Phượng Hoàng Cốt - Chương 29: Tốn công vô ích

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:28:17
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhã gian chìm tĩnh mịch.

Từ Nam Hàm vẻ mặt vô cảm Túc Hàn Thanh, khiến vị tiểu thiếu quân run lên bần bật, đầu cúi gằm gần như vùi ngực, đến thở mạnh cũng dám.

Trang Linh Tu lặng lẽ thở dài, thương cảm nhưng chẳng thể giúp gì.

Gã sai vặt vẫn đang ân cần chờ ba gọi món.

Từ Nam Hàm làm Túc Hàn Thanh mất mặt ngoài, cầm lấy những thẻ gỗ ghi tên món ăn của Trường Dạ Lâu, rũ mắt lướt qua từng cái một.

Trường Dạ Lâu là tửu lầu lớn nhất trong phường thị của Biệt Niên Niên, đèn đuốc sáng trưng suốt mười hai canh giờ mỗi ngày, các món ăn tất nhiên là vô cùng đa dạng, giá cả xa xỉ.

Lúc đến, Từ Nam Hàm hứa với Túc Hàn Thanh sẽ cho y gọi mỗi loại món từ xào, nướng, chưng, chiên, xào nhanh, muối, kho một phần, bày đầy một bàn lớn, để tiểu thiếu quân ăn cho thỏa thích.

hôm nay…

Từ Nam Hàm lạnh lùng : “Cải trắng nước trong, ăn ?”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh nào dám ăn, vội gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Ăn, thích ăn cải trắng nước trong nhất, sư thật , cảm ơn sư .”

Từ Nam Hàm lạnh, rút thẻ gỗ món cải trắng nước trong ném lên bàn, tiếp tục rũ mắt gọi món.

“Đậu hũ vân phiến, ngỗng chay nướng, ngó sen tuyết hoa quế…”

Gã sai vặt bên cạnh nhặt thẻ gỗ mà mặt mày đầy vẻ kỳ quái.

Vẫn tới tế thiên đại điển mà Từ đạo quân bắt đầu ăn chay, hổ là tài năng trời phú của Văn Đạo học cung, cảnh giới khác biệt với hạng phàm nhân như bọn họ.

Gọi một bàn món chay, Từ Nam Hàm đưa xấp thẻ gỗ cho Túc Hàn Thanh xem, như : “Không cần khách sáo với sư , ăn gì thì cứ gọi.”

Túc Hàn Thanh vội lắc đầu: “Ta …”

Từ Nam Hàm lạnh nhạt : “Lúc đến ăn thịt ? Nào, gọi một món mặn .”

Túc Hàn Thanh nghẹn lời, chỉ đành run rẩy rút một thẻ gỗ món mặn , sợ hãi đưa cho gã sai vặt.

Gã sai vặt cúi đầu .

Chà, trứng gà luộc.

Vị cảnh giới càng cao siêu.

Tâm tư của các đạo quân thật khó lường, gã sai vặt nghĩ nhiều, ôm một chồng thẻ gỗ món chay vui vẻ rời .

Túc Hàn Thanh nơm nớp lo sợ, vốn tưởng rằng còn ngoài, sư sẽ chất vấn y chuyện hôm qua, nhưng ngờ Từ Nam Hàm hỏi nửa lời, gọi một vò rượu cùng Trang Linh Tu bàn về chuyện tế thiên đại điển sắp tới.

Rất nhanh, các món chay dọn lên đầy bàn.

Túc Hàn Thanh ngoan ngoãn đặt tay lên đùi, Từ Nam Hàm lên tiếng thì y cũng dám động đũa.

Từ Nam Hàm dùng đũa gõ nhẹ một cái: “Ăn .”

Túc Hàn Thanh như huấn luyện, vội vàng cầm đũa ăn lia lịa.

Thấy bộ dạng đáng thương của Túc Hàn Thanh, sợ đến nơm nớp lo sợ, ngay cả cọng hành cũng cẩn thận gắp ăn, Trang Linh Tu liếc Từ Nam Hàm một cái, ý bảo thế là đủ .

Từ Nam Hàm uống một ly rượu, : “… Ngươi thật sự Văn Đạo tế ?”

“Điểm của trừ hết .” Trang Linh Tu hôm qua uống rượu đến đau đầu, chỉ rót cho nửa ly chậm rãi nhấp môi, “Linh thuyền của ngươi mất tám phần cũng tính lên đầu , từ ngày mai đeo cái thúc ngạch c.h.ế.t tiệt .”

Vừa nhắc tới linh thuyền trộm, Từ Nam Hàm liền nổi giận: “Ta nhờ Lan Hư Bạch giúp bói quẻ Lục Hào, cũng bói kẻ trộm linh thuyền là ai.”

Trang Linh Tu kinh ngạc: “Thuật Lục Hào của Hư Bạch đạt đến cảnh giới chí trăn, ngay cả một tên trộm vặt cũng bói ?”

“Hắn bói .”

Trang Linh Tu trầm ngâm.

cũng điểm của trừ, Từ Nam Hàm rót đầy chén rượu cho Trang Linh Tu: “May mà nhớ là ghi tên ngươi, nếu mười điểm của trừ thì đến Văn Đạo tế cũng .”

Trang Linh Tu liếc .

Còn mặt mũi mà ?

cũng nhân dịp Văn Đạo tế nghỉ mấy ngày để về nhà, nên so đo với Từ Nam Hàm.

Trong lúc hai chuyện, Túc Hàn Thanh vẫn luôn cúi đầu ăn cơm, coi như món ăn kèm mà y dùng làm món chính, ăn đến mức mặt mày tiểu thiếu quân đều xanh mét, nhưng y dám dừng, ăn đến mức đuôi mắt sắp ứa lệ.

Món mặn duy nhất — trứng gà luộc — cũng dám động đũa, nó bày biện hoa hòe loè loẹt, bên cạnh còn đặt một khúc gỗ khắc chữ “Văn Kê Khởi Vũ”.

Từ Nam Hàm và Trang Linh Tu trao đổi xong công việc ở Văn Đạo tế, Túc Hàn Thanh cũng ăn gần hết bàn thức ăn chay, đang nghẹn đến mức nấc ngừng.

Từ Nam Hàm cuối cùng cũng liếc y một cái.

Túc Hàn Thanh đang cau mày bóc trứng gà, thấy vội nắm lấy cơ hội, ngoan ngoãn với Từ Nam Hàm.

Từ Nam Hàm : “Ăn no ?”

Túc Hàn Thanh gật đầu như giã tỏi: “No .”

Từ Nam Hàm vẫn tính sổ với y, gọi gã sai vặt đến thanh toán, dậy cất những món đồ lặt vặt mà Túc Hàn Thanh mua lòng, đoạn cất bước rời .

Túc Hàn Thanh như một cái đuôi nhỏ, vội vàng lẽo đẽo theo .

Từ Nam Hàm con phố dài, giống ngày thường sẽ chờ Túc Hàn Thanh, cái đứa chân ngắn còn phát triển hết , sải bước thật dài, chỉ vài bước mất dạng.

Túc Hàn Thanh chỉ thể chạy theo , lảo đảo tìm kiếm sư trong đám đông.

Trang Linh Tu thấy mà buồn , thầm nghĩ cách của Từ Nam Hàm, mắng một lời mà chỉ bơ vị tiểu thiếu quân, thật sự hữu dụng.

Túc Hàn Thanh hẳn là trong thời gian ngắn sẽ dám bằng mặt bằng lòng nữa.

Túc Hàn Thanh quả nhiên chỉnh cho tới nơi tới chốn.

Nếu Từ Nam Hàm cứ như thường lệ, trực tiếp chỉ mũi y mắng một trận, hoặc ấn y đ.á.n.h một trận, lẽ y còn thể dùng hết thủ đoạn để dỗ sư vui vẻ.

Đáng sợ chính là Từ Nam Hàm mắng cũng đánh, khác thường một cách lạ lùng mà bơ y .

Mãi đến khi hai trở cửa Lạc Ngô Trai của Văn Đạo học cung, Túc Hàn Thanh vẫn cúi đầu nửa lời.

Từ Nam Hàm thấy lửa giận nguôi kha khá, bèn đầu Túc Hàn Thanh: “Đi nghỉ .”

Túc Hàn Thanh gật đầu, một lời mà con đường nhỏ tối tăm.

Từ Nam Hàm thấy y hó hé nửa lời cất bước , mơ hồ cảm thấy gì đó đúng, khẽ cau mày.

… Sao im lặng quá mức thế .

Trời tối, sắp đến giờ Hợi, đèn trong Lạc Ngô Trai tắt.

Rừng ngô đồng tối đến mức đưa tay thấy năm ngón, bình thường đều lấy minh châu trong túi để soi đường, nhưng hôm nay Túc Hàn Thanh dường như nhớ , cứ cúi đầu chậm rãi bóng tối gần như nuốt chửng .

Xung quanh đen như mực, dần dần vặn vẹo thành những âm sát đầu, lải nhải vây quanh Túc Hàn Thanh.

“Sư mặc kệ ngươi .”

“Kiếp kiếp đều vì ngươi mà lao tâm khổ tứ, sớm nên mặc kệ ngươi.”

“Ngươi giả nhân giả nghĩa tìm hung thủ gì chứ, thánh nhân Phất Lệ tộc gì, Ông Lâm Đạo gì, hại c.h.ế.t sư chẳng là ngươi ?”

Tất cả những lời trách mắng c.h.ử.i rủa như những dòng sông huyết mạch, dần dần hội tụ ký ức kiếp , câu của Từ Nam Hàm…

“…Sau bao giờ quản ngươi nữa!”

Ta cũng ngươi quản.

Bất tri bất giác, Túc Hàn Thanh ngơ ngác tại chỗ, ngẩng đầu quanh.

Những con quỷ đầu lúc nhúc khắp nơi, kẻ ầm ĩ, kẻ dữ tợn c.h.ử.i mắng, tiếng ồn ào bao giờ chói tai đến thế.

Túc Hàn Thanh dám thẳng bộ dạng của những con quỷ đó, chỉ liếc qua thôi cũng thấy kinh hãi.

Y mờ mịt lùi nửa bước, lưng đột nhiên đụng một vật ấm áp.

Một bàn tay chậm rãi vươn từ lưng y.

Tay áo rộng đen như mực, dường như hòa bóng tối như đầm lầy, bàn tay với những khớp xương rõ ràng men theo bờ vai y xuống từng tấc, cuối cùng dừng nơi lồng n.g.ự.c đang đập chậm rãi của Túc Hàn Thanh.

“Ngươi càng sợ nó, nó sẽ càng tham lam chán.”

Túc Hàn Thanh mờ mịt tại chỗ: “Ta… Ta đối phó với nó thế nào.”

Ngay cả lửa Phượng Hoàng cốt cũng thể thiêu sạch những âm sát đầu .

Sùng Giác từ cao xuống, ôm lấy thể mỏng manh của Túc Hàn Thanh, ngón tay nắm một lọn tóc quấn quanh kẽ tay, nhàn nhạt : “Ngươi ‘đối phó’ nó, tiên đối mặt với nó — .”

Túc Hàn Thanh cứng đờ, liều mạng lắc đầu: “Không, cần.”

Kẽ tay Sùng Giác vẫn còn quấn một lọn tóc của Túc Hàn Thanh, động tác dịu dàng nhưng kém phần mạnh mẽ mà nâng cằm Túc Hàn Thanh lên, ghé tai y thấp giọng : “Túc Hàn Thanh, lời, bảo ngươi nó.”

Túc Hàn Thanh giãy giụa lùi , nhưng tay Sùng Giác như gọng kìm siết chặt lấy y, buộc y những con quỷ đầu xung quanh.

“Tâm ma trừ, sớm muộn gì ngươi cũng ‘nó’ hại c.h.ế.t.”

Kiếp Túc Hàn Thanh Sùng Giác ép đến mức gần như điên cuồng, dù dùng cây bạn sinh tự vẫn cũng dám mở mắt những con quỷ đầu đang khà khà hiểm độc .

Giờ đây trong ảo giác của Túc Hàn Thanh, Sùng Giác mặc áo đen ôm y lòng, trầm thấp, lòng bàn tay lạnh lẽo từ từ nâng cằm y lên, cưỡng ép cái đầu đang cúi của y ngẩng lên từng tấc.

Quỷ đầu dường như tạo thành từ âm sát, trong ánh mắt kinh hoàng của Túc Hàn Thanh, thứ đầu tiên lọt mắt chỉ là vạt áo.

Quần áo dường như bôi vẽ hỗn loạn bằng bút chu sa, trong bóng tối mơ hồ thấy…

Dường như là một con chim Ô Thước?

Túc Hàn Thanh ngẩn .

Bàn tay vẫn đang nâng cằm y, buộc y con quỷ đầu.

Và khi Túc Hàn Thanh sắp rõ hoa văn vạt áo, đột nhiên một tiếng gọi quen thuộc vang lên…

“Tiêu Tiêu.”

Ảo giác xung quanh lập tức hóa thành sương m.á.u đỏ tươi tan biến từng tấc.

Trước mắt, một tia sáng như ánh nến đom đóm từ từ phá tan bóng tối, Từ Nam Hàm xách đèn tới.

Túc Hàn Thanh vẫn giữ nguyên tư thế ngẩng đầu, ảo giác cuối cùng còn sót nơi đáy mắt.

Đợi đến khi tầm mắt dần trong , y thấy con quỷ đầu dữ tợn gào thét mặt ban nãy, lặng lẽ trùng khớp với hình ảnh Từ Nam Hàm xách đèn tới.

Từ Nam Hàm thấy Túc Hàn Thanh một trong bóng tối, hai mắt vô hồn như đang chìm trong ác mộng, bất giác hạ giọng.

“Tiêu Tiêu?”

Đôi mắt Túc Hàn Thanh đột nhiên mở to, như một con thú non kinh hãi, y hoảng sợ Từ Nam Hàm mặt — như thể thấy , mà là Hắc Bạch Vô Thường đến lấy mạng.

Thần hồn gào thét bảo y mau chạy, nhưng nỗi sợ hãi khống chế thể còn sai khiến, chỉ thể cứng đờ tại chỗ một cách vô ích.

Mãi cho đến khi “lệ quỷ” xách chiếc “đầu” phát sáng đến mặt y, lòng bàn tay ấm áp mới nhẹ nhàng lau nước mắt mặt Túc Hàn Thanh.

Túc Hàn Thanh run lên.

Từ Nam Hàm bất đắc dĩ thở dài, chỉ cảm thấy nuôi trẻ con thật khó.

Đánh , mắng xong, giờ chỉ bơ y một lúc mà thành thế , còn đến dỗ mới .

“Sợ ?” Từ Nam Hàm hạ giọng, nhưng ngữ điệu vẫn mang chút trêu chọc, “Ăn món chay đến nghẹn cả trứng gà, thật là uất ức cho Tiêu Tiêu nhà quá.”

Tức giận còn một trốn thầm.

Nếu Từ Nam Hàm nhận gì đó theo, đứa nhỏ sẽ đến bao giờ.

Cơ thể căng cứng của Túc Hàn Thanh cảm nhận ngón tay ấm áp của Từ Nam Hàm thì cuối cùng cũng thả lỏng, y như bừng tỉnh từ một cơn ác mộng triền miên, cả mềm nhũn gần như vững, chỉ thể mờ mịt đó, nước mắt lã chã rơi.

Tiếng của y nhỏ, cố gắng kìm nén tiếng nức nở, bờ vai cũng khẽ run lên.

Từ Nam Hàm bao giờ thấy Túc Hàn Thanh như thế , trái tim vốn cứng rắn nhất thời mềm nhũn như nước.

Hắn giơ tay ôm Túc Hàn Thanh lòng, tay vỗ nhẹ gáy thiếu niên: “Không , nữa.”

Nước mắt nóng hổi dường như giải tỏa hết nỗi sợ hãi tỏ cùng ai, tứ chi cứng đờ của Túc Hàn Thanh cuối cùng cũng chịu sự điều khiển của ý thức, y giãy giụa nâng đôi tay bủn rủn, dùng hết sức lực nắm lấy áo Từ Nam Hàm.

Tim đang đập, xung quanh thở ấm áp.

Túc Hàn Thanh ngửi ngửi, đột nhiên hề báo mà òa nức nở.

“Sư … Sư đừng mặc kệ , cầu xin sư …”

Từ Nam Hàm ngẩn .

Hắn đây Túc Hàn Thanh dường như bám , luôn mang một nỗi lo lo mất vô cớ, nhưng ngờ chỉ bơ y một lúc thể khiến suy sụp đến mức .

Túc Hàn Thanh vốn bệnh nặng mới khỏi, lúc kinh hãi mà môi trắng bệch một cách bệnh tật, lung lay như sắp ngất .

Từ Nam Hàm dám kích động y, vội : “Nghe ai bậy bạ , sư thể mặc kệ ngươi?”

Túc Hàn Thanh mặt đầy nước mắt, mờ mịt : “Thật… ?”

“Ừ.” Từ Nam Hàm , “Nếu ngươi, tìm một sư chuyên gây chuyện thị phi, bằng mặt bằng lòng, lời, còn động một tí là thành lệ để quản đây?”

Lời mỉa mai là sự thật, đầu óc Túc Hàn Thanh sắp đến hồ đồ, nhất thời phản ứng kịp, như thể nhận vinh dự gì đó, nắm c.h.ặ.t t.a.y Từ Nam Hàm, vội vàng .

“Là, là ! Chỉ mới gây chuyện thị phi cho sư , còn lời, chỉ thôi! Sư thể mặc kệ .”

Từ Nam Hàm nhịn mà bật .

Cũng đấy chứ.

Màn lừa gạt hươu vượn cực kỳ hữu dụng với Túc Hàn Thanh đang gần như suy sụp, trông y vẻ định tinh thần hơn một chút, ánh mắt tuy vẫn còn chút mờ mịt vô hồn, nhưng ít nhất còn là hoảng sợ như .

Y níu lấy tay áo Từ Nam Hàm, lẩm bẩm: “Sư , sai .”

Từ Nam Hàm cũng nhận Túc Hàn Thanh đột nhiên suy sụp là do lạnh nhạt, bèn giơ tay đ.á.n.h đầu Túc Hàn Thanh một cái.

“Không .”

Túc Hàn Thanh cuối cùng cũng như uống t.h.u.ố.c an thần, vội vàng gật đầu.

Từ Nam Hàm xách đèn, đưa Túc Hàn Thanh về mai xá.

Túc Hàn Thanh vài bước, ma xui quỷ khiến thế nào đầu .

Bóng tối gần như kéo y xuống vực sâu, chẳng qua chỉ là một đoạn đường nhỏ tối một chút mà thôi.

Trong giấc mơ đêm đó, vẫn quỷ đầu ùa tới.

Túc Hàn Thanh luôn nhớ rõ chiếc đèn mà Từ Nam Hàm xách đến — ánh sáng như đom đóm của chiếc đèn quá sáng, nhưng đuổi những con quỷ đầu trong bóng tối tan thành mây khói, dám gần nữa.

Một đêm ngủ yên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-29-ton-cong-vo-ich.html.]

*

Sáng sớm hôm , tiếng chuông sớm vang lên.

Bị dạy dỗ một trận, Túc Hàn Thanh dám bằng mặt bằng lòng nữa, ngoan ngoãn ban ngày đến Thượng Thiện học trai học, ngay cả trốn học cũng dám.

Ngày mai là tế thiên đại điển, buổi chiều chỉ một tiết b.ắ.n cung.

Túc Hàn Thanh mặc đồ săn, cầm cung nhắm bia ngắm cách đó mười trượng — hôm qua quá nhiều, vành mắt sưng đỏ nửa ngày vẫn hết, vật gì cũng mờ.

Tiết b.ắ.n cung dùng linh lực, mười trượng xa, b.ắ.n trúng bia ba mũi tên mới coi là đạt.

Túc Hàn Thanh nheo mắt, ngón tay kéo dây cung siết .

Y b.ắ.n hai mũi tên, còn một mũi, nếu trúng, tiết học tám phần sẽ điểm.

Ô Bách Lí b.ắ.n cung cực kỳ xuất sắc, xa xa thấy tư thế của Túc Hàn Thanh liền khẽ lắc đầu.

Tư thế đúng, vị trí đặt tên cũng chuẩn.

Tám chín phần mười sẽ b.ắ.n trượt…

Bỗng chốc, ngón tay Túc Hàn Thanh buông lỏng, mái tóc đen buộc đuôi ngựa cao cũng rung động theo, uốn thành một vòng cung.

Mũi tên rời cung, thẳng tắp phá bay về phía .

Đồng t.ử Ô Bách Lí khẽ rung lên.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Mũi tên đó bay thẳng về phía hồng tâm, nhưng ngay khi sắp đ.â.m thủng, mũi tên của Nguyên Tiềm đang b.ắ.n ở bên cạnh b.ắ.n trượt, đuôi tên xoay tròn giữa trung, bay chệch về phía bia ngắm của Túc Hàn Thanh theo một góc độ cực kỳ oái oăm.

Một tiếng “keng” giòn tan vang lên.

Mũi tên của Nguyên Tiềm đ.â.m chệch mũi tên sắp trúng hồng tâm của Túc Hàn Thanh, cả hai cùng trượt khỏi bia.

Sơn trưởng của tiết b.ắ.n cung vuốt râu dê, : “Nguyên Tiềm, Túc Hàn Thanh, ba mũi tên đều b.ắ.n trượt, đạt.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Nguyên Tiềm: “…”

Ô Bách Lí: “…”

Đại khí vận?

Túc Hàn Thanh hình như ngọc, bộ đồ cưỡi ngựa bó sát vòng eo thon gọn, y lạnh lùng thu trường cung, lặng lẽ nghiến răng Nguyên Tiềm mặt mày xanh xao bên cạnh.

Nguyên Tiềm lẽ cũng ngờ Túc Hàn Thanh thể xui xẻo đến , mắt cũng chớp, lúng túng : “Nhầm lẫn, là nhầm lẫn.”

Không giành điểm cao nhất trong lớp để khoe với sư , Túc Hàn Thanh gần như c.ắ.n Nguyên Tiềm.

“Thiếu quân bớt giận.” Nguyên Tiềm ho khan một tiếng, “Ngày mai là tế thiên đại điển, giờ học các học sinh của Thượng Thiện học trai sẽ thảo luận việc lập đội, ngài cùng ?”

Túc Hàn Thanh nghi ngờ , hoài nghi đang lừa .

Lần con rắn lừa cả lẫn của uống rượu đ.á.n.h bạc, phó sử phạt cho tơi tả, chừng chuyện gì.

“Là chuyện chính sự!” Nguyên Tiềm giơ ba ngón tay thề, ngay cả mắt cũng mở , “Văn Đạo bí cảnh tổng cộng mười lăm tầng, linh thú từ tầng ba đến tầng bảy tuy Trúc Cơ kỳ thể đối phó, nhưng hành động một quá mạo hiểm, nhất là nên lập đội.”

Túc Hàn Thanh thu trường cung: “Vậy tầng mười ba thì ?”

Kiếp Từ Nam Hàm ngã xuống ở tầng mười ba.

Nguyên Tiềm hiểu một Trúc Cơ kỳ như y hỏi về tầng mười ba, nhưng vẫn trả lời: “Tầng mười ba là nơi dành cho tu sĩ Nguyên Anh, Hóa Thần cảnh mới thể , cho dù là Kim Đan nhầm cũng nguy cơ ngã xuống.”

Túc Hàn Thanh trầm ngâm.

Nguyên Tiềm thấy hy vọng, tủm tỉm : “Thiếu quân đến ?”

Túc Hàn Thanh tuy tu vi là Trúc Cơ kỳ, nhưng mang cộng sinh linh thể chặn cả mũi tên của Ô Bách Lí, chắc chắn vật tầm thường, nếu thể cùng thiếu quân lập đội, rèn luyện tám phần sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.

Túc Hàn Thanh trừng : “Không đến, uống rượu lắc xúc xắc thúc phụ trách phạt, còn …”

Lời còn xong, tiểu thiếu quân đột nhiên sững sờ, mắt bỗng chốc trợn tròn.

Bị thúc phụ trách phạt…

Sùng Giác phạt y chép kinh Phật hai !

Túc Hàn Thanh cuối cùng cũng nhớ chuyện , mặt nhất thời tái mét, lập tức ném trường cung , phất tay áo bỏ .

Nguyên Tiềm đỡ lấy trường cung, cùng Ô Bách Lí .

Vị thiếu quân hấp tấp như sói đuổi .

*

Túc Hàn Thanh đúng là “sói” đuổi.

Hôm đó Sùng Giác dường như , y giao hai lượt kinh Phật cho tế thiên đại điển, mấy ngày nay Túc Hàn Thanh ban ngày học, buổi tối bận theo dõi sư , quên mất việc chép kinh Phật.

Thấy mặt trời lặn về phía tây, thời gian còn nhiều.

Túc Hàn Thanh vội vàng trở về Lạc Ngô Trai, lôi cuốn kinh Phật trong túi , nhanh chóng trải giấy chép kinh.

Kinh Phật tối nghĩa khó hiểu, chữ rườm rà, Túc Hàn Thanh đến hoa cả mắt, chữ như ch.ó gặm, nhưng y cũng đành chịu.

Lảo đảo chép xong một lượt kinh Phật, quá giờ Tý.

Hai mắt Túc Hàn Thanh vốn khỏe, cố sức chép cả một cuốn, hốc mắt cay xè, ánh nến chiếu , bao lâu bắt đầu kiểm soát mà rơi lệ.

Chép kinh Phật vốn là để tĩnh tâm, Túc Hàn Thanh chép đến bực bội.

Vừa chép, hận thể c.h.ế.t cho xong.

Ngay lúc Túc Hàn Thanh chép đến mức hận thể ném bút, ấn ký Ô Thước ở bên cạnh lóe lên, dường như truyền âm đến.

Túc Hàn Thanh ngáp một cái, uể oải bấm ấn ký Ô Thước.

Giọng quen thuộc vang lên bên tai.

“Đừng chép kinh Phật nữa, ngủ .”

Túc Hàn Thanh giật nhảy dựng lên.

Sùng Giác?!

Túc Hàn Thanh trừng mắt con Ô Thước truyền tin, cảm thấy thể tin nổi.

Tại Sùng Giác đột nhiên truyền tin cho y, còn y ngủ mà đang chép kinh Phật?

Cảm giác khó chịu vì khác trộm dâng lên trong lòng, Túc Hàn Thanh rùng một cái, vội vàng định truyền âm .

y còn cách trả lời riêng, sợ lỡ tay gửi lên Thính Chiếu Bích, chỉ thể nén giận trừng mắt con Ô Thước, hận thể trừng cho nó thủng một lỗ.

Đừng chép kinh Phật nữa…

Đi ngủ ?

“A.”

Túc Hàn Thanh lạnh một tiếng, dám coi thường y?

Thiếu quân lập tức hết mệt mỏi, lau nước mắt cầm bút lên, bắt đầu múa bút thành văn, chép cho trời đất tối tăm, thề khiến Sùng Giác y bằng con mắt khác.

Đợi đến khi nét bút cuối cùng hạ xuống, tiếng chuông sớm của Văn Đạo học cung u u vang lên.

Đã là rạng sáng.

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh thức trắng một đêm, bước chân lảo đảo, ngây ngẩn một lúc lâu, khi thêm mấy chữ mới nhận chép xong kinh Phật, vội nhảy dựng lên, sắp xếp chồng giấy chép.

Tuy bận rộn cả đêm ngủ, nhưng chồng giấy mực đầm đìa , trong lòng Túc Hàn Thanh dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả.

“Lợi hại quá mất!”

Túc Hàn Thanh ôm chồng kinh Phật, đắc ý thôi.

Nhớ câu truyền âm hôm qua của Sùng Giác, chắc chắn là tin y thể thật sự chép xong hai lượt kinh Phật.

Túc Hàn Thanh lạnh một tiếng, bắt đầu tưởng tượng cảnh y ném chồng kinh Phật mặt Sùng Giác, vị Thế Tôn luôn cao cao tại thượng, mắt lạnh như băng sẽ tán thưởng mà với y: “Ta vốn nghĩ ngươi chép xong hai lượt kinh, hóa sai , Tiêu Tiêu quả thật ngoan ngoãn, tặng ngươi thêm vài bộ xiêm y nữa.”

Nghĩ đến đây, Túc Hàn Thanh vui sướng đến mức dậm chân.

Chỉ là khi rửa mặt xong, những giọt nước mặt tiểu thiếu quân theo cằm ngừng chảy xuống, y mờ mịt mặt nước trong chậu một lúc lâu, đột nhiên “A!” một tiếng, úp cả mặt trong nước.

Quả nhiên là thức trắng một đêm nên đầu óc bắt đầu tỉnh táo.

Vừa y rốt cuộc phát điên cái gì, Sùng Giác thưởng cho xiêm y?!

Cần cái xiêm y rách đó làm gì!

Thứ y là gương mặt quanh năm chút gợn sóng của Sùng Giác, khi thấy hai lượt kinh Phật chép cẩn thận sẽ lộ vẻ áy náy, hối hận, hối hận kịp!

Như mới đủ sảng khoái.

Túc Hàn Thanh mặt mày cau , lầm bầm xiêm y ngoài.

*

Văn Đạo tế tổ chức trong một vùng núi sâu cách Văn Đạo học cung mười dặm.

Bí cảnh mỗi năm mở một , linh thực, linh quặng và hung thú, độc thảo trong đó mỗi năm đều khác , gặp cái gì phụ thuộc vận khí của lứa học sinh năm đó.

— Nghe một năm học sinh bí cảnh là linh thực linh quặng, còn một đống kỳ trân dị bảo nửa con linh thú bảo vệ; nhưng một là linh vật chỉ một nắm, hung thú thì ùa lên như muỗi.

Từ Nam Hàm mang theo Túc Hàn Thanh cưỡi linh thuyền đến nơi tổ chức Văn Đạo tế, xuống thuyền thấy lôi quang ầm ầm từ mặt đất bay lên trời, đó nổ tung thành từng trận sấm sét vang dội.

Túc Hàn Thanh ôm chồng kinh Phật, tiếng nổ làm cho tỉnh táo hơn một chút, mờ mịt : “Đó là gì ?”

“Tiên quân lôi kiếp.” Từ Nam Hàm thuận miệng giải thích cho y, “— Là do đám ở Mặc Thai Trai của Văn Đạo học cung làm để chúc mừng Văn Đạo tế, mỗi ba khắc nổ một , hôm nay sẽ nổ đủ chín chín tám mươi mốt đạo, mỹ danh là ‘tiên quân lôi kiếp’.”

Túc Hàn Thanh hiểu lơ mơ.

Văn Đạo tế tuy tổ chức trong núi sâu, nhưng Biệt Niên Niên dùng thần thông gì mà mở một khu chợ một đất trống ngay Văn Đạo tế.

Học sinh của mười đại học cung mặc đồng phục của trường , khí thế ngất trời mua sắm trong khu chợ.

Túc Hàn Thanh nhón chân qua, phát hiện một lọ linh dịch của bọn họ mà giá một trăm linh thạch.

Bình thường ở các khu chợ khác, mười linh thạch là đủ mua một bình lớn .

“Hàng hóa trong khu chợ đa đều đội giá cao.” Từ Nam Hàm dặn dò y, “Chúng ở gần học cung, cần gì thì tối về trai xá mua, đừng để lừa.”

Túc Hàn Thanh gật đầu.

Từ Nam Hàm xa xa thấy của học trai, chỉ cho Túc Hàn Thanh một hướng: “Phía , theo bậc thang lên, linh giới của phó chưởng viện và Thế Tôn ở đó.”

Túc Hàn Thanh: “Được, sư .”

Văn Đạo tế đông như , cũng xảy chuyện gì lớn, Từ Nam Hàm cũng quá lo lắng, vỗ đầu Túc Hàn Thanh một cái cầm trường thương nghênh ngang rời .

Tế thiên đại điển bắt đầu buổi trưa, đa học sinh đều đến sớm, chọn lựa đồng đội để cùng bí cảnh Văn Đạo tế, tất cả đều tụm năm tụm ba trò chuyện.

Túc Hàn Thanh tâm trí chọn đồng đội, một lòng chỉ nghĩ đưa kinh Phật cho Sùng Giác.

Theo hướng Từ Nam Hàm chỉ, tiểu thiếu quân leo lên bậc thang, càng lên cao xung quanh càng ít, mãi đến bậc thang thứ 81, một tòa linh giới linh lực dồi dào xuất hiện một cây hợp hoan.

là linh giới của phó chưởng viện Văn Đạo học cung.

Túc Hàn Thanh vội vàng lon ton chạy tới.

Bên ngoài linh giới một con mèo đen canh giữ, xa xa thấy Túc Hàn Thanh, nó nghiêng đầu, kêu “meo” một tiếng, mặc cho Túc Hàn Thanh kết giới của linh giới.

Túc Hàn Thanh bước linh giới, một mùi hương ập mặt.

Ngẩng đầu , y thấy một đàn ông mặt mày hiền hòa đang ở ghế chủ vị pha , thấy y bước thì sững sờ, mặt lộ một nụ dịu dàng mà hoài niệm.

“Tiêu Tiêu đến .”

Túc Hàn Thanh mơ hồ đoán là phó chưởng viện của Văn Đạo học cung, Trâu Trì, bèn ngoan ngoãn gật đầu: “Gặp qua phó chưởng viện.”

Trâu Trì thở dài: “Không hổ là cha con, Tiêu Tiêu và Huyền Lâm lúc trẻ trông thật giống .”

Túc Hàn Thanh khẽ nhíu mày.

Y thích khác so sánh với Túc Huyền Lâm.

Bên cạnh truyền đến một tiếng “khụ” nhỏ.

Túc Hàn Thanh theo tiếng , liền thấy một thiếu niên mặc bạch y đang ngay ngắn ghế, ngón tay như ngọc nhẹ nhàng gạt lá trong chén sứ, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ ung dung tôn quý khó tả.

…Cùng với một vẻ kỳ quái hợp với dung mạo .

Rõ ràng là một thiếu niên, nhưng mày mắt và cử chỉ mang theo sự già dặn và trầm lắng đọng qua nhiều năm.

Trâu Trì lúc mới nhận sai, vội vàng chuyển chủ đề, mỉm : “Tiêu Tiêu .”

Túc Hàn Thanh hồn, gật đầu xuống bên cạnh, ánh mắt nghi hoặc về phía thiếu niên đang .

Người là ai ?

Ngũ quan vẻ quen thuộc, cảm giác như gặp ở đó.

Trâu Trì ho khan một tiếng, : “Tiêu Tiêu, vị là con trai của một bạn cũ của ... năm nay cũng sẽ đến Văn Đạo Tế.”

Y "" một tiếng, cũng nghĩ nhiều, nhanh chóng dời tầm mắt , ánh mắt mong chờ hỏi: "Thúc phụ ? Sao hôm nay thấy ?"

Trâu Trì kín đáo liếc thiếu niên áo trắng bên cạnh, mới : “Tiêu Tiêu tìm Thế Tôn là chuyện gấp ?”

“Khụ, .” Y dám đến để lấy kinh Phật ném mặt thúc phụ, bèn gượng gạo : “Ta chỉ là... mấy ngày gặp thúc phụ, nhớ .”

Động tác uống của thiếu niên áo trắng khựng .

Trâu Trì kinh ngạc y.

Nhớ ư?

Mối quan hệ giữa Tiểu thiếu quân và Thế Tôn đến ?

“Tiêu Tiêu đến đúng lúc .” Trâu Trì : “Thế Tôn... hôm qua bế quan tu hành , qua đây .”

Y: “...”

Y: “!!”

Y choáng váng cả .

“Không... qua đây ư?!”

--------------------

Loading...