Phượng Hoàng Cốt - Chương 30: Tự Biên Tự Diễn

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:28:19
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cách mùng bảy tháng chín còn bốn ngày." Trâu Trì ôn tồn : "Trước khi bí cảnh mở , Thế Tôn lẽ sẽ đến."

Túc Hàn Thanh như cha c.h.ế.t.

Chuyện giống .

Bốn ngày nữa, dù đưa kinh Phật chép cho Sùng Giác thì cũng sẽ nghi là "mất sáu ngày mới chép xong hai lượt kinh Phật", cảm giác khác hẳn với việc tối qua Sùng Giác tin y, sáng nay y liền cầm kinh Phật tới hùng hổ vả mặt .

Túc Hàn Thanh vẫn từ bỏ ý định, bóng gió hỏi: "Thúc phụ vì đột nhiên bế quan, là... tu vi sắp đột phá ?"

Với tu vi bậc của Sùng Giác, nếu đột phá nữa thì chính là khám phá lục trần, ngộ đạo thành Phật.

Nhớ vết m.á.u áo mấy ngày , chẳng lẽ thương thật?

Trâu Trì im lặng một lúc, đang định tìm cách dối thì bên ngoài linh giới truyền đến một tiếng mèo kêu khe khẽ.

Ngay đó, tiếng chuông lớn vang vọng khắp núi sâu rừng thẳm.

"Chắc ." Trâu Trì thuận miệng hùa theo, ôn hòa : "Tiêu Tiêu đầu tham gia Văn Đạo tế, nhất nên nhân mấy ngày tìm một vị sư kết bạn đồng hành, đỡ bí cảnh chẳng đường nào mà ."

Túc Hàn Thanh vẫn còn chìm trong nỗi bực bội vì công cốc chép kinh Phật, bèn rầu rĩ : "Ta cùng tứ sư ."

Trâu Trì "A" một tiếng: "Nam Hàm Kết Anh, một khi bí cảnh sẽ thẳng đến tầng thứ bảy, cùng đường với ngươi."

Túc Hàn Thanh ngẩn .

Y vốn chẳng mấy hứng thú với việc tìm bạn đồng hành, chính là vì dù y một , Từ Nam Hàm đều sẽ ở bên cạnh y.

Dù y lên tầng bảy trở lên, ít nhất sư cũng sẽ cùng y đến tầng sáu.

Bây giờ mới , Nguyên Anh cần sáu tầng cùng ?!

Túc Hàn Thanh hứng chịu đả kích nặng nề thứ hai trong ngày, cả dường như cũng ảm đạm , mái tóc đuôi ngựa buộc cao cũng xìu xuống.

Thôi bỏ .

Sùng Giác ở đây, Túc Hàn Thanh cũng lý do ở lâu, y gật đầu cáo biệt lủi thủi rời .

Trâu Trì bóng lưng gần như gục ngã của Túc Hàn Thanh, thở dài.

"Năm đó Huyền Lâm ở học cung Văn Đạo, cũng kẻ , cả ngày như công xòe đuôi khoe mẽ khắp nơi, Văn Đạo tế cũng một đám tranh kết bạn với ..."

Tiêu Tiêu thì ngược , dường như di truyền cái duyên ai gặp cũng mến của Túc Huyền Lâm.

Nhập học lâu như , ngoài Từ Nam Hàm , đến cả một bạn để cùng Văn Đạo tế cũng , còn đau lòng đến thế .

Thiếu niên áo trắng đặt chén xuống, tầm mắt về phía bóng lưng Túc Hàn Thanh, giọng điệu trong trẻo mà lạnh nhạt.

"Đừng lúc nào cũng so y với Huyền Lâm."

Trâu Trì gật đầu đồng ý, đổi chủ đề: "Tu vi của ngươi hiện giờ tuy áp chế xuống Hóa Thần sơ kỳ, nhưng tầng mười lăm vẫn còn miễn cưỡng."

Vừa dứt lời, thấy khí thế tu vi của thiếu niên áo trắng một dấu hiệu nào mà từ Hóa Thần biến thành Kim Đan.

Trâu Trì: "..."

Không ngụy trang thành Hóa Thần ?

Trâu Trì lúng túng : "Kim Đan kỳ mới bí cảnh là ở tầng thứ nhất... Ngươi nếu lên tầng mười lăm, tám phần sẽ tốn ít thời gian."

Thiếu niên rũ mắt "Ừ" một tiếng, nhiều, cất bước rời khỏi linh giới.

Vạt áo trắng như tuyết khẽ động, mơ hồ thể thấy pháp trận Phạn văn rườm rà phức tạp giăng kín như mạng nhện, lặng lẽ một tiếng động che giấu tu vi, khí thế, thậm chí cả thở của .

Trâu Trì theo bóng xa, lòng thầm cảm khái.

Sùng Giác đối với đứa trẻ Tiêu Tiêu , quả thật đặc biệt.

*

Túc Hàn Thanh bước xuống bậc thang, vui lẩm bẩm.

Y lúc thì thầm mắng Sùng Giác cố tình bế quan hôm nay, cố ý gây sự với y ; lúc miên man suy nghĩ, cân nhắc xem thể nhân ba ngày đẩy tu vi lên Nguyên Anh để bí cảnh cùng Từ Nam Hàm .

Bậc thang đá sửa sang quá bằng phẳng, còn dốc c.h.ế.t.

Túc Hàn Thanh là do tức giận do thức trắng đêm, đầu óc choáng váng bước xuống, lơ đãng vững, hai tay liều mạng quơ quào như bươm bướm vỗ cánh, cố gắng tóm lấy thứ gì đó để giữ vững thể.

"A...!"

Hai bên bậc thang tay vịn, bạn sinh thụ ở trong túi thơm kịp chui , Túc Hàn Thanh chỉ đành trơ mắt cơ thể lao về phía , để tránh cả đập những bậc thang góc cạnh, y chỉ thể vội vàng bước thấp bước cao lao xuống.

Bậc thang còn nhiều, Túc Hàn Thanh chạy một mạch xuống , do quán tính nên thể kiểm soát mà bổ nhào về phía nền đá xanh.

Thấy sắp ngã sấp mặt vỡ đầu chảy máu, tiểu thiếu quân t.h.ả.m thương nhắm mắt .

cơn đau trong tưởng tượng hề ập đến, ngay khoảnh khắc sắp chạm đất, một đôi tay từ bên cạnh vươn , trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc nửa ôm y lòng.

Thế lao xuống quá mạnh, nhưng đỡ y vững như bàn thạch, va mạnh như mà bước chân cũng hề dịch chuyển nửa phần.

Túc Hàn Thanh hồn vía định mà mở mắt, ngơ ngác ngẩng đầu .

Thiếu niên áo trắng ban nãy ở trong linh giới đang giơ tay đỡ y, hạ đôi mắt đen nhánh xuống y.

Túc Hàn Thanh chạy quá nhanh, mắt cá chân trật, lúc mới muộn màng cảm nhận cơn đau, y bám cánh tay thiếu niên, mặt trắng bệch, đau đến mức gần như vững.

Không tỏ yếu đuối mặt một lạ mới gặp một , Túc Hàn Thanh hít một lạnh, cố nén cơn đau buốt qua lùi về nửa bước, khó khăn vững cơ thể xiêu vẹo.

"Đa, đa tạ..."

"Văn Kính Ngọc." Thiếu niên .

Túc Hàn Thanh: "...Đa tạ Văn sư ."

Thấy Túc Hàn Thanh đau đến mức chân dám chạm đất, chao đảo như gà vàng một chân, Văn Kính Ngọc khẽ cau mày: "Bị thương ? Đừng cử động vội."

Túc Hàn Thanh đối xử với sơ khác biệt, trán rịn mồ hôi lạnh nhưng vẫn cố chấp lắc đầu, khập khiễng định nhảy lò cò tìm Từ Nam Hàm.

"Không , chỉ trật một chút thôi, đau chút nào."

Nếu là Từ Nam Hàm hoặc Sùng Giác kiếp ở đây, chắc chắn mặc kệ y cứng miệng thế nào cũng sẽ mạnh mẽ ấn y xuống kiểm tra vết thương.

Văn Kính Ngọc ôn hòa như ngọc, căn bản làm hành vi quá thô bạo, chỉ thể khẽ nhíu mày y nhảy lò cò ở đó.

Túc Hàn Thanh nhảy vài bước, lẽ động đến vết thương, đau đến suýt nữa thì bật .

Văn Kính Ngọc thanh tao lạnh nhạt, cử chỉ toát lên vẻ thanh cao thoát tục mà khác học cũng , tiến lên nửa bước, vươn tay về phía Túc Hàn Thanh: "Vẫn nên xuống xem một chút , nếu thương đến xương, lẽ sẽ tham gia Văn Đạo tế ."

Câu nhẹ bẫng trực tiếp đ.á.n.h trúng t.ử huyệt của Túc Hàn Thanh, y vốn đang cố sức nhảy về phía , chút do dự, dứt khoát xoay "Ai u" vài tiếng nhảy đến bậc thang bên cạnh, loạng choạng vịn bậc thang xuống nghỉ.

Văn Kính Ngọc: "..."

Túc Hàn Thanh cởi giày , nhăn mặt ấn chỗ mắt cá chân thương, lập tức đau đến "Hít" một tiếng, đuôi mắt long lanh nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-30-tu-bien-tu-dien.html.]

Hỏng .

Đau như , sẽ thương đến xương thật chứ?

Túc Hàn Thanh vô cùng lo lắng, vén vạt áo lên xem, phát hiện chỗ mắt cá chân đang vẹo một cách bất thường.

Lại là thương thật ?

Túc Hàn Thanh vội vàng thúc giục linh lực trong nội phủ, dùng linh lực để chữa lành vết thương, nhưng một luồng linh lực rót cũng chỉ làm cơn đau giảm đôi chút, chân giẫm xuống vẫn khó chịu nên lời, cứ cảm thấy xương cốt như lệch .

Túc Hàn Thanh ngây cả , vội vàng lấy t.ử ấn từ trong túi thơm để tìm Từ Nam Hàm.

Sáng sớm tinh mơ đầu óc tỉnh táo, nhét t.ử ấn , Túc Hàn Thanh gần như vùi cả đầu túi thơm để tìm, tìm nửa ngày cũng thấy.

lúc , "Không ."

Túc Hàn Thanh ngẩng đầu lên khỏi túi thơm, mờ mịt .

Văn Kính Ngọc xuống bên cạnh y từ lúc nào, năm ngón tay thon dài của nhẹ nhàng chạm mắt cá chân của Túc Hàn Thanh: "Chỉ là trật khớp mắt cá chân thôi, nắn ."

Túc Hàn Thanh hỏi dồn: "Nắn thế nào? Đánh gãy nắn ? Ba ngày thể khỏi hẳn ?"

Văn Kính Ngọc: "..."

Đứa trẻ ... ngây thơ đến mức quá .

Văn Kính Ngọc cũng giải thích nhiều, ngón tay như ngọc của nắm lấy mắt cá chân mảnh khảnh của Túc Hàn Thanh đặt lên đầu gối , lòng bàn tay lạnh nhẹ nhàng ấn hai cái chỗ vẹo.

Túc Hàn Thanh tưởng tượng cái gì, Văn Kính Ngọc cứ ấn một cái là y run lên một cái.

Thấy Văn Kính Ngọc một tay giữ mắt cá chân, một tay nắm bàn chân y dường như sắp dùng sức, Túc Hàn Thanh vội vàng nhắm mắt với tư thế coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng, dũng nghênh đón cơn đau sắp tới.

chỉ thấy một tiếng "cắc" nhỏ, mắt cá chân trật nắn , cảm giác khó chịu đó theo một cơn đau nhỏ mà lặng lẽ tan biến.

Túc Hàn Thanh len lén mở một mắt: "Xong, xong ?"

Văn Kính Ngọc buông mắt cá chân của Túc Hàn Thanh , nhàn nhạt : "Xong ."

Túc Hàn Thanh nghi ngờ cử động chân, quả nhiên đau nữa.

Tiểu thiếu quân vốn tưởng sẽ chịu tội giờ vui mừng khôn xiết, vui vẻ co duỗi mũi chân đạp vài cái, mới muộn màng nhận y đang đạp lên đầu gối của Văn Kính Ngọc, vội vàng rụt chân , đỏ mặt mang giày .

"May mà Văn sư ."

"Không ." Giọng Văn Kính Ngọc vẫn lạnh nhạt, "Bên đài Văn Đạo hổ phách thập giới, đến đó xem thử lẽ sẽ tìm học sinh kết bạn."

Túc Hàn Thanh vốn định tìm Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí, nhưng lúc đổi ý.

Văn Kính Ngọc thể ung dung uống trong linh giới của phó chưởng viện như , phận và tu vi chắc chắn đơn giản. Nếu tìm để ôm đùi ở Văn Đạo tế, mắt càng thích hợp hơn.

Hơn nữa còn chê mà nắm mắt cá chân của , chắc chắn là lương thiện.

Túc Hàn Thanh dễ mua chuộc, thái độ xa cách với Văn Kính Ngọc ban nãy nhanh chóng chuyển thành ân cần, mặt đầy mong đợi hỏi: "Văn sư tu vi bao nhiêu ạ?"

"Kim Đan."

Túc Hàn Thanh thầm nghĩ quá : "Kim Đan cũng giống Trúc Cơ và Luyện Khí, đều bí cảnh từ tầng thứ nhất, sư bạn đồng hành ?"

"Chưa ."

Túc Hàn Thanh vòng vo, quyết tâm lôi kéo vị "Văn sư " làm đồng minh, cũng quanh co nữa mà thẳng vấn đề: "Vậy Văn sư cùng ?"

Văn Kính Ngọc nghiêng đầu y.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lần chuyện thẳng thắn như , giống cái vẻ bóng gió, lời lẽ đầy ẩn ý kỳ quặc lúc .

Thấy Văn Kính Ngọc gì, Túc Hàn Thanh tiếp: "Ta tuyệt đối kéo chân gây phiền phức cho sư , những linh vật cũng cần, chỉ cần cùng đến tầng thứ bảy là ."

Văn Kính Ngọc ít khi thấy Túc Hàn Thanh đối xử với bạn đồng lứa với dáng vẻ tươi tắn hoạt bát như , im lặng một lúc lâu mới : "Ừ, ."

Văn Kính Ngọc tu vi Kim Đan mà dễ chuyện như , Túc Hàn Thanh tức khắc cảm thấy như nhặt của báu, xem chuyện bánh từ trời rơi xuống cũng thể rơi trúng y.

Trên mặt đất rơi vãi một đống đồ vật lấy lúc tìm t.ử ấn, Túc Hàn Thanh trò chuyện với Văn Kính Ngọc thu dọn đồ đạc túi thơm.

Văn Kính Ngọc ít , rũ mắt Túc Hàn Thanh làm, thấy một xấp giấy dày cộp bên chân y còn thu , bèn giúp y nhặt lên đưa qua.

Túc Hàn Thanh cảm ơn nhận lấy, liếc thấy chồng kinh Phật khổ cực chép cả đêm, cơn tức trong lòng nguội bừng bừng bốc lên.

Y nuốt trôi cục tức !

Tiểu thiếu quân mới vui vẻ xong, thấy xấp giấy liền như thấy kẻ thù, đôi mắt gần như bốc lửa. Văn Kính Ngọc liếc qua, kỹ một lúc mới nhận đó là kinh Phật chép tay?

Đôi mắt Văn Kính Ngọc khẽ động.

Tiểu thiếu quân bất thường , thật sự chép kinh Phật hai trong một đêm?

Nghĩ đến đây, trong đôi mắt đen nhánh của Văn Kính Ngọc dường như ánh lên một tia ôn hòa.

Túc Hàn Thanh nén giận tìm t.ử ấn, tìm luồng linh lực gửi tin cho y tối qua, mày mò một lúc lâu mới tìm nơi gửi tin.

Y sợ gửi nhầm đến Thính Chiếu Bích, còn đầu hỏi Văn Kính Ngọc một câu: "Đây là truyền âm riêng đúng , Thính Chiếu Bích ha?"

Văn Kính Ngọc gật đầu.

Túc Hàn Thanh lúc mới yên tâm, cau mày chọc Ô Thước, hằn học lẩm bẩm: "Bế quan bế quan! Sớm bế quan muộn bế quan, bế bế bế, bế c.h.ế.t ngươi cho !"

Văn Kính Ngọc: "?"

Ô Thước giang cánh bay lên, bắt đầu truyền âm.

Túc Hàn Thanh lập tức đổi giọng, ngoan ngoãn dịu dàng : "Thúc phụ, hai lượt kinh Phật con chép xong , thiếu một chữ nào . Bây giờ con mang đến cho ngài kiểm tra đây."

Văn Kính Ngọc dù tâm lặng như nước, trong mắt cũng thoáng hiện một tia nghi hoặc.

Đứa trẻ ... đang ?

Túc Hàn Thanh buông tay, Ô Thước giang cánh bay .

Kiên nhẫn đợi một lúc, Túc Hàn Thanh điểm Ô Thước, giọng trong trẻo : "Con đến linh giới của phó chưởng viện , thúc phụ ở đó ạ?"

Nói xong y còn cố ý "Ai u" một tiếng, dường như đang giả vờ trật chân lúc leo bậc thang, suýt nữa thì ngã.

Văn Kính Ngọc: "..."

Túc Hàn Thanh đợi một lúc lâu, để đủ thời gian, mới truyền một tin nhắn nữa.

"A, phó chưởng viện ngài bế quan , thật là may quá. Vậy con đợi thúc phụ xuất quan mang kinh Phật đến cho ngài xem nhé."

Tự biên tự diễn xong một màn kịch , đảm bảo trình tự vẻ là "chép xong hai lượt kinh Phật , đó mới thúc phụ bế quan", Túc Hàn Thanh mới cất t.ử ấn , dáng vẻ ngoan ngoãn biến mất còn tăm , còn nhỏ giọng lẩm bẩm c.h.ử.i một câu.

"Đợi tu vi của vượt qua ngươi, nhất định cũng sẽ giam ngươi , bắt ngươi chép kinh Phật cho hả giận."

Văn Kính Ngọc: "..."

--------------------

Loading...