Phượng Hoàng Cốt - Chương 63: Nỗi Lòng Như Ma
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:04
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Túc Hàn Thanh mới Vô Gian Ngục, y như một tờ giấy trắng tì vết, sắc và d.ụ.c đều do Sùng Giác từng nét bút tô vẽ nên những sắc thái loang lổ.
một con ma quấn đầy ác niệm thì thể dạy y điều gì chứ? Kiếp Túc Hàn Thanh buông thả phóng túng, lời lẽ còn phong phú hơn cả những gã lãng t.ử chốn thanh lâu.
Dù cho khi trọng sinh, y suốt ngày mơ những giấc mộng xuân về Sùng Giác ở kiếp , Túc Hàn Thanh cũng chẳng hề bận tâm, thậm chí còn lấy làm thích thú, ngược còn cảm thấy những nụ hôn chuồn chuồn lướt nước mới khiến hổ c.h.ế.t.
Trong giấc mộng quen thuộc, đầu óc Túc Hàn Thanh mê man thể suy nghĩ, chỉ thể theo bản năng thốt những lời Sùng Giác dạy để dỗ vui vẻ, đỡ giày vò một hồi lâu mà ngủ .
trong giấc mộng hôm nay, Sùng Giác vẻ khác thường, sắc mặt âm trầm như sắp vắt nước, bàn tay thon dài lạnh lùng vươn về phía y.
Con ngươi Túc Hàn Thanh tan rã, y thất thần chằm chằm bàn tay với những khớp xương rõ ràng , bất giác áp gần.
Bỗng chốc, hai ngón tay tựa như lưỡi d.a.o sắc lạnh đặt lên giữa mày y, một luồng linh lực thể là hung hãn chút nương tình, thế như chẻ tre ập thức hải của y.
Ầm ——
Phạn âm vang vọng đinh tai nhức óc.
Linh lực của Tu Di Sơn Thế Tôn thể gột rửa hết thảy dơ bẩn thế gian. Tròng mắt Túc Hàn Thanh trống rỗng trong thoáng chốc, trong đầu y như một pho tượng Phật khổng lồ chợt lóe lên biến mất, uy nghiêm mà tĩnh mịch.
Một âm thanh hóa thành cây roi vô hình, đột nhiên quất y rơi xuống từ vạn trượng trời cao.
Cảm giác trọng lực che trời lấp đất ập đến, Túc Hàn Thanh như thể thần hồn đột ngột rơi xuống đất, y bỗng sặc một , lảo đảo giường.
Bên tai ù từng trận, Túc Hàn Thanh thở hổn hển liên hồi, một lúc lâu mới hồn.
Sùng Giác mặc một bộ tố bào, bên giường chút biểu cảm xuống y từ cao, giống như một vị Phật uy nghiêm.
“Tỉnh ?”
Túc Hàn Thanh mặt đẫm nước mắt, mơ màng : “Thúc phụ?”
Sùng Giác hiếm khi mang theo sự lạnh lẽo sắc bén, hờ hững : “Ngươi còn là thúc phụ của ngươi ?”
Túc Hàn Thanh ngơ ngác một hồi, lúc mới nhận Thế Tôn nay luôn y quan chỉnh tề lúc vạt áo và đai lưng lộn xộn, trông hệt như sàm sỡ.
Mơ màng nhớ dáng vẻ khác thường của tên sắc quỷ Sùng Giác ở kiếp khi quấn lấy trong mộng, Túc Hàn Thanh mơ hồ nhận một khả năng đáng sợ, mặt mày đờ đẫn, càng thêm ngốc nghếch.
Sùng Giác trầm giọng : “Túc Hàn Thanh, dậy.”
Túc Hàn Thanh run lên.
Lần Sùng Giác gọi cả họ tên của y là dùng dây mây quất y.
thì đáng đời thật.
Túc Hàn Thanh im lặng hứng chịu lửa giận của Sùng Giác, bò dậy khỏi giường. Đôi chân trần chạm đất, đầu gối mềm nhũn kiểm soát mà ‘bịch’ một tiếng quỳ xuống, thực hiện một cái đại lễ quỳ lạy.
Sùng Giác cũng đỡ y, mặt trầm xuống lạnh lùng.
Túc Hàn Thanh chật vật quỳ đó, gắng gượng lên nhưng cả mềm oặt gần như gượng dậy nổi, dường như d.ư.ợ.c hiệu của Phụ Cốt giải vẫn tan hết.
Cảm nhận ánh mắt lạnh nhạt đỉnh đầu gần như xuyên thủng sọ , Túc Hàn Thanh sợ Sùng Giác chờ sốt ruột sẽ càng thêm tức giận, vội vàng chống mép giường chậm rãi lên.
t.h.u.ố.c Chu Cô Xạ dùng quá mạnh, Túc Hàn Thanh mỏi nhừ, thậm chí còn khó chịu hơn cả lúc Phụ Cốt giải, đầu gối khó khăn lắm mới chống lên một chút, một cơn bủn rủn đột nhiên ập đến, khiến hình mỏng manh của y mất kiểm soát lao về phía , tay mơ hồ tóm thứ gì đó, mạnh mẽ giật xuống.
“Bịch.”
Túc Hàn Thanh quỳ rạp đất, ngơ ngác ngẩng đầu vật kỳ lạ đang tay đè đất.
… Y kéo tuột đai lưng lỏng lẻo của Sùng Giác xuống.
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh chột vô cùng, cũng dám tỏ thái độ với Sùng Giác như , ngoan ngoãn quỳ gối cúi đầu, định dậy nữa.
Cứ quỳ thế .
Sùng Giác dường như đang cố gắng kiềm chế, giọng điệu còn bình tĩnh hơn , nhưng càng khiến run sợ.
“Ngươi gì ?”
Túc Hàn Thanh hai tay đặt đầu gối, im như ve sầu mùa đông, định giả c.h.ế.t nhưng sợ Sùng Giác thật sự thẹn quá hóa giận mà quất nữa, đành lựa lời, một lúc lâu mới lắp bắp : “Thế Tôn thứ tội, , …”
Sùng Giác chút biểu cảm cái gáy trông vẻ ngoan ngoãn của Túc Hàn Thanh, xem y rốt cuộc thể bịa trò trống gì.
Túc Hàn Thanh nhỏ giọng : “… Ta đầu óc choáng váng, nhận nhầm .”
Sùng Giác ngẩn .
Túc Hàn Thanh tìm lý do xong, chính y cũng ngây một lúc, mờ mịt đôi tay đang nắm vạt áo và mái tóc đen xõa tung đất, ánh hoàng hôn từ cửa sổ nghiêng nghiêng chiếu , lặng lẽ dừng cách y ba tấc.
Vô Gian Ngục hề ánh mặt trời, trở nhân gian .
… Y chẳng làm gì sai cả, chỉ là nhận nhầm thôi.
Túc Hàn Thanh cảm thấy t.ì.n.h d.ụ.c gì sai trái — tuy y mơ màng xem thực thành mơ, nhưng sai lầm lớn nhất chẳng là do Sùng Giác tự tiện đến gần giường y ?
Nơi hình như Lạc Ngô Trai?
Ồ, Túc Hàn Thanh càng lý hơn.
Nếu ngủ yên trong Lạc Ngô Trai, tuyệt đối thể nào mơ mơ màng màng chạy đến Phật đường để to gan lớn mật sàm sỡ Tu Di Sơn Thế Tôn !
Mười phần sai thì hết chín phần là do Sùng Giác.
Lưng Túc Hàn Thanh càng lúc càng thẳng, lá gan cũng ngày một lớn, cuối cùng y to gan lớn mật ngẩng đầu trừng Sùng Giác.
Mình sai.
Tròng mắt Sùng Giác lạnh băng, bàn tay buông thõng bên siết chặt chuỗi Phật châu.
‘Cạch’ một tiếng giòn tan.
Túc Hàn Thanh trơ mắt hai viên Phật châu trong tay Sùng Giác đột nhiên hóa thành bột mịn, lả tả rơi xuống từ kẽ tay, chỉ còn sợi dây vướng ngón tay thon dài của .
Túc Hàn Thanh: “…”
Vừa hình như chỉ ôm cổ kéo đai lưng thôi, còn sáp gần cưỡng hôn như , tức giận đến thế?
Túc Hàn Thanh từng thấy Sùng Giác tức giận như , định bỏ chạy nhưng chân cử động , đành nhận thua, co dãn : “Vãn bối mạo phạm Thế Tôn, ngài đ.á.n.h phạt cứ việc tay, tuyệt nửa lời oán hận.”
Đòn phạt , Túc Hàn Thanh chịu một cách cam tâm tình nguyện.
Nhìn thiếu niên luôn sợ đau tỏ vẻ coi thường cái c.h.ế.t mà đưa tay , thái dương Sùng Giác bắt đầu đau âm ỉ, thức hải vốn trong trẻo như một lớp sương mù âm u bao phủ.
Túc Hàn Thanh chờ mãi thấy đánh, bèn cẩn thận hé một mắt ngẩng đầu lên xem.
Trong con ngươi đen thẳm của Sùng Giác dường như lóe lên một tia trắng lạnh lẽo, hờ hững y, khó khăn gằn từng chữ: “Những lời… hồ ngôn loạn ngữ đó, ngươi học từ ai?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Túc Hàn Thanh sững sờ.
Y lời hồ ngôn loạn ngữ nào , chìm trong mộng thì cũng chỉ vài lời dâm đãng…
Túc Hàn Thanh lúc mới nhận , thảo nào Sùng Giác tức giận đến thế.
Vì hình ảnh Sùng Giác ở kiếp quá mức sâu đậm, hơn nữa Thế Tôn quy y, nên Túc Hàn Thanh vẫn luôn khó thể xem như một Phật tu chân chính.
Giờ nghĩ , y một đống lời dâm ô tục tĩu với một hòa thượng mấy ngàn năm khai trai — còn là trưởng bối đặt nhũ danh cho , chẳng khác nào ngũ lôi oanh đỉnh.
Túc Hàn Thanh lúc mới hiểu Sùng Giác tức giận ở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-63-noi-long-nhu-ma.html.]
Lão nam nhân mấy ngàn năm khai trai, da mặt thật mỏng.
“Thế Tôn là Phật tu, tựa như vầng trăng sáng đỉnh núi, thể khinh nhờn.” Túc Hàn Thanh căng da đầu nịnh nọt, nhỏ giọng : “Hẳn là ngài phương pháp song tu của đạo tu chúng , đây đều là những bài học bắt buộc.”
Sùng Giác: “…”
Phật tu cũng Hoan Hỷ Thiền, Sùng Giác rèn luyện ở tam giới lâu, kiến thức rộng rãi, nhưng từng đạo tu cái gọi là ‘bài học bắt buộc’ thế .
Túc Hàn Thanh cứ như thật: “Một vị phanh… tôn trưởng dạy , đạo tu một khi kết thành đạo lữ sẽ ngày ngày song tu, linh lực giao hòa, thần hồn quấn quýt, như sẽ ích lớn cho việc tu hành.”
Sùng Giác dường như những lời sách mách chứng làm cho chấn động, thể tin thể chuyện “giao hợp” một cách đường đường chính chính như , hồi lâu gì.
Túc Hàn Thanh quỳ đến đầu gối đau nhức, thấy “ đầu Phật tu” dường như đảo lộn nhận thức, liền lén lút vịn mép giường thử dậy nữa.
Không là do quỳ quá lâu độc vẫn tan hết, y loạng choạng ngã sang một bên, lẽ là rút kinh nghiệm từ — quan trọng hơn là nếu xé y phục của Thế Tôn, trận đòn chắc chắn thoát , y bèn dứt khoát xoay trong gang tấc, lao sang một bên.
Thiếu niên như con thiêu lao lửa, lảo đảo ngã nửa trong ánh hoàng hôn.
Hoàng hôn giữa hè vẫn còn nóng rực, hừng hực bùng lên ngọn lửa sáng chói y.
Túc Hàn Thanh sớm đoán sẽ thiêu, nhưng rên một tiếng, gắng gượng bò về phía bóng râm bên cạnh.
Hơi nóng của ngọn lửa làm Sùng Giác đột nhiên hồn, thấy Túc Hàn Thanh nửa chìm trong lửa, con ngươi đen thẳm bỗng co rụt , đột nhiên tung một luồng linh lực, mạnh mẽ cuốn y lên sập.
Lửa lập tức dập tắt.
Túc Hàn Thanh quấn chặt y phục xộc xệch, lấy một bình sứ linh đan từ trong túi thơm, nghĩ ngợi gì mà nuốt chửng.
Linh đan bụng, tức khắc hóa thành linh lực ẩm mát rót kinh mạch trong linh căn khô cạn, tay chân mềm nhũn cũng dần sức lực.
Sùng Giác thấy khuôn mặt nhỏ của y tái nhợt, trầm mặt định bắt mạch cho y.
Túc Hàn Thanh đoán Sùng Giác dường như còn tức giận như , bèn khô khan né tay , lảo đảo xoay xuống giường, cẩn thận : “Thế Tôn, thể về ?”
Bàn tay Sùng Giác đang vươn đột nhiên khựng , năm ngón tay khẽ cuộn , mới từ từ thu về.
“Ngươi…”
Vết thương do lửa đốt Túc Hàn Thanh đang dần lặn , y ngẩng đầu : “Gì ạ?”
Sùng Giác : “Ngươi gì hỏi ?”
Bạn sinh thụ mọc từ nụ hoa kỳ quái, rõ ràng độc Phụ Cốt giải nhưng vẫn ánh nắng thiêu đốt…
Chuyện liên quan đến tính mạng, trong tam giới rộng lớn lẽ chỉ Sùng Giác thể giải đáp cho y, nhưng Túc Hàn Thanh dường như từ đầu đến cuối đều ý định hỏi , còn tránh như tránh rắn rết.
Túc Hàn Thanh lắc đầu.
Y dám hỏi Sùng Giác thêm gì nữa, hôm nay đ.á.n.h là may mắn lắm .
Ánh mắt Sùng Giác lạnh băng, đang định gì đó.
Đệ t.ử ấn bên hông Túc Hàn Thanh đột nhiên rung lên dữ dội, một đạo linh lực phù văn màu đỏ mang ấn ký Ô Thước bỗng chốc chui , lặng lẽ đáp xuống lòng bàn tay Túc Hàn Thanh.
Túc Hàn Thanh cúi mắt , sắc mặt tức khắc đổi.
Mặt trời lặn về phía tây.
Túc Hàn Thanh vội vàng lấy phù vân trâm trong túi thơm cắm lên tóc, vội vã : “Thế Tôn còn việc gì khác ạ, chính sử của Trừng Giới Đường qua đó một chuyến, là việc gấp.”
Sùng Giác thấy bộ dạng gần như nhảy cẫng lên của y, đưa tay xoa xoa giữa mày.
Hồi lâu , mới phất tay, hiệu cho y .
Túc Hàn Thanh tức thì mừng thầm.
Đó tuy đúng là tin nhắn của Trừng Giới Đường, nhưng chỉ là thông báo cho y ngày mai gọi tôn trưởng đến học cung mất mặt.
Vừa Túc Hàn Thanh còn kịp kinh ngạc thì thấy một dòng tin nhắn của Từ Nam Hàm.
“Chuyện gọi tôn trưởng , đến Tứ Vọng Trai, sư việc dặn dò ngươi, thể tránh trận đòn ngày mai còn dựa chính ngươi.”
Nghe giọng điệu , Từ Nam Hàm thể chắc chắn làm cho vị đại sư nóng nảy giơ cao đ.á.n.h khẽ.
Túc Hàn Thanh mượn cớ để thoát khỏi Sùng Giác.
Một câu của Từ Nam Hàm giúp y bớt hai trận đòn, .
Túc Hàn Thanh nhảy chân sáo chạy như bay ngoài.
Sùng Giác nhất thời phân biệt rốt cuộc y là đang cấp thiết trốn khỏi , Trừng Giới Đường thật sự việc gấp khiến y chạy ngừng nghỉ.
Từ xa, mơ hồ thấy giọng của Túc Hàn Thanh.
“Nha, Linh Qua sư , ở đây? Ha ha ha, chim còn làm tổ đầu kìa, đây bao lâu ?”
Trang Linh Qua nhẹ nhàng : “Ta chờ ngươi tỉnh, để đưa t.h.u.ố.c cho ngươi.”
Khi đối xử với bạn đồng lứa, Túc Hàn Thanh cái vẻ giảo hoạt cố tình chọc tức khác, vẻ cẩn trọng thăm dò và lấy lòng khi nhận thua như lúc đối diện với Sùng Giác. Lời của y linh động, tươi tắn, mang theo sức sống căng tràn từng .
“Đa tạ sư … Ơ, sừng của mọc .”
Giọng dần xa.
Sùng Giác chút biểu cảm Phật đường, nhắm mắt niệm kinh.
Tiếng hít thở khiến phiền lòng của Túc Hàn Thanh sớm tan , bốn phía tĩnh mịch, ngay cả nửa tiếng côn trùng kêu cũng , nhưng cảm thấy lòng càng thêm rối như tơ vò.
… Giống như một đôi tay đang siết chặt trái tim , xem khối huyết nhục đó như một cái kén tằm, kéo tơ lột kén mà sức giày vò, lôi kéo tứ phía.
Chuỗi Phật châu tĩnh tâm bóp nát hai viên, lúc hạt lỏng lẻo, vô cùng thuận tay.
Dường như nơi nào cũng ý.
Tay Sùng Giác đang Phật châu khựng , bỗng chốc mở mắt, phất tay một cái, pháp khí truyền tin án nhỏ liền bay đến mặt.
Hắn tìm linh lực của Trâu Trì, truyền một luồng linh lực qua.
Trâu Trì đang bận gì, hồi lâu trả lời.
Sùng Giác để từng viên Phật châu trượt qua hổ khẩu.
Đỉnh Tu Di Sơn quanh năm băng tuyết, Thế Tôn một tham thiền là mấy trăm năm, tựa như một cái chớp mắt trôi qua.
trong Phật đường nhỏ bé , ba mươi phút ngắn ngủi tựa như chiếc đồng hồ cát kẹt sỏi.
Hạt cát từng giọt từng giọt rơi xuống, một ngày dài tựa một năm.
Cuối cùng, Trâu Trì cũng trả lời bằng một tin nhắn thoại.
Sùng Giác dùng ngón tay b.ắ.n , tin nhắn lập tức phát.
“Tự dưng ngươi quan tâm đến Trừng Giới Đường ?” Trâu Trì , “Ta hỏi chính sử , Trừng Giới Đường chuyện gì quan trọng, học sinh trong học cung cũng ngoan ngoãn, ngươi cần lo lắng.”
Sùng Giác: “…”
Rất nhanh, Trâu Trì gửi một tin nhắn thoại nữa: “ lắm miệng hỏi một chút, Tiêu Tiêu hình như trốn học quá nhiều, trừ cả đống điểm, gọi tôn trưởng.”
Bàn tay đang chuỗi Phật châu nhanh như Phong Hỏa Luân của Sùng Giác bỗng chốc dừng , nỗi lòng rối như tơ vò hiểu mơ hồ tan một chút.
Lại gọi tôn trưởng?
--------------------