Phượng Hoàng Cốt - Chương 56: Chuyện xưa nhắc lại

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:28:56
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bán Thanh Châu chuẩn xong linh thuyền về học cung Văn Đạo.

Túc Hàn Thanh mới ngủ nướng lôi dậy, ngơ ngác Trang Linh Tu kéo ngoài.

“Cung quy tuy trốn học hai ngày sẽ trừ tám phần và đeo thúc ngạch, nhưng lỗ hổng quá lớn, chúng lách luật thôi.” Trang Linh Tu làm chuyện đại khái quen tay việc, “Từ Bán Thanh Châu về học cung ước chừng cần ba canh giờ, chúng xuất phát ngay, nếu giữa đường gì trì hoãn thì lẽ còn miễn cưỡng đuổi kịp một tiết học.”

Túc Hàn Thanh mờ mịt hỏi: “Đuổi kịp lớp học ư?”

“Ừ, chỉ cần ngươi đuổi kịp tiết học cuối cùng thì sẽ tính là trốn học hai ngày, Trừng Giới Đường chắc chắn sẽ xử lý nhẹ tay.”

Mắt Túc Hàn Thanh sáng lên: “Không hổ là sư !”

Trang Linh Tu khiêm tốn gật đầu: “Quá khen quá khen.”

Hai đến bến đò Bán Thanh Châu, xa xa trông thấy một chiếc thuyền hoa tinh xảo xa hoa đậu bên bờ, tu sĩ nhà họ Trang đang khí thế ngất trời khuân vác đồ đạc lên .

Túc Hàn Thanh nghi hoặc hỏi: “Đây là đang dọn cái gì ?”

“Ồ, đồ của trưởng .” Trang Linh Tu thuận miệng đáp, “Rồng thích vàng bạc châu báu và linh thạch quặng, cha chuẩn cả một thuyền lớn, định bụng sẽ xây cho một động phủ mới ở học cung Văn Đạo, trải bên trong làm thảm.”

Túc Hàn Thanh: “?”

Tập tính của rồng thể ảnh hưởng đến hình ?

Phượng Hoàng cốt y nào gào thét đòi uống lễ tuyền, chỉ suốt ngày một lòng một thiêu c.h.ế.t y cho xong chuyện.

Hôm nay sóng nước trong đầm lớn, thuyền hoa đậu bên bờ ngừng chao đảo.

Y nhớ tới t.h.ả.m cảnh nôn đến c.h.ế.t sống , khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu chặt, níu c.h.ặ.t t.a.y áo Trang Linh Tu, rầu rĩ : “Thuyền hoa sẽ hơn linh thuyền một chút ?”

“Hình như là , đối với chúng thì như đất bằng thôi.” Trang Linh Tu , từ trong tay áo lấy một cái bình sứ, “Đây là đường mới tìm , hiệu quả với chứng say sóng, mà quá hạn, nào, ngậm một viên?”

Túc Hàn Thanh vội lắc đầu: “Lên thuyền , nhỡ say sóng chỉ là do sinh cơ của thiếu hụt thì .”

Trang Linh Tu còn dỗ dành y thêm, cách đó xa truyền đến một trận tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Rõ ràng là giữa hè, Trang Linh Qua khoác một chiếc áo choàng màu xanh nhạt thật dày, chậm rãi bước tới.

Uy áp của thánh vật và khí thế của cảnh giới Hóa Thần thu liễm còn một mảnh, khí chất mục như xuân phong —— Túc Hàn Thanh hoài nghi vẻ ôn hòa giả tạo của Trang Linh Tu đều là học từ trưởng của .

Trang Linh Qua là thật sự ôn nhuận như ngọc, hành vi cử chỉ khác với bào của , ung dung quý phái.

Điều duy nhất đột ngột chính là cặp long đồng màu vàng rét lạnh thấu xương , cứng rắn mang đến cho vẻ ôn hòa một loại công kích lạnh lẽo.

Trang Linh Tu hỏi: “Cha , tới tiễn ?”

Long đồng lạnh băng của Trang Linh Qua dường như luôn vô tình hữu ý liếc Túc Hàn Thanh, đáp: “Cha ngày mai sẽ đến học cung Văn Đạo một chuyến.”

Trang Linh Tu “Ồ” một tiếng, ước lượng thời gian, huýt sáo hiệu cho thuyền hoa hạ thang gỗ xuống.

Đồ đạc của Trang Linh Qua chất lên gần xong, đáy thuyền hoa chìm sâu hơn bình thường, chứa ít thứ .

Thang gỗ từ từ hạ xuống.

Túc Hàn Thanh đang định vịn thang gỗ lên thì Trang Linh Tu nhẹ nhàng kéo .

Túc Hàn Thanh hiểu tại , nghi hoặc đầu .

Sùng Giác đến từ lúc nào, đang cách đó xa, một bộ tăng bào mộc mạc cơn gió ẩm ướt từ đầm nước thổi bay nhè nhẹ, mơ hồ thể thấy ám văn hoa sen thêu vạt áo.

… Dường như lâu .

Trang Linh Tu vội vàng hành lễ tử: “Kính chào Thế Tôn.”

Túc Hàn Thanh sững , tuy quyết tâm qua với nữa, nhưng khi thấy gương mặt quen thuộc , nhất thời vẫn thể làm như gì.

Họ cùng một .

Túc Hàn Thanh nữa nhắc nhở chính .

Sùng Giác chính tay y vứt bỏ ở kiếp .

Túc Hàn Thanh mặc niệm ba , khẽ mím môi, hành lễ theo Trang Linh Tu.

“Thế Tôn mạnh khỏe.”

Tiếng “Thế Tôn” thốt , tay Sùng Giác đang Phật châu khựng , đôi mắt đen láy lạnh lùng chăm chú Túc Hàn Thanh.

Không cho miễn lễ, cũng một lời.

Xung quanh lặng ngắt, chỉ tiếng gió thỉnh thoảng gào thét thổi qua.

Trang Linh Tu dám thở mạnh, đại khái đoán hai đang giận dỗi , bèn cẩn thận ngẩng đầu định vài lời hòa giải, nhưng ánh mắt lướt qua thấy Sùng Giác im lặng hóa thành một làn sương tuyết, nháy mắt biến mất tại chỗ.

… Trong chốc lát lên linh thuyền.

Sau một hồi “giao đấu” ngắn ngủi, Túc Hàn Thanh tỏ như chuyện gì, thản nhiên dậy.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trang Linh Tu bất đắc dĩ, nhịn đưa tay xoa đầu y, cũng nhắc đến chuyện , chuyển chủ đề : “Tối nay Biệt Niên Niên , tiện đường xem cây cung.”

Túc Hàn Thanh trông vẫn như bình thường, híp mắt gật đầu: “Được thôi.”

Trang Linh Qua nãy giờ vẫn im lặng một bên đột nhiên lên tiếng: “Đừng sờ đầu nó, sẽ cao lên .”

Tay Trang Linh Tu khựng .

Túc Hàn Thanh hoảng sợ, vội vàng gạt móng vuốt của Trang Linh Tu .

Tuy kiếp năm y cập quan cao lên ít, nhưng so với Sùng Giác…

Phỉ phui phui!

Túc Hàn Thanh gãi gãi tóc, suýt nữa thì bứt đứt mấy sợi tóc đen, cau mày buồn bực.

Sao chuyện quái gì cũng thể nghĩ đến chứ?

C.h.ế.t quách cho .

“Huynh trưởng.” Trang Linh Tu tủm tỉm đến bên cạnh Trang Linh Qua, y kỵ nhất khác lùn, bèn cúi an ủi, “Huynh chỉ là ngủ quá lâu thôi, bây giờ Tiêu Tiêu ở đây, khi duy trì hình lâu dài, nhanh sẽ cao lên thôi.”

Trang Linh Qua “Ừ” một tiếng, đột nhiên : “Tiêu Tiêu.”

Túc Hàn Thanh sững sờ, nghi hoặc về phía Trang Linh Qua.

Hai thiết đến , đột nhiên gọi nhũ danh của y?

Trang Linh Tu cũng phần nào hiểu tính cách của Túc Hàn Thanh, thấy y lạ mới quen đầy hai ngày gọi nhũ danh của , bèn vội vàng giảng hòa.

“Chúng lên thuyền hoa , còn về đuổi kịp tiết học cuối cùng nữa.”

Túc Hàn Thanh cũng nghĩ nhiều, men theo bậc thang gỗ leo lên thuyền hoa.

Linh giới của Thế Tôn ở tầng cao nhất của thuyền hoa, nếu là đây Túc Hàn Thanh sớm tung tăng chạy lên chơi, nhưng bây giờ ngoan ngoãn theo Trang Linh Tu đến trung đình ở tầng hai.

Thuyền hoa rộng rãi hơn linh thuyền nhiều, thuyền trồng ít cây quế, hương hoa quế vàng óng thoang thoảng trong khí, cành còn treo từng xâu Ngũ Đế tiền.

Trên tầng cao nhất.

Sùng Giác khoanh chân tham thiền, nhưng chuỗi Phật châu tĩnh tâm vẫn thể một hạt nào.

Nửa khắc , phù văn đáy thuyền hoa từ từ khởi động, thuyền theo gió vượt sóng tiến giữa đầm nước, hướng về phía học cung Văn Đạo.

Cửa linh giới tầng cao nhất mở rộng.

còn ai tùy tiện xông nữa.

Thuyền hoa cũng lớn, Sùng Giác ở kỳ Đại Thừa dù phóng thần thức ngoài cũng sẽ động cảm nhận thứ xung quanh.

Vàng bạc châu báu nhà họ Trang chất đống trong khoang thuyền; những món đồ chạm ngọc trị giá ngàn vàng tùy tiện đặt lầu các linh giới; ngọn đèn giao nhân ở đầu thuyền rẽ mây phá sương.

Cùng với Túc Hàn Thanh đang mệt mỏi giường ở lầu hai của thuyền hoa…

*

Trước khi lên thuyền, Túc Hàn Thanh vẫn còn ôm hy vọng, cảm thấy say sóng là vì sinh cơ đủ, bây giờ y tung tăng nhảy nhót chắc chắn sẽ thứ nước bỏ đ.á.n.h bại nữa.

thuyền hoa mới một lát, y chịu nổi.

Trong dày sông cuộn biển gầm, nhưng y thật sự chẳng ăn bao nhiêu, nôn khan mà chẳng gì, ngũ tạng lục phủ co rút từng cơn, đau đến nỗi mồ hôi lạnh túa đầy mặt.

Trang Linh Tu sớm liệu chuyến , cau mày lấy một viên linh d.ư.ợ.c từ trong bình sứ.

“Tiêu Tiêu ngoan, ngậm một lát là hết khó chịu, chậc…”

Túc Hàn Thanh say đến c.h.ế.t sống , nhưng sức lực lớn, sức c.ắ.n một ngón tay của Trang Linh Tu, nước mắt lã chã rơi, sống c.h.ế.t chịu ăn thứ t.h.u.ố.c kỳ quái .

“Không! Ta cần !”

Say sóng vốn cách chữa tận gốc, những loại linh d.ư.ợ.c vớ vẩn đó đều là thứ kích thích mạnh.

Vừa cay lạnh, thà say còn hơn.

Trang Linh Tu học theo Sùng Giác đó, mạnh mẽ bóp cằm y nhét miệng, nhưng sợ c.ắ.n tay, đành hết lời khuyên nhủ.

“Về mất mấy canh giờ, tội gì cố chịu đựng cái khổ ?”

Lông mi Túc Hàn Thanh đều nước mắt nóng hổi thấm ướt, y c.ắ.n chặt răng chịu hé miệng.

Trang Linh Tu hận thể đ.á.n.h ngất y cưỡng ép nhét linh d.ư.ợ.c miệng —— uổng cho tung hoành ngang ngược trong đám trẻ con nghịch ngợm, thấy đứa nào lời là dọa cho thét, bây giờ cuối cùng thua Túc Hàn Thanh.

Thấy Túc Hàn Thanh gần như nôn máu, Trang Linh Tu chau mày, đang suy nghĩ nên tìm Thế Tôn đến giúp .

Lúc , đột nhiên nhẹ nhàng gõ cửa.

Trang Linh Tu nghi hoặc .

Trang Linh Qua đẩy cửa bước , ngoài bao lâu, đại khái cuối cùng cũng nổi nữa, chậm rãi đến bên giường đỡ Túc Hàn Thanh đang nôn đến thoi thóp khuỷu tay, long đồng màu vàng co thành một đường nhỏ, khẽ đưa tay .

“Cho t.h.u.ố.c như , đưa cho .”

Trang Linh Tu đưa t.h.u.ố.c qua, nhíu mày : “Tiêu Tiêu cố chấp lắm, lúc đến cũng chịu uống thuốc, vẫn là Thế Tôn…”

Túc Hàn Thanh đang nôn đến thần trí mơ hồ dường như hai chữ “Thế Tôn”, lập tức nhào tới định đ.á.n.h Trang Linh Tu.

“Không nhắc đến .”

Trang Linh Tu vội dỗ y: “Được , , phỉ phui phui.”

Trang Linh Qua đỡ lấy Túc Hàn Thanh, móng tay sắc nhọn hơn thường một chút nhẹ nhàng cầm lên một viên linh dược, làm nổi bật năm ngón tay thon dài càng thêm trắng như tuyết.

Hắn nhận Túc Hàn Thanh thích gọi nhũ danh, ôn tồn : “Túc Hàn Thanh, .”

Lông mi Túc Hàn Thanh ướt át như lông quạ, mờ mịt mở mắt , thấy viên linh d.ư.ợ.c liền lập tức lắc đầu, mái tóc đen rối tung rơi khuỷu tay Trang Linh Qua, bộ thanh y lộn xộn như thể dệt thành một mạng nhện hỗn loạn.

“Không cần…”

Trang Linh Qua dỗ dành từ từ như Trang Linh Tu, cũng ép y nuốt xuống như Sùng Giác, mà cầm linh đan đưa đến bên môi , khẽ hé môi ngậm viên linh d.ư.ợ.c say sóng miệng.

Túc Hàn Thanh sững sờ.

Trang Linh Qua lấy một viên nữa, nhàn nhạt với Trang Linh Tu đang bên cạnh xem đến trợn mắt há mồm: “Linh Tu, há miệng.”

Trang Linh Tu vội há miệng ngậm linh d.ư.ợ.c .

Thuốc quá hạn, hiệu quả cực kỳ mạnh, đặt lên cuống lưỡi cảm thấy một luồng khí mát lạnh từ đầu lưỡi xộc thẳng lên đỉnh đầu, như thể cả hộp sọ nhấc lên.

Biểu cảm của Trang Linh Tu vặn vẹo, nhưng nhận Túc Hàn Thanh đang , vội làm vẻ như gì, nhàn nhạt : “Rất miệng, say sóng ăn cũng thấy ngon, lát nữa mua một thùng lớn về gặm như đường .”

Túc Hàn Thanh: “…”

Trang Linh Qua lấy viên linh đan thứ ba đặt bên môi Túc Hàn Thanh, long đồng lạnh băng vô tình chăm chú y, nhưng động tác vô cùng dịu dàng.

Túc Hàn Thanh ngẩn hồi lâu, mới hé môi ngậm viên linh d.ư.ợ.c miệng, đè xuống cuống lưỡi.

Tuy linh d.ư.ợ.c mát lạnh đến mức gần như đóng băng cả đầu, nhưng ít nhất khó chịu như viên băng hỏa lưỡng trọng thiên , Túc Hàn Thanh chỉ nhắm mắt giãy chân hai cái khi ngậm miếng đầu tiên.

… Lại ồn ào đòi nhổ như .

Trang Linh Tu cảm thấy vô cùng khó tin.

Rốt cuộc là làm thế nào, hóa trưởng của mới là giỏi dỗ trẻ con nhất ?

Túc Hàn Thanh ngậm thuốc, ngũ tạng lục phủ cuối cùng cũng dần dần yên trở .

Y cẩn thận liếc Trang Linh Qua mặt đổi sắc, một lúc lâu mới nhỏ giọng : “Đa tạ Linh Qua sư .”

Tầng cao nhất của thuyền hoa.

Sùng Giác đột ngột mở mắt, lòng bàn tay khẽ siết chặt, hai viên Phật châu chạm .

“Cạch” một tiếng.

Thuyền hoa nhanh, đến học cung Văn Đạo sớm hơn ba mươi phút so với dự kiến.

Túc Hàn Thanh xuống thuyền hoa vội vàng nhổ viên linh đan cuống lưỡi , theo bản năng “hít” mấy tiếng.

cả khoang miệng đều mát lạnh, đột nhiên hít một khí như thể gặm một miếng băng, cái lạnh từ trong miệng theo thở rót yết hầu và phế phủ.

Cảm giác cực kỳ mất hồn.

Túc Hàn Thanh nhảy tại chỗ, lè lưỡi hận thể để Phượng Hoàng cốt lập tức phát tác để giảm bớt cái lạnh đó.

Trang Linh Tu cho dọn hết đồ thuyền hoa đến động phủ mà Trâu Trì chuẩn , thấy nghi hoặc hỏi: “Sao ?”

Túc Hàn Thanh ủ rũ, cau mày, đột nhiên vô cớ lẩm bẩm: “Sư , cho một bí mật.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-56-chuyen-xua-nhac-lai.html.]

Vẻ mặt Trang Linh Tu lập tức nghiêm túc.

Hắn thích bí mật nhất.

Túc Hàn Thanh nhỏ giọng : “Ta thật sự dĩ hạ phạm thượng, mạo phạm hôn Thế Tôn.”

Trang Linh Tu mặt lộ vẻ kinh hãi, lập tức hít một thật sâu.

… Sau đó yết hầu và ngũ tạng lục phủ trong miệng cũng gặp nạn, cái lạnh thấu xương theo thở ập lồng ngực, khiến Trang Linh Tu hóa đá tại chỗ, suýt nữa thì đông cứng đến ngất .

Túc Hàn Thanh thấy chơi khăm Trang Linh Tu “chó” nhất, lập tức vui vẻ ha hả.

“Ha ha ha sư lừa !”

Trang Linh Tu lạnh đó làm cho nửa ngày hồn , âm u liếc Túc Hàn Thanh một cái.

Đứa nhỏ

Thật sự dạy hư .

Chơi giả hằng chơi chi, Trang Linh Tu hiếm khi gặp báo ứng, cũng tức giận, thậm chí còn khoác vai Túc Hàn Thanh, cảm khái : “Tiêu Tiêu, còn gì để dạy ngươi nữa, xuất sư .”

Túc Hàn Thanh : “Sư quá khen .”

Thánh vật tôn quý, phó chưởng viện Trâu Trì đích đến đón.

Trang Linh Qua ngọc thẳng bên thuyền hoa, ánh mắt vẫn dừng Túc Hàn Thanh đang với Trang Linh Tu, long đồng quanh năm lạnh băng hờ hững, thể đang nghĩ gì.

“… Động phủ ở rừng phong đỏ núi, nơi đó thanh tịnh, chỗ cũng rộng rãi.” Trâu Trì , “Linh Qua?”

Trang Linh Qua lúc mới thu hồi ánh mắt, khẽ gật đầu, đang định theo Trâu Trì rời .

Đột nhiên, Túc Hàn Thanh : “Linh Qua sư .”

Bước chân Trang Linh Qua khựng , .

Túc Hàn Thanh tháo tua lụa ấn t.ử xuống, cầm sợi dây quơ quơ, chút ngượng ngùng một tiếng.

“Trên thuyền hoa đa tạ sư , cái coi như tạ lễ của —— Linh Qua sư thể dùng linh lực tua để liên lạc với ấn t.ử của , nếu mọc long lân thì bất cứ lúc nào cũng thể tìm , dù cũng nhất định sẽ gấp rút trở về giúp sư áp chế.”

Trời tối, hoàng hôn như hương hoa mỹ lệ khoác lên lam bào của Túc Hàn Thanh, mơ hồ thể thấy hình dạng của những đám mây trôi, dường như phủ lên cả y một tầng hào quang xinh .

Thú đồng của Trang Linh Qua như ánh sáng đ.â.m , co thành một đường chỉ mảnh.

Hắn ngẩn hồi lâu, mới đưa tay nhận lấy tua lụa, ôn tồn : “Được.”

Túc Hàn Thanh vẫy tay với : “Vậy làm phiền Linh Qua sư nữa —— , chưởng viện mạnh khỏe, xin cáo từ .”

Nói xong, y tung tăng chạy về phía Trang Linh Tu.

Năm ngón tay Trang Linh Qua nhẹ nhàng nắm lấy sợi dây tua, một lúc lâu mới giữ phong thái ôn nhuận trầm , nhàn nhạt hỏi Trâu Trì.

“Thúc phụ, ấn tử… là gì?”

Trâu Trì: “…”

Không mà ngươi cũng “Được”?

*

Mặt trời lặn xuống núi.

Túc Hàn Thanh vội vàng đạo bào của học cung Văn Đạo, hận thể mọc tám chân chạy như điên, miễn cưỡng đến học trai Thượng Thiện khi tiết học cuối cùng bắt đầu nửa khắc.

Vừa mới khai giảng gặp một đống tai họa, Văn Đạo tế trốn học hai ngày, vị thần nhân bước , tất cả học sinh mặt đều trợn mắt há mồm y.

Túc Hàn Thanh như chuyện gì xảy , bộ đến chỗ , ngay cả sách cũng lấy .

Nguyên Tiềm kính nể chọc chọc lưng y: “Thiếu quân, mấy ngày nay ngươi … Ơ, tóc ngươi trở ?”

“Ừ.” Túc Hàn Thanh cần cũng Nguyên Tiềm phía Ô Bách Lí đang đằng đằng sát khí chằm chằm , y ho khan một tiếng, nghiêm chỉnh , “Ra ngoài bổ sung sinh cơ —— tiết là gì, sách cho mượn dùng một chút ?”

Nguyên Tiềm : “Lớp phù văn, cũng chỉ một quyển sách, cho mượn .”

Túc Hàn Thanh dựa lưng bàn của Nguyên Tiềm, mấy chữ từ kẽ môi bay , nhỏ đến cực điểm.

“Bách Lí còn đang ?”

Nguyên Tiềm còn kịp , một giọng quen thuộc âm u truyền đến bên tai.

“Bách Lí còn đang ngươi.”

Túc Hàn Thanh sợ đến suýt nhảy dựng lên, hít một thật sâu, suýt nữa thì cái lạnh còn sót trong miệng làm cho phế phủ đau nhói.

Y giả vờ yếu ớt ôm ngực, cứng đờ nghiêng đầu , liền thấy Ô Bách Lí đang bên bàn , từ cao xuống y, đôi mắt lạnh băng tràn đầy hàn ý, như thể đang một sắp c.h.ế.t.

Túc Hàn Thanh lúng túng : “Bách Lí… khụ khụ, đang định nghỉ một tìm ngươi ngay, cây cung đó của ngươi chất liệu là gì , đợi tan học sẽ đến Biệt Niên Niên tìm cho ngươi một cây cung y hệt, mua ba cây… đúng, mua mười cây trả cho ngươi.”

Ô Bách Lí lạnh lùng : “Đó là di vật duy nhất của phụ .”

Túc Hàn Thanh đột nhiên ngây .

Duy nhất…

Di vật?

Không đợi Túc Hàn Thanh cảm giác tội ngập trời bao phủ, Nguyên Tiềm buồn bã : “Cha ngươi còn c.h.ế.t mà.”

“Ông đáng c.h.ế.t từ lâu .” Ô Bách Lí lạnh, “Ta còn định dùng cây cung đó một mũi tên b.ắ.n c.h.ế.t ông đấy.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Lòng áy náy của Túc Hàn Thanh tức khắc cánh mà bay, y tức giận lườm Ô Bách Lí một cái.

Nào ai lấy cha đùa như , dọa cho linh hồn nhỏ bé của y cũng bay mất.

Xem quan hệ của Ô Bách Lí với gia đình lắm.

Ô Bách Lí thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Túc Hàn Thanh trắng bệch, cũng tiếp tục làm khó y nữa, hờ hững : “Dây leo thần thụ ba ngàn năm, tìm —— thiếu một năm thôi, ngươi đóng cửa sổ ngủ đấy.”

Túc Hàn Thanh gật đầu như gà mổ thóc: “Được , tối nay tìm ngay.”

“Tìm hai cây.” Ô Bách Lí .

Túc Hàn Thanh vội : “Ta tìm mười cây bồi thường cho ngươi.”

“Cung đồ tiêu hao, tìm nhiều như làm gì?” Ô Bách Lí nhíu mày, “Nhà bí thuật chế cung và phù văn điêu khắc đặc biệt, ngươi tìm thêm một cây sẽ làm cho ngươi.”

Nói xong, phất tay áo bỏ .

Túc Hàn Thanh sững sờ nửa ngày mới kinh ngạc đầu .

Ô Bách Lí hai cây cung, là tặng cho một cây ?

Người thật sự là mặt lạnh tâm nóng.

Nguyên Tiềm hì hì chọc lưng Túc Hàn Thanh: “Bí cảnh Văn Đạo tế đa tạ thiếu quân cứu giúp, ngươi lên Thính Chiếu Bích của mười đại học cung xem , ít đều mang ơn đội nghĩa thiếu quân, còn tỏ tình với ngươi nữa đấy.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Nửa câu đầu còn giống tiếng , nhưng câu cuối cùng…

Cái quái gì ?

Tỏ tình.

Túc Hàn Thanh nhân lúc lớp học bắt đầu, mở ấn t.ử lướt qua Thính Chiếu Bích của mười đại học cung.

“Thiếu quân hình như mới mất vị hôn đạo lữ, nguyện mang vạn quan gia sản đến ở rể Tông Ứng Húc!”

“Vừa mới mất vị hôn đạo lữ mà các ngươi đói khát như , sợ chê , ít nhất cũng đợi về đầu thất chứ.”

“Thiếu quân, thật sự chỉ thể là nam nhân ? Giới tính thể nới lỏng một chút ?”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh chau mày, tỏ vẻ khó hiểu.

Xem chỉ học cung Văn Đạo, mà tâm cảnh của học sinh mười đại học cung đều bình thường cho lắm.

Túc Hàn Thanh mắt thấy tâm phiền, đang định đóng Thính Chiếu Bích , vô tình liếc thấy một góc, thấy mấy tin nhắn Ô Thước văn của học cung Văn Đạo trôi lên.

“Treo thưởng tiền lớn lấy đầu ch.ó Trang Linh Tu!

Ngắn ngủi hai ngày, tên Trang Linh Tu đem bí mật của chúng làm vật phẩm trao đổi, tội ác tày trời.

Thiên Đạo sáng tỏ, Trang cẩu cuối cùng cũng trở học cung Văn Đạo, chúng mấy chục thành lập liên minh ‘thảo cẩu’, lập tức thảo phạt Trang Linh Tu.

Hôm nay, c.h.ế.t ngừng. Ai thù với Trang cẩu cũng thể đến báo thù riêng.

Rừng phong đỏ núi.”

Phía là một loạt tán thành.

“G.i.ế.c Trang cẩu!”

“Trả trong sạch cho !”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh một lời khó hết mà đóng ấn t.ử .

Thôi, liên quan đến .

khi chia tay Trang Linh Tu, hình như Biệt Niên Niên, lúc cũng ở học cung Văn Đạo.

Những đến núi làm gì?

Túc Hàn Thanh nghĩ nhiều, bây giờ chỉ học xong tiết cuối cùng lao tìm Từ Nam Hàm.

Ngày thường tiết học ngắn ngủi nửa canh giờ đáng lẽ trôi qua nhanh như chớp mắt mới đúng, nhưng hôm nay Túc Hàn Thanh cảm thấy sơn trưởng giảng bài cực kỳ chậm, rõ ràng một trận pháp đơn giản đến mức tay là vẽ , ông bẻ nghiền nát, đến ba .

Quả thực sống một ngày bằng một năm.

Thời gian chậm rãi trôi về phía , chờ đến khi tiếng chuông tan học cuối cùng vang lên, Túc Hàn Thanh như một con ch.ó con vui mừng, còn đợi sơn trưởng phản ứng nhanh như chớp lao khỏi học trai Thượng Thiện.

Trời tối sầm.

Túc Hàn Thanh vốn định chạy đến Tứ Vọng Trai tìm Từ Nam Hàm, nhưng khỏi cửa học trai, y bỗng sững .

Dưới cây ngô đồng cách đó xa, Từ Nam Hàm đang lười biếng dựa cây, cúi mắt nghịch ấn tử.

Có lẽ là thấy nội dung gì đó vui, nhịn “phụt” một tiếng, đôi mắt khí sắc bén dường như dịu ít, nhưng vẫn mang theo tính công kích yếu, mắng: “Ngu xuẩn.”

Túc Hàn Thanh ngây ngốc .

Từ Nam Hàm muộn màng nhận tiếng chuông vang lên, tiện tay xoay xoay sợi dây treo ấn t.ử ngón tay, tùy ý ngẩng đầu .

… Vừa vặn đối diện với ánh mắt của Túc Hàn Thanh.

Từ Nam Hàm nhướng mày, như thể chuyện ở bí cảnh Văn Đạo tế từng xảy , vẫn như thường lệ giơ tay vẫy Túc Hàn Thanh.

“Lại đây.”

Tiếng “Lại đây” như thể phá vỡ kết giới mà Túc Hàn Thanh đang đắm chìm trong thế giới của riêng , y nín thở, đột nhiên bước chân chạy về phía Từ Nam Hàm.

Y chạy càng lúc càng nhanh, cả như mũi tên rời cung, ba bước gộp làm hai lao về phía “ác mộng” kiếp của .

“Rầm…”

Túc Hàn Thanh bổ nhào lòng Từ Nam Hàm, do chạy quá nhanh nên tự đ.â.m quá sức, cơn đau ở n.g.ự.c lan khắp , nhưng y vui vẻ kêu lên: “Sư !”

Từ Nam Hàm “chậc” một tiếng, một tay vuốt đầu Túc Hàn Thanh, bàn tay thô ráp đầy vết chai mỏng, sờ một cái làm rối b.í.m tóc mà Nguyên Tiềm mất cả tiết học để tết cho thiếu quân.

“Mới mấy ngày gặp, nhớ sư như ?”

Túc Hàn Thanh tươi như hoa, lớn tiếng : “Nhớ sư !”

Từ Nam Hàm nhịn bật , tiện tay lau nước mắt mặt Túc Hàn Thanh, như : “Không hận sư ?”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh thấy chữ “hận”, sững sờ nửa ngày mới đột nhiên phản ứng , lập tức hổ đến mức ngón chân bấu chặt xuống đất, mặt đỏ bừng lên đến tận mang tai.

“Sư, sư … đừng nữa.”

Từ Nam Hàm thấy y hổ như , bèn săn sóc : “Được, nữa. Đi, Linh Tu ở Biệt Niên Niên hình như thấy phó sử và tên Tấn Di Viễn đang cãi , chúng xem náo nhiệt.”

Túc Hàn Thanh thấy Từ Nam Hàm thật sự nhắc đến chuyện nữa, tức khắc lệ nóng doanh tròng, gật đầu như giã tỏi.

“Được , xem náo nhiệt.”

Từ Nam Hàm ôm Túc Hàn Thanh vui vẻ ngoài, thuận miệng : “Muốn ăn gì ? Bữa khuya ở Lâu Trường Dạ quả thực tồi, thể cho ngươi ăn một bữa no nê.”

Túc Hàn Thanh ngẩng đầu, vô cùng vui vẻ : “Chỉ cần ăn cải trắng luộc, ăn gì cũng , đều sắp xếp.”

Từ Nam Hàm nghĩ nghĩ, “À” một tiếng, ánh mắt tin tưởng như một chú nai con của Túc Hàn Thanh, nhếch miệng , âm dương quái khí mở miệng.

“… Cứ ăn món ‘Từ Nam Hàm hận ngươi c.h.ế.t , thế nào?”

Túc Hàn Thanh: “…”

A a a a

--------------------

Loading...