷ .”
Túc Hàn Thanh gật đầu tỏ vẻ hiểu: “Cho nên ngươi moi mắt cháu ngoại ruột của , để tỏ lòng tưởng nhớ tỷ tỷ.”
Khất Phục Ân: “…”
Sắc mặt Khất Phục Ân chợt lạnh : “Ngươi giống hệt cha ngươi, khéo ăn khéo , lời hồ ngôn loạn ngữ.”
Túc Hàn Thanh nhíu mày, giống Túc Huyền Lâm, y thẳng vấn đề: “Ngươi thể thuần hóa Phượng Hoàng cốt, tin ngươi thế nào?”
So với những lời bịa đặt của Túc Hàn Thanh, Khất Phục Ân dường như thích dáng vẻ lạnh như băng sương, ánh mắt tràn đầy chán ghét của y hơn. Khóe môi khẽ nhếch lên, mười ba chuỗi cốt liên mặt nạ khẽ va , phát tiếng vang trong trẻo.
“Ngươi bằng lòng cho một con mắt?”
“Tại ?” Túc Hàn Thanh khó hiểu, “Chỉ là một con mắt thôi mà.”
Khi Phượng Hoàng cốt phát tác thể thiêu y đến sống bằng c.h.ế.t, nếu đúng như lời , thể thuần hóa nó để thoát khỏi nỗi khổ thiêu đốt, mà cái giá trả chỉ là một con mắt đáng tiền, y vẫn còn lời chán.
Túc Hàn Thanh trả lời dứt khoát và thản nhiên đến mức khiến Khất Phục Ân, vốn nghĩ rằng sẽ tốn nhiều công sức, sững sờ một lúc lâu. Hắn mới khẽ bật một tiếng trầm thấp, nâng gáy Túc Hàn Thanh đột ngột dùng sức.
Rào.
Nửa Túc Hàn Thanh cuối cùng cũng dậy khỏi ao mực đen ngòm nặng trịch, cảm giác đè nén ở n.g.ự.c cũng dần tan biến.
Khất Phục Ân : “Đưa tay .”
Túc Hàn Thanh đưa tay trái .
chỉ một động tác đó tại khiến Khất Phục Ân khó chịu, lạnh lùng : “Tay .”
Túc Hàn Thanh hiểu tại .
Khất Phục Ân chán ghét : “Cha ngươi dùng tay trái cầm kiếm.”
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh miễn cưỡng đổi sang tay .
Khất Phục Ân như : “Ngươi đúng là ngoan ngoãn hơn cha ngươi.”
Túc Hàn Thanh thầm nghĩ lẽ yêu thầm Túc Huyền Lâm, câu nào cũng rời khỏi ?
Mắng xong, lòng bàn tay lạnh lẽo của Khất Phục Ân khẽ cong , một đạo phù văn tựa Phượng Hoàng Lạn Kha Phổ xung quanh nhanh chóng bay tới, hóa thành một luồng sáng ngưng tụ đầu ngón tay .
Phù văn khẽ điểm lên ngón áp út của Túc Hàn Thanh, một pháp trận màu đỏ xoay quanh đầu ngón tay mấy vòng lặng lẽ dung nhập lòng bàn tay.
Trong thức hải của Túc Hàn Thanh bỗng xuất hiện một pháp văn màu đỏ tươi, chia thành năm phần chiếm giữ trung tâm.
“Đây là phù văn thuần hóa.” Khất Phục Ân , “Chưa đầy ba khắc nữa niết bàn hỏa của Phượng Hoàng cốt sẽ phát tác, ngươi thể thử xem nó tác dụng .”
Túc Hàn Thanh .
Người sợ học phù văn sẽ quên mất giao dịch ?
Khất Phục Ân dường như cảm nhận suy nghĩ trong lòng Túc Hàn Thanh, bàn tay trắng bệch của từ từ đưa về phía mắt của y, nhàn nhạt : “Huyết mạch giữa và ngươi chính là khế ước nhất, cho dù ngươi thất tín, một nửa huyết mạch của tộc ngươi vẫn còn đó, con mắt sớm muộn gì cũng là của . Đương nhiên, cũng thu một phần thù lao.”
Năng lực của Lạn Kha Phổ, một trong tứ thánh vật loại bỏ, dường như còn lợi hại hơn tứ thánh vật ngày nay. Những phù văn màu đỏ tươi dày đặc chợt lóe lên biến mất trong lòng bàn tay , tựa như một con mắt kỳ quái, lặng lẽ hướng về phía Túc Hàn Thanh.
Túc Hàn Thanh cũng trốn, y chớp mắt .
Lòng bàn tay lạnh lẽo cuối cùng cũng áp lên mắt của Túc Hàn Thanh, chỉ bên tai một trận âm thanh thúc giục phù văn, tròng mắt bỗng truyền đến cơn đau như kim châm.
Túc Hàn Thanh bất giác chớp mắt.
Khất Phục Ân thu tay về, cúi mắt vệt sáng vàng rực trong lòng bàn tay, thờ ơ : “Đợi ngươi cảm thấy phù văn hữu dụng, sẽ tự tay moi mắt của ngươi .”
Túc Hàn Thanh đang định gì đó, nửa kiểm soát mà ngã ao mực.
… Như thể bước hụt từ cao, y choàng mở mắt, tỉnh từ ảo cảnh.
Trời tối hẳn.
Trên chiếc giường chật hẹp, cây bạn sinh vươn cành rậm rạp vây quanh y, đóa hoa đang lặng lẽ lớn lên cành khô.
Ánh trăng rọi qua khe hở, chiếu sáng những cánh hoa trắng như tuyết, trông như đóa quỳnh hoa, lặng lẽ nở một nửa.
Túc Hàn Thanh dậy, đưa tay nhẹ nhàng vỗ lên mắt .
Mắt vẫn còn đó, vết thương đ.â.m ở đuôi mắt cũng còn dấu vết.
Túc Hàn Thanh thử che mắt trái , mắt lập tức chìm một mảng tối tăm.
Hiểu .
Mắt vẫn còn, nhưng thấy gì nữa.
— Đây chính là “một phần thù lao” mà Lạn Kha Phổ .
Túc Hàn Thanh quan tâm đến một con mắt, y cúi mắt xuống, ngón trỏ tay từ khi nào ngưng tụ một vòng pháp văn màu xanh nhạt. Theo ý niệm của y khẽ động, nó bỗng hóa thành một phù văn Phượng Hoàng giương cánh bay lượn, xoay quanh lòng bàn tay.
Túc Hàn Thanh phù văn Phượng Hoàng, đăm chiêu suy nghĩ.
Thánh vật Lạn Kha Phổ từ hai ngàn năm , dường như năng lực mạnh hơn nhiều so với các thánh vật ngày nay?
Hơn nữa chỉ vì một Lạn Kha Phổ mà khiến cả tộc Phất Lệ đều thiên phú phù văn bắt nguồn từ huyết mạch.
Tứ thánh vật hiện giờ chịu đủ loại áp chế, hoặc nhốt trong hình rồng, hoặc chịu nỗi khổ thiêu đốt, Dịch Ngân Đăng tuy tu vi cường hãn nhưng dùng hồn phách làm dầu đèn.
Nhìn thế nào cũng giống như đang thứ gì đó cố ý áp chế?
Còn lời Lạn Kha Phổ …
“Chưa đầy ba khắc nữa niết bàn hỏa của Phượng Hoàng cốt sẽ phát tác.”
Ngay cả chính Túc Hàn Thanh cũng thời gian Phượng Hoàng cốt phát tác cụ thể, làm ?
Túc Hàn Thanh khoanh chân giường, kiên nhẫn đợi ba khắc.
Gần như ngay khoảnh khắc thời gian điểm, nội phủ vốn đang yên đột nhiên một ngọn lửa dữ dội thiêu đốt.
Phượng Hoàng cốt tích tụ sức mạnh, thiêu đốt xác thành nhiên liệu để giúp nó niết bàn. Ngọn lửa thiêu đốt từng tấc kinh mạch của Túc Hàn Thanh, bùng lên thiêu rụi cả chiếc giường.
Cây bạn sinh như rắn sợ lửa, trong nháy mắt sột soạt lùi về, cố gắng chui lòng đất an của nó.
Ý thức của Túc Hàn Thanh suýt nữa thiêu rụi, y loạng choạng ngã vật xuống giường, trong cơn mê man bất giác nỉ non.
“Thúc phụ…”
Y thiêu đến mơ hồ, một lúc lâu mới nhận đang gọi ai.
Trên khuôn mặt trắng nõn của Túc Hàn Thanh thiêu đốt đến nứt nẻ những vệt lửa, như thể ngọn lửa trào từ da thịt. Y như kẻ say rượu, giằng co giữa cơn mê và lý trí một hồi lâu, cuối cùng cũng giành một tia tỉnh táo, điều động một tia linh lực thúc giục phù văn ngón tay.
Phù văn Phượng Hoàng đột nhiên rít lên một tiếng, thoát khỏi lòng bàn tay, hình trong nháy mắt giãn , lao thẳng về phía ngọn lửa Phượng Hoàng Túc Hàn Thanh.
Túc Hàn Thanh bỗng chốc trợn to mắt.
Chỉ thấy ngọn lửa Phượng Hoàng thiêu đốt y mấy chục năm lúc như sinh mệnh. Phù văn Phượng Hoàng hùng hổ lao tới, móng vuốt sắc bén tóm lấy ngọn lửa Phượng Hoàng đang cháy hừng hực, gầm lên một tiếng đè chặt nó xuống đất.
Túc Hàn Thanh mơ màng hai con Phượng Hoàng kêu vang đ.á.n.h , nghiêng đầu cảm thấy như đang mơ.
Ngọn lửa va đôm đốp, như pháo hoa nở rộ, ngay cả cơn đau thiêu đốt sống bằng c.h.ế.t trong cơ thể cũng bất giác tan biến, như thể thật sự cưỡng ép đè xuống.
Ý thức của Túc Hàn Thanh dần dần rõ ràng, y ngây ngốc .
Phép thuần hóa mà Lạn Kha Phổ , thế mà thật sự tác dụng?
Đây là đầu tiên Túc Hàn Thanh cảm thấy đau đớn khi Phượng Hoàng cốt phát tác, y chớp mắt hai con chim lửa chí chóe đ.á.n.h , nhưng bao lâu bắt đầu lơ mơ, bất giác tự hỏi.
Y gọi ai?
Cho dù y cần Sùng Giác áp chế lửa Phượng Hoàng cốt giúp , cũng nên gọi thẳng tên mới đúng.
Tại buột miệng thốt …
“Thúc phụ?”
Đột nhiên, “Cái gì?”
Túc Hàn Thanh giọng bất thình lình dọa giật nảy , hoảng hốt ngẩng đầu lên thì thấy Sùng Giác đến từ lúc nào, đang bên giường, vén tấm màn giường dày đặc che sáng lên cúi mắt y.
Túc Hàn Thanh trợn tròn mắt, vỗ n.g.ự.c cho xuôi , dọa nhẹ, cũng chẳng buồn để ý đến việc đang lạnh sống lưng với , y thều thào : “Ngươi xuất quỷ nhập thần thế?!”
Sùng Giác nhíu mày y, ánh mắt dừng hai con Phượng Hoàng đ.á.n.h đến thoi thóp, điều gì, ánh mắt bỗng trầm xuống.
Phù văn Phượng Hoàng của Lạn Kha Phổ quả nhiên là để thuần hóa, chỉ trong chốc lát, con Phượng Hoàng đó đè cốt hỏa xuống đ.á.n.h cho thành một con chim non cỡ bàn tay, ngọn lửa xung quanh cũng bắt đầu thu .
Túc Hàn Thanh thấy Phượng Hoàng cốt trong cơ thể áp chế trong nháy mắt, trong đầu nhanh chóng lướt qua phù văn kỳ lạ .
Phù văn đó phức tạp đến mức chút quá đáng, là thứ mà một kẻ tay mơ mới nhập môn như y thể hiểu .
Túc Hàn Thanh đang suy tư, Sùng Giác một phen giữ chặt cổ tay y, mạnh mẽ kéo y xuống giường, lạnh lùng .
“Phù văn từ mà ?!”
Túc Hàn Thanh loạng choạng suýt ngã, y cố gắng vững bằng đôi chân trần, chau mày: “Liên quan gì đến Thế Tôn? Chẳng lẽ dùng phù văn cũng phạm giới luật nào của Tu Di Sơn ?”
Tay Sùng Giác bất giác dùng sức, tu vi Đại Thừa kỳ là thứ mà một Trúc Cơ như Túc Hàn Thanh thể chống , chỉ một chút siết cổ tay y đau điếng, mơ hồ hiện một vệt đỏ.
Túc Hàn Thanh: “Đau!”
Đôi mắt Sùng Giác vốn tĩnh lặng như đầm sâu lúc dậy sóng, cố gắng kiềm chế cảm xúc, trầm giọng : “Ta gì với ngươi, lời của Lạn Kha Phổ, ngươi một chữ cũng tin.”
Túc Hàn Thanh từ đ.á.n.h bản tính của Sùng Giác là thứ y thể đổi bằng vài câu , y hít sâu một cũng tranh cãi với , chỉ : “Ta từng dễ tin, chỉ là thực hiện một cuộc giao dịch.”
Sùng Giác cũng đang cố gắng kiềm chế cảm xúc, hai gây chuyện đến mức tan rã trong vui như .
“Lạn Kha Phổ ý đồ với ngươi, phù văn của đều là cạm bẫy, mắt của ngươi…”
Hắn giơ tay ngưng tụ một tấm thủy kính trong trung, để Túc Hàn Thanh tự xem.
— Mắt vốn màu hổ phách, lúc hóa thành màu xám trắng quỷ dị.
Túc Hàn Thanh sớm mắt thấy , y d.a.o động : “Hắn dạy phù văn, cho một con mắt, trao đổi đồng giá mà thôi, cạm bẫy gì cả.”
Sùng Giác sững sờ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Bọn trẻ bây giờ coi trọng thể của nữa , tại thể dễ dàng cho một con mắt như ?
Chuỗi Phật châu cổ tay Sùng Giác chợt lóe lên một luồng phật quang lạnh lẽo, giơ tay tạo một đạo kết giới bao phủ Túc Hàn Thanh bên trong, ánh mắt lạnh băng thẳng về phía đóa hoa cây bạn sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-68-cot-lien-trang-nhu-tuyet.html.]
Túc Hàn Thanh khẽ nhíu mày, níu lấy tay áo : “Ngươi làm gì?”
Sùng Giác : “Đoạt mắt của ngươi.”
Túc Hàn Thanh thể tin nổi Sùng Giác, thể hiểu nổi.
“Tại làm ? Ta là tự nguyện trao đổi với ?”
Huống hồ cả một thuyền học sinh lầu một Thế Tôn đều thể thờ ơ thấy c.h.ế.t cứu, bây giờ chỉ là một con mắt, thế mà chủ động nhúng tay chuyện thế gian ?
“Hắn đang mê hoặc ngươi.” Sùng Giác gạt tay y , hờ hững , “Giống như năm đó…”
Mượn huyết mạch tộc Phất Lệ, lừa một nửa khí vận Thiên Đạo của Túc Tiêu Tiêu ba tuổi.
Túc Hàn Thanh nghiêng đầu phù văn Phượng Hoàng nghiền nát ngọn lửa Phượng Hoàng cốt mặt đất, đó hóa thành một luồng sáng trở lòng bàn tay , khẽ lóe lên phù văn màu xanh nhạt.
Y : “ đau nữa…”
Dưới ánh trăng, “đầm sâu” chậm rãi nở rộ.
Tay Sùng Giác động, một cây Hàng Ma Xử bỗng xuất hiện giữa trung, nhưng vì như thể hiện hình, lặng lẽ tan biến giữa trung.
Thế Tôn Đại Thừa kỳ, cho dù cần pháp khí Hàng Ma Xử cũng thể tru sát Lạn Kha Phổ.
Sùng Giác mặt biểu cảm, đầu ngón tay ngưng tụ một đạo linh lực, mặt biểu cảm về phía đóa hoa nơi Khất Phục Ân đang ở.
“ … đau nữa.”
Túc Hàn Thanh mê mang lặp một .
Y từ đầu đến cuối chỉ là đau đớn như nữa mà thôi, cho dù thứ Khất Phục Ân là mạng của y, y cũng sẽ chớp mắt mà lấy trao đổi.
Một con mắt, thứ gì quan trọng.
Tại Sùng Giác thể hiểu y?
Kiếp là , bây giờ càng là .
Cho dù sống một , y cũng chỉ là một nữa thối rữa trong vũng bùn mới mà thôi.
Để y sống điên điên khùng khùng một ?
Túc Hàn Thanh hai tay ấn lên kết giới trong suốt, Sùng Giác về phía Khất Phục Ân, vội vàng nhắc nhở: “Ngươi thể nhúng tay chuyện tam giới , dừng tay…”
Kết giới Đại Thừa kỳ thể lay chuyển, Túc Hàn Thanh dùng hết sức đập kết giới trong suốt, âm thanh truyền ngoài , chỉ thể trơ mắt Sùng Giác đầu , hình như sương khói bỗng chốc tan biến tại chỗ.
“Thúc phụ… Sùng Giác!”
Một thế giới trong một đóa hoa, thể sánh với trời cuồn cuộn.
Sùng Giác mặt trầm như nước tiến ảo cảnh của Khất Phục Ân, linh lực huyễn hóa một đạo pháp khí hung hãn. Theo bước chân chậm rãi như dạo trong sân vắng của , vô đạo linh lực như lưu quang từ giữa trung rơi xuống, từng tấc một đáp xuống bốn phía, nở rộ thành những đóa pháo hoa lộng lẫy.
Lạn Kha Phổ lơ lửng xung quanh như ngọn lửa thiêu đốt, một trận gợn sóng chấn động, ầm ầm sụp đổ xuống ao mực bên .
“Khất Phục Ân.”
Sùng Giác mặc kệ đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ gợn sóng, cơ thể tầng tầng tỏa sát ý kỳ quái, thôi thúc Cốt Liên trong cơ thể lặng lẽ xuất hiện — nhưng vẫn thể áp chế sát khí của .
Nửa ảo cảnh hủy, Khất Phục Ân cuối cùng cũng ép khỏi ao mực, như .
“Chuyện tình nguyện của đôi bên, ngươi cũng mạnh mẽ nhúng tay ?”
Sùng Giác nhàn nhạt : “Trả mắt của Tiêu Tiêu.”
Khất Phục Ân vươn hai ngón tay kẹp lấy một viên châu tựa hổ phách, : “Viên ?”
Sùng Giác định động thủ, tay Khất Phục Ân bỗng siết chặt.
“Ngươi nếu động thủ, sẽ bóp nát nó ngay lập tức.”
Động tác của Sùng Giác khựng , hờ hững : “Nó là con của tỷ tỷ ngươi.”
“Càng là kẻ đầu sỏ hại c.h.ế.t tỷ tỷ .” Khất Phục Ân như cố ý chọc giận Sùng Giác, như , “ huyết thống thật kỳ lạ, câu ‘cháu giống ’ quả sai, vốn tưởng tính tình Tiêu Tiêu giống cha nó, nhưng ngờ… nó điên đến mức khác gì .”
Ngay cả con mắt cũng thể thản nhiên lấy làm trao đổi.
Dù Khất Phục Ân tự nhận là kẻ điên, cũng hành động của Túc Hàn Thanh làm cho chấn động.
Trên khuôn mặt quanh năm thiền định thể khinh nhờn của Sùng Giác hiếm khi lộ một tia chán ghét.
“Đừng lấy nó so sánh với ngươi.”
“Cho dù ngươi chán ghét thế nào, Tiêu Tiêu cũng là quan hệ huyết thống với .” Khất Phục Ân tung viên châu trong tay lên, nhẹ nhàng bắt lấy trong lòng bàn tay, tủm tỉm , “Còn ngươi thì , một là quan hệ huyết thống với nó, hai là sư tôn danh nghĩa, chỉ dựa cái danh ‘con của bạn ’ là thể quản trời quản đất ?”
Bàn tay Sùng Giác giấu trong tay áo khẽ run lên, một lúc lâu mới thấp giọng : “Trả mắt đây.”
“Muốn thì tự đến lấy.”
Khất Phục Ân véo viên châu một lúc, lười biếng : “Dù cho dù viên châu , tỷ tỷ của cũng sẽ sống — nếu ngươi cứ lo lo , sợ tay sẽ Thiên Đạo giáng sấm sét, cứ tiện tay vứt thôi.”
Trong mắt Sùng Giác lộ một tia lạnh lẽo, tay đột nhiên động, cây Hàng Ma Xử mới triệu hồi một nửa biến mất bỗng xuất hiện trong lòng bàn tay, nắm chặt.
Sát ý dâng trào cùng với Cửu Cửu Cốt Liên, chợt theo gió mà múa.
Ầm —
Từng đạo linh lực từ hư truyền đến, chấn động kết giới bao phủ Túc Hàn Thanh một trận gợn sóng dữ dội.
Túc Hàn Thanh nhốt trong kết giới Đại Thừa kỳ thể thoát , y dứt khoát khoanh chân đất, ngẩn ngơ chằm chằm chuỗi Phật châu cổ tay.
Sùng Giác kiếp rốt cuộc coi y là gì?
Chỉ là con của bạn , cũng thể khiến bất chấp phận, tiếc nhúng tay chuyện tam giới để đòi cho y con mắt đáng tiền ?
Lâu thuyền tập kích, bí cảnh Văn Đạo tế…
Ngắn ngủi đầy một tháng, sự dung túng vô hạn của Sùng Giác dành cho y, theo lẽ thường hẳn hóa thành tư cách để quản thúc y.
Kiếp Sùng Giác giam cầm, Túc Hàn Thanh ít nhất còn thể hưởng thụ sự mật cá nước, coi như lợi dụng lẫn , nhưng kiếp thì , Sùng Giác dường như thật sự coi y là con của bạn , dung túng ràng buộc.
Túc Hàn Thanh khô một lúc lâu, thầm nghĩ: “Phải tránh xa .”
Bởi vì đủ loại chuyện kiếp , y thể đơn thuần ỷ Sùng Giác như một trưởng bối, cũng thể kéo Thế Tôn cao cao tại thượng nhiễm bụi trần xuống thần đàn, cùng y mục nát trong vũng bùn.
Hoặc là, để Sùng Giác rời khỏi học cung Văn Đạo, trở về đỉnh núi tuyết Tu Di tiếp tục tham thiền niệm kinh, củng cố Phật tâm;
Hoặc là chính y dẹp đường hồi phủ, trở về một phương trời nhỏ bé của Ứng Húc Tông tiếp tục làm trời làm đất.
Không liên quan đến .
Túc Hàn Thanh trông như cà tím gặp sương, uể oải cúi mắt.
Rõ ràng ghét bỏ chuỗi hạt vỡ mà Sùng Giác cưỡng ép đeo lên tay y, lúc vô thức đưa ngón tay gảy hạt châu, ủ rũ tính toán trong lòng, đợi tới y sẽ bình tĩnh tự chủ, như một lớn thương lượng chuyện với Sùng Giác.
Chỉ là chờ chờ, Túc Hàn Thanh buồn ngủ đến mức bắt đầu ngáp, Sùng Giác vẫn động tĩnh.
Tim Túc Hàn Thanh run lên, y c.ắ.n ngón tay mơ hồ cảm thấy hoảng hốt.
Lạn Kha Phổ trông vẻ mưu mô nhiều, phù văn thành đôi ngay cả lửa Phượng Hoàng cốt cũng thể áp chế.
Sùng Giác trông giống sẽ đ.á.n.h , luôn cảm thấy giao đấu với khác tám phần cũng chỉ là khoanh chân đó, một bộ dáng bảo tướng trang nghiêm niệm kinh siêu độ cho đối phương.
Ngón tay Túc Hàn Thanh đều c.ắ.n dấu răng.
Sẽ đ.á.n.h xảy chuyện chứ?
Không đúng.
Sùng Giác là Đại Thừa kỳ, làm thể thua một kẻ chỉ trốn trốn tránh tránh như Lạn Kha Phổ.
Túc Hàn Thanh suy nghĩ lung tung, lúc thì lo lắng lúc mạnh mẽ thuyết phục chính .
Nửa đêm canh ba, hư cách đó xa cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt như mạng nhện, đóa hoa nở rộ trong ánh trăng như mất sức sống, trong khoảnh khắc khô héo, xào xạc hóa thành những cánh hoa khô rời khỏi cành.
Túc Hàn Thanh sững sờ, vội vàng bò dậy hai tay vịn kết giới trong suốt.
Rất nhanh, một tố bào của Sùng Giác một nữa xuất hiện từ hư , sương khói quanh một lúc lâu mới tan .
Túc Hàn Thanh thấy bình an vô sự, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhanh căng mặt, nắm tay thật mạnh đ.ấ.m kết giới, hiệu thả y ngoài.
Sắc mặt Sùng Giác hiểu tái nhợt, lạnh lùng giơ tay, kết giới đột nhiên tan biến.
Túc Hàn Thanh loạng choạng một cái, suýt nữa ngã nhào.
Sau khi vẻ trấn định vững, y ho khan một tiếng, lạnh giọng : “Lạn Kha Phổ ?”
Sùng Giác chậm rãi bước tới, : “Nhắm mắt .”
Túc Hàn Thanh nhắm, còn trợn mắt tròn xoe.
Sùng Giác dường như nhiều lời với y, mặt biểu cảm đem một thứ trong tay nhẹ nhàng vỗ lên mắt Túc Hàn Thanh.
Mắt một nữa truyền đến cơn đau quen thuộc, soi thủy kính lên, con ngươi màu hổ phách thế mà trở .
Túc Hàn Thanh sững sờ.
Sùng Giác thế mà thật sự đoạt “con mắt” từ tay Lạn Kha Phổ?
Như hẳn là tính nhúng tay chuyện tam giới, Thiên Đạo sẽ trừng phạt gì ?
Túc Hàn Thanh mày nhíu chặt: “Sau đừng nhúng tay chuyện của nữa.”
Sùng Giác .
Túc Hàn Thanh làm vẻ hung dữ, cố ý mắng : “Ngươi với quen, tại cứ quản trời quản đất, cho gây chuyện, cho hồ ngôn loạn ngữ. Bây giờ thì , lấy ‘mắt’ đổi một thứ ngươi còn mạnh mẽ chen ngang một chân…”
Nói đến đây, Túc Hàn Thanh phù văn tan trong tay, thầm nghĩ, y xem như hời của Lạn Kha Phổ một phù văn thuần hóa Phượng Hoàng cốt ?
Ây, cũng khá vui.
nghĩ đến cái gọi là “khế ước huyết mạch” mà Lạn Kha Phổ , nếu c.h.ế.t, tám phần vẫn sẽ đến tìm đòi mắt.
Sùng Giác phen lẽ phí công vô ích.
Sùng Giác lạnh nhạt liếc y một cái, xoay định .
Túc Hàn Thanh luôn cảm thấy chút đúng, nhanh chân xông lên chặn đường .
Nếu là đây sớm vẻ trưởng bối dạy dỗ , hôm nay một lời.
“Ngươi gì thế, cho cái… Ư.”
Còn xong, Sùng Giác dường như cuối cùng cũng chống đỡ nổi, hình cao lớn lảo đảo một hồi, ầm ầm ngã về phía Túc Hàn Thanh mặt.
Túc Hàn Thanh đột nhiên kịp phòng , “Ực” một tiếng đè suýt nữa ngã xuống đất.
May mà cây bạn sinh từ đất chui lên, chuẩn xác lầm đỡ lấy hai .
Túc Hàn Thanh cố gắng ôm lấy Sùng Giác, mờ mịt .
Lạn Kha Phổ trọng thương, chỉ thể bắt nạt những tiểu Trúc Cơ như Túc Hàn Thanh.
Sùng Giác hẳn là thương, nhưng khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy một cách lạ thường, hai mắt nhắm chặt, hàng mi rậm khẽ run, khuôn mặt tuấn mỹ lạnh băng mơ hồ vệt đỏ chợt lóe biến mất.
Hai dán quá gần, Túc Hàn Thanh mơ hồ cảm giác lớp áo cà sa tố bào như vật gì đó cộm , bất giác vén vạt áo Sùng Giác lên trong.
Lại thấy xương quai xanh tái nhợt, gần vị trí trái tim…
Thế mà một đóa Cốt Liên trắng như tuyết đang rủ xuống.
--------------------