Phượng Hoàng Cốt - Chương 26: Không biết xấu hổ

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:28:14
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng chuông sớm vang lên chầm chậm, quanh quẩn khắp học cung.

Túc Hàn Thanh giả c.h.ế.t một lúc lâu, dù đối mặt nhưng vẫn rời giường.

Quần áo tối qua vứt bừa ở bờ suối nước nóng núi, y còn mặt mũi nào nhặt, đành bất chấp tất cả mà tiện tay vớ lấy một chiếc áo ngoài của Sùng Giác khoác lên .

Vừa nhấc vạt áo lên, y thấy cổ chiếc áo trắng dường như thấm một giọt máu.

Túc Hàn Thanh nhíu mày, hai tay cầm lấy y phục xem xét tỉ mỉ, thậm chí còn đưa lên mũi ngửi.

Sùng Giác là Tu Di Sơn Thế Tôn tu Phật tâm, đời còn ai thể làm thương chứ?

Chỉ là y ngửi nguyên do, trong lúc lơ đãng liếc mắt qua, thấy Sùng Giác đang cách đó xa, ánh mắt nhàn nhạt y.

Túc Hàn Thanh: “…”

Vẻ mặt Sùng Giác điềm nhiên hơn nhiều, dường như ung dung chấp nhận hết thảy những hành vi kỳ quái của đứa trẻ .

“Ra đây uống canh giải rượu.”

Nói xong liền định rời .

Túc Hàn Thanh mất mặt thêm nữa, vội vàng giở cổ áo trắng , cố gắng chứng minh là tiểu quái vật thích ngửi quần áo của khác, y ngừng: “Thúc phụ, thúc phụ! Ta chỉ thấy áo hình như dính máu, ngài thương ?”

Sùng Giác liếc mắt y, ngắn gọn.

“Không .”

Túc Hàn Thanh nghẹn lời, nhưng cổ áo dường như đúng là máu.

mặt mũi vứt cho ch.ó gặm, y dám ngửi nữa, kẻo Sùng Giác xem là kẻ háo sắc.

Tìm một bộ quần áo sạch sẽ khác mặc , Túc Hàn Thanh chột đến sảnh ngoài của trai xá.

Sùng Giác trông nhiễm khói lửa trần gian, nhưng chiếc sập sảnh đặt một nồi canh giải rượu đang sôi ùng ục đá nóng, bên cạnh đĩa sứ còn mấy miếng điểm tâm tinh xảo và vài viên kẹo sữa.

Thấy Túc Hàn Thanh cúi gằm đầu tới, Sùng Giác khẽ gõ ba cái lên bàn nhỏ mới : “Ngồi ... đau đầu ?”

Túc Hàn Thanh ngoan ngoãn từng thấy, cúi đầu xuống, m.ô.n.g cũng dám hết ghế, chỉ nép một nửa.

“Không đau.”

Sùng Giác rót canh giải rượu chén sứ đưa cho y.

Nồi t.h.u.ố.c đó hâm nóng từ lâu, lòng bàn tay Sùng Giác chạm thành chén, nóng lặng lẽ tan , vặn thể uống .

Túc Hàn Thanh như ám ảnh tâm lý, dám uống thẳng, hai móng vuốt ngoan ngoãn bưng chén, hô hô thổi mấy mới cẩn thận nhấp một ngụm.

Sùng Giác nhàn nhạt hỏi: “Rượu ngon ?”

“Khụ khụ… khụ!”

Túc Hàn Thanh sặc sụa, ho đến run cả , suýt nữa làm đổ canh giải rượu ướt hết cả áo.

Sùng Giác nhíu mày, đang định giơ tay dùng linh lực vuốt lưng cho y.

Túc Hàn Thanh hôm qua mơ thấy Sùng Giác áo đen ở Vô Gian Ngục thô bạo đổ t.h.u.ố.c cho , thấy bàn tay quen thuộc đưa tới, y lập tức như con chuột giật , cố sống cố c.h.ế.t nén cơn ho, vội vàng bưng chén uống ừng ực một cạn sạch.

Y uống quá vội, nước t.h.u.ố.c kịp nuốt, chảy dọc theo khóe môi xuống.

“Ta… khụ khụ!” Túc Hàn Thanh ho đến gần như rách cả họng, đuôi mắt ho vệt nước, đến cả lông mi cũng ướt sũng đen nhánh, “Ta uống xong ! Khụ khụ, uống xong , ngài xem!”

Sùng Giác: “…”

Sùng Giác sống quá nhiều năm, vì Cửu Cửu Cốt Liên mà can dự chuyện thế gian, tâm cảnh nhiều năm hề gợn sóng.

…Lúc tựa như một con phù du rơi ao tù.

Tuy nhỏ bé, nhưng tạo nên một vòng sóng gợn lăn tăn.

Túc Hàn Thanh ho đến đầu óc ong ong, lúc mới nhận Sùng Giác mặt sẽ thô bạo đổ t.h.u.ố.c cho .

Y hổ vô cùng, lau nước t.h.u.ố.c mặt, nhỏ giọng : “Rượu… ngon, xúc xắc bài cửu cũng vui, quyết đụng đến nửa điểm... Đêm qua là quấy rầy thúc phụ, mong ngài đừng chấp nhặt với .”

Sùng Giác y.

Kể từ chuyện “quỷ đoạt xá”, Túc Hàn Thanh chuyện với luôn mang theo gai nhọn, chép kinh Phật còn chọc giận , cả gan lật cả bàn lư hương của , bây giờ đầu tiên trả lời mềm mỏng như .

Túc Hàn Thanh học từ bộ dạng cau mày mắt rưng rưng, níu góc tay áo lau nước t.h.u.ố.c má, dùng kế lấy lùi làm tiến, dịu dàng mở miệng.

“Ta, hôm nay học buổi sáng, ở đây chép kinh Phật tạ với thúc phụ .”

Vẻ đáng thương như ngọc nát hoa sầu , kết hợp với dung mạo quá mức diễm lệ, thật sự tội nghiệp, khiến thương xót.

Sùng Giác dường như động lòng: “Biết sai thể sửa là , ba ngày nữa là đại điển tế trời của Văn Đạo Tế, đến học trai lên lớp .”

Túc Hàn Thanh mừng rơi nước mắt.

Chiêu quả nhiên hữu dụng, thể chân thành nhận , thể tránh việc chép kinh Phật.

Chỉ là còn mừng xong, thấy Sùng Giác từ trong tay áo lấy một quyển kinh Phật đặt tay Túc Hàn Thanh: “Tối về chép kinh Phật, gộp cả , đại điển tế trời thì giao cho .”

Túc Hàn Thanh: “…”

C.h.ế.t quách cho !

Uống xong canh giải rượu, ăn thêm mấy miếng điểm tâm, Túc Hàn Thanh ôm kinh Phật, mặt mày đưa đám rời khỏi Phật đường.

Phải chép hai kinh Phật trong vòng ba ngày, tiểu thiếu quân tức c.h.ế.t, nhưng chép kinh Phật là do y chủ động đề nghị, vứt cũng vứt .

Túc Hàn Thanh bình tĩnh khỏi Phật đường, bước xuống bậc thềm, đột nhiên đầu óc co giật, bỗng ném mạnh quyển kinh Phật trong lòng xuống đất, từ cao trừng mắt quyển kinh Phật , như thể thâm thù đại hận gì.

Quyển kinh Phật vô tội đất.

Ném xong kinh Phật, chút tức giận trong lòng Túc Hàn Thanh giải tỏa, y tiu nghỉu xổm xuống nhặt kinh Phật lên, cẩn thận phủi sạch bùn đất dính đó.

Lau xong, y đang định cất bước rời , mơ hồ cảm thấy một ánh mắt đang dừng ở gáy .

Túc Hàn Thanh đầu .

Sùng Giác trong bóng cây, tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai chậm rãi đáp xuống chiếc áo cà sa trắng như tuyết hoa văn hoa sen của , tựa như một tiên nhân thoát tục.

…Không bao lâu.

Túc Hàn Thanh: “…”

Sao cứ xuất quỷ nhập thần ?!

Vẻ mặt Sùng Giác nhàn nhạt, ngón tay khẽ động, cây trâm Ô Thước đ.á.n.h rơi trong Phật đường một luồng linh lực nâng lên, bay đến đậu mái tóc Túc Hàn Thanh búi qua loa.

“Cạch” một tiếng.

Linh lực phù vân già bao trùm xuống, vặn che tia nắng sắp chiếu xuống y.

Túc Hàn Thanh đờ cả , ngẩng đầu ngây ngốc .

Sùng Giác dường như hề thấy Túc Hàn Thanh nổi giận, thản nhiên : “Chiếc áo trắng cần trả , kẻo ‘làm mất’.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Sùng Giác xong liền xoay rời , vạt áo tung bay lướt qua một bụi cỏ mọc trong khe đá.

Ngọn cỏ khẽ đung đưa một lúc lâu.

Túc Hàn Thanh đột nhiên rùng một cái, tỉnh táo , khuôn mặt c.h.ế.t lặng nhưng trong lòng đang gào thét đến mức tự sát, y ôm chặt kinh Phật, sải bước chạy .

A…

Tuy rằng y lúc nào cũng c.h.ế.t, nhưng lúc ham tự hủy gần như đạt đến đỉnh điểm.

Từ khi nhập học, Túc Hàn Thanh gây họa ít, nhưng từng lên lớp một buổi nào.

Ôm kinh Phật, mặt mày xám xịt trở về Lạc Ngô Trai, Túc Hàn Thanh ủ rũ bộ đạo bào văn mặc màu trắng của học cung, treo túi thơm bên hông, đến Thượng Thiện học trai để học buổi đầu tiên.

Vừa khỏi Lạc Ngô Trai, y chạm mặt Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí từ trúc xá .

Túc Hàn Thanh cũng cảm thấy hôm qua uống rượu lắc xúc xắc là Nguyên Tiềm dạy hư, lẽ vẫn còn mong Nguyên Tiềm thể làm linh sủng của , nên so đo hiềm khích đây mà chủ động chào hỏi.

“Chào buổi sáng.”

Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí vốn đang vui vẻ, ngẩng đầu thấy Túc Hàn Thanh thì nụ lập tức biến mất, giả vờ như thấy y, chạy biến như thỏ.

Túc Hàn Thanh: “?”

Túc Hàn Thanh hiểu tại .

Phía Lạc Ngô Trai một con thác, xuyên qua dòng thác chảy như dải lụa trắng, thêm một cây cầu treo đầy nước là đến Thượng Thiện học trai.

Hôm qua phó sử tóm gọn cả ổ, một phòng học sinh lẽ trưởng bối dạy dỗ nhẹ, ai nấy đều ủ rũ bàn ngủ gật, tiếng ngáp vang lên liên hồi.

Học t.ử mới của Thượng Thiện học trai hơn hai mươi , qua đều là những tài năng trẻ tuổi tài mạo xuất chúng.

Đã học mấy ngày, kết bạn với những hợp ý, thành từng nhóm ba năm .

Túc Hàn Thanh quét mắt một vòng, tinh mắt thấy Nguyên Tiềm đang vùi đầu trong một chồng sách.

Có lẽ vì nguyên hình của Nguyên Tiềm là rắn, nên hai bên trái chỉ Ô Bách Lí dám gần , vị trí bàn thấp phía còn trống.

Túc Hàn Thanh nhận “cô lập”, chút khách khí lên phía , vén áo bào khoanh chân xuống, từ trong túi thơm lấy từng cuốn sách .

Nguyên Tiềm hận thể chui xuống đất.

Túc Hàn Thanh đặt sách xuống xong, nghĩ ngợi đầu gõ gõ bàn của Nguyên Tiềm, hỏi một cách thiết: “Buổi sáng học môn gì ?”

Nguyên Tiềm: “…”

Nguyên Tiềm im bặt, một lời.

Túc Hàn Thanh đột nhiên xoay tấm bồ đoàn, cả nhẹ nhàng xoay nửa vòng, ghé bàn Nguyên Tiềm chọc đầu : “Ngươi hai đấy.”

Quá ba là y sẽ nổi giận.

Nguyên Tiềm thấy Túc Hàn Thanh là nhớ đến tối qua Trang Linh Tu thắt cho bảy tám cái nút, loay hoay nửa ngày mới gỡ nỗi thống khổ, cùng với việc Từ Nam Hàm rõ ràng đang đuổi theo , cành cây hứng thú vặn vẹo gỡ nút.

Chờ vất vả gỡ xong, Từ Nam Hàm mới nham hiểm một tiếng, vươn bàn tay độc ác về phía Nguyên Tiềm đang đầu óc choáng váng.

Nguyên Tiềm lúc vẫn còn đau âm ỉ, bất đắc dĩ vô cùng.

“Thiếu quân bớt giận, để ý đến ngài, hôm qua Từ sư xách đuôi như bánh xe 800 vòng, cảnh cáo đừng dạy hư ngài nữa.”

Túc Hàn Thanh: “…”

quan tâm chăm sóc y như , Túc Hàn Thanh lập tức vui vẻ hẳn lên, tủm tỉm cầm ấn t.ử tìm Từ Nam Hàm.

Nguyên Tiềm tinh mắt, mơ hồ thấy tiểu thiếu quân hình như điểm trận pháp của Thính Chiếu Bích, ngân nga một khúc nhạc dùng linh lực mấy chữ lên .

“Sư , sẽ ngoan.”

Vút một tiếng, linh lực hóa thành chim Ô Thước từ trung đ.â.m Phong Hỏa Đài trong học cung.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trên Thính Chiếu Bích chậm rãi hiện lên mấy chữ.

Nguyên Tiềm: “…”

Túc Hàn Thanh mãn nguyện thu ấn tử, đang định thì thấy Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí đang dùng một ánh mắt phức tạp và kỳ quái chằm chằm y, liếc mắt qua, những trong học trai vốn đang ủ rũ bò ngủ bù cũng y như gặp quỷ.

Túc Hàn Thanh hiểu tại .

Khóe môi Nguyên Tiềm giật giật, mắt cũng híp nổi, cũng thấy hổ cho Túc Hàn Thanh, đầu đuôi điên cuồng cuộn tròn cào đất, một lúc lâu mới một cách khó tả.

“Thiếu quân, ngài … Thính Chiếu Bích là cái gì ?”

Túc Hàn Thanh: “?”

Một lúc lâu .

Túc Hàn Thanh mặt mày đờ đẫn, ánh mắt tan rã chằm chằm , tròng mắt cũng xoay chuyển.

Thính Chiếu Bích…

Nghe thì qua, nhưng y tin nhắn gửi phơi bày trần trụi Thính Chiếu Bích, để cho tất cả học sinh trong học cung thấy rõ ràng.

Nguyên Tiềm mang theo vẻ thương hại dạy y cách xem Thính Chiếu Bích.

Túc Hàn Thanh run run tay, điểm pháp trận rườm rà, từng hàng chữ nhanh chóng hiện lên.

Nhìn kỹ , là mấy trăm lời hồi đáp giống hệt , ngay ngắn thẳng hàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-26-khong-biet-xau-ho.html.]

“Ngoan sư , sư thương ngươi. — Chử sư của ngươi”

“Ngoan sư , sư thương ngươi. — Khương sư của ngươi”

Túc Hàn Thanh: “…………”

Túc Hàn Thanh gục đầu chồng sách của Nguyên Tiềm, hai chân duỗi thẳng , điên cuồng đá loạn xạ, hận thể đ.â.m c.h.ế.t đương trường!

Nguyên Tiềm thích mặt đất, khi chỗ liền biến hai chân thành đuôi rắn, dù tấm t.h.ả.m che cũng ai thấy, cuộn thành từng vòng còn thoải mái hơn khoanh chân .

lúc Túc Hàn Thanh đạp đến suýt nữa nhe răng trợn mắt, Nguyên Tiềm chỉ thể căng da đầu an ủi.

“Thật cũng gì đáng ngại, thiếu quân cũng bậy.”

…Nhiều nhất là thêm mấy trăm sư thôi.

Người suy sụp hẳn là tên cuồng sư Từ Nam Hàm .

Túc Hàn Thanh thở thoi thóp, linh hồn nhỏ bé gần như bay khỏi miệng.

Chẳng trách hôm qua Nguyên Tiềm đến đưa đạo bào dùng ”, còn học sinh khác nhiệt tình mời y phường thị may y phục — lúc đó y còn tưởng học sinh chỉ là chuyện gì để , ngờ…

Cùng với câu của Sùng Giác.

“Chiếc áo trắng cần trả , kẻo ‘làm mất’.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi y trải qua quá nhiều chuyện, tim cũng sắp c.h.ế.t lặng.

Ngay lúc Túc Hàn Thanh hổ c.h.ế.t, bên ngoài Thượng Thiện học trai truyền đến một giọng quen thuộc.

“Túc Hàn Thanh.”

Túc Hàn Thanh giật , vội vàng chạy ngoài, xa xa thấy Từ Nam Hàm bóng cây, sắc mặt âm trầm.

“Sư !”

Túc Hàn Thanh còn tưởng Từ Nam Hàm sẽ vô điều kiện bảo vệ như , lập tức xông lên phía nhào lòng .

còn kịp nhào tới, Từ Nam Hàm lạnh lùng vươn tay chống giữa trán Túc Hàn Thanh đẩy , mặt biểu cảm y.

Túc Hàn Thanh sững sờ.

Từ Nam Hàm lo lắng suốt một đêm, tuy Túc Hàn Thanh theo Thế Tôn sẽ xảy chuyện gì, nhưng vẫn nhịn mà kiểm tra y từ xuống một lượt, phát hiện đến một sợi tóc cũng rụng, mới trầm mặt mở miệng.

“Rượu ngon , bài cửu mạt chược vui ?”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh nghẹn lời, thấy Từ Nam Hàm tức giận cần thiết, cẩn thận dùng chiêu cũ với Sùng Giác, đáng thương rơi lệ: “Không ngon, vui, sư …”

phạt , chắc chắn nửa lời oán hận.

Nửa câu còn xong, Từ Nam Hàm dứt khoát giơ tay tát đầu Túc Hàn Thanh một cái, nổi giận đùng đùng : “Không ngon vui mà ngươi thể uống đến say khướt, mặt mày đỏ bừng, còn Trừng Giới Đường bắt để Thế Tôn vớt ngươi! Nếu mà ngon chắc ngươi ôm vò rượu mà tu luôn !”

Túc Hàn Thanh: “…”

Từ Nam Hàm nổi trận lôi đình cũng nỡ dùng sức quá lớn, bàn tay lớn thu mà hung hăng xoa một cái, làm mái tóc đen của Túc Hàn Thanh rối thành tổ chim, lạnh lùng : “Ngươi bệnh mới khỏi dám sợ c.h.ế.t mà uống rượu, là t.h.u.ố.c đắng uống đủ đúng ?!”

Túc Hàn Thanh ôm đầu ngơ ngác .

Trang Linh Tu cũng đến, nhưng dám gần, đang cách đó xa.

Túc Hàn Thanh thấy dỗ , chỉ thể tha thiết Trang Linh Tu — mấy khi Từ Nam Hàm mắng y, đều là Trang sư mặt hòa giải cứu y.

Chỉ là lúc , Trang Linh Tu nhận ánh mắt cầu cứu của y, chột dời tầm mắt .

“Nhìn ai đấy?!” Từ Nam Hàm lạnh lùng , “Ngươi đây là thái độ nhận sai ?”

Túc Hàn Thanh rầu rĩ cúi đầu, mặc cho đ.á.n.h mắng hé răng.

Trang Linh Tu mà áy náy thôi, xa xa thấy học sinh của Thượng Thiện học trai đều đang nghển cổ ngoài xem náo nhiệt, ho khan một tiếng, ánh mắt g.i.ế.c của Từ Nam Hàm, chậm rãi tiến lên.

“Được , Tiêu Tiêu đầu học, ngươi chẳng lẽ cho cả học trai xem nó chê ?”

Từ Nam Hàm nghẹn lời.

Thấy thái độ của sư dường như mềm một chút, Túc Hàn Thanh vội vàng ôm lấy cánh tay : “Sư đừng giận, thật sự sẽ ngoan, chắc chắn học thói nữa.”

Từ Nam Hàm âm dương quái khí : “ , bây giờ cả học cung đều ngươi ngoan, nhưng là ngoan c.h.ế.t tiệt.”

Túc Hàn Thanh: “…”

“Không .” Trang Linh Tu đến hòa giải, “Bất Bắc hôm qua mua cho ngươi ít y phục , tối nay chúng còn đến Biệt Niên Niên một chuyến, Tiêu Tiêu còn mang theo đồ gì ?”

Muốn mang đồ gì thì thẳng, đừng lên Thính Chiếu Bích nhận “sư ” nữa.

Nhận thêm một hồi nữa Từ Nam Hàm sắp phun lửa đến nơi .

Túc Hàn Thanh lắc đầu, cẩn thận đáp lời Từ Nam Hàm: “Ta… cũng phường thị chơi, sư mang .”

Từ Nam Hàm mặt biểu cảm: “Muốn ?”

Túc Hàn Thanh gật đầu như gà mổ thóc.

“Nghĩ lắm.” Từ Nam Hàm xong, nhét một chiếc nhẫn trữ vật lòng Túc Hàn Thanh — bên trong chứa đầy quần áo mua hôm qua, đó hùng hổ phất tay áo bỏ .

Túc Hàn Thanh: “…”

Trang Linh Tu thở dài, vuốt mái tóc đen như ổ gà của Túc Hàn Thanh, đối diện với ánh mắt mong đợi của y cũng mềm lòng.

Tối nay dạo phường thị.

Văn Đạo Tế sắp đến, hai ngày nữa là đại điển tế trời, ba đại học cung thường sẽ một buổi gặp mặt luận đạo “cung kính và lễ phép”, tổ chức tại Trường Dạ Lâu ở Biệt Niên Niên.

Mấy năm gặp mặt luận đạo, nào cũng đổ máu, Trang Linh Tu sợ Túc Hàn Thanh đang ở kỳ Trúc Cơ sẽ thương.

…Hơn nữa của Hàn Tam học cung đến còn Thích Giản Ý.

Theo lời Từ Nam Hàm, Túc Tiêu Tiêu dường như vẫn còn tình cảm với Thích Giản Ý, bọn họ còn thăm dò sâu cạn của , càng để Túc Hàn Thanh cùng.

Trang Linh Tu sờ đầu y: “Ngoan ngoãn học, tan học thì về Lạc Ngô Trai nghỉ ngơi, mang cho ngươi đồ chơi bằng đường ?”

Túc Hàn Thanh từng ăn đồ chơi bằng đường, nhỏ giọng : “Mang hai cái.”

Trang Linh Tu bật : “Được, mang hai cái.”

Túc Hàn Thanh lúc mới gật đầu, ngón tay khẽ chạm tay áo của Trang Linh Tu.

“Vâng, gây thêm phiền phức cho sư .”

Trang Linh Tu để ý đến hành động nhỏ của y, dỗ y thêm một lúc mới rời .

Túc Hàn Thanh ngoan là ngoan, khi lớp, hai tay đặt bàn, mắt rời khỏi sơn trưởng, nghiêm túc giảng, hề lơ đãng.

Không ít học sinh trong Thượng Thiện học trai đều hứng thú với vị tiểu thiếu quân , trong giờ học đều lén lút y.

một lúc lâu, phát hiện Túc thiếu quân tùy hứng ngang ngược trong lời đồn chăm chỉ cần cù như , nhất thời hổ thôi, cuối cùng dời tầm mắt, cũng bắt đầu giảng.

Tiếng chuông tan học vang lên, Túc Hàn Thanh vội vàng thu dọn đồ đạc.

Đang định rời khỏi học trai, mấy học sinh thiết tới.

“Thiếu quân, buổi tối thời gian cùng săn ?”

Túc Hàn Thanh lắc đầu: “Không , về chép kinh.”

Mọi vốn định khuyên thêm, nhưng đến chép kinh, mới nhớ hôm qua thiếu quân Thế Tôn mang .

Tu Di Sơn Thế Tôn quả nhiên thanh tịnh ngoài cõi trần, ngay cả hình phạt cũng nhẹ nhàng như mưa thuận gió hòa.

“Được , là bọn làm phiền, thiếu quân cứ từ từ chép.”

Túc thiếu quân ôm sách chạy như bay.

Học sinh cảm khái thôi: “Gia thế như , còn chăm chỉ cần cù, chúng còn lý do gì để sống qua ngày!”

Mọi hưởng ứng, ai nấy như tiêm m.á.u gà, cũng săn nữa, đều trở về trai xá, quyết tâm đầu treo xà nhà, đùi đ.â.m dùi, nỗ lực tu hành tranh giành vị trí đầu.

Túc Hàn Thanh chăm chỉ cần cù chạy như bay về Lạc Ngô Trai, nhưng ý định chép kinh, bàn tay thon dài tùy ý vung lên, cây bạn sinh theo tiếng gọi mà đến, lặng lẽ đáp xuống cổ y.

“Thế nào ? Bọn họ khỏi học trai ?”

Một cành cây khô của cây bạn sinh vươn , nhẹ nhàng điểm giữa trán Túc Hàn Thanh.

Túc Hàn Thanh nhắm mắt, khi thông cảm với cây bạn sinh, y mơ hồ thấy một khe hở lộ giữa những nếp áo trùng điệp, bên tai truyền đến giọng của Từ Nam Hàm.

“Lan Hư Bạch đến , uống rượu giỏi, tối nay làm c.h.ế.t đám .”

Giọng dịu dàng của Trang Linh Tu truyền đến: “…Nghe hôm qua bói quẻ lục hào thoi thóp phun một ngụm máu, đến giường cũng xuống , nhưng cần lo lắng, cho khiêng tới.”

Từ Nam Hàm: “Ừ, .”

Ban ngày Túc Hàn Thanh dính một đoạn rễ nhỏ lên tay áo của Trang Linh Tu, đề phòng y, để mượn đó theo dõi hai .

Túc Hàn Thanh híp mắt một lúc lâu, mới xác định hai dường như khỏi cửa học cung, y vội vàng y phục, nhanh chóng đuổi theo.

*

Từ Nam Hàm và Trang Linh Tu mang theo binh khí, từ linh thuyền bước xuống, tiến phường thị Biệt Niên Niên.

“Sao ngươi đột nhiên gặp Thích Giản Ý?” Từ Nam Hàm thuận miệng , “Ta thấy là thấy phiền, lát nữa nếu đ.á.n.h , nhất định nhân lúc hỗn loạn mà tẩn cho tên tiểu t.ử đó một trận.”

Trang Linh Tu : “Ta chỉ xem như thế nào.”

Hắn tuy tin chuyện khí vận, nhưng vì Phượng Hoàng cốt Túc Hàn Thanh, vẫn cẩn thận hơn một chút.

Từ Nam Hàm cũng hỏi nhiều.

Hôm nay Trường Dạ Lâu Văn Đạo học cung bao trọn, cửa vắng tanh, chỉ mấy mặc đạo bào văn triền chi của Giản Lượng học cung và học sinh mặc áo văn sơn thủy cá của Hàn Sơn học cung cầm binh khí đó.

Từ Nam Hàm nhướng mày, đang định bước thì Trang Linh Tu nghiêng đầu về phía góc đám đông.

“Bất Bắc, luôn theo dõi chúng .”

Từ Nam Hàm để ý: “Linh vũ của học cung nào mà chúng cướp? Bị hận là chuyện tự nhiên, đừng nhiều, .”

Trang Linh Tu đầu liếc một góc áo đen lộ ở con hẻm xa xa, cũng để ý mà Trường Dạ Lâu.

Dưới chiếc đèn lồng trong con hẻm tối.

Túc Hàn Thanh mắt chằm chằm phía , tay cào lớp tường của con hẻm, chau mày bóng áo đen phía , môi mím dường như xông lên đ.á.n.h .

Đột nhiên, “Thiếu quân?”

Túc Hàn Thanh đang tập trung tinh thần dọa suýt nhảy dựng lên, khuôn mặt vốn mang vẻ bệnh tật trận ốm nặng lập tức trắng bệch như tờ giấy, suýt nữa thì một tiểu u hồn mang theo phù vân già thốt khỏi miệng.

Y hoảng sợ đầu .

Khất Phục Chiêu che mặt bằng khăn sa đen, lúng túng y.

Túc Hàn Thanh sợ đến hồn bay phách lạc, còn sức mắng , uể oải : “Ngươi, chuyện gì ?”

Mẹ nó ngươi chuyện gì ?!

Khất Phục Chiêu lúng túng : “Xin , cố ý dọa thiếu quân, , dịch cho ngài tám quyển sách trong ba ngày nhé!”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh sợ đến tim vẫn còn đập thình thịch, nhất thời chuyện với , tiếp tục đầu về phía .

Khất Phục Chiêu như một chú ch.ó con làm sai mắng, cúi đầu đó, cũng động.

Người tộc Phất Lệ thường hình cao lớn, Khất Phục Chiêu mới 18 tuổi cao hơn Túc Hàn Thanh một cái đầu, cho dù cúi đầu cũng tạo cảm giác áp bức, Túc Hàn Thanh một lúc thật sự nhịn đầu trừng .

“Ngươi đây làm gì?”

Khất Phục Chiêu do dự, lựa lời, nhẹ giọng : “Thiếu quân đang xem gì ?”

Túc Hàn Thanh bám tường, vui : “Phía kẻ trông tục tằn bỉ ổi, ý theo dõi sư của nửa ngày nay .”

Khất Phục Chiêu nghi hoặc: “Thiếu quân làm ?”

“Vô nghĩa.” Túc Hàn Thanh trừng như kẻ ngốc, “Ta từ ngoài học cung bắt đầu theo sư , tự nhiên thấy rõ ràng — Đây là cái thời buổi gì , dám theo dõi khác giữa thanh thiên bạch nhật thế , thật hổ.”

Khất Phục Chiêu: “…………”

--------------------

Loading...