Phượng Hoàng Cốt - Chương 40: Sát Tinh Phải Bị Trừ Diệt

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:28:30
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hận.

Thất tình lục d.ụ.c của y cổ quái quỷ dị.

Đối mặt với “Thánh nhân” tàn sát Từ Nam Hàm ở kiếp , lòng y hề gợn sóng, dù g.i.ế.c cũng chẳng mảy may bận tâm.

Vậy mà lúc hận với Từ Nam Hàm.

Cành khô cộng sinh lặng lẽ đ.â.m rễ da thịt của y, m.á.u thấm ướt cổ, thế nhưng từ từ nở một đóa hoa phượng hoàng đỏ rực.

Sinh cơ trôi từ miệng vết thương, thể dùng phép “lấy thế” để chuyển dời.

Hai cách một tấm mạng dệt bằng cành khô, ánh mắt xuyên qua khe hở .

Chỉ một chữ “Hận” ngắn ngủi khiến một Từ Nam Hàm luôn kiêu ngạo bất cần lộ vẻ mặt mờ mịt như , nước mắt Túc Hàn Thanh khô, y chớp mắt, gần như tự ngược đãi mà lặp : “Ta hận ngươi.”

Hận rõ ràng những lời tàn nhẫn “mặc kệ hỏi”, mà vẫn tìm Bất Tẫn Thảo;

Hận khiến sống trong nỗi thống khổ dệt bằng sự áy náy lâu đến thế.

Sự áy náy tích tụ quanh năm hấp thụ nỗi đau làm chất dinh dưỡng, từng tấc từng tấc méo mó thành nỗi hận vô cớ đối với Từ Nam Hàm.

Sau khi trọng sinh, Túc Hàn Thanh thấy sư bằng xương bằng thịt, theo bản năng chôn giấu nỗi hận nơi sâu thẳm nhất, nhưng oán hận như lửa cháy đồng, càng đè nén càng bùng cháy ngút trời.

…Trong lòng càng dâng lên nỗi chán ghét bản nồng đậm.

Mấy chục năm ở kiếp , chấp niệm thành tâm ma, chán ghét hóa thành tự sát.

Túc Hàn Thanh Từ Nam Hàm đăm đăm, tìm thấy mặt sự chán ghét, khinh thường dành cho như y tưởng tượng từ lâu…

“Hắn đối xử với hết lòng hết như , thậm chí vì mà c.h.ế.t thây, , nảy sinh hận ý với . Loại ác quỷ ích kỷ , nên…”

Lũ quỷ đầu xôn xao tứ phía gần như hòa làm một với Từ Nam Hàm mặt, gào thét về phía y.

“…Thế mà oán hận sư nuôi ngươi cứu ngươi, đời kẻ đạo đức giả như ngươi?”

“Cứ luôn miệng Sùng Giác là ác quỷ trời sinh, ngươi chẳng cũng , thứ ác sát điều, các ngươi đúng là trời sinh một cặp.”

“Ha ha ha, trừ diệt, trừ diệt.”

Túc Hàn Thanh quanh năm những lời độc địa của lũ quỷ đầu, lúc còn phát điên vì ác ý trong đó, nhưng lúc cong mắt ha hả, y đột nhiên giơ tay lên, đưa một ngón tay đặt lên đôi môi tái nhợt.

“Câm miệng, đang chuyện với sư .”

Từ Nam Hàm Túc Hàn Thanh chuyện với hư , rét run từng cơn, như rơi động băng.

“Tiêu Tiêu, rốt cuộc ngươi ?”

sinh cơ cuồn cuộn ngừng rót từ kinh mạch của Túc Hàn Thanh cây cộng sinh, ngày càng nhiều cành khô mất kiểm soát mà lan tứ phía.

Đợi mãi mà chỉ nhận một câu hỏi han qua loa, năm ngón tay Túc Hàn Thanh bấu chặt khe hở của cành khô, đột nhiên như chọc giận, lạnh lùng : “Nói , Từ Nam Hàm. Ta bảo ngươi !”

Túc Hàn Thanh thẳng tất cả những gì âm u, xa trong lòng, ngay cả bản tính điên rồ cũng hề che giấu.

Từ Nam Hàm nên phản ứng .

Hắn nên trách y, chán ghét y, mắng y là kẻ lòng lang sói, là thứ ác quỷ thối rữa trong bùn lầy!

Nói .

Dù chỉ một chữ thôi.

Trong phút chốc, tất cả lũ quỷ đầu như Túc Hàn Thanh khống chế, những lệ quỷ luôn c.h.ử.i rủa y thế mà thật sự “câm miệng” như lời y , cùng Túc Hàn Thanh sang Từ Nam Hàm.

Chờ đợi câu trả lời của .

Xung quanh vắng lặng một tiếng động.

Từng chiếc rễ lặng lẽ đ.â.m đến vị trí cách tim Túc Hàn Thanh ba tấc, chỉ cần thêm một chút nữa là thể hút cạn bộ sinh cơ của y.

Túc Hàn Thanh gần như tha thiết mong chờ sự giải thoát .

Đột nhiên, “Được.”

Túc Hàn Thanh ngơ ngác ngẩng đầu.

Từ Nam Hàm tấm mạng dệt bằng cành khô, lặng lẽ gần như điên cuồng mặt một lúc lâu, thấy y ngây , bèn lặp một câu: “Được, cứ hận .”

Vết m.á.u trong đáy mắt Túc Hàn Thanh dường như nhạt một chút, y mờ mịt Từ Nam Hàm.

đó là nỗi hận vô duyên vô cớ.

Tại Từ Nam Hàm thể chấp nhận dễ dàng như ?

Khí thế kỳ quái Túc Hàn Thanh tức thì tan một nửa, giống như một con mèo hung dữ giơ vuốt cào , theo bản năng nghĩ rằng sẽ đánh, phát hiện bàn tay giơ lên chỉ dịu dàng xoa đầu nó.

Cảm giác lo lắng thấp thỏm đột nhiên buông xuống, sự vô định ồ ạt bao trùm .

Từ Nam Hàm dường như thầy tự thông, cách đối phó với một Túc Hàn Thanh điên điên khùng khùng lúc , vẫn giữ vẻ mặt bình thản, : “Muốn hận thì cứ hận, hận đến mức g.i.ế.c cũng , trách ngươi.”

Túc Hàn Thanh ngơ ngác , nước mắt vẫn còn mặt, mái tóc trắng rối tung, trông đáng thương vô cùng.

…”

Y “nhưng” mãi cũng lý do, trong lòng chỉ một ý niệm.

Từ Nam Hàm sẽ vì nỗi “hận” vô căn cứ của mà xa lánh, ghét bỏ y.

Đột nhiên, tâm ma đeo bám y từ kiếp ầm ầm tiêu tán, tất cả sự chán ghét bản sinh trong lòng mấy năm nay vì nỗi hận cũng tan biến hư vô một câu nhẹ bẫng của Từ Nam Hàm.

Thứ y cầu xin bao năm qua, chẳng qua chỉ là một câu của Từ Nam Hàm.

trách ngươi.

hận sư cứu mà bỏ mạng cũng , là một tiểu quái vật tính tình vặn vẹo cũng

Từ Nam Hàm vẫn sẽ đối xử với y như thuở ban đầu.

Đột nhiên, lũ quỷ đầu theo y mấy chục năm phát những tiếng gào thét t.h.ả.m thiết, tựa như những cô hồn dã quỷ ánh nắng thiêu đốt, ngọn lửa bùng lên dữ dội.

Ánh lửa màu cam đỏ như cốt hỏa của phượng hoàng tắm máu, thiêu cháy lũ quỷ đầu rậm rạp.

Đầu tiên là đốt chiếc đạo bào thêu hoa văn Ô Thước thành tro bụi, đó là vết sẹo cánh tay, tất cả những thứ tượng trưng cho Từ Nam Hàm đều đốt thành tro tàn.

Lửa cháy ngút trời.

Túc Hàn Thanh như phượng hoàng niết bàn, cành khô mặt đốt thành tro bụi ào ào rơi xuống, y loạng choạng lao về phía Từ Nam Hàm.

“Sư …”

Từ Nam Hàm thấy y dường như tỉnh táo , lập tức dang tay đón y lòng.

Đôi mắt xinh của Túc Hàn Thanh tràn ngập niềm vui thể che giấu, vô quỷ đầu xung quanh tan biến giữa đất trời, nước mắt y lã chã rơi xuống, trong khoảnh khắc ướt đẫm gương mặt.

Từ Nam Hàm thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt thấy đóa hoa phượng hoàng cổ Túc Hàn Thanh vẫn đang từ từ nở rộ, vội : “Tiêu Tiêu, mau thu cây cộng sinh ngươi .”

“Vâng.” Túc Hàn Thanh vô cùng ngoan ngoãn, lời thu cây cộng sinh xung quanh, lưu luyến cầm lấy tay trái của Từ Nam Hàm, tự lau nước mắt cho , “Sư , lời.”

Vết thương Từ Nam Hàm ngừng chảy máu, loạng choạng quỳ xuống định thở một .

Lại thấy Túc Hàn Thanh cũng quỳ một gối xuống theo , năm ngón tay giữ chặt mu bàn tay Từ Nam Hàm, nhẹ dịu dàng đưa bàn tay đầy vết chai mỏng của lau nước mắt mặt .

“Sư .” Túc Hàn Thanh cong cong đôi mắt màu hổ phách, lóe lên ánh sáng kỳ dị, y khẽ hỏi: “Đầu của ?”

Từ Nam Hàm sững sờ: “Cái gì?”

Túc Hàn Thanh nắm lấy tay Từ Nam Hàm, đặt năm ngón tay lên cổ , như đang khoe một món bảo vật hiếm , ánh mắt sáng rực lên.

Y khẽ cọ bên má vẫn còn phù văn lòng bàn tay Từ Nam Hàm, đôi môi đỏ mọng như yêu tinh khát máu, dịu dàng : “Sư thích thì hái xuống tặng sư , ?”

Chuyện điên quá .

Trái tim buông xuống của Từ Nam Hàm lặng lẽ thắt .

“Ngươi mê sảng gì ?”

Túc Hàn Thanh chớp mắt, mặt đầy vẻ khó hiểu, đó y như nhớ điều gì, kéo đóa hoa phượng hoàng mọc từ da thịt cổ xuống, hiền hòa và ngoan ngoãn.

Y đưa đóa hoa dính m.á.u cho Từ Nam Hàm: “Đầu của thể mọc hoa , sư ?”

Từ Nam Hàm một câu của y mà sởn cả gai ốc.

“Ta đầu của ngươi làm gì, đừng bậy nữa. Đi, sư đưa ngươi…”

Đến lúc , Từ Nam Hàm mới phát hiện, Túc Hàn Thanh căn bản hề tỉnh táo , cành khô vẫn đang đ.â.m căn cốt của y, chỉ trong chốc lát mà khuôn mặt tái nhợt nổi lên t.ử khí.

“Túc Hàn Thanh—!”

Túc Hàn Thanh dường như gì, vẫn đang nghi hoặc , hiểu vì Từ Nam Hàm từ chối.

Từ Nam Hàm càng hiểu tại chỉ một cái bí cảnh mà Túc Hàn Thanh như kích động mạnh, biến thành bộ dạng điên điên khùng khùng đến mức khiến rét mà run.

Mơ hồ nhớ “Mênh mang ảo cảnh” mà phó sử , thể khiến rơi ảo giác vui vẻ nhất hoặc sợ hãi nhất trong đời.

Lúc Túc Hàn Thanh đang ở trong ác mộng của ảo cảnh ?

Nhìn Túc Hàn Thanh đưa tay về phía , cổ tay còn mọc những đóa hoa xinh , quỷ dị đến mức khiến run sợ, mồ hôi lạnh của Từ Nam Hàm chảy ròng ròng, vội vàng ngăn cản.

Đột nhiên kịp đề phòng, ầm—!

Bí cảnh mười bốn tầng hợp thành một đột nhiên rung chuyển dữ dội, vùng nước cạn như núi lửa phun trào, ùng ục bốc lên nước nóng hổi.

Hai vầng huyết nguyệt trời đột nhiên nổ tung.

Giữa trời long đất lở, mặt đất ầm ầm nứt từng vết rạn như vực thẳm.

Đồng t.ử Từ Nam Hàm co rút dữ dội, lập tức lao lên phía bảo vệ Túc Hàn Thanh trong lòng.

Nguyên Tiềm thở dốc mấy lập tức hùng hùng hổ hổ hóa thành nguyên hình cưỡi gió bay , Ô Bách Lí nhíu chặt mày, một tay xách cổ Khất Phục Chiêu suýt nữa ngất xỉu, một tay bám một mảnh vảy rắn, nhíu mày xuống.

Dưới lòng đất như rắn khổng lồ đang cuộn , đẩy mặt đất trồi lên những ụ đất rậm rạp như giun.

Khất Phục Chiêu siết cổ đến mức suýt lè lưỡi, khó khăn : “Thiếu, thiếu quân…”

“Thiếu quân thiếu quân, thể thiếu thiếu quân của ngươi .” Nguyên Tiềm quẫy đuôi, bay về phía Túc Hàn Thanh bên , còn tâm trạng thản nhiên đùa, “ đoán cây cộng sinh lợi hại của căn bản cần chúng cứu, chậc, quả nhiên là đại khí vận…”

Còn kịp cảm thán xong, thấy Túc Hàn Thanh bên thúc giục một cành khô, trói chặt Từ Nam Hàm ném mạnh lên.

Nguyên Tiềm c.h.ử.i một tiếng, vội vàng bay lên một tay đỡ lấy Từ Nam Hàm trọng thương thể cưỡi gió.

Từ Nam Hàm thể tin xuống : “Tiêu Tiêu!”

Vừa dứt lời, Túc Hàn Thanh vốn định tự cứu đột nhiên sụp xuống chân, mặc cho cùng vô cành khô cộng sinh rơi thẳng xuống.

Trước mắt Từ Nam Hàm đỏ rực một màu, giãy giụa định nhảy xuống.

Khất Phục Chiêu cũng sững sờ, dường như cố gắng thúc giục phù trận tay, nhưng kiệt sức, ngay cả một ngón tay cũng nhấc lên nổi, chỉ thể trơ mắt luồng sáng của rơi xuống vực sâu.

Nguyên Tiềm vội vàng dùng đuôi cuốn lấy Từ Nam Hàm, điên cuồng bay lên trời: “Động tĩnh tám phần là do cây cộng sinh của thiếu quân gây , chắc chắn sẽ … Hít, Từ sư , vảy của ! A a a đau, đừng cạy vảy của —”

Từ Nam Hàm lạnh lùng : “Thả xuống!”

Nếu ngăn cản, Túc Hàn Thanh mất trí lẽ sẽ thật sự tự sát!

Trước đây từng vết xe đổ.

Mỗi một khắc thời gian trôi qua đều hóa thành vực sâu, kéo Từ Nam Hàm từng tấc một địa ngục, nhưng chỉ thể bất lực Nguyên Tiềm quấn lấy bỏ chạy, ngay cả đến gần nơi Túc Hàn Thanh cũng làm .

Nỗi tuyệt vọng thấu xương bao trùm lấy Từ Nam Hàm, cả run rẩy, hốc mắt đỏ hoe thì thầm.

“Tiêu Tiêu…”

Bên như luyện ngục, bí cảnh khắp nơi đều là những vết nứt vực sâu đen ngòm, trời long đất lở, nhật nguyệt đảo điên, Vô Gian Ngục cũng chỉ đến thế mà thôi.

Nhìn Từ Nam Hàm dường như vẫn từ bỏ ý định, liều mạng giãy giụa nhảy xuống, Ô Bách Lí rút trường cung , đang cân nhắc nên đ.á.n.h ngất .

Đột nhiên, Khất Phục Chiêu nước mắt khô, thở thoi thóp đưa tay chỉ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Kia là… Thế Tôn ?”

Từ Nam Hàm ngơ ngác .

Vầng huyết nguyệt vỡ nát treo cao bầu trời.

Sùng Giác từ tầng thứ 15 của Tu Di giới chậm rãi bước , y phục trắng tinh tươm chỉnh tề, nhưng chuỗi Phật châu bằng ngọc xanh cổ tay ngừng nhỏ giọt máu, thiền nhứ dính bùn.

Tu Di giới từ từ đóng , chỉ mơ hồ thấy bên trong dường như đầy vũng máu.

Mày mắt Sùng Giác mang theo vẻ từ bi lạnh lẽo, một tay chắp n.g.ự.c mặc niệm một câu Phật hiệu, đó giơ tay khẽ động.

Một luồng linh lực từ lòng bàn tay tuôn , đột nhiên hóa thành một cơn gió mát mang theo hương hoa bồ đề, thoáng chốc thổi qua bí cảnh rộng lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-40-sat-tinh-phai-bi-tru-diet.html.]

Gió đến , mặt đất ầm ầm sụp đổ, nứt vết rạn đen ngòm chằng chịt.

Học sinh ở các nơi trong bí cảnh miệng vực khổng lồ nuốt chửng từng một.

Bên , cây cộng sinh che trời vẫn đang giương nanh múa vuốt, nhưng khi cơn gió nhẹ thổi qua, những cành cây thô ráp dữ tợn như đang sợ hãi điều gì, rào rạt chui ngược cây như rắn.

Chỉ trong chốc lát, cây cộng sinh gần như bao phủ nửa bí cảnh thu bộ.

Cổ Sùng Giác mơ hồ rỉ một chút m.á.u tươi, còn kịp lan lặng lẽ tan biến.

Hắn rũ mắt khe hở nơi Túc Hàn Thanh biến mất, hình phiêu dật như tiên, đột nhiên hóa thành một luồng sáng trắng như tuyết, lao xuống vực sâu.

vực sâu nuốt chửng , đưa họ trở về tầng bí cảnh ban đầu.

Bí cảnh vốn hợp thành một tầng dần dần tách theo những vết nứt đen ngòm, cùng với cơn gió mát của Sùng Giác, nhẹ nhàng chậm chạp hóa thành mười bốn tầng bí cảnh can thiệp lẫn .

Lạn Kha Cảnh, cuối cùng cũng trở bình yên.

*

Xung quanh là một màu đen kịt thấy năm ngón tay.

che mắt y , ôm hình mỏng manh lòng, giọng trầm thấp chậm rãi vang lên.

“…Lúc nhỏ Ứng Húc Tông che chở, lớn lên vì ngươi che mưa chắn gió, một đóa hoa trong nhà kính, làm thể sinh trưởng mảnh đất khô cằn đầy m.á.u tanh của Vô Gian Ngục?”

Một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má y, dịu dàng : “Ta đang bảo vệ ngươi.”

Túc Hàn Thanh run rẩy , hai tay cố sức gỡ bàn tay đang che mắt của Sùng Giác , nhưng như châu chấu đá xe, hề lay chuyển, cuối cùng chỉ thể kiệt sức buông thõng tay.

“Viện, cớ.”

Sùng Giác bóp cằm y, bắt y ngẩng đầu lên, thở lạnh lẽo dần đến gần, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi nóng bỏng của Túc Hàn Thanh: “Ngoan một chút, còn dám ý định bỏ trốn…”

Theo giọng , bàn tay lạnh lẽo trượt xuống dọc theo bắp chân đầy mồ hôi, bàn tay to dịu dàng nắm lấy mắt cá chân mảnh khảnh.

“…Ta sẽ bóp nát xương chân ngươi từng tấc một, để từ nay về ngươi chỉ thể liệt giường cho hết quãng đời còn .”

Trong cấm điện của Vô Gian Ngục, vô đèn hoa sen trôi nổi giữa trung, sáp nến cháy nhỏ giọt tầng tầng lớp lớp, như những con thú khổng lồ màu đỏ tươi dữ tợn treo ngược.

Ánh đuốc đan xen , tựa như một tấm mạng nhện dày đặc.

Dưới ánh đèn hoa sen quỷ dị, Túc Hàn Thanh dựa lòng Sùng Giác, vì tư thế nửa quỳ mà mắt cá chân trần lộ một sợi xích, tiếng leng keng giòn tan lặng lẽ biến mất.

Sùng Giác hờ hững hôn lên đuôi mắt đẫm lệ của Túc Hàn Thanh, động tác lưu luyến dịu dàng, nghiêng đầu để lộ vết răng rớm m.á.u cổ.

“Ngươi đấy, nay luôn làm .”

Giữa môi Túc Hàn Thanh dính m.á.u tươi, y bám vai Sùng Giác ngửa đầu, đưa mắt là vô đèn hoa sen nhỏ sáp đỉnh đầu, ánh sáng mờ ảo quỷ dị vờn quanh mắt.

“Sùng Giác, tương lai ngươi…”

Bên tai ù ù từng cơn, Túc Hàn Thanh hé môi, một dải lụa đen hẹp buộc chặt giữa môi răng y, dường như để ngăn tật c.ắ.n lung tung của y.

Sùng Giác khẽ: “Tương lai, nào?”

Mười ngón tay Túc Hàn Thanh đang bám vai Sùng Giác đột nhiên siết mạnh, móng tay lâu cắt vẽ từng vệt m.á.u tấm lưng rộng lớn.

Sùng Giác “hít” một tiếng.

Túc Hàn Thanh tính tình cổ quái, bao giờ thích cắt móng tay—nguyên nhân lẽ là do Sùng Giác cầm một thanh đao dài cả trượng, còn đầm đìa m.á.u tươi, tủm tỉm đòi giúp y cắt móng tay dọa cho sợ.

Sùng Giác tự làm tự chịu, “mèo” cào cho một trận tơi bời.

Túc Hàn Thanh c.ắ.n chặt dải lụa đen trong miệng, nức nở lời nào.

Sùng Giác giữ chặt gáy y, ép hỏi.

“Tương lai thế nào, dù thầm lời tục tĩu cũng đừng chỉ nửa câu.”

Túc Hàn Thanh lẽ ăn gan hùm mật gấu, đột nhiên lao về phía , hai tay siết chặt cổ Sùng Giác, dùng hết sức bình sinh mà siết mạnh.

Y c.ắ.n dải lụa đen ướt đẫm, đuôi mắt ửng hồng, đôi mắt hổ phách quanh năm uể oải cuối cùng cũng lóe lên một tia lệ khí chọc giận, cố gắng rõ từng chữ.

“…Tương lai, ngươi tuyệt đối đừng rơi tay .”

Tiểu điên dùng sức quá lớn, thở của Sùng Giác chặn , cổ trắng nõn thậm chí còn hiện lên những vệt ngón tay đỏ tươi.

Hắn phá lên lớn.

Sùng Giác mặc kệ đôi tay đang bóp c.h.ế.t cổ, hung hăng túm lấy tóc gáy Túc Hàn Thanh ấn y , đôi mắt trắng tuyết mang theo nụ tà dị quỷ quyệt, tựa như thần phật sa đọa.

“Được, chờ.”

Cuộc mây mưa vô cùng thô bạo cuối cùng cũng dừng .

Túc Hàn Thanh trần truồng cuộn tròn chiếc giường hỗn loạn, mái tóc đen che hình mảnh khảnh càng thêm tái nhợt vì quanh năm thấy ánh sáng, lặng lẽ chìm giấc ngủ sâu.

Sùng Giác lười nhác bên mép giường, tiện tay buộc mái tóc dài tán loạn, cổ, vai vết răng thì cũng là vết cào, rỉ từng dòng m.á.u tươi, tiểu điên hề nương tay.

Trên cổ một vòng bầm tím, mấy để tâm mà khoác áo ngoài , nghiêng đầu giường một cái.

Mắt cá chân Túc Hàn Thanh một sợi xích vàng khắc vô phù văn giữ , mắt cá chân một vòng hằn, còn vết đỏ do Túc Hàn Thanh nhịn đạp vai lúc nãy giãy giụa mà .

Sùng Giác y chăm chú một lúc lâu, ma xui quỷ khiến mà giơ tay khẽ động.

Sợi xích vàng làm Túc Hàn Thanh mệt mỏi bấy lâu lặng lẽ tan biến.

Sùng Giác dường như quyết định điều gì đó, một lúc lâu mới xoay rời .

Hắn ngủ bên cạnh Túc Hàn Thanh, tiểu điên trông ốm yếu như một con mèo móng vuốt, nhưng tính tình cổ quái thường sẽ đột nhiên nổi điên— vài nếu Sùng Giác tỉnh kịp, e là c.ắ.t c.ổ trực tiếp.

Ngoài điện một chiếc ghế dài chỉ đủ cho một , Sùng Giác khoanh chân xuống, nhắm mắt nhập định.

Túc Hàn Thanh đang chìm trong giấc ngủ say bỗng chốc mở mắt, trong mắt nửa phần buồn ngủ.

Y từ từ chống dậy, mái tóc đen lạnh lẽo xõa lưng, nghiêng đầu qua khe hở của màn giường về phía chiếc ghế dài rèm châu.

Sùng Giác nhập định.

Túc Hàn Thanh ngơ ngác một lúc lâu, mới kéo hình nặng trĩu loạng choạng chân trần xuống giường, tiện tay khoác chiếc áo ngoài màu đen rơi giường, chậm rãi ngoài.

Không xích sắt gông cùm, y thuận lợi qua vô kết giới đèn hoa sen dày đặc, lướt qua Sùng Giác đang nhập định, mang theo gió thổi ánh nến chập chờn, từng bước ngoài cấm điện.

Tất cả những lời uy h.i.ế.p của Sùng Giác lúc nãy y đều làm như thấy, cũng quan tâm đ.á.n.h gãy chân , ánh mắt tan rã mà về phía ánh sáng.

Bên ngoài Vô Gian Ngục là tộc Phất Lệ đang thèm thuồng Phượng Hoàng cốt của y, Túc Hàn Thanh như đang cầu xin sự giải thoát, ban đầu lảo đảo chậm rãi bước , cho đến khi sắp rời khỏi cửa cấm điện, bắt đầu chạy chậm.

Xiềng xích cũng thể giam cầm một sắp c.h.ế.t một lòng chỉ tự sát.

Túc Hàn Thanh bước nhanh chạy tới.

ngay khi sắp rời khỏi cấm điện một bước, xung quanh đang yên tĩnh đột nhiên từ từ xuất hiện từng con lệ quỷ đầu, giương nanh múa vuốt lao về phía y.

“Sát tinh trừ diệt!”

Sắc mặt Túc Hàn Thanh tức thì tái nhợt, sự tự do gần trong gang tấc, thế mà sợ hãi lùi về nửa bước.

Khi y mặt đầy hoảng sợ lùi trong kết giới do Sùng Giác thiết lập, tâm ma như sợ hãi, ngọn lửa thiêu đốt hóa thành tro bụi biến mất giữa đất trời.

Túc Hàn Thanh ngơ ngác đó, đôi mắt tan rã chằm chằm “tự do” dễ như trở bàn tay một lúc lâu, đột nhiên một lời mà xoay .

…Trở về cấm điện.

Tâm ma sợ hãi Sùng Giác, cũng thể vì y mà trấn an cốt hỏa phát tác của Phượng Hoàng cốt.

Chỉ ở bên cạnh , mới thể một lát bình yên.

Từ đầu đến cuối, hai đều chỉ là công cụ lợi dụng lẫn mà thôi.

Túc Hàn Thanh mơ màng trở về cấm điện, cong gối bò lên chiếc ghế dài ngoài điện, vén một góc vạt áo bên của Sùng Giác lên, cuộn tròn thành một cục nhỏ nép bên sườn Sùng Giác trong vạt áo chật hẹp.

Nhắm mắt , động đậy.

Sùng Giác từ đầu đến cuối vẫn nhắm mắt khoanh chân đó.

Trong một lặng c.h.ế.t chóc, một giọt sáp từ đèn hoa sen tí tách rơi xuống đất.

Sùng Giác đột nhiên khẽ mở đôi môi mỏng, nhàn nhạt : “Tại ?”

Túc Hàn Thanh dường như ngủ say, lên tiếng.

Sùng Giác chờ câu trả lời, mở đôi mắt trắng tuyết: “Túc Tiêu Tiêu, .”

Túc Hàn Thanh cuối cùng cũng thì thầm mở miệng, rúc lòng Sùng Giác chặt hơn.

“Đừng gọi là Tiêu Tiêu.”

*

“Tiêu Tiêu…”

Dường như nước ngập trời từ bốn phương tám hướng ập tới, Túc Hàn Thanh gần như ngạt thở, giãy giụa mở bừng mắt, khó khăn hít một , đó ho khan đến xé lòng.

Một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lưng y, giọng mơ hồ truyền đến.

“Không .”

Túc Hàn Thanh ho ngẩng đầu , lẽ là mắt dính nước, trong tầm mờ ảo, bên cạnh dường như vô cùng quen thuộc.

“Sùng… Sùng Giác?”

Bàn tay đang vỗ lưng y cứng đờ, một lúc lâu mới : “Cái gì?”

Túc Hàn Thanh trở về tầng thứ hai của bí cảnh, cuối cùng cũng ngừng cơn ho, tầm mắt trở nên rõ ràng.

Lúc mới nhận đang đỡ là Văn Kính Ngọc.

“Là Văn sư .”

Phế phủ Túc Hàn Thanh từng cơn đau nhói, cẩn thận kiểm tra thì phát hiện rễ cây của cây cộng sinh còn cắm rễ trong cơ thể hấp thu sinh cơ biến mất còn tăm .

Túc Hàn Thanh khẽ cau mày, theo bản năng thúc giục cây cộng sinh.

linh lực mới ngưng tụ, một cơn đau đớn đột nhiên từ nội phủ ập về thức hải, đau đến mức y nhịn “hít” một tiếng, ôm bụng suýt nữa ngã chúi xuống.

“Đừng vận dụng linh lực.” Văn Kính Ngọc nhíu mày đỡ lấy y, “Bí cảnh khôi phục nguyên trạng, sẽ nguy hiểm nữa—nửa ngươi sinh cơ tan biến, nếu đến muộn nửa bước thì tính mạng của ngươi khó giữ.”

Cơn điên cuồng của Túc Hàn Thanh tan biến trong ác mộng, y che miệng ho khan vài tiếng, mệt mỏi chuyện.

Bí cảnh phân tầng , Từ Nam Hàm hẳn là ở tầng bảy.

Tạm thời gặp .

Lý trí cuối cùng cũng trở , Túc Hàn Thanh lúc còn nổi điên c.h.ặ.t đ.ầ.u cho sư đá chơi, giờ cảm thấy một trận chột , thậm chí còn may mắn vì đối mặt với Từ Nam Hàm ngay lập tức.

Y còn thời gian để bịa chuyện.

Có lẽ thể dùng cái “Mênh mang ảo cảnh” để lừa gạt qua ải.

Tâm ma quỷ đầu tiêu tán, Túc Hàn Thanh dựa gốc cây, ốm yếu nhắm mắt , cả mệt mỏi chịu nổi, trong đầu hề suy nghĩ đột nhiên hiện lên một ý niệm quỷ dị.

…Muốn chui áo Sùng Giác ngủ một giấc.

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh đột nhiên phản ứng , là một trận ho khan đến xé lòng, suýt nữa nôn cả dày .

Nổi điên quả nhiên hại não, y điên đến hồ đồ .

Trong lúc Túc Hàn Thanh ho ngừng, Văn Kính Ngọc vỗ lưng cho y, khẽ nhíu mày.

Không là do Lạn Kha Cảnh cổ quái, là vì lý do khác, mơ hồ cảm thấy bộ dạng của Túc Hàn Thanh lúc một sự quen thuộc kỳ lạ.

Dường như lúc nào đó, từng ôm trong lòng, thờ ơ hình mỏng manh lòng bàn tay ho đến run rẩy, môi nước t.h.u.ố.c nóng bỏng làm cho đỏ lên.

“Không… khụ khụ, cần, hức!”

“Nóng.”

Túc Hàn Thanh tự mắng một trận, vô tình ngẩng đầu lên thấy Văn Kính Ngọc đang .

“Văn sư ?”

Văn Kính Ngọc đột nhiên hồn, những hình ảnh vụn vặt trong đầu đột nhiên tan biến còn tăm , hiếm khi thất thố mà dời mắt , dường như để che giấu điều gì, thuận miệng đổi chủ đề: “Ngươi Sùng Giác… là ai?”

Pháp hiệu của Tu Di Sơn Thế Tôn ngoài vài bạn , ai .

Cuộc mây mưa thô bạo trong mơ vẫn còn lởn vởn trong đầu, Túc Hàn Thanh mệt mỏi vô cùng, suy nghĩ mà thuận miệng trả lời.

“Người tình.”

Văn Kính Ngọc: “…………”

--------------------

Loading...