Phượng Hoàng Cốt - Chương 53: Ký ức sống lại

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:28:53
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi âm thanh đều tĩnh lặng.

Thật lâu , Túc Hàn Thanh nhẹ giọng : “Sư , chúng còn về học cung Vấn Đạo nữa ?”

Nếu cùng phản bội học cung, thì dù trở về cũng là một con đường c.h.ế.t.

Trang Linh Tu vẻ như chuyện gì, lười biếng lên đùi Trang Linh Qua, nghịch ngợm tua rua lụa ngọc bài tử, thản nhiên : “Không , Bất Bắc miệng d.a.o găm lòng đậu hũ, ngươi còn ? Hắn tuy ồn ào đòi g.i.ế.c , nhưng lúc thật sự xuống tay chắc chắn sẽ nỡ.”

Trong lòng Túc Hàn Thanh le lói một tia hy vọng: “Vậy còn Ô Bách Lí…”

“Ồ, Ô Bách Lí thì là một kẻ tàn nhẫn.” Trang Linh Tu , “Hắn g.i.ế.c ngươi là tuyệt đối nương tay.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh mặc kệ tất cả, bò lên giường cuộn tròn bên cạnh Trang Linh Qua, tán gẫu câu câu chăng với Trang Linh Tu: “Rốt cuộc ngươi gài bẫy sư thế nào mà đuổi g.i.ế.c suốt hai ngày?”

“Trời đất chứng giám.” Trang Linh Tu vô tội , “Ta và Bất Bắc chỉ đơn thuần là trao đổi lợi ích, thứ thì gánh vác rủi ro tương ứng — , đây là nội dung tiết đầu tiên của lớp kinh thương ở học cung Vấn Đạo, mùng bốn tháng sẽ buổi học, nhớ đến dự thính đấy.”

Túc Hàn Thanh nghi hoặc hỏi: “Học lớp lợi ích gì?”

Tu sĩ tại kinh thương.

Trang Linh Tu như : “Ta tay bắt sói trắng, moi một bí mật đáng giá trăm vàng từ miệng sư ngươi, đó dùng bí mật để trao đổi những bí mật khác trong học cung, chỉ trong một đêm cả đống bí mật ‘trăm vàng’. Đừng là học cung Vấn Đạo, trong mười đại học cung, ngươi về ai cũng thể kể vanh vách, ngươi xem học cái đạo của thương nhân ích ?”

Túc Hàn Thanh: “?”

Túc Hàn Thanh vô cùng kính nể.

Trang sư thật là rảnh rỗi sinh nông nổi, chuyện đắn thì làm, mấy trò ma mãnh thì suy một ba.

Trang Linh Tu dốc lòng truyền dạy cho Túc Hàn Thanh, lẽ vì rảnh rỗi nhàm chán nên kể cho y một đống “bí mật ngầm” của học cung Vấn Đạo, khiến Túc Hàn Thanh mà ngây cả .

“Kẻ ngầm hạ sát thủ, khiến phó sử nhảy vũ điệu nóng bỏng mặt em cùng cha khác của ?!”

“Tấn Di Viễn giàu nứt đố đổ vách, ngày nào cũng ở Trường Dạ Lâu chỉ để tạo cơ hội tình cờ gặp phó sử?!”

“Trang sư vì ba điểm mà dối vị sơn trưởng trăm tuổi sắp câu hồn, khiến ngài lòng nào sách?!”

Túc Hàn Thanh: “…”

Trang Linh Tu: “…”

Trang Linh Tu hăng quá, lỡ lời kể luôn cả chuyện của .

Hắn im lặng một lúc lâu mới buồn bã : “Coi như thấy chuyện cuối cùng nhé.”

Túc Hàn Thanh đến mức vỗ tay đôm đốp: “Ha ha ha, cuối cùng vị sơn trưởng đó cộng điểm cho ngươi ?”

“Không.” Trang Linh Tu cũng ngại ngùng, : “Ngài nghiêm giọng mắng hành sự theo cảm tính, thẳng tay trừ ba điểm khiến cuối năm đạt chuẩn, khi còn với ‘đêm mai tại Trường Dạ Lâu, gặp về’.”

Túc Hàn Thanh: “Ha ha ha ha ha ha!”

Túc Hàn Thanh đến mức điên , đang định vỗ tay thêm nữa thì cảm thấy tay siết chặt, đau đến mức y kêu “hít” một tiếng.

Đôi tay thiếu niên mười ngón dính nước mùa xuân, ngón tay thon dài, một bàn tay trắng bệch như giấy nắm lấy, lực đạo mạnh đến nỗi cả kẽ tay và mu bàn tay đều lộ màu xanh trắng.

Ngón tay của Trang Linh Qua lực, lòng bàn tay gần như lún sâu da của Túc Hàn Thanh.

Túc Hàn Thanh nhíu mày, dùng tay còn vỗ mu bàn tay của Trang Linh Qua, tiện thể liếc mắt lườm .

Đôi long đồng lạnh băng của Trang Linh Qua đang lặng lẽ y.

— Hắn tỉnh từ lúc nào .

Túc Hàn Thanh sững sờ, vội vàng duỗi chân đá một cái, đạp Trang Linh Tu đang ở cuối giường suýt nữa thì ngã xuống đất.

“Sư ! Trang sư !”

Trang Linh Tu đá một cú cũng tức giận, chậm rãi định hình : “Sao thế?”

Vừa dứt lời, cũng chạm ánh mắt của Trang Linh Qua.

Trang Linh Tu cũng sững sờ.

Trang Linh Qua khẽ mấp máy môi: “Linh Tu…”

Trang Linh Tu ngẩn một lúc lâu, tiếng gọi “Linh Tu” quen thuộc đ.á.n.h thức, vội vàng nhào tới, run rẩy ôm chầm lấy Trang Linh Qua.

Rõ ràng Trang Linh Tu cao hơn Trang Linh Qua nhiều, nhưng vẫn vô thức dùng tư thế rúc lòng trưởng như thời niên thiếu, trán tựa vai Trang Linh Qua, lẩm bẩm : “Ngươi tỉnh … Ngươi tỉnh .”

Gương mặt Trang Linh Qua vẫn còn nét ngây thơ, đưa tay vuốt ve gáy Trang Linh Tu, nhẹ nhàng : “Ừm, c.h.ế.t .”

Chỉ mấy chữ ngắn ngủi, Trang Linh Tu nhịn mà bật .

Túc Hàn Thanh bao giờ gặp song sinh, lúc thấy hai gương mặt giống hệt thì tò mò tới lui.

Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, Trang Linh Qua khôi phục thần trí, còn là con rối mặc đùa nghịch như nữa, nhưng dáng vẻ vẫn còn ngây thơ vô tri.

Túc Hàn Thanh vốn tưởng rằng Trang Linh Qua vẫn tỉnh táo, nhưng khi quan sát kỹ một lúc, y phát hiện dường như thật sự tính cách chậm chạp, ngây ngô và mờ mịt.

Hoàn khác với Trang Linh Tu lúc nào cũng tính toán “gài bẫy” khác, tinh thần phấn chấn bừng bừng.

Trang Linh Qua trông mềm mại yếu đuối, nhưng dường như thánh vật bẩm sinh mang theo uy áp bức , đôi long đồng chút tình cảm nào của con , khi lẳng lặng khác khiến sởn tóc gáy hơn cả xà đồng của Nguyên Tiềm.

Trang Linh Tu lau nước mắt, vui mừng khôn xiết tìm Trang Khuất.

Túc Hàn Thanh vẫn đang lén lút rút tay khỏi tay Trang Linh Qua, nhưng động tĩnh lớn, khiến Trang Linh Qua dời tầm mắt từ bóng lưng xa dần của Trang Linh Tu sang y.

Trang Linh Qua y hồi lâu, mặt đột nhiên nở một nụ hiền hòa.

“Chim non.”

Rõ ràng là cùng một khuôn mặt với Trang Linh Tu, nhưng mỗi Trang Linh Tu lên đều khiến khỏi nghĩ: “Tên khốn đang tính toán âm mưu gì, bắt nạt ai ?”

nụ của Trang Linh Qua làm chỉ ôm tim run rẩy mà nghĩ: “Có ai bắt nạt ?! Lũ cầm thú đáng c.h.ế.t!”

Túc Hàn Thanh luôn cảm thấy trong lòng khó chịu, nhỏ giọng : “Tay đau.”

Lúc Trang Linh Qua mới nhận muộn màng là vẫn đang nắm tay Túc Hàn Thanh, hàng mi rậm cụp xuống, che đôi long đồng màu vàng kim.

“Xin .”

Túc Hàn Thanh cứ ngỡ sẽ buông y , nào ngờ thấy Trang Linh Qua chỉ khẽ nới lỏng năm ngón tay một chút, giữ ở một cách làm Túc Hàn Thanh thấy đau, tiếp tục nắm buông.

Túc Hàn Thanh sững sờ.

Trang Linh Qua nhẹ nhàng nắm tay y, ôn tồn hỏi: “Như còn đau ?”

Túc Hàn Thanh: “?”

Nếu đổi khác làm , Túc Hàn Thanh chắc chắn sẽ nghi ngờ “mưu đồ bất chính” với , nhưng ánh mắt của Trang Linh Qua quá mức lạnh lẽo, trong veo như nước hồ sâu, vô tình nhưng che giấu chút dơ bẩn nào.

Túc Hàn Thanh nhất thời gì, nín nhịn một lúc lâu mới lúng túng : “Không, đau.”

Thôi , lỡ như y buông tay biến về hình rồng thì .

Đã nắm cả đêm , cũng ngại nắm thêm một lát nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-53-ky-uc-song-lai.html.]

Trang Khuất cùng một đám y sư ồn ào kéo đến.

Không Sùng Giác vốn bao giờ đến gần nơi đông cũng tới, ở cách đó xa lạnh lùng trong phòng.

Túc Hàn Thanh ngoan ngoãn ghế, mặc cho Trang Linh Qua nắm lấy năm ngón tay , nghiêng đầu chuyện với Trang Khuất.

Không Trang Khuất gì đó mà y nhịn cong mắt , ngoan ngoãn đến mức làm tan chảy lòng .

Con ngươi của Sùng Giác khẽ run lên.

Các y tu bắt mạch cho Trang Linh Qua, khuyên can mãi mới khiến chịu buông tay Túc Hàn Thanh .

Túc Hàn Thanh xoa xoa năm ngón tay nắm đến đau, thấy Trang Linh Qua vẫn đang chớp mắt, y đành gượng một cái vội vàng len qua đám đông chuồn .

Trang Linh Qua vội dậy: “Đừng …”

“Ấy!” Trang Khuất vội đè , “Tiêu Tiêu ở ngay bên ngoài thôi, để bắt mạch xong sẽ cho nó chơi với ngươi.”

Trang Linh Qua khẽ mấp máy môi lặp một , dường như khắc sâu cái tên lòng.

“Tiêu Tiêu.”

Tên của đ.á.n.h thức từ vực sâu đáy, hóa là cái tên .

*

Túc Tiêu Tiêu nhanh như chớp chạy khỏi sân, đụng Sùng Giác ở cách đó xa.

Ánh nắng rực rỡ.

Sùng Giác khoác ánh bình minh, áo bào trắng gió thổi bay phấp phới, tựa như một vị tiên nhân sắp thuận gió mà .

Túc Hàn Thanh ngẩn một chút, ngoan ngoãn tiến lên hành lễ.

“Thúc phụ an lành.”

Kỹ năng diễn xuất của Túc Hàn Thanh tệ, Sùng Giác rõ sự lời lúc của y chỉ là giả vờ cho qua chuyện, chứ thật lòng gọi là thúc phụ.

… Hoàn khác với lúc y ngoan ngoãn với Trang Khuất .

Sùng Giác im lặng hồi lâu mới : “Trang Khuất gì với ngươi?”

Túc Hàn Thanh thật thà đáp: “Ông hỏi cân nhắc kết làm đạo lữ với đại công t.ử , để càng thêm .”

Lúc đó y ngẩn , Trang Khuất liền ha hả “Ta chỉ đùa thôi, Tiêu Tiêu đừng để trong lòng”, khiến Túc Hàn Thanh chỉ thể gượng.

Sùng Giác xoay cất bước.

Túc Hàn Thanh thấy dường như chuyện , vội vàng lon ton theo .

Bên Bán Thanh Châu là một cái cây khổng lồ, mặt đất phủ đầy bởi những cành cây khô khốc, Sùng Giác phủi đất vạt áo, dọn dẹp đám cỏ dại mọc trong kẽ hở, một lúc lâu mới đột nhiên .

“Huyền Lâm sống hơn hai ngàn năm, cũng đến mấy trăm năm mới kết làm đạo lữ với nương của ngươi.”

Túc Hàn Thanh hiểu tự dưng nhắc đến Túc Huyền Lâm: “Ồ?”

“Kiếm Tôn, Trâu Trì, ngay cả đại sư Ứng Kiến Họa của ngươi, đến nay vẫn đạo lữ.” Sùng Giác .

Túc Hàn Thanh lờ mờ hiểu ý của Sùng Giác, khô khan : “Con cũng tìm đạo lữ bây giờ ạ.”

Sùng Giác dừng bước, lạnh lùng y.

Túc Hàn Thanh nghẹn lời, yếu ớt bổ sung: “Cũng… cũng tìm nhân tình, thúc phụ cứ việc yên tâm.”

Sùng Giác tin y : “Con đường của ngươi còn dài, nếu học cung Vấn Đạo thì chăm chỉ tu hành, đợi tiếp quản Ứng Húc Tông hãy tính đến chuyện đó.”

Tiếp quản Ứng Húc Tông là chuyện của bao nhiêu năm , hóa đây là đang vẽ bánh cho y.

Túc Hàn Thanh bĩu môi, nhưng dám cãi Sùng Giác: “Vâng, đều theo thúc phụ.”

Sùng Giác thấy y ngoan ngoãn như , sợi mây giấu trong tay áo cũng thu .

Có lẽ Túc Tiêu Tiêu vẫn đến mức vô phương cứu chữa như nhất thời nóng giận nghĩ, nếu chuyện trái đàng hoàng, vẫn thể dạy dỗ .

Cơn giận của Sùng Giác dường như bao giờ kéo dài, càng “ác” là gì, tựa như thần phật chân chính, phổ độ chúng sinh, từ bi độ lượng, cho dù là kẻ ác đến cũng cơ duyên đầu là bờ.

Túc Hàn Thanh dáng vẻ gần như sắp thành Phật của Sùng Giác, phản ứng đầu tiên là “quy y sám hối”, mà trái tim khẽ run lên, trong đầu kiềm chế mà nhớ kiếp .

… Người sắp thành Phật , rốt cuộc làm thế nào mà cùng y sa vũng lầy, vĩnh viễn thể siêu thoát.

Sự tương phản cực độ khiến vị tiểu thiếu quân to gan lớn mật bắt đầu suy nghĩ miên man.

Trong ký ức vô tình dường như một đoạn cực kỳ mơ hồ, hình như là y mơ màng túm lấy vạt áo Sùng Giác, mạnh mẽ kéo hôn.

Sùng Giác vốn quy y cửa Phật sắc mặt khó coi đến cực điểm, đột nhiên đẩy y .

Bị khinh bạc như , vẫn còn gọi nhũ danh của Túc Hàn Thanh.

“Túc Tiêu Tiêu!”

Túc Hàn Thanh đột nhiên bừng tỉnh.

Ký ức rốt cuộc là ở , trong mơ ?

Tâm cảnh của Sùng Giác bình thản trở , thấy vết bầm tay Túc Hàn Thanh vẫn tan, cúi mắt dịu dàng dùng linh lực xoa tan vết đỏ từng chút một.

lúc , Túc Hàn Thanh đột nhiên hỏi: “Thúc phụ, hôm qua linh thuyền ngài đến tìm con ?”

Bàn tay Sùng Giác đang định rút về khẽ động, nhàn nhạt : “Sao ?”

Túc Hàn Thanh vẻ bình tĩnh mà sống mấy ngàn năm nguỵ tạo , do dự hồi lâu mới thử thăm dò lựa lời, cổ họng nghẹn một lúc lâu cuối cùng cũng thốt mấy chữ.

“Lúc đó con đối với thúc phụ…”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lời còn xong, “Ầm ——”

Một đạo sấm sét đ.á.n.h xuống.

Gương mặt nghiêng lạnh băng của Sùng Giác ánh chớp chiếu đến trắng bệch, mơ hồ thể thấy sự lạnh lẽo trong mắt .

Túc Hàn Thanh dọa cho giật nảy , ngơ ngác ngẩng đầu.

Sao tự dưng sấm, thời tiết ở Bán Thanh Châu thất thường đến ?

Chỉ trong một cái chớp mắt trời, Túc Hàn Thanh cúi đầu xuống nữa thì thấy Sùng Giác ở chỗ cũ.

Nhìn quanh bốn phía liền thấy Sùng Giác đang con đường nhỏ vắng vẻ cách đó xa — một bên chính là sân viện hai nghỉ ngơi hôm qua, bốn bề vắng lặng, vô cùng yên tĩnh.

Sùng Giác nghiêng y, giọng điệu vui giận.

“Đi theo .”

Túc Hàn Thanh lờ mờ nhận Sùng Giác đang tức giận, trong khoảnh khắc dường như hiểu điều gì, im lặng một lúc lâu suýt nữa thì hít một lạnh mà ngất .

Ký ức đó…

Lại là thật?

--------------------

Loading...