Phượng Hoàng Cốt - Chương 59: Tai vạ gõ cửa

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:00
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trừng Giới Đường vang tiếng lách cách suốt một đêm.

Túc Hàn Thanh mệt mỏi hai ngày, cành khô vây quanh y tầng tầng lớp lớp, ngủ quên trời quên đất.

Cảnh trong mơ của y nay đều vô cùng đơn điệu, quỷ đầu đuổi đến gào t.h.ả.m thiết thì cũng là quấn quýt với Sùng Giác ở Vô Gian Ngục.

Hiện giờ tâm ma quỷ đầu phá, Túc Hàn Thanh cứ ngỡ sẽ giày vò đến rối tinh rối mù trong mơ, nhưng trong cơn mơ màng chỉ cảm thấy đang ở sâu trong một nụ hoa ấm áp.

Bốn phía tĩnh lặng, những cánh hoa màu nhạt khép .

Túc Hàn Thanh dường như về cảm giác chỉ lớn bằng bàn tay trong bí cảnh, ở trong một đóa hoa mà vẫn rộng lớn như biển cả.

Hương hoa ngọt ngấy, Túc Hàn Thanh mơ màng về phía , sự tĩnh mịch bên tai bỗng một âm thanh cổ quái phá vỡ.

—— Hình như là tiếng xiềng xích va .

Túc Hàn Thanh chẳng hiểu vì , y nặng nề lê bước về phía .

Dưới chân dường như thứ gì đó dính chặt , y cúi đầu , mặt đất tầng tầng lớp lớp những thứ giống như nhựa cây đang giãy giụa hóa thành từng đôi tay cổ quái dữ tợn, ghì chặt lấy cổ chân y, dường như kéo y xuống tận đáy.

… Biến đôi mắt thành hổ phách thật sự.

Túc Hàn Thanh chau mày, liều mạng vùng vẫy thoát , nhưng chân càng lún càng sâu, chỉ vài bước ngập đến eo.

“Sùng… Sùng Giác!”

Sau khi buột miệng thốt lên cái tên , Túc Hàn Thanh lập tức ngây .

Sùng Giác…

Tại y gọi tên Sùng Giác?

Đột nhiên, một giọng khẽ bên tai.

“Thú vị thật, con trai của Túc Huyền Lâm nhận giặc làm cha?”

Túc Hàn Thanh ngẩn , ngơ ngác ngẩng đầu .

một bóng bỗng gợn sóng lăn tăn như ảo ảnh, một đàn ông đột nhiên xuất hiện.

Mấy đạo phù văn phức tạp lơ lửng giữa trung, nọ như thể khoác lên một cuốn tranh thủy mặc đầm đìa, ống tay áo, vạt áo đều là chữ bằng thủy mặc, vạt áo và mái tóc đen tung bay, mái tóc rối bù búi vội bằng mấy cây bút còn nhỏ mực.

—— Không vì đang ở trong mơ , Túc Hàn Thanh nghiêng đầu hồi lâu mà chẳng nhận chữ nào.

Trên đàn ông như thể trói bởi những Cốt Liên trắng như tuyết, ngay cả mặt cũng đeo mười ba Cốt Liên rủ xuống, che nửa khuôn mặt, chỉ mơ hồ thấy đôi mắt…

Màu hổ phách.

Túc Hàn Thanh đối diện với đôi mắt lạnh lùng vô tình đó một lúc lâu mới hỏi: “Ngươi là ai?”

Mỗi cử chỉ, hành động của đàn ông đều toát lên vẻ cao quý ai học theo , nở nụ như như , chậm rãi bước tới, những Cốt Liên đứt gãy kêu leng keng, tựa như một giai điệu trong trẻo dễ .

Người đàn ông hình cao gầy, khuôn mặt ẩn hiện mang theo vẻ tà khí âm lãnh, xuống từ cao, bóp chặt cằm Túc Hàn Thanh, ánh mắt lạnh như băng, như thể đang đ.á.n.h giá một vật c.h.ế.t.

“Thật giống Túc Huyền Lâm, đúng là một gương mặt đáng ghét.”

Túc Hàn Thanh ngửa đầu mặc cho tùy ý đùa nghịch, nhắc đến Túc Huyền Lâm, mày y khẽ nhíu .

Y theo bản năng phản kháng, chậm chạp nhận thứ nhựa cây chân lặng lẽ leo lên khắp tự lúc nào, bao bọc lấy hình gầy yếu, cố định y tại chỗ, như một con bướm thể thoát , dù dùng hết sức cũng động đậy nổi một ngón tay.

Thứ nhựa cây màu mật ong hóa thành vô bàn tay bò dần lên từ cổ Túc Hàn Thanh.

Người đàn ông hờ hững đối diện với y, năm ngón tay thon dài chậm rãi vuốt ve từ gò má lên , cuối cùng lặng lẽ dừng ở đuôi mắt Túc Hàn Thanh.

Hai đôi mắt hổ phách giống hệt , đôi mắt lạnh băng của đàn ông im lặng hồi lâu, như thể đang xuyên qua đôi mắt để tìm kiếm một khác trôi dạt trong dòng sông thời gian.

Một lúc , đột nhiên cúi xuống, thẳng đôi mắt hổ phách, mười ba Cốt Liên mơ hồ thấy nhếch môi nở một nụ cổ quái, “Ta sẽ khoét đôi mắt , biến nó thành hổ phách thật sự, nàng… sẽ thể mãi mãi, mãi mãi ở bên cạnh , ngay cả sinh t.ử cũng thể chia lìa chúng .”

Túc Hàn Thanh nhíu mày.

Đây là loại điên khùng gì thế ?

Nàng? Hắn? Lại là ai?

Có lẽ vì đây là một giấc mơ, Túc Hàn Thanh dù sắp nhựa cây nuốt chửng cũng hề sợ hãi, chỉ cảm thấy đang mơ một giấc mơ vớ vẩn, còn chẳng bằng Vô Gian Ngục Sùng Giác giày vò cho .

Tay đàn ông đột nhiên ấn mắt Túc Hàn Thanh, khiến y đau đến nhịn mà kêu lên một tiếng.

“Hít…”

Cơn đau đó quá chân thật, Túc Hàn Thanh sững sờ một lúc lâu mới mơ hồ cảm thấy đây dường như là một giấc mơ bình thường, liên tưởng đến nụ hoa cổ quái thấy khi ngủ, mày y dần dần nhíu chặt.

Bạn sinh thụ là thứ bẩn thỉu gì mang từ bí cảnh về ?

“Thứ bẩn thỉu” đó dường như thật sự định khoét mắt Túc Hàn Thanh , năm ngón tay đặt đuôi mắt y bắt đầu dùng sức.

Túc Hàn Thanh còn kịp sợ hãi trong lòng thì một đạo Phạn âm như từ chân trời vọng đến, chấn vỡ nụ hoa bao bọc xung quanh thành những vụn hồng bay lả tả, ầm ầm vang vọng bên tai.

Tay đàn ông lập tức hóa thành bột mịn, mắt từ từ trợn to, như thể cướp thứ quan trọng nhất, giãy giụa định lao về phía Túc Hàn Thanh.

“Tỷ…”

Còn xong, cả Phạn âm đ.á.n.h tan.

Túc Hàn Thanh choàng tỉnh giấc từ giấc mơ cổ quái.

Xung quanh vẫn là chiếc giường đầy cành khô, thứ nhựa cây nào biến y thành hổ phách cả.

Trên cây bên cạnh giường, nụ hoa dường như nhỏ ít, đang yên tĩnh treo cành, hấp thụ ánh trăng sáng tỏ, hô hấp như sinh mệnh.

Nhớ đàn ông kỳ lạ trong mơ, Túc Hàn Thanh mơ màng một lúc lâu, gục đầu xuống giường.

Thôi kệ, nước đến chân mới nhảy, mai hãy tính.

May mắn là giấc ngủ đó còn mơ thấy đàn ông kỳ quái nữa, mà Sùng Giác ở Vô Gian Ngục lôi giày vò đến rạng sáng.

Trong mơ dường như khái niệm túng d.ụ.c quá độ, nhưng Túc Hàn Thanh khi tỉnh dậy vẫn luôn cảm thấy vùng eo lưng mơ hồ cảm giác nóng rực, suy nghĩ nửa ngày mới nhớ

Mấy ngày nay Phượng Hoàng cốt tám phần là sắp phát tác.

“Thôi kệ.” Túc Hàn Thanh thầm nghĩ, “Mặc cho phận .”

Học theo Nguyên Tiềm, tin cái gọi là khí vận, đem hết chuyện phiền lòng giao cho Thiên Đạo.

Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, chìm cũng đành chịu.

Hôm nay tiệc mừng công, Văn Đạo học cung đặc cách cho nghỉ một ngày.

Từ Nam Hàm sớm dùng t.ử ấn truyền âm cho y, bảo y đến Diễn Võ Trường bên cạnh Tứ Vọng Trai chơi.

Túc Hàn Thanh trả lời xong, bèn dậy rửa mặt.

Bạn sinh thụ ân cần lau mặt cho y, ảo giác của Túc Hàn Thanh , y luôn cảm thấy nụ hoa cổ quái dường như lớn hơn nửa vòng.

Rốt cuộc là thứ gì ?

Túc Hàn Thanh vòng quanh cành khô, nghĩ xem nên tìm thứ gì đó cắt nụ hoa xuống thử xem .

Lúc , nhẹ nhàng gõ cửa.

“Vào .”

đẩy cửa bước , “Thiếu quân an lành.”

Túc Hàn Thanh đầu , nhướng mày.

Là Khất Phục Chiêu.

Khất Phục Chiêu hôm qua tin Túc Hàn Thanh trở về học cung, lòng như lửa đốt đến xem y, nhưng Túc Hàn Thanh bận rộn cả ngày, Khất Phục Chiêu tìm mãi mà gặp.

Hắn trằn trọc cả đêm ngủ, trời sáng vội vàng chạy đến.

Thấy mái tóc tuyết của Túc Hàn Thanh thật sự biến thành tóc đen, sinh cơ khôi phục, Khất Phục Chiêu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt vui mừng: “Thiếu quân khỏe chứ?”

Túc Hàn Thanh gật đầu, vội vẫy tay với : “Ngươi đến đúng lúc lắm, đây xem thứ là gì.”

Khất Phục Chiêu vội vàng bước nhanh tới.

Nụ hoa trông như bao bọc bởi vài cánh hoa ngọc lan, xinh mà tinh xảo, Khất Phục Chiêu nheo mắt nửa ngày, đang định đưa tay chạm thì Túc Hàn Thanh ngăn .

“Đừng chạm, sẽ đau đấy.”

Khất Phục Chiêu dịu dàng , thầm nghĩ tiểu thiếu quân da thịt non mềm, va chạm một chút chắc cũng kêu đau, bèn để trong lòng, đưa tay chạm .

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, phù văn hiện lên, đột nhiên giật một cái.

Khất Phục Chiêu: “…”

Túc Hàn Thanh nhớ cơn đau hôm qua, nhăn mặt nhăn mày .

“Không…” Khất Phục Chiêu cố nén tiếng kêu đau, căng da mặt, trầm giọng , “Không đau chút nào.”

Túc Hàn Thanh, hôm qua giật đến mức la oai oái, nhất thời vô cùng kính nể.

“Khụ.” Khất Phục Chiêu , “Trông giống như phù văn của tộc Phất Lệ, rõ lắm, là đặt ánh sáng xem kỹ hơn?”

Túc Hàn Thanh sợ ánh sáng, chần chừ một lúc lâu mới dùng linh lực đưa cây ngoài nắng.

điều kỳ lạ là, nụ hoa tiếp xúc với ánh nắng, như thể trọng thương, đột nhiên nổ tung tại chỗ.

Ngực Túc Hàn Thanh ngay đó truyền đến một cơn đau nhói, đau đến mức y ôm n.g.ự.c suýt nữa loạng choạng ngã xuống.

“Ự!”

Khất Phục Chiêu vội vàng đỡ lấy y: “Thiếu quân?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-59-tai-va-go-cua.html.]

Cơn đau thoáng qua, trong cổ họng Túc Hàn Thanh mơ hồ mùi m.á.u tanh nhàn nhạt như trào , y cau mày xoa ngực, lắc đầu : “Không .”

Một lát , nụ hoa biến mất lặng lẽ xuất hiện bạn sinh thụ ở chỗ râm mát.

Lần Khất Phục Chiêu dám để ánh nắng chiếu nó nữa.

Túc Hàn Thanh và Khất Phục Chiêu xổm đất vắt óc suy nghĩ một lúc lâu vẫn manh mối, đành thu dọn đồ đạc dự tiệc mừng công.

Diễn Võ Trường bên cạnh Tứ Vọng Trai dẹp bỏ binh khí, đống lửa trại ở trung tâm dựng lên, trời tối bắt đầu cháy hừng hực.

Mấy t.ử từng châm ngòi cho “tiên quân lôi kiếp” ở Văn Đạo tế bắt đầu vác pháp khí khắp nơi nổ sấm, của Trừng Giới Đường đuổi theo họ chạy toán loạn.

Cũng là ai bản lĩnh, mời tất cả mấy chục quầy hàng của Biệt Niên Niên đến, vô cùng náo nhiệt bán đủ loại thức ăn, xa cũng thể ngửi thấy mùi thơm.

Túc Hàn Thanh tấm tắc khen lạ, : “Sao tiệc mừng công còn náo nhiệt hơn cả Văn Đạo tế .”

Khất Phục Chiêu : “Chủ yếu là làm cho của mười đại học cung xem.”

Túc Hàn Thanh còn đang thắc mắc câu ý gì thì thấy Thính Chiếu Bích của Văn Đạo học cung sớm dọn giữa sân.

Học sinh mặc đạo bào của Văn Đạo học cung đang dùng lưu ảnh châu ghi cảnh tượng vô cùng náo nhiệt, từng đoạn một phát lên Thính Chiếu Bích, còn xem tin nhắn truyền âm của các học cung khác tủm tỉm đáp .

đúng , các ngươi Văn Đạo học cung chúng giành khôi thủ Văn Đạo tế thế? Ha ha ha ha cảm ơn các đạo hữu khích lệ, cũng xin gửi lời hỏi thăm đến tổ tông nhà ngươi.”

“Nha, đây t.ử ấn của Giản Lượng học cung, lão nhị vạn năm ? Cái gì, các ngươi tiệc mừng công ? Tội nghiệp quá, đến Văn Đạo học cung chúng hưởng ké chút khí vui vẻ .”

“Ha ha ha cùng vui cùng vui, chúc mừng các ngươi vinh dự đoạt giải năm!”

Túc Hàn Thanh: “…”

Nói chuyện kiểu thật sự sẽ đ.á.n.h ?

của Văn Đạo học cung kinh nghiệm, cũng sợ đánh, cứ tủm tỉm ở đó gây sự.

Loại chuyện thường thể thiếu Trang Linh Tu, Túc Hàn Thanh vốn định tìm hỏi về sự bất thường của bạn sinh thụ, nhưng vài vòng cũng thấy .

Từ Nam Hàm đang cùng phó sử và Lan Hư Bạch bàn bạc chuyện rèn luyện ở cửa Tứ Vọng Trai.

Trang Linh Tu vẫn ở đó.

Túc Hàn Thanh ngó nghiêng, gần chào hỏi: “Sư , phó sử, Lan sư khỏe.”

Từ Nam Hàm thấy y chạy đến tóc tai bù xù, tiện tay vén lọn tóc lòa xòa trán Túc Hàn Thanh tai, : “Chạy thế, tiệc mừng công vui , ở chỗ bảng giáp bánh trung thu đấy, ăn là hỏng bây giờ.”

Túc Hàn Thanh thích ăn đồ ngọt ngấy, lắc đầu ăn.

Y tạm thời kéo Từ Nam Hàm chuyện rắc rối của nên kể cho chuyện nụ hoa.

Lan Hư Bạch đang trốn lưng phó sử lén uống rượu thò đầu , thấy Túc Hàn Thanh tung tăng nhảy nhót, bèn ho khan vài tiếng, yếu ớt : “Thiếu quân, chân chứ?”

Lan Hư Bạch bệnh mấy ngày, hôm qua trộm uống rượu, hôm nay thể ngoài là vì tìm Trang Linh Tu mượn xe lăn —— Lục Hào Trai ai giao du với tên đó, đành miễn cưỡng cho Lan Hư Bạch ngoài.

Túc Hàn Thanh nhảy nhảy: “Không , mấy ngày đa tạ xe lăn của Lan sư .”

Lan Hư Bạch gật đầu: “Nếu xe lăn vô dụng, hôm nay sẽ đem…”

Còn xong, thấy tiếng bánh xe gỗ lăn con đường nhỏ.

Mọi theo tiếng động.

Túc Hàn Thanh Từ Nam Hàm nhét cho một miếng bánh trung thu, đầu suýt nữa thì phun cả bột bánh ngoài.

Trang Linh Tu xe lăn, dùng linh lực đẩy xe lướt tới, khuôn mặt tuấn tú ai đ.ấ.m cho mấy quyền, đuôi mắt mơ hồ bầm tím, khóe môi cũng sưng vù.

“Nha.” Trang Linh Tu như thể chẳng chuyện gì xảy mà “lướt” tới, tùy ý , “Dậy sớm thế, chừa cho mấy cái bánh trung thu, bồi bổ một chút.”

Mọi : “…”

Từ Nam Hàm kinh ngạc thôi: “Ngươi… thương thành thế ?”

Trang Linh Tu âm thầm liếc phó sử đang bên cạnh một cái: “Không , tối qua vệ sinh ngã thôi.”

Từ Nam Hàm đưa tay ấn vết bầm ở đuôi mắt Trang Linh Tu: “Mắt cũng ngã ?”

Trang Linh Tu suýt nữa thì “oái” một tiếng nhảy dựng lên, mỉm nghiến răng nghiến lợi.

“Từ Bất Bắc, ngươi c.h.ế.t ?”

Từ Nam Hàm hiếm khi thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của Trang Linh Tu, lập tức vỗ tay vịn xe lăn ha hả: “Hôm nay tiệc mừng công, Trang cẩu đ.á.n.h hội đồng, ha ha ha ha, đúng là ngày lành trăm năm khó gặp.”

Trang Linh Tu tức giận đẩy , với Lan Hư Bạch: “Hư Bạch, cho mượn xe lăn dùng mấy ngày, hôm qua chạy trật chân .”

Lan Hư Bạch “A” một tiếng, khó xử : “…”

Trang Linh Tu chuẩn từ , lấy một vò rượu ngon từ lưng, tiện tay ném qua.

Lan Hư Bạch bắt lấy, nghiêm mặt : “Cứ việc lấy mà dùng, trả cũng .”

Từ Nam Hàm ở bên cạnh toe toét, duỗi chân nhẹ nhàng đá mắt cá chân của Trang Linh Tu: “Chỗ ?”

Trang Linh Tu nhắm mắt , cố nén cơn đ.á.n.h , giọng âm dương quái khí: “Đừng thấy bây giờ đang thương, nửa đêm vẫn thể ám sát ngươi như thường.”

Từ Nam Hàm nhướng mày: “Được thôi, chờ ngươi cà nhắc đến trai xá của .”

Trang Linh Tu: “…”

Mẹ kiếp.

Năm nay đúng là xui xẻo.

Từ Nam Hàm ba vô tâm vô phế, đều đang xem trò vui của Trang Linh Tu.

Túc Hàn Thanh đau lòng thôi, y xổm bên xe lăn, cẩn thận vịn tay vịn: “Sư , ai làm thương? Thật quá đáng, nhất định báo lên Trừng Giới Đường, đòi công bằng cho sư .”

Trang Linh Tu ho khan một tiếng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phó sử của Trừng Giới Đường tay cầm roi dài, dáng như ngọc, như Trang Linh Tu: “Ta ở ngay đây, Trang Linh Tu, ngươi oan khuất gì cứ việc với , nhất định sẽ vì ngươi… chủ, trì, công, đạo.”

Trang Linh Tu: “…”

Trang Linh Tu đối mặt với Sở Phụng Hàn một lúc lâu, đột nhiên âm hiểm.

“Phó sử thật là chí công vô tư, tối nay gặp Tấn Di Viễn, nhất định sẽ tuyên dương mỹ danh của phó sử với .”

Sắc mặt Sở Phụng Hàn lập tức trầm xuống.

Tên ch.ó đang uy h.i.ế.p .

Túc Hàn Thanh hiểu bọn họ đang ẩn ý gì, ngơ ngác một lúc lâu, cuối cùng mới từ miệng Khất Phục Chiêu, hôm qua Trang Linh Tu hớn hở chạy đến Trừng Giới Đường xem náo nhiệt, một đám tóm đ.á.n.h hội đồng.

Túc Hàn Thanh mặt đầy kinh ngạc.

Thủ phạm chạy trốn cho xa, còn tung tăng chạy đến xem náo nhiệt?

Chẳng trách đ.á.n.h thành thế .

Túc Hàn Thanh nín nhịn nửa ngày vẫn nhịn , chân thành : “Sư , thật là… dũng sợ c.h.ế.t.”

Trang Linh Tu đ.á.n.h thành thế mà vẫn tủm tỉm, : “Quá khen quá khen, nhất học cung thôi.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh một nữa nhận thức mới về độ “chó” của Trang Linh Tu.

Tiệc mừng công cho là “mừng công”, thực chất chỉ là nghi thức để học sinh khoe khoang ngôi vị khôi thủ Quan Đào Bảng mà thôi.

Túc Hàn Thanh vốn đứa trẻ ngoan, y vui vẻ chơi đùa hơn nửa ngày, còn chạy đến Thính Chiếu Bích trào phúng vài câu.

Mặt trời lặn về phía tây, khi tia nắng cuối cùng tắt hẳn, đống lửa trại cháy suốt một ngày bùng lên, ngọn lửa ngút trời.

Diễn Võ Trường rộng lớn khắp nơi đều là những chiếc bàn nhỏ để học sinh uống rượu uống , tụ tập năm ba một chỗ thảnh thơi uống rượu.

Trang Linh Tu và Từ Nam Hàm mấy gần như như hình với bóng, Túc Hàn Thanh mãi tìm cơ hội hỏi về chuyện nụ hoa, đành quỳ bên cạnh Từ Nam Hàm, chán chường mấy họ tán gẫu trời đất.

“Sắp tới sẽ rèn luyện, đám nhóc ở Thượng Thiện học trai tuổi còn quá nhỏ, cũng chỉ Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí… Ừm, còn chút tiềm lực.”

“Thực cốt thụ quá nguy hiểm, nhất là tu vi từ Nguyên Anh trở lên mới thỏa.”

Túc Hàn Thanh hiểu lắm về chuyện rèn luyện, hỏi thì Từ Nam Hàm bảo y ăn bánh trung thu.

Thấy y đến mơ màng sắp ngủ, Từ Nam Hàm cuối cùng cũng đại phát từ bi, dùng ngón tay búng nhẹ trán y, : “Người của Thượng Thiện học trai các ngươi hình như đang chơi ‘tiên quân lôi kiếp’ ở đằng kìa, ngươi qua đó xem .”

Túc Hàn Thanh do dự một chút, thấy Trang Linh Tu đang uống say bí tỉ ở đó, đành gật đầu.

Thôi , mai hãy .

Túc Hàn Thanh dậy cáo lui, nhưng y quỳ quá lâu, lên đầu gối đau như kim châm, loạng choạng vài bước, suýt nữa thì chân mềm nhũn quỳ thẳng xuống đất.

Đột nhiên, một bàn tay từ bên cạnh đưa , nhẹ nhàng đỡ lấy y.

Túc Hàn Thanh khó khăn vững, ngoan ngoãn : “Đa tạ.”

Y ngẩng đầu lên, bỗng chốc sững sờ.

Thiếu niên mặc bạch y đó, khuôn mặt thanh lãnh ánh lửa trại chiếu , một nửa ấm áp, một nửa lạnh băng, tạo một cảm giác cổ quái và quỷ quyệt, thiện ác khó phân.

… Văn Kính Ngọc?

Túc Hàn Thanh ngẩn .

Mình chỉ Lan Hư Bạch lừa l.i.ế.m một đũa rượu, say đến mức ?

Văn Kính Ngọc…

Không đúng, Sùng Giác dùng phận “Văn Kính Ngọc” đến đây làm gì?

--------------------

Loading...