Phượng Hoàng Cốt - Chương 51: Rồng Của Lạc Uyên

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:28:50
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Đinh sương khói lượn lờ.

Trang Linh Tu đẩy xe lăn lướt qua mây mù, thấy Túc Hàn Thanh nghiêng đầu tới lui, bèn hỏi: “Đang ?”

“Xem trận pháp.” Túc Hàn Thanh , “Nơi dường như cùng loại pháp văn với sương mù trong rừng hoa đào ở học cung Văn Đạo.”

Trang Linh Tu khẽ nhướng mày, kinh ngạc y: “Ngươi thể ư?”

Túc Hàn Thanh gật đầu.

“Thiên phú tồi.” Trang Linh Tu nở nụ , “Thánh vật hiếm , mà Lạc Uyên Long... giống Dịch Ngân Đăng lực sát thương cực mạnh, hiền lành vô hại, suốt ngày chỉ khò khò ngủ say. Nếu trận pháp bảo vệ, chỉ sợ sớm câu mất thần hồn .”

Túc Hàn Thanh đầu : “Lạc Uyên?”

Trang Linh Tu sờ sờ đầu Túc Hàn Thanh, bất cẩn làm rụng một nhúm tóc.

Hắn đang định quen tay giấu mớ tóc lưng thì Túc Hàn Thanh tinh mắt trông thấy, kinh hãi : “Trang sư ! Trên tay ... rụng cái thứ gì ?!”

“Không gì.” Trang Linh Tu thấy giấu nữa, đành ôn hòa, xòe năm ngón tay , “Tóc của ngươi.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh nhúm tóc , suýt nữa thì phun một tiểu hồn nhân trọc lóc ngất xỉu.

Phải mau chóng bổ sung sinh cơ mới , nếu Sùng Giác, tên Phật tu trọc thì y trọc đầu !

Nghĩ đến đây, Túc Hàn Thanh quanh quất: “Thúc phụ ?”

“Thúc phụ .” Trang Linh Tu nhân cơ hội đổi chủ đề, cũng tủm tỉm thuận miệng gọi một tiếng “thúc phụ”, “Cha tính tình cổ quái, chắc cho ngươi gặp thánh vật. Thế Tôn gặp ông để dằn mặt một phen, lát nữa chắc chắn sẽ thuận lợi.”

Túc Hàn Thanh mặt mày quái lạ.

con nào mong cha ruột của dằn mặt ?

Y còn tưởng chỉ mới oán hận cha danh nghĩa thôi chứ.

Rất nhanh, hai rời khỏi trận pháp sương mù, chính thức tiến Bán Thanh Châu.

Phong cảnh Vân Đinh mặt nước diễm lệ, qua kẻ tựa chốn tiên cảnh.

Trên đường trông thấy Trang Linh Tu, tất cả đều thiết chào hỏi : “Nhị công t.ử về ? Hu hu!”

Ấy thế mà nào nấy đều đang mỉa mai, hận thể gói ném về học cung Văn Đạo.

Trang Linh Tu tủm tỉm vẫy tay: “ , đúng , nhị công t.ử về đây. Không cần nhiệt tình chào đón như thế, dù sang năm sẽ xuất sư từ học cung Văn Đạo về kế thừa Bán Thanh Châu, đến lúc đó nhất định sẽ cho các ngươi ngày đêm đều thấy , giải tỏa nỗi khổ tương tư .”

Mọi : “…”

Túc Hàn Thanh quen với việc Trang Linh Tu đến mắng đến đó, nhưng y để ý một vấn đề khác: “Nhị công tử? Sư là con một ?”

Trang Linh Tu : “Ta một trưởng song sinh.”

Thấy Trang Linh Tu nhiều, Túc Hàn Thanh cũng hỏi thêm.

Nhà cửa ở Bán Thanh Châu kiến trúc khác với các châu khác, mái hiên cong vút dường như quanh năm mưa nhiều, hơn nữa phần lớn kiến trúc đều những cành mây kỳ lạ nước quấn quanh leo lên, nở những đóa hoa đủ màu sắc.

Là một nơi khác với Ứng Húc Tông.

Túc Hàn Thanh thấy mới lạ vô cùng, dọc đường cứ đông ngó tây.

Nửa khắc , Trang Linh Tu đẩy Túc Hàn Thanh đến điện phủ lầu các trung tâm nhất của Vân Đinh, vệ sĩ hai bên thấy nhị công t.ử trở về, cung kính hành lễ.

“Nhị công t.ử an.”

Trang Linh Tu gật đầu, mũi chân nhấc xe lăn lên, nhẹ nhàng đưa Túc Hàn Thanh thẳng lên bậc thang năm tầng.

Còn trong lầu các một giọng uy nghiêm ồm ồm truyền .

“Thứ hỗn xược! Ngươi gây họa gì ở học cung Văn Đạo nữa?!”

Trang Linh Tu quen thói đáp: “Oan uổng quá, dạo con ngoan lắm, chẳng gây họa gì sất, Trừng Giới Đường còn khen con mấy .”

Người chất vấn hề sợ hãi, nhưng Túc Hàn Thanh dọa nhẹ – y từ nhỏ gây chuyện, Từ Nam Hàm và Ứng Kiến Họa cũng mắng y bằng giọng điệu hung dữ như .

Vừa thấy câu quen thuộc , Túc thiếu quân suýt nữa thì phản xạ điều kiện mà nhận tội.

Xe lăn trượt sảnh chính của lầu các, Túc Hàn Thanh ngước mắt lên.

Trên ghế chủ tọa, một đàn ông mặc đạo bào vân nước mặt đầy vẻ uy nghiêm, ánh mắt sắc như d.a.o tựa như đao phủ g.i.ế.c ít , vẻ mặt hung tợn, đó với tư thế đại mã kim đao, hình cường tráng đến mức chiếc ghế gần như chứa nổi.

Người chính là chưởng giáo Bán Thanh Châu, Trang Khuất.

– Chẳng giống Trang Linh Tu ôn tồn lễ độ chút nào.

Túc Hàn Thanh đảo mắt qua, liền thấy Sùng Giác đang cụp mắt một bên uống , thấy y cũng chẳng thèm liếc .

Không đang giận dỗi chuyện gì.

Trang Khuất càng con trai càng thấy ngứa mắt, vui : “Còn dám cãi? Về từ đường quỳ cho .”

Trang Linh Tu nhướng mày, tủm tỉm : “Vô duyên vô cớ phạt con, con quỳ cũng , nhưng dám chắc lát nữa gặp sẽ những gì .”

Trang Khuất: “…”

Trang Khuất mất kiên nhẫn trừng một cái, sang Túc Hàn Thanh đang ngoan ngoãn đó hó hé tiếng nào, đôi mắt híp .

“Ồ? Ngươi chính là con ruột của Túc Huyền Lâm? Chậc chậc, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, chuột sinh con đào hang, trông ngươi cũng chẳng thứ lành gì.”

Túc Hàn Thanh kinh ngạc chớp mắt.

Vẻ ngoài của y cực kỳ tính lừa gạt, từ khi trọng sinh giả vờ ngoan ngoãn, ai thấy y cũng đều khen một câu dễ thương lời. Đây là đầu tiên gặp chỉ bản chất của y.

Trang Khuất dậy đến mặt Túc Hàn Thanh, từ cao xuống y – hình quá mức cường tráng cao lớn, Túc Hàn Thanh ở bên cạnh tựa như một đứa trẻ lớn, ngẩng đầu lên mới thấy .

Trang Khuất từ xuống đ.á.n.h giá Túc Hàn Thanh hồi lâu, đột nhiên lạnh lùng : “Nhãi ranh, sinh cơ của Bán Thanh Châu thì về nhà b.ú sữa .”

Túc Hàn Thanh sự thù địch khó hiểu làm cho nín thở, ngơ ngác .

Mình đắc tội với bao giờ ?

Trang Khuất lẽ suy nghĩ trong lòng y, lạnh một tiếng: “Túc Huyền Lâm năm đó thiếu một mỏ linh thạch còn trả, ngươi lấy sinh cơ cũng thôi, hết trả nợ .”

Túc Hàn Thanh: “…”

Trang Linh Tu Huyền Lâm tiên quân còn thiếu tiền, lập tức sốt ruột: “Cha! Huyền Lâm tiên quân thiếu tiền thì liên quan gì đến con trai ngài ? Cha cũng quá vô lý !”

“Cút !” Trang Khuất , “Ngươi suốt ngày ăn nhậu ở tửu lầu, hóa đơn mỗi tháng gửi về Bán Thanh Châu như tuyết rơi, ngươi nghĩ là ai trả?”

Trang Linh Tu: “…”

Sùng Giác thong thả uống hết một tách , chẳng thèm để tâm đến ba đang giằng co, còn ung dung tự rót cho một tách nữa.

Trang Linh Tu rõ cha hễ gặp chuyện liên quan đến “tiền” là cố chấp lạ thường, nếu dám “Sau cha đừng trả giúp con nữa”, Trang Khuất chắc chắn sẽ vỗ tay to, sẽ trả thêm một khối linh thạch nào cho cái đồ phá của nữa.

Túc Hàn Thanh càng cần .

Túc Huyền Lâm còn nợ nhiều tiền như , y cũng thể biến một mỏ linh thạch để trả nợ .

Xung quanh chìm tĩnh lặng.

Trang Khuất lạnh, phất tay áo về xuống ghế với tư thế đại mã kim đao, vắt chéo chân, hai tên nhãi ranh mắng đến im như ve sầu mùa đông, dám thở mạnh, nghiêng về phía Sùng Giác nhỏ.

“Hê hê, ngươi xem chúng nó sợ kìa, vui ?”

Sùng Giác: “…”

Túc Hàn Thanh: “…”

Trang Linh Tu nhận Trang Khuất đang trêu bọn họ, tức giận lẩm bẩm: “Già mà đắn.”

Trang Khuất gõ bàn một cái: “Ngươi gì?”

“Không gì ạ.” Trang Linh Tu nhanh chóng đổi sắc mặt, “Khen ngài lão đương ích tráng, càng già càng dẻo dai thôi.”

Trang Khuất liếc một cái, thèm chấp nhặt.

“Tiêu Tiêu ? Lần về nhớ mang hóa đơn cho Tạ trưởng lão nhà ngươi… Tạ Thức Chi, tên khốn đó nào cũng giả vờ thấy, sợ mất mặt ?”

Túc Hàn Thanh chớp chớp mắt, chỉ cảm thấy Trang Linh Tu đúng, cha tính tình quả thật cổ quái.

Có trưởng bối nào làm cao làm giá để trêu khác ?

Trang Khuất thì , đắc ý thu vẻ mặt hung tợn , mày mắt mang theo ý trêu chọc – như trông chút giống Trang Linh Tu.

Trang Linh Tu bất đắc dĩ : “Cha, sinh cơ của thiếu quân gần như cạn kiệt, nếu còn trì hoãn nữa e là sẽ xảy chuyện.”

Trang Khuất bộ dạng sắp c.h.ế.t của Túc Hàn Thanh, khẽ cau mày với Sùng Giác: “Huyền Lâm chỉ để một huyết mạch như , thằng bé còn nhỏ thế , ngươi trông chừng cẩn thận, sinh cơ là thứ thể tùy tiện tiêu hao ?”

Sùng Giác hờ hững : “Ngăn .”

“Ngăn thì đánh.” Trang Khuất truyền thụ kinh nghiệm, “Thương cho roi cho vọt, ngươi xem con trai hiếu thuận bao.”

“Cha.” Trang Linh Tu híp mắt , nghiến răng , “Ngài mà còn đùa lựa lời nữa, con dám chắc thể hiếu thuận bao lâu .”

Trang Khuất liếc một cái, : “Việc bổ sung sinh cơ ngươi quen , cứ trực tiếp đưa Tiêu Tiêu đến bờ nam .”

Trang Linh Tu gật đầu, đẩy Túc Hàn Thanh định rời .

Túc Hàn Thanh vẫn còn canh cánh câu “Ngăn thì đánh”, sợ Sùng Giác thật sự Trang Khuất dạy hư, dù khỏi lầu các vẫn ngoái đầu .

Cách xa vẫn thể thấy Trang Khuất đang dùng giọng sang sảng truyền thụ kinh nghiệm nuôi con.

“Linh Tu và Linh Qua từ nhỏ đến lớn đều do nuôi, đứa nào nghịch ngợm gây sự là đè đánh. Ngươi nếu sợ làm thằng bé thương gân cốt thì thể đè lên đầu gối mà đ.á.n.h mông...”

Túc Hàn Thanh: “?”

Mặt Trang Linh Tu tái , vội vàng đẩy Túc Hàn Thanh như chạy trốn.

Túc Hàn Thanh câu trả lời của Sùng Giác, trong lòng bất an, vội vàng : “Thúc phụ sẽ thật sự lời cha chứ? Ta vẫn luôn ngoan, bao giờ gây chuyện… Ừm, chắc chắn sẽ gây chuyện nữa!”

Trang Linh Tu đẩy Túc Hàn Thanh chạy như bay, nghiêm mặt : “Đánh trẻ con là chiêu của kẻ thô lỗ! Thế Tôn vướng bụi trần tựa như tiên nhân, tự nhiên sẽ thô bạo đ.á.n.h ngươi như , yên tâm .”

Túc Hàn Thanh nghĩ , cũng đúng.

Cái kiểu đè lên gối đ.á.n.h m.ô.n.g ngược giống tác phong của Sùng Giác kiếp hơn.

Đường ở Bán Thanh Châu dường như đều lát bằng gỗ, Trang Linh Tu đẩy xe lăn qua con phố dài, xa xa thấy mặt nước.

Bờ nam đến.

Vân Đinh trong nước lúc nào cũng sương khói lượn lờ, bờ nam một dãy núi non trùng điệp ven bờ, sóng nước ngừng vỗ chân núi, va chạm tạo thành từng vệt bọt nước trắng xóa.

Tuy quá trưa, nhưng gió biển vẫn còn lạnh lẽo.

Túc Hàn Thanh kéo tấm áo choàng gối lên vai, mái tóc bạc thổi bay trong gió, đôi khi gió lớn hơn một chút, thể thổi bay mái tóc bạc như những đóa bồ công trắng muốt.

Túc Hàn Thanh vội vàng ôm lấy đầu: “Sư ! Sư ơi, đầu sắp trọc ! Cứu mạng, cứu mạng!”

“Không trọc .” Trang Linh Tu dường như kinh nghiệm, đẩy y đến một nơi khuất gió, bấm quyết bày một kết giới, dặn dò: “Cứ ở đây chờ, đừng cả.”

Túc Hàn Thanh ôm đầu rầu rĩ gật đầu.

Với đôi chân què của y thì cũng chẳng .

Trang Linh Tu hài lòng đưa tay định sờ đầu y.

Túc Hàn Thanh vội né : “Không sờ nữa, sắp rụng hết .”

Trang Linh Tu bật , thu tay nghiêng , về phía dãy núi non khổng lồ trùng điệp ở bờ nam.

Hắn dường như quen thuộc từng tấc đất ở đây, chậm rãi về phía vách núi đá cheo leo vươn mặt nước.

Khi Trang Linh Tu đến gần, dãy núi non yên tĩnh bỗng truyền đến từng đợt chấn động, đất rung núi chuyển khiến cho dòng nước đang vỗ bờ cũng hất ngược trở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-51-rong-cua-lac-uyen.html.]

Bọt nước trắng xóa như sương khói b.ắ.n lên tận trời.

Trang Linh Tu khoác lớp sương trắng, giơ tay về phía ngọn núi trong nước, đặt năm ngón tay xương xẩu rõ ràng lên vách đá đầy rêu xanh.

Trong phút chốc, sự rung chuyển của trời đất lập tức ngừng .

Túc Hàn Thanh ngẩn một chút.

Không là đến gặp thánh vật ?

Lạc Uyên Long ở ?

Trang Linh Tu cúi , tựa trán vách đá đầy rêu và đá vụn, nhẹ nhàng câu gì đó.

Bỗng chốc, cơn gió lồng lộng và những con sóng cuồn cuộn như thời gian ngưng đọng, giữ nguyên dáng vẻ quỷ dị, ngay cả con chim sẻ mặt nước cũng ngừng bay.

Trên vách đá đột nhiên mở một đôi long đồng quỷ dị âm u, thẳng Trang Linh Tu mặt, mang theo uy áp bức và tà mị.

Túc Hàn Thanh nín thở, lúc mới muộn màng nhận

Dãy núi non kéo dài mấy chục dặm ở bờ nam, chính là bộ hình của Lạc Uyên Long!

Lạc Uyên Long quá mức khổng lồ, ngay cả động tác hít thở nhẹ nhàng cũng biên độ cực lớn, dường như nhận Trang Linh Tu, đôi con ngươi dựng như chứa đựng bão tố bỗng trở nên ôn hòa, động tác nhỏ bé mà cẩn thận cọ nhẹ trán Trang Linh Tu.

Túc Hàn Thanh khi hết kinh ngạc, thấy con rồng đang cọ trán Trang Linh Tu, chút lo lắng : “Sư , chứ.”

Trang Linh Tu đưa tay vuốt ve con rồng đầy rêu ướt sũng, mỉm đầu .

“Đương nhiên , sư thể chuyện gì chứ, sư khỏe lắm…”

Vừa dứt lời, vầng trán nhẵn nhụi của đột nhiên tóe một cột máu, phun trào dữ dội, m.á.u theo mặt chia thành ba bốn dòng chảy rào rạt xuống.

Túc Hàn Thanh: “…”

“Sư !”

Trang Linh Tu Lạc Uyên Long cọ đến trầy cả trán, như chuyện gì xảy , đưa tay lau máu, : “Tiêu Tiêu, đây là trưởng của , Trang Linh Qua.”

Túc Hàn Thanh sững sờ, kinh ngạc : “Huynh trưởng?”

Trong đôi mắt rồng của Trang Linh Qua cảm xúc, dường như lười cử động, chỉ nhắm mắt coi như chào hỏi.

“Ừm.” Trang Linh Tu giơ tay vuốt ve cái đầu đang ngoan ngoãn cúi xuống của Trang Linh Qua, nhàn nhạt , “Chúng vốn là song sinh, nhưng trời sinh mang trong thánh vật, long khu trường sinh bất tử.”

Túc Hàn Thanh mờ mịt : “Vậy thể hóa thành hình ?”

“Lúc nhỏ thì thể.” Trang Linh Tu nhàn nhạt , “ theo tu vi ngày càng cao, sức mạnh của thánh vật cũng theo đó mà mạnh lên, hiện giờ hai năm thể hóa thành hình .”

Túc Hàn Thanh hít một khí lạnh.

như cũng .”

Trang Linh Tu chán nản, nhanh cong mắt lên, : “Cho dù kẻ trộn Bán Thanh Châu mang ‘thánh vật’ , e là dùng hết sức mạnh thông thiên cũng cách nào lén lút cướp một con rồng lớn như , cũng coi như là Tái ông mất ngựa .”

Túc Hàn Thanh như điều suy nghĩ.

Phượng Hoàng cốt chịu nỗi khổ thiêu đốt, Lạc Uyên Long giam cầm trong hình khổng lồ tự do, Dịch Ngân Đăng càng cần thần hồn của khác để tiếp thêm dầu đèn tiếp tục cháy.

Xem tất cả thánh vật đều là ân huệ, mà giống như một chiếc gông cùm.

Trang Linh Tu một nữa đẩy Túc Hàn Thanh đến mặt Trang Linh Qua.

Lạc Uyên Long mở cái miệng san hô và rong rêu quấn đầy, bỗng chốc phun một ngụm long tức.

Thân hình của thánh vật ngay cả m.á.u cũng thể hóa thành cấm thuật thúc đẩy sinh cơ mạnh mẽ, long tức lập tức hóa thành từng sợi sinh cơ như mây mù quấn quanh Túc Hàn Thanh, chui kinh mạch thủng lỗ chỗ như cái sàng của y.

Long tức gần như hiệu quả ngay tức thì.

Thân thể mệt mỏi của Túc Hàn Thanh như cây khô gặp mùa xuân, cảm giác “giỏ tre múc nước” trống rỗng trong nội phủ và kinh mạch dù ngưng tụ linh lực thế nào đây cũng tan biến.

Cho đến khi một ngụm long tức rót kinh mạch, Túc Hàn Thanh mới như sống , hít một thật sâu.

Trang Linh Tu cũng thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi xác định sinh cơ bổ sung đầy đủ, phản ứng đầu tiên của Túc Hàn Thanh là sờ tóc , tiện tay vuốt một cái thì phát hiện mái tóc bạc trở nên đen nhánh, dùng sức giật cũng rụng cả mớ.

Đầu gối dường như cũng hồi phục, y thử cử động chân, cuối cùng cũng cảm nhận cẳng chân, vui mừng khôn xiết nhảy khỏi xe lăn, : “Đa tạ sư .”

Trang Linh Tu : “Chuyện nhỏ.”

“Đa tạ…” Túc Hàn Thanh tới, cảm ơn Trang Linh Qua nhưng nên xưng hô thế nào, do dự một lát, mới thăm dò , “Huynh trưởng?”

Trang Linh Qua liếc y một cái, động tĩnh gì.

Trang Linh Tu , : “Huynh đang đây Tiêu Tiêu, đừng sợ, sờ một cái cũng .”

Túc Hàn Thanh vẫn là đầu tiên thấy rồng, thăm dò đưa tay : “Thật chứ?”

“Tất nhiên.”

Túc Hàn Thanh cẩn thận đưa tay qua, chút lo lắng sẽ đ.â.m vỡ đầu chảy m.á.u như Trang Linh Tu , nhưng may là Trang Linh Qua lười phản ứng y, nhắm mắt ở đó tiếp tục tận hưởng sóng vỗ.

Chỉ là khi tay Túc Hàn Thanh chạm rồng, giống như hai luồng sức mạnh kỳ lạ va chạm , một tiếng “bụp” vang lên, tạo một trận gió, hất Túc Hàn Thanh bay ngược .

Trang Linh Tu hoảng sợ, vội vàng lao tới một tay đỡ lấy y.

“Tiêu Tiêu? Không chứ?!”

Túc Hàn Thanh kinh hồn định, vững lắc đầu: “Không , chỉ là …”

Còn xong, mắt đột nhiên sáng sủa hơn nhiều, giống như thứ vẫn luôn che khuất ánh sáng cuối cùng dỡ bỏ, sương mù quanh năm của Bán Thanh Châu cũng theo đó tan .

Ánh mặt trời chiếu rọi xuống.

Trang Linh Tu sững sờ, ngơ ngác đầu .

“Dãy núi” dài mấy chục dặm ban đầu biến mất thấy, đó là một thiếu niên mặc thanh y rách rưới bên bờ, nửa ngâm trong nước, theo sóng vỗ mà nhấp nhô.

Trang Linh Qua thể biến về hình ?!

Trang Linh Tu ngây , một lúc lâu mới hồn, luôn bình tĩnh tự chủ lúc rối loạn, gần như lảo đảo chạy tới.

“Huynh trưởng!”

Trang Linh Qua khi lớn lên vẫn luôn giam cầm trong long khu, vốn là song sinh với Trang Linh Tu nhưng khuôn mặt chỉ trạc 17-18 tuổi, cả mềm nhũn ngay cả một ngón tay cũng thể động.

Trang Linh Tu hai tay run rẩy ôm Trang Linh Qua lên, cả đều đang run rẩy.

“Huynh trưởng, trưởng còn nhận ? Ta là Linh Tu!”

Khuôn mặt Trang Linh Qua gần như giống hệt Trang Linh Tu, chỉ đôi mắt là long đồng màu vàng kim.

Hắn vai Trang Linh Tu, vì biến thành rồng quá lâu nên cách cử động, thậm chí thể , chỉ thể mở to mắt Túc Hàn Thanh ở cách đó xa.

Túc Hàn Thanh hiểu tại Trang Linh Qua đột nhiên biến thành hình , ngơ ngác một bên .

Trang Linh Qua gần hai năm biến thành hình , Bán Thanh Châu gần như cho rằng sẽ bao giờ biến nữa, lúc đột nhiên khôi phục, Trang Linh Tu nén sự kích động, đỡ mặt Trang Linh Qua vội vàng hỏi: “Còn nhớ là ai ? Ta là ai?”

Trang Linh Qua , ánh mắt vẫn đang chằm chằm Túc Hàn Thanh.

Trang Linh Tu ngẩn , vội vẫy tay với Túc Hàn Thanh: “Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu đây, trưởng của dường như phản ứng với ngươi!”

Lần Trang Linh Qua từ hình rồng duy trì ba tháng hóa thành hình , ngây ngốc mất ba ngày mới khôi phục thần trí mơ hồ, e là sẽ thất thần lâu hơn.

Trang Linh Qua bất kỳ phản ứng nào với , ánh mắt tan rã thất thần, như thể thần hồn xuất khiếu.

Bây giờ phản ứng với Túc Hàn Thanh.

Túc Hàn Thanh nghi hoặc tới, quỳ một gối bãi cát mềm, đôi mắt màu hổ phách đối diện với long đồng lạnh băng của Trang Linh Qua, như lửa gặp nước, khiến y theo bản năng cảm thấy khó chịu.

Trang Linh Tu luôn lắm lời lúc dám lên tiếng, nín thở chờ đợi phản ứng của Trang Linh Qua.

Đôi mắt Trang Linh Qua dường như quên chớp, cay đến mức nước mắt chảy từ khóe mắt, Túc Hàn Thanh một lúc lâu, đột nhiên nhẹ nhàng mở miệng.

“Chim... con.”

Túc Hàn Thanh hiểu: “Cái gì?”

Trang Linh Tu phiên dịch cho y: “Huynh trưởng ngươi là Phượng Hoàng.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Nói dối chớp mắt, rõ ràng y là chim con mà.

Trang Linh Tu giải thích: “Huynh ở trong long khu quá lâu, suy nghĩ hành động sẽ thoái hóa thành trẻ sơ sinh, chuyện cũng chỉ dùng những từ đơn giản nhất, vài ngày nữa sẽ thôi.”

Túc Hàn Thanh bán tín bán nghi, nhưng thấy trong mắt Trang Linh Qua quả thật sự trào phúng và chán ghét, mới yên lòng, chấp nhận việc gọi là “chim con”.

Động tĩnh Trang Linh Qua hóa thành hình kinh động đến Trang Khuất và Sùng Giác, lâu hai ngự phong phá mây mà đến.

Vừa thấy bờ nam trơ trụi, Trang Khuất ngây một lúc lâu, khuôn mặt thô kệch chợt hiện lên vẻ mừng như điên, đột nhiên lao xuống, “bịch” một tiếng rơi xuống đất, suýt nữa thì làm hai và “chim con” ngã nhào.

“Con trai !” Trang chưởng giáo lưng hùm vai gấu tính tình thô kệch vươn hai tay ôm chầm lấy Trang Linh Qua, nước mắt lã chã rơi, trời đất , “Con trai cuối cùng cũng hóa thành hình ! Lão t.ử mấy năm nay ăn chay niệm Phật quả nhiên tác dụng, tên Phật Tổ c.h.ế.t tiệt nào đó cuối cùng cũng mở mắt !”

Sùng Giác: “…”

Nói những lời mặt một Phật tu, thích hợp ?

Trang Linh Qua như một con rối ôm qua ôm , mặt mày thờ ơ hề chút phản kháng nào.

Trang Khuất xách Trang Linh Qua như xách một con gà con, khi phát tiết một hồi cảm xúc cũng định , liếc Túc Hàn Thanh một bên, hừ một tiếng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Được , sinh cơ của con thì mau về , nhớ thúc giục Tạ Thức Chi mau chóng mang mỏ linh thạch của trả , thiếu một đồng đ.á.n.h ngươi.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Trang Khuất uy h.i.ế.p xong, hỏi Trang Linh Tu: “ , ngươi để ý Linh Qua làm thế nào khôi phục hình ?”

Hốc mắt Trang Linh Tu vẫn còn đỏ, khẽ mỉm , dịu dàng đỡ vai Túc Hàn Thanh, khẽ : “Nếu lầm, Túc thiếu quân chỉ nhẹ nhàng chạm ‘long khu’, trưởng liền khôi phục nguyên trạng.”

Trang Khuất: “???”

Mắt Trang Khuất trợn tròn.

Đứa nhỏ năng lực thần kỳ như ?

C.h.ế.t , còn thao thao bất tuyệt với Sùng Giác một đống kinh nghiệm làm thế nào để đ.á.n.h trẻ con cho nó nên , vốn dĩ cho rằng Tu Di Sơn Thế Tôn vướng bụi trần, chắc chắn sẽ thật sự để tâm đến lời .

nhiều như , Sùng Giác hề kêu dừng một tiếng, cũng uống hết hai ba tách, dường như thật sự để lòng.

Nếu Sùng Giác thật sự dùng cách để đ.á.n.h Túc Hàn Thanh, chẳng là…

Trang Khuất đột nhiên rùng , mặt mày xanh mét.

Túc Hàn Thanh hiểu rốt cuộc mà Trang Linh Qua mới khôi phục hình , y định gì đó, đột nhiên cảm nhận Trang Linh Tu véo nhẹ vai , tức khắc hiểu ý, dứt khoát “học thói ”.

Y che miệng ho một tiếng, uất ức mà rụt rè : “Ta nhất định sẽ thư cho Tạ trưởng lão, bảo ngài đem mỏ linh thạch trả cho Bán Thanh Châu, trả hết nợ của Huyền Lâm tiên quân, từ nay thanh toán xong.”

Trang Khuất: “…”

Cái , cái thể thanh toán xong !

Nhìn cha ruột của một bộ gấp đến độ sắp bốc hỏa nhưng vì sĩ diện mà thể chủ động mở miệng giữ , Trang Linh Tu, kẻ chuyên chống cha , khóe môi cong lên, vô cùng đắc ý.

Đáng đời.

Sùng Giác lạnh lùng Trang Linh Tu, chuỗi Phật châu trong tay “cạch” một tiếng, một hạt gần như bóp nát.

Dám dạy hư Túc Hàn Thanh ngay mặt

Xem chép kinh Phật 30 vẫn đủ.

--------------------

Loading...