Phượng Hoàng Cốt - Chương 50: Trời xui đất khiến

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:28:49
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Linh d.ư.ợ.c tuy quá hạn, nhưng d.ư.ợ.c hiệu vẫn còn.

Sau khi ừng ực nuốt xuống bụng, một cảm giác kỳ quái băng lửa đan xen đột nhiên bùng lên từ lục phủ ngũ tạng, theo cổ họng xộc thẳng lên não, chấn động khiến Túc Hàn Thanh tỉnh táo ngay tức thì.

Sùng Giác dậy rửa tay ở một bên, mắt cụp xuống cảm xúc, nhưng dùng gót chân để đoán cũng tâm trạng của chắc chắn đang cực kỳ tồi tệ.

Bất cứ ai hậu bối gọi thẳng tên, còn những lời lẽ hổ sói như “song tu”, thì dẫu là tượng Phật cũng nổi giận.

Túc Hàn Thanh nhớ những gì y , càng sợ đến mức tỉnh táo hơn.

Y im như ve sầu mùa đông, hận thể chui tọt xuống kẽ đất.

Trang Linh Tu câu “song tu” dọa cho hồn vía lên mây, lòng run rẩy thầm nghĩ: “Chẳng trách là thiếu quân.”

Gan lớn thật, dám ăn lỗ mãng như với cả Thế Tôn.

Nếu là khác, e rằng Hàng Ma Trừ Yêu Chưởng đ.á.n.h cho hồn phi phách tán .

Trang Linh Tu đang căng thẳng chờ xem Thế Tôn sẽ phản ứng thế nào, định bụng ở đây xem một trận kịch .

Sau khi Sùng Giác rửa tay xong, lạnh lùng liếc Trang Linh Tu một cái.

Trang Linh Tu giật nảy , sợ Thế Tôn ám sát, vội vàng cúi đầu: “Thiếu quân khó chịu đến mức thần trí minh mẫn, sảng... Ta hỏi xem còn linh d.ư.ợ.c nào khác .”

Trước khi còn quên đỡ cho Túc Hàn Thanh một câu.

Dứt lời, ném cho vị thiếu quân nhỏ một ánh mắt “ cố hết sức ”, vội vã chuồn .

Toàn Túc Hàn Thanh khó chịu, sợ hãi quá độ, y ghế dài đến lật trốn tránh cũng nổi, chỉ đành buông xuôi tất cả mà kéo vạt áo bào trắng lên che kín mặt.

C.h.ế.t quách cho .

ngoài dự đoán, Sùng Giác hề tìm y gây sự, cũng quở trách y như một trưởng bối giống khi.

Túc Hàn Thanh nơm nớp lo sợ chờ một lúc lâu, mơ hồ cảm thấy xung quanh dường như yên tĩnh đến lạ thường, bèn lén lút hé một khe hở ngoài.

Căn phòng rộng lớn còn một bóng .

Sùng Giác từ lúc nào .

Túc Hàn Thanh sững sờ một lúc lâu mới phản ứng , nhưng hề cảm giác trút gánh nặng như trong tưởng tượng.

Nỗi lo quở trách tuy tan , nhưng do ăn viên linh d.ư.ợ.c quá hạn mà lục phủ ngũ tạng của y cứ mơ hồ khó chịu, như bàn tay ai đó đang khuấy đảo trong lồng ngực, bức bối đến mức nôn .

Túc Hàn Thanh cẩn thận suy ngẫm một hồi, kinh hãi phát hiện dường như đang hụt hẫng.

Hụt hẫng cái gì chứ?!

Hụt hẫng vì Sùng Giác chất vấn và quở trách ư?!

là tiện c.h.ế.t .

Túc Hàn Thanh kéo áo che kín đầu, ép nghĩ đến Sùng Giác nữa.

Đứa trẻ từ nhỏ lớn lên trong núi đầu đường thủy, suốt nửa ngày hành trình Túc Hàn Thanh gần như tỉnh táo bao lâu, cứ ốm yếu giường lơ mơ ngủ.

Trong cơn mơ màng, dường như Trang Linh Tu đến thăm y, còn nhét thêm một viên linh d.ư.ợ.c cuống lưỡi y, chỉ là vị chua chua ngọt ngọt, tựa như quả sơn tra.

Không do câu “song tu” cộng với việc ngày nghĩ đêm mơ , mà dù Túc Hàn Thanh đang thoi thóp sắp mất nửa cái mạng, trong mộng y vẫn đang cùng Sùng Giác làm chuyện xa đó.

Kiếp Sùng Giác lời cợt nhả, giường càng hề kiêng dè, lúc Túc Hàn Thanh phiền đến mức chỉ hận mù mà là một kẻ câm.

Sao thể lắm lời đến thế chứ?

Sùng Giác giữ lấy mắt cá chân của Túc Hàn Thanh nhẹ nhàng đè lên: “Ta chỉ hỏi một chút thôi mà, đạo lữ đây của ngươi chắc chắn trẻ hơn nhỉ?”

Túc Hàn Thanh từng luyện võ, chân ép quá mạnh gần như chuột rút, đau đến mức y c.ắ.n chặt môi, thái dương đẫm mồ hôi, mấy lọn tóc ướt đẫm bết má.

Biết rõ Sùng Giác đang móc, y vẫn nhịn mà cố tình khiêu khích: “ , trẻ hơn ngươi nhiều. Bọn hôn ước từ nhỏ, chỉ lớn hơn ba bốn tuổi thôi... Ưm!”

Sùng Giác hung hăng c.ắ.n một phát lên cổ y, mạnh đến mức rớm máu.

Hắn âm u : “Vậy , nếu đính hôn từ nhỏ, quan hệ thiết như , tại vì tư d.ụ.c của bản mà đẩy ngươi xuống Vô Gian Ngục?”

Túc Hàn Thanh vốn đang hé môi thở dốc, chợt những lời thì suýt chút nữa thở nổi, ho đến xé lòng xé phổi, thiếu chút nữa là “c.h.ế.t” luôn.

Y định thở, thể tin nổi mà Sùng Giác: “Sao ngươi ?”

Lúc Túc Hàn Thanh rơi xuống Vô Gian Ngục, Sùng Giác áo đen xưng vương xưng bá ở nơi rộng lớn , xác c.h.ế.t bên ngoài cấm điện chất thành núi nhỏ, hẳn là ở đây nhiều năm .

Vậy mà chuyện năm đó của Túc Hàn Thanh?

Túc Hàn Thanh còn hứng thú, túm lấy một lọn tóc của Sùng Giác, chất vấn: “Rốt cuộc ngươi sa đọa xuống Vô Gian Ngục như thế nào? Khi nào? Ở ? Trước đây ngươi phận gì?”

Thấy Túc Hàn Thanh còn nhắc đến tên đạo lữ khốn kiếp để chọc tức nữa, Sùng Giác cuối cùng cũng bật , dịu dàng cúi xuống hôn lên giữa mày y: “Những chuyện quan trọng.”

Chân Túc Hàn Thanh đau đến co rút, y sức giãy giụa, đạp một cước vai Sùng Giác đẩy , thở hổn hển với lấy quần áo bên cạnh.

y động, Sùng Giác ấn y xuống giường nữa, trầm thấp : “Chỉ cần ngươi , thậm chí thể vì ngươi mà g.i.ế.c Thích Giản Ý.”

Túc Hàn Thanh sững sờ, chống khuỷu tay đầu .

Rõ ràng đang ở Vô Gian Ngục, bao giờ nhập luân hồi, tại chắc chắn thể g.i.ế.c ở nhân gian như ?

Đôi đồng t.ử màu tuyết quỷ dị của Sùng Giác đầy hứng thú “ thẳng” y.

Một lúc lâu , Túc Hàn Thanh mới hỏi: “Vậy ngươi ai đ.á.n.h xuống Vô Gian Ngục?”

Sùng Giác khẽ, hôn lên đuôi mắt Túc Hàn Thanh, dịu dàng : “Ngoan nào, ngươi sẽ .”

Túc Hàn Thanh nhíu mày né tránh nụ hôn của , lạnh lùng : “Ta .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sùng Giác “” y một hồi lâu, đột nhiên lấy áo ngoài bên cạnh quấn lấy thể trần trụi của Túc Hàn Thanh, dậy khoác áo choàng lên, dường như mất hết hứng thú.

Túc Hàn Thanh để trốn tránh vấn đề , y đưa tay túm c.h.ặ.t t.a.y áo , buộc xuống giường.

“Sùng Giác!”

Sùng Giác đầu , sự dịu dàng trìu mến biến mất còn tăm , đó là sát khí và lệ khí nồng đậm.

“Túc Hàn Thanh, đừng voi đòi tiên.”

Túc Hàn Thanh luồng uy áp chấn đến đau nhói cả tay, sững sờ một lúc lâu mới hồn.

y hề dọa sợ, thậm chí còn nhướng mày dậy, nắm lấy vạt áo xộc xệch của Sùng Giác, ghé sát khuôn mặt góc cạnh như tạc tượng của , thản nhiên : “Nếu ngươi cho , sẽ hôn ngươi.”

Sùng Giác sững sờ.

Rõ ràng hai làm vô chuyện mật hơn thế, ngẩn chỉ vì một nụ hôn.

Dù hai dan díu với nhiều năm, Túc Hàn Thanh cũng bao giờ thật sự hôn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-50-troi-xui-dat-khien.html.]

Đây là đầu tiên Túc Hàn Thanh chủ động đòi hôn — dù chỉ là một cuộc giao dịch.

Đôi mắt Sùng Giác nặng nề chằm chằm y.

Túc Hàn Thanh ghé gần hơn, đôi môi như gần như xa nhẹ nhàng lướt qua khóe môi Sùng Giác. Sùng Giác trêu chọc đến mức nhịn , đột nhiên giữ chặt cánh tay y định biến nụ hôn khó thành sự thật, thì Túc Hàn Thanh chậm rãi dời môi .

Trong đôi mắt tựa hồ ly, d.ụ.c vọng vẫn tan hết, Túc Hàn Thanh vốn luôn uể oải suy sụp hiếm khi toát một vẻ phong tình mê hoặc lòng .

Hơi thở của Sùng Giác cũng vì y mà ngừng trong giây lát.

Túc Hàn Thanh thấy mà cũng chiêu dụ dỗ, như gần như xa lướt qua đôi môi mỏng .

Cứ qua như , cánh tay Sùng Giác đang nắm lấy Túc Hàn Thanh nổi gân xanh.

Hồi lâu , Sùng Giác mới trầm giọng : “... Bị bạn tự tay đ.á.n.h xuống.”

Túc Hàn Thanh nhướng mày: “Bạn ?”

“Bạn của ít.” Có lẽ vì mở lời, Sùng Giác còn căng thẳng như nữa, thản nhiên : “Ta cho rằng sẽ về phía , nhưng lầm.”

Túc Hàn Thanh truy hỏi: “Hắn là ai?”

Sùng Giác như y: “Ta trả lời câu hỏi của ngươi .”

Túc Hàn Thanh nghẹn họng.

Sùng Giác đó, ánh mắt dường như vẫn luôn dừng môi Túc Hàn Thanh, im lặng chờ thực hiện lời hứa.

Túc Hàn Thanh cũng yêu Sùng Giác.

Hoặc thể , đối với y, tình yêu là thứ hư vô mờ mịt mà y hiểu. Về chuyện tình cảm, Thích Giản Ý cho y sự phản bội, còn Sùng Giác dạy y thế nào là thể xác giao hòa.

Chưa từng ai dạy y cách yêu một .

Giao hoan, hôn môi, dù làm cũng chẳng đại biểu cho điều gì.

Túc Hàn Thanh hề gánh nặng tâm lý nào, y đưa tay vịn vai Sùng Giác, rướn dán lên.

Trong cơn nửa mê nửa tỉnh, dường như mùi hương bồ đề quen thuộc thoảng đến gần.

Trong phút chốc, mắt Túc Hàn Thanh dường như biến thành Sùng Giác trong bộ bạch y.

Đầu óc y cuồng chút mơ hồ, nhưng cũng nghĩ nhiều, tiếp tục túm vạt áo mà ghé sát tới, đặt đôi môi lên bờ môi lạnh băng , còn hung hăng c.ắ.n một cái như để trả thù.

Không , Sùng Giác vốn đang mong chờ nụ hôn của y đột nhiên cứng đờ cả , dường như vô cùng kinh ngạc, một lúc lâu mới đột ngột đẩy y .

“Túc Tiêu Tiêu!”

Túc Hàn Thanh ngã xuống chiếc giường mềm mại, đầu óc như lắc cho choáng váng, thấy âm thanh rõ ràng lắm bên tai, y rầu rĩ vài tiếng, nhắm mắt , chìm giấc mộng sâu hơn.

*

Sau giờ Ngọ, linh thuyền cuối cùng cũng cập bến bên bờ đầm Bán Thanh Châu.

Túc Hàn Thanh Trang Linh Tu đ.á.n.h thức, trong lồng n.g.ự.c dường như vẫn còn vương cảm giác cay nồng như nhai ớt, y uể oải dựa xe lăn: “Sư , uống nước.”

“Uống .” Trang Linh Tu ân cần đưa ống trúc đựng nước trong qua, Túc Hàn Thanh như thể đang chiêm ngưỡng một vị hùng, tấm tắc khen lạ: “Tiêu Tiêu Tiêu Tiêu, rốt cuộc ngươi lấy lá gan mà dám những lời như ? Hai chữ ‘song tu’ đối với Phật tu là cũng thể ! Thế Tôn phạt ngươi ? Hả? Hắn quở trách ngươi ?”

Túc Hàn Thanh uống vài ngụm nước, cuối cùng mới cảm thấy sống .

“Không, gì cả.”

Trang Linh Tu đẩy Túc Hàn Thanh xuống linh thuyền, cảm khái : “Không hổ là Thế Tôn, lòng từ bi, dung túng cho ngươi mạo phạm như thế.”

Túc Hàn Thanh liếc một cách đầy ẩn ý: “Ta chỉ sảng thôi, chứ ý định song tu thật với .”

Trang Linh Tu lời ngông cuồng của y dọa sợ: “Thôi im Túc thiếu quân, tính tình Thế Tôn như , nghĩa là ngài thể mãi chịu đựng sự mạo phạm thế .”

Túc Hàn Thanh nhíu mày, thấy Trang Linh Tu bênh vực Sùng Giác như , y luôn ảo giác một nhà của tạo phản, bèn vui : “Hắn tính tình ? Hôm qua còn phạt ngươi chép kinh Phật ?”

Trang Linh Tu kinh ngạc vô cùng: “Sao thể gọi là phạt ?! Đó gọi là Thế Tôn bồi dưỡng, ngươi bên ngoài bao nhiêu mà còn vinh dự ?”

Túc Hàn Thanh trừng mắt .

“Hơn nữa mới đưa kinh Phật chép cho Thế Tôn xem, Thế Tôn còn khen nữa.” Trang Linh Tu mặt mày rạng rỡ như ban ơn, “Còn ban thưởng cho nữa!”

Túc Hàn Thanh càng càng vui: “Ban thưởng cho ngươi cái gì?”

Trang Linh Tu vui mừng khôn xiết : “Bảo chép kinh Phật thêm hai mươi nữa!”

Túc Hàn Thanh: “...”

Trang Linh Tu như nhặt của báu, ngâm nga một khúc nhạc đẩy xe lăn xuống, trong lúc vô tình tay động, làm rụng một nhúm tóc bạc của Túc Hàn Thanh.

Lúc vuốt tóc chỉ rụng mười mấy sợi, mà mới nửa ngày trôi qua, chỉ chạm nhẹ một cái rụng cả một nhúm.

Cứ thế , e rằng đến thở thôi cũng thấy mệt.

Trang Linh Tu chột phủi đám bụi mịn trong tay, Bán Thanh Châu xanh tươi tọa lạc một cây đại thụ, ánh mắt trầm xuống.

Sinh cơ của Túc Hàn Thanh tiêu hao quá độ, thể kéo dài thêm nữa.

Không cha tính tình quái gở của chịu dễ dàng đồng ý để Túc Hàn Thanh bổ sung sinh cơ .

Trang Linh Tu đẩy Túc Hàn Thanh từ linh thuyền xuống, đến bờ, Túc Hàn Thanh đột nhiên “xì” một tiếng, bàn tay đang đặt tay vịn bỗng bốc lên một làn khói, suýt nữa thì bốc cháy.

Lúc Túc Hàn Thanh mới nhận quên đeo Phù Vân Già.

Y vội vàng trốn trong bóng râm, Trang Linh Tu còn kịp phản ứng thì thấy một chiếc ô từ xuất hiện, che thẳng đầu Túc Hàn Thanh, chắn ánh nắng gay gắt.

Ngọn lửa do ánh nắng tạo cũng lặng lẽ biến mất.

Lúc Túc Hàn Thanh mới thở phào nhẹ nhõm, y nâng ô lên, thuận thế .

Sùng Giác trong bộ y phục trắng tinh, dáng cao ngất như hạc, đang một gốc cây nghiêng đầu y, ánh mắt mang theo một vẻ lạnh lùng và vô tình từng .

Túc Hàn Thanh sững sờ.

Không chỉ là sảng thôi , hơn nửa ngày mà vẫn còn giận?

Mà còn giận dữ hơn cả lúc ở linh thuyền nữa?

Thật hiểu nổi vị trưởng bối sống cả ngàn năm rốt cuộc đang nghĩ gì.

“Hửm?” Trang Linh Tu cũng nhận , cúi xuống nhỏ: “Thế Tôn hết giận , giữa đường còn cố ý phòng xem ngươi ngủ ngon , bây giờ nổi giận nữa ?”

Túc Hàn Thanh sững sờ.

Sùng Giác xem y ư?

--------------------

Loading...