Phượng Hoàng Cốt - Chương 48: Thả Mồi Bắt Cá
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:28:47
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Túc Hàn Thanh đang buồn ngủ lập tức tỉnh táo.
Nhẫn của Văn Kính Ngọc ở trong tay áo Sùng Giác?
Một suy đoán nọ quá mức khó tin, Túc Hàn Thanh nhất thời dám nghĩ đến, y bèn chui xuống gầm bàn nhỏ, ló đầu ngước Sùng Giác.
“Thúc phụ?”
Sùng Giác rũ mắt xuống, bắt gặp ánh mắt của Túc Hàn Thanh bên chân .
“Chuyện gì?”
Túc Hàn Thanh gối đầu lên đùi hồi lâu, đột nhiên một lời thò vuốt trong tay áo rộng của Sùng Giác.
Y mệt đến rũ rượi, nhưng động tác nhanh vô cùng, tung một chiêu “Diệu thủ ” chuẩn xác sai, lôi chiếc nhẫn hổ phách giấu kỹ trong tay áo .
Sùng Giác: “…”
“ là nhẫn của Văn sư thật!” Túc Hàn Thanh cầm chiếc nhẫn quen thuộc xem xem , kinh ngạc Sùng Giác, “… Sao nó ở trong tay thúc phụ, còn giấu kỹ như ? Phó chưởng viện Văn sư là con trai của bạn cũ, lẽ nào thúc phụ cũng quen ?”
Vẻ mặt Sùng Giác vẫn điềm nhiên, nhưng tay siết chặt chuỗi Phật châu, dùng sức đến mức khớp xương trắng bệch.
“Ừ.” Hồi lâu , mới lên tiếng, “… Con trai của bạn cũ.”
Túc Hàn Thanh luôn cảm thấy ngữ điệu của Sùng Giác gì đó khác thường, y đầu gối , ngây chằm chằm gương mặt , phát hiện điều gì mà khẽ nhíu mày.
Trong tam giới, bất kể là yêu , gương mặt ai cũng sẽ những tì vết nhỏ, ví như nốt ruồi, tàn nhang, ngũ quan cũng đối xứng, ít nhiều đều sự khác biệt khó nhận .
Sùng Giác khác.
Người như thể Thiên Đạo tỉ mỉ điêu khắc, ngũ quan và gương mặt lấy một tì vết, tựa như một khối ngọc ấm mỹ thượng hạng, ngay cả độ cong của đuôi mắt hai bên cũng sai một li.
Túc Hàn Thanh ngẩn ngơ .
Văn Kính Ngọc dường như cũng .
Hơn nữa, đường nét gương mặt của hai cực kỳ giống .
Sùng Giác rũ mắt y, thấy đứa nhỏ mặt , ánh mắt càng lúc càng kỳ quái, dường như nghĩ tới điều gì đó nhưng dám tin, cơ thể vốn đang thả lỏng đầu gối cũng căng cứng từng tấc.
Phản ứng …
Con ngươi Sùng Giác động, một luồng linh lực bỗng chốc giáng xuống lòng bàn tay Túc Hàn Thanh, nghiền nát chiếc nhẫn tai hại thành bột mịn.
Sớm nghĩ xem nên giam vật nhỏ thế nào, cứ trực tiếp hủy là xong.
Luồng linh lực như một tín hiệu, Túc Hàn Thanh bỗng chốc trợn to hai mắt, đột ngột dậy lùi về .
— nhưng y quên còn đang ở gầm bàn nhỏ, cú bật dậy đột ngột hất tung cả chiếc bàn, lư hương và nước rơi vãi đầy đất.
Lư hương nhỏ rơi xuống, làm vỡ một cánh hoa sen.
Sau lưng Túc Hàn Thanh phủ một lớp tro hương mỏng, sặc đến mức y ho khan vài tiếng, thể tin nổi mà trừng mắt Sùng Giác, môi khẽ mấp máy, thôi.
Hồi lâu , y mới lắp bắp : “Sư... Thúc phụ?”
Tuy chỉ một chữ “Sư”, nhưng cả hai đều lòng rõ.
Gương mặt Sùng Giác lạnh như băng sương, khác ngày thường là bao, nhưng chuỗi Phật châu trong tay nhanh — nếu làm bằng thanh ngọc, e là vê đến tóe lửa.
Đầu óc Túc Hàn Thanh trống rỗng, đến khi hồi phục ý thức, phản ứng đầu tiên là nổi giận: “Văn Kính Ngọc! Ngươi dám!”
Sùng Giác lạnh lùng liếc y một cái.
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh lúc mới nhận , còn là Sùng Giác của kiếp , mà dù y mắng là cầm thú ác độc vẫn sẽ ầm lên.
Thân phận Tu Di Sơn Thế Tôn tôn quý vô cùng, ngay cả cha tiên quân của y lẽ cũng dám ba chữ “ngươi dám” với . Ngọn lửa giận bùng lên của Túc Hàn Thanh lập tức ánh mắt lạnh lùng của dội cho chỉ còn là một đốm lửa nhỏ cháy nổi.
Y sợ đến cúi gằm đầu, khí thế tụt dốc phanh, nhưng vẫn chịu thua, lí nhí nốt câu còn dang dở.
“… Lừa ?”
Sùng Giác lời nào, chỉ lẳng lặng y.
Uy áp của kỳ Đại Thừa quá nặng nề, dù Sùng Giác dùng linh lực, khí thế ẩn hiện đó vẫn dọa Túc Hàn Thanh sợ mất mật. Y co quỳ ở đó, dám thở mạnh, trong đầu tua nhanh mấy tiếp xúc với Văn Kính Ngọc những ngày qua.
Chuyện tự biên tự diễn tặng kinh Phật ngay mặt Văn Kính Ngọc;
Còn hùng hồn buông lời độc địa đòi “bắt giam Sùng Giác bắt chép kinh Phật thật hăng”.
Túc Hàn Thanh càng nghĩ càng co nhỏ , chỉ hận thể thu thành một mảnh giấy mỏng rơi qua khe đất xuống thẳng Vô Gian Ngục, c.h.ế.t cho xong.
Những lời hồ đồ đó còn thể cứu vãn, nhưng câu cuối cùng đ.á.n.h Túc Hàn Thanh địa ngục là...
“Tình nhân, tình nhân, tình nhân!”
Vô danh vô phận, đơn thuần dựa thể xác để duy trì mối quan hệ thể phơi bày ánh sáng.
Nếu vị hôn đạo lữ, Sùng Giác nên là tình nhân của .
Tình nhân, tình nhân…
Túc Hàn Thanh tiếng “tình nhân” bên tai đ.â.m cho lưng cong xuống từng tấc, đến khi trán chạm đất, y gập chỉ hận thể đ.â.m đầu c.h.ế.t cho đỡ hổ.
Lúc đó y điên , tại thể những lời trắng trợn như ?!
Túc Hàn Thanh hổ tức c.h.ế.t, cảm nhận Sùng Giác vẫn đang lạnh lùng , y quỳ gối, trán tì lên mu bàn tay, nức nở .
“Thúc phụ... xin thứ tội, trong bí cảnh Văn Đạo Tế, thần trí minh mẫn nên bậy, mong ngài đừng chấp nhặt với .”
Sùng Giác lạnh lùng y.
Ngay cả lý do thoái thác khi nhận sai cũng y hệt như trong bí cảnh, lấy nửa phần thật lòng.
“Ngươi học những lời mê sảng đó từ ai?” Sùng Giác cuối cùng cũng lạnh lùng lên tiếng, “Tình nhân, tình, tình...”
Thế Tôn còn nổi từ đó!
Túc Hàn Thanh thầm nghĩ: “Học từ ngươi chứ ai.”
lời căn bản thể , y chỉ thể lí nhí quỳ ở đó, dám hó hé tiếng nào.
Sùng Giác : “Là học từ Trang Linh Tu ?”
Túc Hàn Thanh sững sờ, hiểu lôi Trang sư .
Y mờ mịt ngẩng đầu, định , nhưng chạm ánh mắt uy nghiêm lạnh băng hiếm thấy của Sùng Giác, y liền sợ đến rụt đầu , nghiêm nghị : “Phải! Chính là Trang sư dạy !”
Sùng Giác nhắm mắt, một viên Phật châu.
Cạch một tiếng giòn tan.
Quả nhiên là .
Túc Hàn Thanh vội vàng : “Cả chuyện sinh con cũng là Trang sư dạy , đúng là nhảm nhí hết sức! Hai gã đàn ông dù là đoạn tụ thì cũng thể nào sinh con !”
Sùng Giác lạnh lùng y.
Túc Hàn Thanh sững sờ, nhận tục, đành đưa tay vỗ miệng, ánh mắt sợ hãi .
“Ta, sai .”
Sùng Giác lạnh nhạt y, : “Kinh Phật chép mấy hôm ?”
Túc Hàn Thanh vội vàng lục túi trữ vật định lấy kinh Phật , nhưng móng vuốt lật tung gian rộng lớn, thế mà tìm thấy chồng kinh Phật chép tay dày cộp .
Y gần như vùi cả đầu túi, tìm khắp ngóc ngách vẫn thấy tăm .
Túc Hàn Thanh ngây cả .
Sùng Giác Phật châu, chờ y lấy kinh Phật.
Tìm kiếm nửa khắc, Túc Hàn Thanh đành thừa nhận chồng kinh Phật dường như mất trong bí cảnh, y cẩn thận lấy lòng mà : “Ta thật sự… thật sự chép kinh Phật, thiếu một chữ, lúc đó thúc phụ… chắc là thấy nhỉ.”
Sùng Giác khẽ nhíu mày: “Cái gì?”
Túc Hàn Thanh: “…”
“Văn Kính Ngọc” tự tay đưa chuỗi Phật châu cho y, chắc chắn xem qua .
Rõ ràng Sùng Giác mặt mày thờ ơ và đầy vẻ uy nghiêm của bậc trưởng bối, nhưng Túc Hàn Thanh luôn cảm thấy như đang gian tà tính kế xem trò của .
Giống hệt Sùng Giác của kiếp .
kỹ , Thế Tôn vẫn ngay ngắn đài ngọc, dáng vẻ tiên nhân cao thể với tới.
Một thoát tục như , thể giở trò ?
Túc Hàn Thanh vốn dĩ giả ngoan nửa khắc, lúc khúm núm nhận sai mấy , vẫn chịu bỏ qua?!
Tính toán chi li, trưởng bối nào làm như ?
Túc Hàn Thanh lén lút trừng Sùng Giác… , trừng tay một cái, buồn bực : “Ta thật sự chép, cả đêm ngủ để chép xong, ngươi rõ ràng thấy…”
Y , diễn quá nhập tâm, hốc mắt đột nhiên đỏ hoe, lắp ba lắp bắp: “… Sao còn đối xử với như ?”
Sùng Giác khẽ nhíu mày, định dây dưa.
Lại thấy Túc Hàn Thanh cúi đầu, hai giọt nước mắt to như hạt đậu rơi bộp xuống đất, bờ vai khẽ run, trông thật sự đau khổ vô cùng vì thúc phụ cố ý “trêu đùa”.
Sùng Giác vẫn lạnh mặt: “Túc Tiêu Tiêu.”
Túc Hàn Thanh đưa tay quệt nước mắt, hờn dỗi : “Đừng gọi nhũ danh của , đó là đặt cho , ngoài tư cách gọi.”
Sùng Giác y, đột nhiên : “Ai với ngươi, nhũ danh là ngươi đặt?”
Túc Hàn Thanh sững sờ.
“Ngươi sinh ngày 16 tháng 8 giữa hè, mang trong Phượng Hoàng cốt, mệnh hỏa quá vượng.” Sùng Giác nhàn nhạt liếc y, “Tên Hàn Thanh, nhũ danh Tiêu Tiêu đều do đặt, tên tự cũng lấy sẵn, chỉ đợi ngươi làm lễ đội quan là thể dùng.”
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh đ.â.m đầu c.h.ế.t quách cho xong, cũng dám ngang ngược nữa, lúng túng : “Đa tạ, đa tạ thúc phụ, đúng là tên ha, cha cũng để tâm đến bằng ngài.”
Có lẽ là nhắc tới Túc Huyền Lâm, gương mặt vẫn luôn lạnh băng của Sùng Giác cũng dịu , dường như chút bất đắc dĩ mà vẫy tay với y.
Túc Hàn Thanh bò bằng đầu gối qua, ngoan ngoãn quỳ mặt .
Sùng Giác giơ tay, hiếm khi ôn hòa lau giọt lệ khô mặt Túc Hàn Thanh, nhẹ giọng : “Cha ngươi quan tâm ngươi, chỉ là…”
Hắn nghĩ nghĩ, thế nào.
Phật tu thông tình ái, hiểu vì một tiêu d.a.o tự tại ngàn năm như Túc Huyền Lâm một tờ đạo lữ khế ước trói buộc đến mức , ngay cả con ruột cũng dám động sát tâm.
Túc Hàn Thanh mờ mịt : “Là vì khắc c.h.ế.t đạo lữ của ?”
Sùng Giác ngẩn .
Y dùng từ “đạo lữ” chứ “ ”.
Túc Hàn Thanh khẽ cúi đầu, lẩm bẩm: “ nếu chính thể chọn, cũng thà giáng sinh.”
Vô duyên vô cớ đến thế gian chịu mấy kiếp khổ.
Túc Hàn Thanh vốn giỏi diễn kịch, giả đáng thương, giả đều thấu ngay, ngay cả Từ Nam Hàm cũng mắc lừa, đủ thấy kịch bản vụng về đến mức nào.
lúc nỗi buồn của y là thật, y cúi đầu quỳ ở đó, những giọt nước mắt vốn là giả vờ giờ cầm , lặng lẽ chảy dài má.
Những giọt nước mắt dường như rơi xuống trái tim vững như bàn thạch của Sùng Giác, như thể làm nứt một lớp băng mỏng.
Túc Hàn Thanh : “Ta mơ hồ nhớ thúc phụ hình như từng đưa đến một nơi đầy tuyết…”
“Tu Di Sơn.” Sùng Giác , “Ngươi thích nơi đó.”
“Vâng.” Túc Hàn Thanh dường như , nhưng khóe môi nhếch lên , , “Là Huyền Lâm tiên quân trông nên mới ném cho thúc phụ ?”
Sùng Giác im lặng một lúc lâu mới : “Không , là vì Phượng Hoàng cốt thường xuyên phát tác, chỉ băng tuyết ở Tu Di Sơn mới thể áp chế cốt hỏa cho ngươi.”
Túc Hàn Thanh đẫm nước mắt , tại đột nhiên bật .
Hàn đàm trong Hàn Mang Uyển thể áp chế phần lớn cốt hỏa do Phượng Hoàng cốt phát tác, lúc nhỏ y căn bản cần ngàn dặm xa xôi làm phiền Thế Tôn đưa đến Tu Di Sơn.
Phật tu thế mà dối.
Sùng Giác hiểu tình cảm của trẻ con bây giờ đổi nhanh như , còn đang thút thít , đột nhiên như lật mặt thành tiếng.
“Cười cái gì?”
Túc Hàn Thanh thẳng, ngược tủm tỉm cong mắt: “Thúc phụ, Phật môn từ bi, mấy hôm ngài giả mạo Văn sư , thật sự tính là phá giới dối ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-48-tha-moi-bat-ca.html.]
Sùng Giác: “…”
Thấy thiếu niên còn lóc t.h.ả.m thiết giờ bắt đầu cà lơ phất phơ, Sùng Giác một lời lấy một chồng giấy Tuyên Thành dày cộp từ túi trữ vật, giơ tay khôi phục chiếc bàn nhỏ đổ đất.
Túc Hàn Thanh chớp chớp mắt, đang thắc mắc tại Sùng Giác dùng tư cách trưởng bối để dạy dỗ .
Sùng Giác ngón tay khẽ gõ lên bàn nhỏ, nhàn nhạt : “Chép kinh Phật 5 , để tĩnh tâm .”
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh vội bò dậy, nghiêm mặt : “Ta nhớ học cung việc gấp, thúc phụ, Tiêu Tiêu xin phép hầu .”
Sùng Giác ung dung lấy bút , dường như thấy lời từ chối của Túc Hàn Thanh.
Lần Túc Hàn Thanh chép kinh Phật cả đêm, lúc thấy liền thấy chóng mặt nhức đầu, theo bản năng co giò định chạy.
Sùng Giác còn kịp cản, thấy Túc Hàn Thanh vốn sinh cơ hao tổn nghiêm trọng đột nhiên lảo đảo, đầu gối đập mạnh xuống đất, một tiếng “bịch” vang lên, đau đến mức mắt y trắng xóa.
Sùng Giác nhíu mày, ngờ đứa nhỏ hấp tấp lỗ mãng như , đường cũng thể ngã sóng soài.
Lần Túc Hàn Thanh dường như ngã khá đau, nửa ngày dậy nổi.
Sùng Giác dậy định đỡ.
Túc Hàn Thanh cuối cùng cũng hồn, đau đến chảy cả nước mắt, ngơ ngác ôm đầu gối, lắp bắp : “Sùng Giác, chân …”
Không là đau quá là thương ở , y thế mà cảm nhận gì từ đầu gối trở xuống.
Ngã một cái… đến mức gãy chân luôn chứ?
Sùng Giác kịp so đo việc Túc Hàn Thanh gọi thẳng tên , tiến lên , quỳ một gối xuống đỡ Túc Hàn Thanh dậy, nhíu mày nắm lấy mắt cá chân y, dùng linh lực dò xét.
Thật căn bản cần dò xét, mắt thường cũng thể thấy xương bánh chè của Túc Hàn Thanh lõm xuống một mảng, và thứ chảy là máu, mà là bột mịn trắng như tuyết.
Mặt Túc Hàn Thanh trắng bệch: “Sùng Giác… Ta, ?”
“Sinh cơ hao hụt.” Sùng Giác nhẹ giọng trấn an y, “Đừng lo, bồi bổ sinh cơ là thể khỏi.”
Túc Hàn Thanh sinh cơ hao tổn quá nhiều sẽ trở thành thứ phế vật ngã một cái là tàn phế thế , y căn bản dám thứ bột mịn màu trắng chảy xuống từ mắt cá chân.
“Thật ? Vậy còn cử động , ngã thêm cái nữa là cả sẽ biến thành thứ… bột phấn ?”
Thấy Túc Hàn Thanh cứng đờ dám nhúc nhích, Sùng Giác vén mái tóc rối trán y, vô tình vuốt rụng một sợi tóc bạc, trơ mắt sợi tóc đó hóa thành bột mịn bay xuống đất.
Túc Hàn Thanh nín thở, suýt nữa thì phun u hồn ngất .
Tóc cũng biến thành bột phấn?!
“Sẽ .”
Sùng Giác lấy Linh Khí truyền tin , truyền âm cho Trâu Trì.
“Bảo Trang Linh Tu đến Phật đường núi.”
Trâu Trì nhanh chóng đáp : “Được.”
Túc Hàn Thanh dám đầu gối lõm một mảng của , đầu vùi mặt khuỷu tay Sùng Giác giả c.h.ế.t.
Sùng Giác đành lấy áo khoác , đang định đắp lên đầu gối Túc Hàn Thanh thì nghĩ đến điều gì mà động tác khựng , một lúc lâu mới với vẻ mặt phức tạp mà phủ lên đôi chân mảnh khảnh của thiếu niên.
Túc Hàn Thanh hận thể co cả lòng Sùng Giác, giọng run rẩy, mờ mịt hỏi: “Sinh cơ… bồi bổ thế nào?”
Dù ở địa bàn của Trâu Trì hoặc Sùng Giác lâu như , sinh cơ mất vẫn thể bù .
cũng , nếu sinh cơ trong tam giới dễ bồi bổ như , những sắp c.h.ế.t chỉ cần bổ sung đầy đủ sinh cơ là thể sống thêm ngàn vạn năm ?
Sùng Giác thấy mái tóc dài của Túc Hàn Thanh rối tung lưng, theo bản năng đưa tay vuốt nhưng sợ làm rụng thêm mấy sợi nữa thì Túc Hàn Thanh trời gào đất, đành cố nén .
“Thánh vật của Bán Thanh Châu thể cứu ngươi.”
Túc Hàn Thanh sững sờ, ngẩng đầu : “Bán Thanh Châu là nơi nào?”
Ánh mắt Sùng Giác dừng ở chỗ tay áo y dụi đầy nước mắt, ngón tay khẽ động cố nén, nhàn nhạt : “Là nơi tông môn của Trang Linh Tu, quanh năm lánh đời.”
Túc Hàn Thanh lúc mới nhớ lúc thuyền lớn tấn công mấy hôm , Trang Linh Tu dùng chiêu thức liều mạng — rõ ràng lúc đó sinh cơ của cũng hao tổn đến bạc cả đầu, nhưng bao lâu tung tăng nhảy nhót.
Hóa là nhờ thánh vật.
Hai chuyện vài câu, bên ngoài Phật đường ngự phong bay tới.
Trang Linh Tu cung kính gật đầu hành lễ: “Kính chào Thế Tôn.”
Sùng Giác mở cửa: “Vào .”
Trang Linh Tu bao giờ Thế Tôn triệu kiến một , ngày thường cà lơ phất phơ khắp Văn Đạo học cung, lúc nghiêm trang như một khác, nén sự kích động trong lòng mà chậm rãi bước .
Trang Linh Tu quỳ một gối, cung kính : “Thế Tôn triệu gấp đến, việc gấp cần phân phó ? Linh Tu nhất định sẽ dốc lực cống hiến cho ngài.”
Túc Hàn Thanh bao giờ thấy bộ dạng mất giá của Trang Linh Tu, còn tưởng hoa mắt.
Trang Linh Tu ngẩng đầu, lúc mới thấy Túc Hàn Thanh, mắt sáng lên, tủm tỉm nháy mắt với y.
Sùng Giác nhíu mày.
Sao dám liếc mắt đưa tình với Túc Hàn Thanh một cách ngả ngớn như ngay mặt trưởng bối?
Sùng Giác lạnh lùng lên tiếng: “Ngày mai phiền ngươi đưa Tiêu Tiêu về Bán Thanh Châu một chuyến.”
Trang Linh Tu vội hồn, : “Hóa là vì chuyện bổ sung sinh cơ cho thiếu quân, hôm qua bẩm báo với phụ , cũng định mấy ngày nữa sẽ đưa thiếu quân một chuyến.”
Sùng Giác gật đầu: “Rất .”
Túc Hàn Thanh chút mờ mịt.
Phải dùng đến thánh vật để bổ sung sinh cơ, Bán Thanh Châu thế mà đồng ý dứt khoát như ?
Sùng Giác cũng nhiều lời với khác, xong “ ” liền rũ mắt Phật châu, ngầm lệnh tiễn khách.
Trang Linh Tu tự nhiên hiểu ý, đành lưu luyến : “Vậy làm phiền Thế Tôn nữa, Linh Tu xin cáo lui.”
Sùng Giác đột nhiên như nhớ điều gì, : “Chờ .”
Trang Linh Tu vội quỳ , tỏ vẻ “Ta , vẫn ở đây!”
Sùng Giác dùng linh lực nâng chồng kinh Phật mà Túc Hàn Thanh vô cùng ghét bỏ bàn nhỏ bay đến bên cạnh Trang Linh Tu.
Trang Linh Tu mừng rỡ như sủng ái mà đưa hai tay đỡ: “Đa tạ Thế Tôn! Ta nhất định sẽ…”
… trân trọng!
Hai chữ cuối còn xong, Sùng Giác nhàn nhạt : “Chép quyển kinh Phật 10 , 7 ngày giao cho .”
Để tĩnh tâm đứa nhỏ , đỡ cho cứ dạy hư Túc Hàn Thanh.
Trang Linh Tu: “?”
Túc Hàn Thanh: “…”
Trang Linh Tu mặt mày ngơ ngác, nhưng sự tôn sùng vô điều kiện đối với Thế Tôn khiến cảm thấy “Thế Tôn làm ắt lý của ngài”, vội vàng cung kính gật đầu : “Thế Tôn vun trồng, ghi nhớ trong lòng! Nhất định thiếu một chữ!”
Về là chép cho trời đất tối tăm luôn!
Trang Linh Tu vui vẻ ôm kinh Phật rời khỏi Phật đường, cảm thấy cần ngự phong cũng thể bay lên .
Trong Tứ Vọng Trai.
Từ Nam Hàm đang ủ rũ đối mặt với đống sách, khóe mắt liếc thấy Trang Linh Tu gần như nhảy múa trở về, thuận miệng hỏi: “Đi ?”
Trang Linh Tu : “Thế Tôn gọi qua đó.”
Từ Nam Hàm ném sách xuống, vội vàng hỏi: “Có thấy Tiêu Tiêu , y thế nào ?”
“Ừ, ở chỗ Thế Tôn ngoan lắm, ngươi đừng lo hão.”
“ sinh cơ của y…”
Từ Nam Hàm sầu não vô cùng, hận thể rút sinh cơ của bù cho Túc Hàn Thanh. Hắn đang bực bội lật sách, đột nhiên như nhớ điều gì, : “Linh Tu, lúc ngươi rèn luyện đây đ.á.n.h thì cũng liều mạng ? Ta luôn cảm thấy mấy ngươi đều hao hết sinh cơ , bây giờ vẫn tung tăng nhảy nhót ?”
Trang Linh Tu lấy một gói mứt hoa quả từ trong tủ của Từ Nam Hàm , lười biếng một bên ăn, thuận miệng : “Tất nhiên là vì nhà bí thuật thể bổ sung đầy đủ sinh cơ .”
Từ Nam Hàm sững sờ, mắt đột nhiên sáng lên.
“Bí thuật gì?”
“Bí truyền trong nhà, khác học .” Trang Linh Tu , “Trừ phi cha cho phép.”
Từ Nam Hàm vội : “Vậy ngươi thể hỏi Trang thúc phụ ? Cần thù lao gì cứ , chỉ cần Ứng Húc Tông , nhất định sẽ hai tay dâng lên.”
Trang Linh Tu khẽ nhíu mày: “Ngươi cũng tính tình cổ quái của cha mà, nếu hỏi, chắc chắn hai lời ăn một trận đòn .”
Từ Nam Hàm nhạy bén nhận ý của Trang Linh Tu, nghiêm mặt : “Có điều kiện gì, ngươi cứ thẳng.”
“Bụp” một tiếng.
Dường như là tiếng cá c.ắ.n câu.
Trang Linh Tu thẳng dậy, khuỷu tay chống lên bàn nhỏ, hạ giọng : “Ngươi cho , Phụng Hàn và tên ch.ó Tấn Di Viễn rốt cuộc xảy chuyện gì.”
Từ Nam Hàm: “…”
Hóa là chờ ở đây.
Từ Nam Hàm trợn trắng mắt: “Ta hứa với Phụng Hàn, nửa chữ cũng tiết lộ cho khác, ‘đặc biệt là tên ch.ó Trang Linh Tu ’, đây là nguyên văn lời của Phụng Hàn.”
Trang Linh Tu khuyên nhủ: “Ngươi , , Phụng Hàn làm là ngươi cho ?”
Từ Nam Hàm vẫn do dự: “ mà…”
“Lùi một vạn bước mà , cho dù Phụng Hàn , thề c.h.ế.t khai là chứ gì.” Trang Linh Tu rung chân, tủm tỉm , “Hoặc là là Tấn Di Viễn cho , Phụng Hàn tên kẻ đó là sẽ suy nghĩ nữa, chắc chắn hai lời vác roi quất , căn bản sẽ liên lụy đến ngươi.”
Từ Nam Hàm cẩn thận nghĩ , hình như cũng đúng.
Giải quyết xong nỗi lo, Từ Nam Hàm hít sâu một , trầm giọng : “Ngươi năm ngoái lúc thụ y giả, ít học sinh của mười đại học cung ở trong một con hẻm tối… làm chuyện xa đó ?”
Trang Linh Tu nhướng mày: “Có loáng thoáng, lúc đó Phụng Hàn hình như tức c.h.ế.t, mắng bọn họ là lũ dã thú tinh trùng lên não chỉ giao phối, còn buông lời độc địa tìm con hẻm rách đó, quất cho tất cả học sinh Văn Đạo học cung ở trong đó một trận.”
Từ Nam Hàm .
Trang Linh Tu sững sờ, kinh ngạc : “… Hắn thật ?!”
“Ừ, còn ăn mặc lộng lẫy, xinh mỹ miều, là định dùng mỹ mạo của để câu cá, bắt một học sinh Văn Đạo học cung là quất c.h.ế.t tại chỗ, trừ 18 điểm.”
Trang Linh Tu hít một khí lạnh, chút nỡ tiếp.
“Nói tiếp , tiếp ! Sau đó thì ?!”
Từ Nam Hàm buồn bã : “Tấn Di Viễn lấy tin từ , lén lút theo, đè con hẻm tối, , cái đó…”
Trang Linh Tu: “?”
Từ Nam Hàm đắn đo dùng từ hồi lâu, mới khó khăn phun mấy chữ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“… Chơi chùa một trận.”
Trang Linh Tu: “…”
Trách Sở Phụng Hàn tức giận như , thế mà đ.á.n.h c.h.ế.t Tấn Di Viễn .
là một kỳ tích.
Từ Nam Hàm xong, dặn dò: “Tuyệt đối đừng cho khác là đấy!”
“Yên tâm .” Trang Linh Tu vẫn còn đang tấm tắc, thưởng thức dư vị, “Này, ngươi xem Phụng Hàn thật sự chút ý tứ gì đó , nếu tại Tấn Di Viễn vẫn còn sống đến bây giờ?”
Từ Nam Hàm cũng hiểu, cũng lười quan tâm: “Ta mạo hiểm Phụng Hàn g.i.ế.c để cho ngươi bí mật lớn , ngươi sẽ giúp hỏi Trang thúc phụ về bí thuật đó chứ?”
Trang Linh Tu ngẩn , lắc đầu: “Không .”
Từ Nam Hàm: “…”
Từ Nam Hàm gằn: “Trang Linh Tu, cho ngươi một cơ hội tiếng nữa.”
“Vốn dĩ cần phiền phức như .” Trang Linh Tu vô tội , “Vừa Thế Tôn tìm ? Chính là bảo đưa thiếu quân về nhà ở Bán Thanh Châu để bổ sung sinh cơ đó.”
Từ Nam Hàm: “?”
Trang Linh Tu “A” một tiếng, rõ còn cố hỏi: “A? Ta ? Xin nhé.”
Từ Nam Hàm: “…………”
--------------------